Vò Đã Mẻ Lại Sứt

Chương 6: Làm xiếc cùng bán mình




Mẹ nó! Hà Hi tên khốn kiếp kia, bông tai kim cương đưa cho nàng vậy mà lại giả, đinh ghim là thật, nhưng cũng là bạc thôi, mà nguyên lai thứ đáng giá nhất được gắn với nó đã sớm không phải kim cương chính hiệu, mà đã bị đổi thành kim cương nhân tạo.

Lại hận lại mắng cho nhiều cũng vô dụng, Hà Hi nghe không được. Đáng thương Tôn An Na, lăn lộn nhiều năm như vậy cư nhiên cũng có ngày bị lừa, nàng còn tưởng rằng người có tiền giống như Hà Hi sẽ không đến mức dùng hàng giả, ai biết được, càng là thoạt nhìn không giống khốn nạn, một khi lừa người lại càng đòi mạng.

Uổng cho nàng nhiều năm lăn lộn xã hội như vậy, cầm một viên kim cương giả đi bán, mới đầu người nọ nói đây là hàng giả nàng còn không tin, đem người nọ mắng cho một trận, đổi đến cửa hiệu cầm đồ mà mình tin tưởng được.

Chủ cửa hiệu lấy kính lúp quét một lần ở mặt trên, ngẩng đầu, miệng trào phúng nói: "An Na, cô sẽ không vừa vặn có một người bạn đỉnh đầu thiếu tiền, rồi đưa thứ này trả nợ cho cô đi?"

Xem ngữ khí này, đáp án phỏng chừng cũng giống như chủ tiệm kim hoàn trước đó nói, Tôn An Na nhất thời không có sức lực, nói: "Ông cứ việc nói thẳng đi, tôi nghĩ tôi còn chịu được."

"Cái ghim này là bạc không có sai, tính chất là 24k bạc nguyên chất, còn viên kim cương nhân tạo này để tôi tính cho cô hén, xem tỉ lệ coi như không tệ, tôi cho cô một giá tối đa, một trăm."

"Mẹ nó." Tôn An Na cả người uể oải không phấn chấn, như bị lấy đi toàn bộ xương cốt, mềm nhũn ghé vào trên quầy.

"An Na, sao thế, thành tinh như cô cũng có ngày bị người lừa ha." Chủ cửa hiệu bắt lấy cơ hội liền giễu cợt Tôn An Na.

Tôn An Na thẳng thắt lưng, hùng hổ nói: "Đem bông tai đưa lại tôi, tôi không bán, tôi lưu trữ, chờ lần tới có cơ hội nhìn thấy ả ta, tôi sẽ chọi vô mặt ả. Không chỉ riêng chuyện này, tôi sẽ đem tất cả đều phát toàn cõi mạng luôn...... Tôi......haizzz... Quên đi...... Tôi cùng nàng ta so đo cái rắm a." Mới vài giây trôi qua, nàng lại lần nữa ngã xuống.

Mặt của nàng trên tấm thủy tinh bị ép thành một đống, "Lần đầu tiên tôi tin tưởng một người tới vậy, chưa từng ngu như vậy, lần đầu tiên của tôi a, đã bị tên hỗn đản nào đạp hư. Ô ô......".

"Uy uy, cô đừng ở chỗ này của tôi khóc được không, sẽ để người khác hiểu lầm. Đến lúc đó tôi hết đường chối cãi, nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch." Chủ cửa hiệu sợ gặp chuyện.

Ô ô ô ô ô.

Bất quá, cũng muốn cảm tạ Hà Hi, chỉ liền ngày đó Tôn An Na đã kiếm đủ số tiền mà dĩ vãng một tháng mới có thể kiếm được.

Mà tin tức nàng hỏi thăm được đến là trong nhà Chu ca, vợ cả còn đang ầm ĩ đòi nhảy lầu, bà hai bà ba đều tập thể tạo phản, hoạ từ trong nhà, hắn vội vàng quản lý việc trong nhà, không rảnh đi quản chuyện của Hà Hi, bộ phim đồng tính kia cũng không biết xử lý thế nào.

Nàng điện thoại cho đạo diễn, di động đạo diễn vẫn tắt máy, liên tục vài ngày trời đều là như vậy.

Còn Hà Hi, cũng không phải người như nàng có thể liên hệ, cũng không biết sau đó Hà Hi có hối hận hay không, chỉ sợ nàng ấy nhớ tới việc xấu hổ mà các nàng từng làm kia nhảy lầu tự sát. Vì thế người chưa bao giờ mua báo giải trí như Tôn An Na lại riêng đi mua mấy tờ báo lá cải, đem trong trong ngoài ngoài đều lật một cái, căn bản không có người nhắc tới tình hình Hà Hi gần đây. Người mới thì vội vàng phát phim mát mẻ, tiểu sinh cầu yêu, xx hư hư thực thực ngoại tình......

Vòng luẩn quẩn này mỗi ngày trừ bỏ ăn uống sẽ chính là nháo tin tức a. Tôn An Na ăn chén đậu hũ nóng xong thuận tiện đem báo lá cải cuộn thành một khối quăng vào thùng rác.

Không có việc gì là tốt rồi. Tôn An Na quyết định đem chuyện Hà Hi quẳng sau đầu.

Nàng ăn xong bát đậu hũ rồi quyết định đi ra ngoài dạo phố, khi trở về trên tay không dư một phân tiền. Nàng mở khóa, từ trong bao lấy ra chiếc túi LV vốn tâm duyệt đã lâu, lại mang ở trên người, đứng trước gương đảo quanh, sau khi xoay tròn vài vòng, cả người mới nặng nề ngã lên nệm, nàng dùng quần áo bao lấy chính mình, cúi đầu ngửi hương vị của quần áo, không tự giác cười thành tiếng.

Nàng thật sớm liền coi trọng khoản LV này, cũng là vì nó mà lúc này mới đi quay phim, lần này cần phải đa tạ Hà Hi, để cho nàng nhanh như vậy liền mua được nó.

Bất quá chuyện nào ra chuyện đó. Hà Hi cũng chỉ là sáng tạo ra một cái cơ hội vào nghề thôi*, nàng vẫn là dựa vào bản thân cố gắng kiếm tiền, không thể quên vụ Hà Hi lừa nàng được.

(*chắc ý bả là cho bả được trải nghiệm lần đầu tiên diễn phim đồng tính, coi như mới vô nghề)

Hồi lâu không có liên hệ, cô bạn thân như ruột thịt dùng app tin nhắn hú nàng: Na Na, buổi chiều tui không có chuyện gì, tụi mình đi dạo phố được không?

Nàng lấy di động đè lại nói: "Không có tiền."

Một lát sau, bên kia cũng phát giọng nói lại đây: "Sao lại như vậy, Na Na cưng không phải vừa ăn được một vố to lắm sao?"

"Ai nói cho bồ biết?"

"Tự cưng viết lại còn kí tên nha."



......Lúc ấy vừa lấy đến tiền liền cao hứng hỏng rồi, sau đó cũng quên bén chính mình làm việc này.

"Thực không có tiền, ngày hôm qua tui đi ra ngoài mua một bộ quần áo, xài một phần cũng không chừa, hiện tại đừng quan tâm tui, bồ tìm người khác đi." Tôn An Na đóng app, đang nghĩ có tất yếu đem điện thoại cũng tắt máy luôn hay không.

Sau đó, một cái tin nhắn phát đến di động của nàng, nàng mở ra liền thấy là: Tui nơi này có mối làm ăn, cưng muốn tiếp sao?

— Thế nào?

— Cưng trước đừng động, dù sao thù lao là Tiểu Ngũ, cưng có nguyện ý tiếp hay không nha, tui sẽ lừa cưng sao?╭[╯╰]╮.

— Tui sợ bị bồ bán còn thay bồ kiếm tiền. Bồ không nói rõ đừng nghĩ tui làm.

— Buồn quá nha, cưng cư nhiên hoài nghi người ta, buổi chiều tui mời cưng uống trà, gặp mặt nói sau.:D

Rốt cuộc sự tình gì mà A Huyên thần bí dữ vậy kìa. Tôn An Na không nghĩ đi, nhưng mà cô bạn thân kia đã phát tới địa chỉ gặp mặt, là một nơi không tệ, nàng ngẫm lại nếu không cần xài tiền của mình, đi xem cũng đâu có sao.

Quan hệ giữa Yuki với nàng so với tỷ muội bình thường thì tốt hơn một chút, thời điểm cả hai người vừa khốn cùng vừa thất vọng đã từng cùng nằm chen chung một ổ chăn. Yuki trước kia làm người mẫu, cũng có danh tiếng đàng hoàng, chính là sau đó không biết vì sao lại nháo giải ước biến thành người mẫu tự do, càng trộn lẫn trong giới càng phức tạp, may mắn tức thời bứt ra gả cho một kẻ có tiền, liền trôi qua những ngày tươi đẹp được 'mặc kim mang ngân' (như nghĩa đen của nó, mang trang sức hàng hiệu).

Mặc dù trải qua những ngày lành, nhưng Yuki cũng không quên Tôn An Na, còn thường thường liên hệ nàng, cùng nàng tâm sự chuyện trên trời dưới đất.

Bất quá trong lòng Tôn An Na cũng hiểu, Yuki chính là tịch mịch, nàng ấy cần có người đến làm người nghe của mình, nghe bản thân nàng hiện tại hàng ngày trải qua có bao nhiêu tốt, mua quần áo có bao nhiêu quý, lão công có bao nhiêu cưng chiều nàng.

Người bình thường sẽ không quá hiểu được, vì cái gì có người có thể trong 10 câu liền có 9 câu là đang khoe giàu. Tôn An Na chỉ để ý ăn uống, thời điểm ăn uống sẽ xem nhẹ tạp âm bên tai này, ở thời điểm thích hợp sẽ phối hợp gật gật đầu.

"Vậy ý tứ của cưng là cưng đáp ứng người ta rồi?"

"Hả? Cái gì? Vừa rồi bồ nói cái gì?" Tôn An Na đem trí nhớ kéo trở về, vừa rồi lúc đang ăn dĩa bánh ngọt hình như nàng bỏ quên một đoạn rất quan trọng.

"Người ta nói thực dễ hiểu nha, tui là muốn cho chồng tui một kinh hỉ a."

Trong miệng bánh ngọt biến thành uể oải, Tôn An Na gian nan nuốt đi xuống, từ cổ họng phát ra thanh âm run run: "Bồ coi tui là gà hả?"

"Phi phi, cưng nói tiếng người dùm đi! Cưng là chị em tốt nhất của tui, tui biết cưng là người thế nào."

"Hừ, mệt cho bồ còn biết tui là bán nghệ không bán thân."

Yuki giả bộ đáng yêu, cầm lấy cánh tay Tôn An Na nói: "Na Na, cưng chỉ cần theo tui diễn một chút là được rồi."

"Tui vẫn chưa nghe hiểu được, bồ rốt cuộc là có ý gì?"

"Chính là cái kia í, cái kia, nữ cùng nữ, hôn nhẹ sờ sờ......" Người vốn lớn gan như Yuki nhưng khi nói loại chuyện này lại có vẻ vạn phần xấu hổ, nàng cúi đầu nói: "Ảnh muốn tui cùng một người phụ nữ khác làm, tui mới không thèm đâu, tui chỉ muốn cưng."

Thiệt xấu hổ quá đi. Bầu không khí bởi vì vậy lập tức trở nên 'loạn thất bát tao' lên, Tôn An Na vuốt trên người da gà, nói: "Yuki, tui vẫn luôn thích đàn ông mà, tui khẳng định sẽ không yêu phụ nữ."

(Ed cười nhếch mép: Cưng chắc chưa?)

"Mấy người tưởng đi đâu dạ." Yuki nho nhỏ nhéo nàng một cái, "Tui cũng không có mê như vậy đâu nhen, tui chỉ là cảm thấy làm với mấy người sẽ không khó chấp nhận cho lắm. Dù sao bình thường tác phong của mấy người lớn như vậy, liền theo tui diễn một chút đi, không cần thật sự làm, chỉ là biểu diễn thôi, tôi sẽ đem chồng của tui trói lại, như vậy cưng sẽ không lo lắng ảnh chạm vô cưng, xong xuôi hết tui gọi chồng tui gửi một vạn đồng cho cưng, tui là đem cưng làm tỷ muội mới cho nhiều như vậy đó nha."

"Hai vạn."

"Cưng lòng tham ghê nga, hai vạn chính là tiền tiêu vặt một tháng của tui. Một vạn là một vạn, bằng không tui liền tuyệt giao với cưng."

"Đi tìm chết mà!" Tôn An Na thật muốn bóp chết con mắm này.



"Đáp ứng đi mà, cưng đáp ứng được không, coi như là cưng giúp người ta." Yuki cả người ngồi phịch ở trên người Tôn An Na loạn cọ xát.

Tôn An Na thì đang tưởng một việc, gần nhất là thổi trúng ngọn tà phong gì mà nàng luôn gặp mấy loại chuyện này. (Ed: Tổ bede đang réo gọi tên con~ =))))))))

Vì tiền, đồng thời cũng là do đánh không lại Yuki cứ xà nẹo trên người, Tôn An Na tại thời khắc cuối cùng đã gật đầu đáp ứng.

Nàng vừa gật đầu, Yuki liền kích động đến không được, vừa đặt phòng, vừa muốn cầu Tôn An Na mặc vào quần áo ẻm đã mua.

Yuki vì chúc mừng sinh nhật chồng yêu, đem địa điểm an bài ở trong khách sạn. Tôn An Na trước một ngày thu được túi đồ của Yuki, bên trong là một bộ áo da quần da.

Quần da gắt gao bao lấy đùi của nàng, cường điệu đường cong của nàng, dính sát vào thân thể nàng, mà áo da lại bó sát người, từ bộ ngực tới cổ áo xuất hiện một cái lỗ hổng, bên trong còn gắn một cái bra màu đen cũng bằng da. Khi Tôn An Na mặc vào một thân đồ này liền cảm thấy bản thân cực kỳ giống nhân vật phản diện trong phim.

— Na Na, cưng gửi ảnh chụp qua cho người ta coi hiệu quả cưng mặc vào đi.

Tôn An Na không tình nguyện gửi ảnh qua, Yuki lập tức kích động vô cùng, gửi liền một chuỗi ký tự dài ngoằng qua, nói: Tui biết ngay mà, như vậy thích hợp với cưng nhất! Quả nhiên như tui nghĩ, cưng mặc vào thiệt sexy, tui muốn khen ngợi khen ngợi khen ngợi chủ tiệm!

Đến ngày ước định giao dịch, Tôn An Na ở bên trong mặc bộ đồ này, bên ngoài thì phủ thêm một kiện sơmi nam trắng, trên áo sơmi đeo một cái đai lưng, hoàn toàn nhìn không ra bên trong là đang cosplay nữ vương SM.

Lúc nàng tới nơi này còn có điểm không yên, nếu không phải Yuki yêu cầu, nàng sẽ không tiếp nhận vụ này, đây xem như là lần đầu tiên nàng đánh vỡ quy củ của mình, trong lòng tổng cảm thấy sẽ có chuyện muốn phát sinh.

Yuki hẳn là tới trước, nhưng ngoài ý muốn nửa đường gặp kẹt xe, nàng ta phát đến tin tức muốn nàng tới trước chờ.

Tôn An Na trước hết ở trong đại sảnh khách sạn một bên chờ một bên xem báo, xung quanh là một đám người.

Có mấy đứa nhỏ ở bên cạnh nàng khe khẽ nói chuyện, Tôn An Na lỗ tai bắt giữ được trong lời nói có liên quan tới nàng, nàng bèn buông báo chí hỏi: "Mấy đứa vừa nói tôi gì đó?"

"Cậu ấy nói chị giống Alice." Người nói chuyện là một cô bé buộc tóc.

"Alice là ai?" Tôn An Na khó hiểu hỏi.

"Chính là Alice đánh zombie đó chị." Thằng bé thiếu một chiếc răng cửa hét rầm lên.

Hoàn toàn không rõ.

"Alice trong Resident Evil, mặc áo da màu đen, ba ba, rút ra hai cây súng, đùng đùng đùng, đảo tới đảo lui một đám zombie liền bị bạo đầu, ngươi là cương thi, ngươi liền muốn bị giết......" Tụi nhỏ lập tức thành một đám ầm ĩ cười to.

Tôn An Na xoa cái trán ẩn ẩn đau nhức, nghĩ khổ hình như này không biết khi nào mới hết a.

Nàng không đợi được đến Yuki, lại đợi đến Hà Hi.

Hà Hi thoạt nhìn là có làm cải trang, đội mũ lưỡi trai, vành nón áp đến thấp nhất, ngăn trở hơn phân nửa khuôn mặt, trên người thì mặc một kiện áo thun rộng rãi, chân mang một đôi giày da đế bằng đơn giản. Nếu đơn thuần bàn luận, bộ dáng kia thật ra rất bình thường, chính là thái độ của nàng lại phi thường mất tự nhiên, luôn như đang trốn tránh cái gì, gọi người khác càng dễ chú ý nàng.

Ở đại sảnh khách sạn người nhiều như vậy phỏng chừng cũng liền chỉ có Tôn An Na là nhận ra nàng. Hà Hi đi rất nhanh qua đại sảnh khách sạn, vào lúc cửa thang máy sắp đóng lại liền vọt vội vào bên trong.

Trước sau không đến một phút đồng hồ, Tôn An Na lại có thể khẳng định đó chính là Hà Hi.

Người dùng một viên kim cương giả lừa đi tín nhiệm của nàng. Lần này xuất hiện ở khách sạn, xem ra là tới muốn làm chuyện xấu.

Tôn An Na nghĩ đều không thèm nghĩ liền đứng dậy, bước nhanh về phía thang máy, thang máy đã muốn đi lên, nàng dùng sức ấn nút thang máy, hận không thể chọc thủng thứ này.

_______________

Editor: Ui mẹ ơi nó dài. À về tên chương thì mình theo bản qt chứ không có tự đặt, nên sẽ có vài tiêu đề không thể hiện nội dung mấu chốt của chương đó, mọi người có đọc rồi tự ngẫm xem tác giả có ý gì hén