Giả Cán Bộ

Chương 296: Chẳng lẽ là giả




Liễu đội trưởng nhìn Dương Tử Hiên xuất ra điện thoại di động, liền cảm thấy hơi sững sờ.

Dù sao, đầu năm nay, người có thể cầm điện thoại di động, không phải trong tay có mấy đồng tiền, thì trong tay cũng phải có chút quyền lực mới được, dân chúng tóc húi cua đừng có mơ đến chuyện chi tiền để mua một cái cục gạch như vậy.

“ Alo? Lão Phan à? Tôi đây, Dương Tử Hiên đây, anh lập tức cho tôi tra một chút, xem điện thoại bí thư cục công an Ban Kỷ Luật Thanh tra thành phố Tử Kim là gì, tôi có chút việc gấp cần dùng. “ Dương Tử Hiên phân phó.

Phan Bách Văn đang xem văn bản tài liệu, nghe được giọng nói Dương Tử Hiên, giật mình một cái, lập tức vừa cười vừa nói: “ Ha ha, Dương sở, ngài hỏi đúng người rồi, hiện tại bí thư cục công an Ban Kỷ Luật Thanh tra thành phố Tử Kim đúng là người phòng hai kiểm tra kỷ luật hạ chúng tôi phái đến địa phương rèn luyện, số điện thoại Trương Quảng Thắng là.. “

“ Dương sở, đêm khuya như vậy ngài còn tìm tiểu Trương làm gì? Có phải là gặp phải công việc phiền toái gì không, tôi cũng có một vài mối quan hệ ở thành phố Tử Kim, có cần tôi tìm người đến hỗ trợ ngài không? “

Phan Bách Văn trải qua lão bà chỉ điểm, về sau, liền xác định làm tốt quan hệ cùng Dương Tử Hiên, dù sao Dương Tử Hiên vẫn còn trẻ, quỷ mới biết mấy năm sau hắn có thể tiếp tục bảo trì thế nhảy lên hay không, nói không chừng qua vài năm nữa, mình cũng phải đứng tại chỗ nhìn lên, nhìn hắn bay tận lên trời xanh.

Hiện tại, Phan Bách Văn đã giao hảo cùng Dương Tử Hiên rồi, coi như là một loại đầu tư chính trị, nói không chừng đợi về sau, Dương Tử Hiên thăng chức rồi, hắn có thể có được hồi báo cực lớn.

Dương Tử Hiên nhớ kỹ dãy số Trương Quảng Thắng, lúc sau, lập tức gọi cho Trương Quảng Thắng.

Trương Quảng Thắng là uỷ viên đảng uỷ cục công an thành phố Tử Kim, bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra, tại cục công an Tử Kim, cũng có được uy vọng không nhỏ.

Thời điểm vừa muốn lên giường ngủ, điện thoại lập tức vang lên, Trương Quảng Thắng nói thầm một tiếng, đã trễ thế như vậy, ai còn điện thoại tới cho mình đây, hắn cầm lấy điện thoại, lại là một giọng nói hoàn toàn lạ lẫm.

“ Trương bí thư sao? Tôi là phó sở trưởng sở giám sát Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, Dương Tử Hiên. “ Dương Tử Hiên bình tĩnh nói trong điện thoại.

Địa vị Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh tại toàn bộ tỉnh, coi như là vô cùng siêu nhiên, cho dù là phó bí thư xếp hàng thứ nhất Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, cũng thuộc hàng vô cùng có số má.

Tựa như Thuộc Bình, ngồi ở vị trí phó bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, nếu như không được trực tiếp thăng cấp trong hệ thống kiểm tra kỷ luật, vậy thì khi điều nhiệm đều giống nhau, cần một ví trí tương đối quan trọng trong thành phố để cho người ta ngồi, không thể thấp hơn bí thư thị ủy, vị trí khác thật đúng là không đủ sức nặng.

Lúc vừa mới bắt đầu, Trương Quảng Thắng nghe Dương Tử Hiên tự giới thiệu, vẫn không nhớ nổi Dương Tử Hiên là nhân vật số má nào, đợi nói đến Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh và sở giám sát, về sau, Trương Quảng Thắng lập tức tỉnh ngộ.

Dương Tử Hiên này không phải là người trẻ tuổi đoạn thời gian trước từ Nam Hồ điều nhiệm đến Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh làm thường ủy, đệ nhất phó cục trưởng sở giám sát kia sao?

Lúc ấy, Trương Quảng Thắng ở trên báo chí chứng kiến công văn bổ nhiệm, về sau, vẫn còn âm thầm cảm thán Dương Tử Hiên này mệnh tốt, còn trẻ như vậy đã đến vị trí lãnh đạo Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, mà chính mình bò cả đời, vẫn chỉ là một bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra cục công an.

Không nghĩ tới, Dương Tử Hiên tự mình gọi điện thoại cho hắn, làm cho Trương Quảng Thắng cảm thấy ngoài ý muốn, đồng thời, cũng cảm giác chút hương vị được yêu quá mà sợ.

Bản thân hệ thống kiểm tra kỷ luật chính là hệ thống tương đối độc lập, trên mặt nghiệp vụ, là được quản lý theo kiểu thẳng đứng, không liên quan đến các nghành khác.

Cho nên, đối với Trương Quảng Thắng mà nói, Dương Tử Hiên, một lãnh đạo trực tiếp quản lý, ấn tượng của Dương Tử Hiên đối với Trương Quảng Thắng hắn ra sao, so sánh với ấn tượng của thị trưởng Tử Kim, lại càng quan trọng hơn.

“ Dương cục trưởng, tại sao đêm khuya như vậy ngài lại gọi điện thoại cho tôi? Có chuyện gì à? “ Ý tứ hàm xúc nịnh nọt trong giọng nói của Trương Quảng Thắng tương đối nồng đậm dày đặc.

“ Ngài đừng gọi tôi là Trương bí thư, đây không phải xấu hổ sát tôi sao? Tôi không chịu nổi đâu, ngài trực tiếp bảo tôi là Quảng Thắng được rồi. “ Trương Quảng Thắng cẩn thận nói.

Dương Tử Hiên cũng lười phân tích nhiều làm gì, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nói: “ Sự tình là như vậy, tối nay, tôi ăn cơm tại khách sạn Tử Kinh, vừa vặn đụng phải có người nhục mạ thân thích của tôi đang công tác tại khách sạn Tử Kinh, vì vậy tôi cho cô ta một chút giáo huấn, ai ngờ cha cô ta gọi viện binh tới, kêu một người cục công an thành phố Tử Kim, cái gì mà Liễu đội trưởng tới, nói thẳng ra là muốn bắt tôi trở về đồn. “

“ Cục công an thành phố Tử Kim các anh, có phải là có nhân vật số má gọi Liễu đội trưởng hay không? “ Dương Tử Hiên hỏi thăm.

Ở một bên, sắc mặt Liễu đội trưởng cùng năm sáu cảnh sát nhân dân đều biến hóa rồi, Liễu đội trưởng ở bên trong cục công an thành phố Tử Kim, tuy không phải là cảnh sát cao cấp gì, không tiếp xúc được quá nhiều lãnh đạo cục công an.

Nhưng hắn cũng biết, bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra cục công an thành phố Tử Kim xác thực là mang họ Trương.

Đoạn thời gian trước, Trương bí thư còn bắt toàn thể cảnh sát cơ sở thành phố Tử Kim đến ăn nằm, học tập một khóa xây dựng tư tưởng đảng, tuyên truyền giáo dục kỷ luật đảng nữa, lúc ấy Liễu đội trưởng ở đó, cũng biết Trương Quảng Thắng là một lãnh đạo không nhỏ bên trong cục công an thành phố Tử Kim.

Trương Quảng Thắng nghe xong, sắc mặt liền đại biến, ai to gan như vậy, thậm chí ngay cả lãnh đạo Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh cũng dám nói bắt trở về đồn thẩm vấn, cái này không phải là đánh vào mặt mình sao?

Cảnh sát cơ sở ở cục công an phải nói là rất nhiều, Trương Quảng Thắng cũng không nhớ nổi lúc nào mà đã có nhân vật số má như Liễu đội trưởng, hắn lập tức nói: “ Dương sở, ngài có thể đưa điện thoại cho người gọi là Liễu đội trưởng kia hay không, cho tôi xem xem, rốt cuộc là ai, sao lại mù quáng chấp pháp như vậy, thật đúng là làm cho tác phong và kỷ luật của cả hệ thống công an chấp pháp xấu hổ. “

Dương Tử Hiên ừ một tiếng, trực tiếp đưa điện thoại di động cho Liễu đội trưởng, nói: “ Điện thoại bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra cục công an các anh, Trương Quảng Thắng bí thư. “

Bờ môi Liễu đội trưởng hơi khô, buông gậy cảnh sát trong tay xuống, cánh tay có chút run rẩy tiếp nhận điện thoại di động,: “ Alo, Trương bí thư tốt! “

“ Tốt con mẹ cậu! “

“ Cậu tên là gì, có phải là người cục công an thành phố không, tên gọi là gì? “ Trương Quảng Thắng vừa nghe thấy giọng nói Liễu đội trưởng, lập tức mở miệng mắng xối xả.

Không ít người trong cục công an khi nói điện thoại cực kỳ thô lỗ, Trương Quảng Thắng công tác vài năm tại cục công an, cũng đã học xong cách nói tục.

Liễu đội trưởng nheo mắt lại, hiện tại hắn có thể xác định 100%, trong điện thoại xác thực là bí thư cục Ban Kỷ Luật Thanh tra thành phố Trương bí thư, hắn có chút do dự, nói: “ Trương bí thư, tôi là đội trưởng một phân đội quản lý trị an nhỏ ở phía dưới, khả năng Liễu Sơn ngài chưa nghe nói qua. “

“ Bỏ con mẹ cái chưa nghe nói qua đi, cậu là cấp dưới đại đội trưởng Tùng Quân, đúng không? Tùng đại đội trưởng là một người nghiêm khắc như vậy, làm sao lại thủ hạ cấp dưới lại có cậu, một tên hỗn láo như thế hả? “

“ Ánh mắt của cậu có phải là đã chuyển lên trên mông đít rồi phải không? Lãnh đạo Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh cậu cũng dám bắt hả? “

“ Nếu Dương cục trưởng thực sự xảy ra chuyện gì, đừng nói tôi, chính là Điền bí thư chính pháp ủy thị ủy chúng ta cũng không chịu nổi đâu. “ Trương Quảng Thắng bắt đầu từ trên giường đứng dậy, vỗ vỗ bàn học, hung hăng nói.

Liễu Sơn sững sờ ngay tại chỗ, khóe mắt liếc liếc Dương Tử Hiên, không nghĩ đến, người trẻ tuổi này vậy mà lại là lãnh đạo Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, Liễu Sơn là cán bộ đảng viên, cũng biết uy lực của danh từ Ban Kỷ Luật Thanh tra này.

“ Cậu lập tức hướng Dương cục trưởng nhận lỗi cho tôi, đợi Dương cục trưởng cảm thấy các cậu có thể đi, các cậu mới có thể đi, bằng không thì các cậu phải ở ngay tại hiện trường, giúp Dương cục trưởng hỗ trợ điều tra, biết chưa? “ Trương Quảng Thắng lúc này thật đúng là không nhịn được, trong lòng muốn hung hăng đánh cho Liễu Sơn hai bạt tai.

“ Còn nữa, sáng sớm ngày mai, đến phòng làm việc của tôi một chuyến, viết báo cáo kiểm điểm, chuyện này, tôi khẳng định phải thông báo cho đội trưởng Tùng Quân và Điền bí thư của các cậu, xem xem bọn bọn họ trừng phạt cậu ra sao, đó là công việc của bọn họ. “ Trương Quảng Thắng lạnh lùng nói.

“ Cái gì? “ Liễu Sơn thiếu chút nữa đã bị Trương Quảng Thắng dọa ngất ngay tại chỗ.

Nếu chuyện đêm nay thật sự bị báo cáo lên Điền bí thư chính pháp ủy thị ủy Tử Kim, lại còn đưa đến tai người lãnh đạo trực tiếp của hắn, Tùng Quân, như vậy Liễu Sơn hắn cũng chỉ còn cách làm tốt chuẩn bị, thu thập hành lý rời đi.

Trương Quảng Thắng hừ lạnh một tiếng, nói: “ Đưa điện thoại cho Dương sở nhanh. “

Liễu đội trưởng xoa xoa mồ hôi trên trán, có chút thất thần, ai ngờ đêm nay đi ra ngoài một chuyến nhỏ như vậy, vậy mà lại gặp phải tai bay vạ gió.

“ Dương cục trưởng, điện thoại của ngài đây ạ. “ Thái độ Liễu Sơn chuyển biến 180°, cong eo đưa điện thoại cho Dương Tử Hiên, trên mặt cũng đầy vẻ nịnh nọt.

Tròng mắt mấy người Bành Bằng, Mạc Khánh Tới, Lưu Minh thiếu chút nữa đã rơi xuống dưới mặt đất, trong lòng hoài nghi chẳng lẽ mình nghe lầm, hay là nhìn lầm.

Dương Tử Hiên tiếp nhận điện thoại, trong điện thoại, ngữ khí Trương Quảng Thắng lại khôi phục vẻ nịnh nọt, nói: “ Dương sở, vừa rồi tôi đã giáo huấn Liễu Sơn rồi, ngài yên tâm, đợi Liễu Sơn trở về, tôi nhất định từ từ xử phạt hắn, chỉnh đốn tác phong và kỷ luật chấp pháp trong hệ thống công an! “

Dương Tử Hiên gật gật đầu, nói: “ Dùng giáo dục làm chủ là được rồi, không cần phải vơ đũa cả nắm, khuếch trương thành đại sự, cũng không phải là sự tình gì đặc biệt nghiêm trọng. “

Trương Quảng Thắng cũng là loại người thông minh, vừa nghe lời Dương Tử Hiên nói, liền biết thái độ của Dương Tử Hiên, hắn biết rõ, Dương Tử Hiên không muốn chuyện đêm nay bị nhiều người để ý, khả năng có một ít thứ liên quan đến chuyện riêng cá nhân của Dương cục trưởng.

“ Dương cục trưởng, ngài yên tâm, đợi Liễu Sơn trở về, tôi nhất định tự mình phê bình hắn, dùng phê bình giáo dục làm chủ, không khuếch trương ra thành đại sự, không để cho Liễu Sơn nói loạn khắp nơi về ngài. “ Trương Quảng Thắng vội vàng tỏ vẻ trung tâm với Dương Tử Hiên.

Dương Tử Hiên thoả mãn gật gật đầu, nói: “ Như vậy thì tốt nhất, nhất định phải xử lý thích đáng. “

“ Dương cục trưởng, nếu như ngài còn có yêu cầu gì khác, ngài cứ việc phân phó Liễu Sơn là được. “ Thời điểm sắp tắt điện thoại, Trương Quảng Thắng vẫn muốn xum xoe nịnh nọt thêm một chút mới bằng lòng ngắt.

Dù sao, cơ hội có thể liên hệ cùng lãnh đạo thượng cấp Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh như vậy không nhiều lắm.

Trương Quảng Thắng rất muốn tiến bộ lên chức, nhưng cũng không thể mỗi ngày đều chạy về hướng Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, lăng quăng bên trong đó.

Cho nên, cơ hội tựa như đêm nay, Trương Quảng Thắng vẫn muốn lợi dụng nhiều hơn.

“ Tốt. “ Dương Tử Hiên thoáng cái cũng nghe ra Trương Quảng Thắng nịnh bợ ý tứ hàm xúc, cười cười nói.

“ Nếu không, Dương cục trưởng, hai ngày nữa, tôi sẽ tự mình dẫn Liễu Sơn đến nhà ngài, nhận lỗi với ngài, được không? Khiêm tốn như vậy, vừa không ảnh hưởng đến thanh danh ngài, lại có thể cho Liễu Sơn một bài học.”

“Nếu như ngài không thích chứng kiến Liễu Sơn, một mình tôi đi nhận lỗi với ngài cũng được. “ Trương Quảng Thắng tựa như bắt được một cây cây cỏ cứu mạng, cố gắng lấy lòng Dương Tử Hiên.

Hiện tại, tuy ngoài miệng Trương Quảng Thắng Liễu Sơn mắng gần chết, nhưng trong nội tâm có lẽ vẫn là đang âm thầm cảm kích Liễu Sơn.

Nếu như không phải lần này Liễu Sơn gây rắc rối, đụng trúng phải Dương Tử Hiên, chính mình vẫn không thể xây được cái cầu liên hệ với Dương cục trưởng.

Dương Tử Hiên có chút không nhịn được mà cười lên một tiếng, Trương Quảng Thắng này thật đúng là người mê làm quan, đoán chừng là làm bí thư Ban Kỷ Luật Thanh tra tại cục công an quá lâu, bị nghẹn đến phát điên rồi, đang ước gì được trở lại Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, làm trưởng phòng gì đó, liền dốc sức liều mạng, muốn chắp nối cùng với mình.

Người như vậy rất giống nhau, không thể trọng dụng, nhưng cũng không thể không cần.

Dương Tử Hiên bây giờ đang cố tình nuôi dưỡng thành viên tổ chức của mình bên trong Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, nhưng người như Trương Quảng Thắng cũng không phải đối tượng Dương Tử Hiên thưởng thức.

“ Ở trước mặt nhận lỗi thì miễn đi, trong khoảng thời gian này tôi đang bận rộn các khác công tác. “

Dương Tử Hiên cự tuyệt ngay lập tức, trong đầu nghĩ tới một chuyện tình khác, liền cười nói: “ Đúng rồi, lão Trương, gần đây Tỉnh ủy có đưa ra văn bản tài liệu số bốn mươi ba, anh đã nghiên cứu chưa vậy? “

“ Nghiên cứu rồi, nghiên cứu rồi, chúng tôi còn chuẩn bị tổ chức tập thể cán bộ đảng viên cục công an, học tập tinh thần văn bản tài liệu số bốn mươi ba của tỉnh ủy, tăng mạnh chỉnh đốn bầu không khí dùng khoản chi tiêu công ăn uống, giảm các khoản chi tiêu công lãng phí! “ Trương Quảng Thắng lập tức nói, hắn sợ Dương Tử Hiên cho rằng mình không chấp hành văn bản tài liệu của Tỉnh ủy.

“ Nhất định phải từ từ chứng thực tinh thần văn bản tài liệu số bốn mươi ba, cục công an cũng là một nhà giàu chuyên lãng phí khoản chi tiêu công vào ăn uống!”

“Sắp tới, Tỉnh ủy sẽ phối hợp cùng Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, tổ chức đoàn kiểm tra công việc của các thành phố, cục công an thành phố Tử Kim các anh khẳng định cũng là đối tượng kiểm tra trọng điểm, các cậu anh định phải làm tốt công tác chuẩn bị, có nghe thấy không? “ Trong giọng nói của Dương Tử Hiên bắt đầu xen lẫn một ít uy nghiêm.

Trương Quảng Thắng cảm thấy không hiểu được ý tứ trong những lời này của Dương Tử Hiên, chẳng lẽ Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh và Tỉnh ủy muốn chỉnh đốn hệ thống công an sao?

Dương Tử Hiên cũng không thèm để ý Trương Quảng Thắng nghĩ thế nào, trực tiếp cúp điện thoại.

Mấy người Bành Bằng, Mạc Khánh Tới, Lưu Minh đều mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn Dương Tử Hiên, vừa nghe rồi Liễu Sơn gọi Dương Tử Hiên là “ Dương cục trưởng “, mà Dương Tử Hiên nói trong điện thoại, lại có Tỉnh ủy, còn cả Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh, triệt để làm cho vài người này sợ hãi.

Chẳng lẽ người trẻ tuổi này dĩ nhiên là một cục trưởng bên trong Tỉnh ủy?

Không thể tà môn như vậy chứ?

Một cục trưởng bên trong Tỉnh ủy, vậy mà để cho thân thích mình làm phục vụ viên trong khách sạn? Có thể sao?

Vài người Bành Bằng cũng có điểm không dám tin rồi, có phải là họ Dương này giả mạo lãnh đạo tỉnh hay không?

Rất có thể là như vậy.

Vài người Bành Bằng đều vô ý thức cho rằng Dương Tử Hiên đang giả mạo lãnh đạo tỉnh.

Nhưng Liễu đội trưởng đúng là không tin Dương Tử Hiên giả mạo lãnh đạo, vừa rồi Trương bí thư ở trong điện thoại chửi má nó, thiếu chút nữa dọa cho Liễu Sơn hồn lìa khỏi xác.

Đừng nhìn Liễu Sơn oai phong, bởi vì đặc thù chức vị, ở bên ngoài là một nhân vật số má dạng chó hình người, nhưng ở trong mắt cục lãnh đạo, hắn cũng không quá một đội trưởng nho nhỏ, muốn bóp chết hắn thì vô cùng dễ dàng.

“ Dương sở, ngài có cái gì phân phó không? “ Liễu Sơn cung kính cúi đầu trước mặt Dương Tử Hiên hỏi.

Mấy cảnh sát nhân dân khác không nghĩ tới, lão đại của mình vậy mà lại chuyển biến thái độ đúng 180°, điều này lại làm cho mấy tiểu cảnh sát nhân dân đều cảm thấy mơ hồ.

“ Không có gì phân phó, tất cả các người giải tản đi. “ Dương Tử Hiên không muốn sinh sự nhiều, nói xong liền mang theo mấy người Khả Cũng, Hồ Khải, Lưu Bất Khắc đi trước.