[Vong Tiện] Hà Giải Vi Ưu?

Chương 3




3.

Trong đầu hắn bây giờ có cả trăm vấn đề rối như tơ vò, không có cách nào giải thích. Đem tất cả các khả năng có thể xảy ra với cái lư hương điểm qua một lượt, cũng không tìm ra cái cớ gì để thuyết phục chính mình. Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy mình nên hỏi trực tiếp Lam Vong Cơ thì tốt hơn. Nghiêng đầu ra một chút, đang muốn đặt câu hỏi, một cỗ mùi máu tanh nhàn nhạt không rõ ràng xộc vào mũi hắn.

"..."

Ngụy Vô Tiện đột nhiên nhớ ra, Hàm Quang Quân năm hơn hai mươi tuổi... không phải là Lam Vong Cơ vừa chịu phạt bằng giới tiên, lại tự in lên ngực mình một cái lạc ấn, vết thương chồng chất vết thương sao! Khi nãy bởi vì quá mức chấn kinh, trong đầu lại mãi suy nghĩ những chuyện vừa xảy ra, hắn mới nhất thời không nhớ tới chuyện này. Bây giờ nhớ rồi liền bất chấp hết mọi thứ, lập tức túm lấy cánh tay Lam Vong Cơ, lo lắng nói:

"Lam Trạm! Thương thế của ngươi!"

Hắn bất tri bất giác nhớ lại, lúc hắn mở mắt tỉnh giấc, tư thế ngủ của Lam Vong Cơ là đang nằm nghiêng.

Hắn vội vàng như vậy, nhưng Lam Vong Cơ lại chỉ nhàn nhạt "ừm" một tiếng, không có phản ứng gì. Thậm chí thấy Ngụy Vô Tiện không chịu hảo hảo yên phận trong lòng y mà còn đột nhiên giằng co, giọng có chút bất mãn, nói:

"Đừng động đậy."

Đến lúc này rồi Ngụy Vô Tiện làm gì còn quản đến lời y, dốc hết sức lực dùng cả tay lẫn chân đem Lam Vong Cơ đẩy ra, kiên trì nói:

"Để ta xem qua thương thế của ngươi!"

Lam Vong Cơ: "..."

Dường như dù là bất cứ khi nào, Lam Vong Cơ cũng không có cách gì từ chối Ngụy Vô Tiện. Cuối cùng y gật gật đầu, vẫn là để hắn nhìn qua một lần.

Tình trạng máu thịt lẫn lộn trong dự đoán cũng không hiện ra. Những vết thương kia chắc đã qua một khoảng thời gian dài, lạc ấn trên ngực cũng gần như hoàn toàn bình phục, mà những vết giới tiên trên lưng cũng đã đóng một lớp vảy thật dày. Từng vết màu đen hoặc nâu sẫm uốn lượn bò trên da thịt trắng nõn, lộn xộn ngổn ngang che kín toàn bộ tấm lưng, khó coi đến mức khiến người ta vừa nhìn thôi là liền giật mình thảng thốt.

Ngụy Vô Tiện nhìn thấy, trong đầu bỗng dưng trống rỗng, chỉ cảm thấy tim mình đau đớn vô cùng. Nỗi đau này từ trong lòng hắn tràn ra ngoài, thuận theo mạch máu lan khắp toàn thân, đau đến mức mấy đầu ngón tay của hắn không ngừng run rẩy. Khựng lại giữa không trung một lúc lâu, hắn mới đưa tay cẩn thận nhẹ nhàng chạm vào một chỗ lành lặn bên cạnh vết sẹo. Lam Vong Cơ không nhúc nhích, cũng không có phản ứng gì. Ngụy Vô Tiện nghẹn ngào hỏi:

"Đau không?"

Lam Vong Cơ lắc đầu. Ngụy Vô Tiện đã từng vô số lần tưởng tượng, vết thương trên lưng Lam Vong Cơ trước khi trở thành những vết sẹo nhạt màu như bây giờ đến cùng là có hình dạng gì, thậm chí mơ đến cảnh tấm lưng kia máu me đầm đìa cũng không thiếu. Mỗi lần bừng tỉnh từ giấc mơ, hắn đều quay sang ôm lấy Lam Vong Cơ một lúc lâu, đợi đối phương hảo hảo vỗ về lưng mình trấn an mới có thể khôi phục bình tĩnh... Cũng không biết rốt cuộc là ai đau lòng ai. Cho đến hôm nay, cuối cùng hắn cũng tận mắt trông thấy, mặc dù không đẫm máu, nhưng cũng không phải hoàn toàn bình phục. Chẳng hiểu tại sao, sau khi cơn đau lòng đến cùng cực qua đi, hắn lại chỉ khẽ thở dài một hơi.

Ngụy Vô Tiện hỏi:

"Có bôi thuốc không?"

Lam Vong Cơ đáp:

"Hôm nay vẫn chưa."

Ngụy Vô Tiện nói:

"Ta bôi giúp ngươi."

Lam Vong Cơ chỉ khựng lại một chút, rồi nói:

"Được."

Mùi dược cao có hơi khó ngửi, nhưng mùi này Ngụy Vô Tiện đã từng ngửi qua. Năm đó hắn trúng một kiếm của Kim Lăng, Lam Vong Cơ cũng cho hắn dùng cái này, chỉ qua mấy ngày là đã tốt lên, sau đó không hề lưu lại một tí sẹo nào. Ngụy Vô Tiện rửa sạch tay, cẩn thận từng li từng tí lấy một ít thuốc, thoa lên vết thương trên lưng Lam Vong Cơ. Cẩn thận thoa xong một vết rồi mới thoa sang chỗ khác. Hắn thoa một lần lại hỏi một lần:

"Đau không?"

Lam Vong Cơ cũng hắn hỏi một câu liền đáp một câu:

"Không đau."

Có một vài vết đã đóng vảy lại hơi rỉ máu, vừa rồi chính là nhờ mấy vết này mới khiến Ngụy Vô Tiện nhạy bén ngửi ra được mùi tanh của máu tươi. Chắc là do sáng nay trong lúc bối rối, Lam Vong Cơ vội cầm Tị Trần công kích "kẻ đột nhập" là hắn đây tạo thành. Ngụy Vô Tiện lại không nhịn được mà nghĩ ngợi: vì sao Lam Trạm lại không nghi ngờ mình vậy?

Hắn thoa dược cao lên lưng xong, lại tự tay thay một lớp băng gạc mới cho y. Toàn bộ quá trình Lam Vong Cơ đều rất yên tĩnh, giống như vô cùng an tâm về hắn. Ngụy Vô Tiện thuận miệng hỏi một câu:

"Ngực thì sao? Có muốn thoa một chút dược hay không?"

"..." Lam Vong Cơ trầm mặc một lát, nói: "Được."

Ngụy Vô Tiện lại rửa qua tay một lần nữa, lấy dược cao rồi vòng ra đằng trước y. Nhìn kỹ thì liền nhận ra vết lạc ấn trước ngực đã ổn lắm rồi, không cần phải lãng phí dược cao làm gì. Mi mắt Ngụy Vô Tiện khẽ giật giật, vẫn là có chút không yên lòng, muốn hỏi ý Lam Vong Cơ một lần nữa. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy một đôi mắt lưu ly thanh cạn đang nhìn hắn chăm chú, không chớp lấy một cái:

"..."

Ngụy Vô Tiện bị y nhìn như vậy, cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, những năm nay được nuông chiều thành quen, vô thức hỏi một câu:

"Nhìn ta làm gì? Thấy ta ưa nhìn sao?"

Vừa mở miệng hắn liền hối hận. Hắn thật sự không muốn tùy tiện trêu chọc Lam Trạm trước mắt này. Thế mà Lam Vong Cơ lại đáp lời hắn:

"Ừ."

Ngữ khí vô cùng thản nhiên.

Ngụy Vô Tiện ngẩn người, cũng không biết trong đầu đang nghĩ gì mà lại thuận miệng tiếp lời Lam Vong Cơ:

"Ưa nhìn cũng không phải là khuôn mặt trước kia."

Lam Vong Cơ lại lắc đầu, nói:

"Tướng là do tâm sinh."

Ngụy Vô Tiện: "..."

Câu kia của Lam Vong Cơ có ý là, dù cho dáng vẻ của hắn biến thành như thế nào, y vẫn đều có thể tiếp nhận hắn.

Những lời này, ở hiện thực Lam Vong Cơ cũng chưa từng nói qua với hắn...

Ngay từ khi mới trở về, Ngụy Vô Tiện đã không thích níu lấy khuôn mặt này của mình mà làm ra vẻ, vậy nên Lam Vong Cơ một mực nghĩ như vậy cũng không có cơ hội nói cho hắn biết. Bây giờ lại không một chút chuẩn bị nào, đột nhiên nghe được, trong lòng giống như bị một cái lông vũ quét nhẹ qua, vừa mềm mại lại vừa ngứa ngáy.

Ngụy Vô Tiện đóng lọ dược cao lại, nhích đến gần Lam Vong Cơ hơn một chút, thấp giọng hỏi:

"Hàm Quang Quân, ngươi thật sự tin ta là Ngụy Anh sao?"

Lam Vong Cơ nhàn nhạt hỏi ngược lại hắn:

"Vì sao không tin?"

Ngụy Vô Tiện lại hỏi:

"Vậy ngươi... rất thích ta phải không?"

Lam Vong Cơ không hề có một chút do dự, gật đầu nói:

"Thích."

Ngụy Vô Tiện: "..."

Một cảm xúc khó mà diễn tả bằng lời mạnh mẽ đâm vào lòng hắn, đối diện với Lam Vong Cơ ở tuổi này, thẳng thắn nói với mình như vậy, Ngụy Vô Tiện cảm thấy khóe mắt mình có chút ẩm ướt. Trong lúc nhất thời, bất kỳ chuyện gì hắn cũng không để ý đến nữa, nói:

"Lam Trạm, ta cũng thích ngươi."

Sau đó chủ động hôn lên môi y.