Vương Phi 13 Tuổi

Chương 408: Họa từ trong nhà 3




Hôm nay, cho dù Lưu Nguyệt không làm gì, ngươi cũng phải từ bỏ nàng.

Hơn nữa, đợi tới lúc Thiên Thần ta cường đại rồi, ngươi đón nàng trở về, cưới nàng làm vương hậu, quả nhân cũng không phản đối, nhưng hiện tại, ngươi phải bỏ nàng đi, đại hôn này, hủy bỏ.”

Cơ hồ dùng hết sức lực hét lớn, Hiên Viên Dịch đã muốn khủng hoảng tới cực độ.

Hiên Viên Triệt hai mắt đỏ sậm, nghe vậy ngược lại không giận, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Dịch vì tức giận mà mặt đỏ lựng, lạnh lùng nói : “Nếu Thiên Thần ta phải cần nhờ đến một nữ tử để đối lấy cơ hội có được vị trí vững mạnh, ta đây tình nguyện tự tay hủy nó.”

Lời nói quyết tuyệt mà lạnh như băng, làm cho sau lưng Hiên Viên Dịch nhất thời toát ra một tầng mồ hôi lạnh, lông tơ dựng đứng.

Ngoài cửa sổ, gió thu thổi qua.

Cửa sổ phát ra tiếng kẽo kẹt rất nhỏ. Đêm, thực tĩnh, thực đen.

Hiên Viên Triệt cùng đối trí với Hiên Viên Dịch trong Thiên Thần cung, Lưu Nguyệt cũng nhanh chóng chạy tới phủ Hữu tướng.

Tiếng đao kiếm vang lên, sát khí ẩn núp.

Cư nhiên thật sự có người ra tay với phủ Hữu tướng.

Chết tiệt, chẳng lẽ muốn bắt Hữu tướng, bức Hiên Viên Triệt đồng ý hôn sự? Phải biết rằng Hiên Viên Triệt tuy sinh ra trong gia đình hoàng gia, cũng là người trọng tình nghĩa, mà đây lại là ngoại công của hắn.

Lưu Nguyệt cầm chủy thủ trong tay, phi thân một cái vọt vào bên trong. Hứu tướng đang bị một đám người hắc y bao vây, một thân chặt vật, trên người đã bị thương nhiều chỗ, chỉ còn trông cậy vào hai thị vệ bên người.

“Đi theo ta.” Chủy thủ trong thay vung lên, Lưu Nguyệt chỉ cần một đao cũng có thể chống lại đám người bịt mặt đang tấn công.

Phía sau, Đỗ Nhất cũng phi tới, phóng về phía mấy hắc y nhân đang chém giết mọi người trong Hữu tướng phủ.

“Lưu Nguyệt.” Hữu tướng vừa thấy Lưu Nguyệt đến, không khỏi mừng rỡ, vội vàng rời khỏi hai hộ vệ bên người, tới bên cạnh Lưu Nguyệt.

Chủy thủ quét ngang, sát khí vô địch.

Lưu Nguyệt một bên hết sức chăm chú theo dõi đám hắc y nhân bịt mặt trước mắt, một bên trầm giọng nói : “Là ai.”

“Không biết.” Hữu tướng lắc lắc đầu, lại càng bám sát Lưu Nguyệt hơn, hình như là bị đám hắc y nhân này dọa sợ.