Tướng Phủ Đích Nữ

Quyển 2 - Chương 22




“Mau, mau kéo nàng ra!” Cung thị từ một bên, chạy nhanh đem lôi Tô ma ma ra, Thiến Vân thân mình bất động, trên mặt bị Tô ma ma cào rách vài chỗ.

“Tô ma ma, tiện tì này nói bậy, đều có lão gia định luận, ta biết ngươi trung tâm ( trung thành + tận tâm ), nhưng ngươi làm vậy không để ý đến hậu quả, chẳng phải trúng quỷ kế người khác sao?” Tam di nương nhìn y phục Tô ma ma, bởi vì bị người lôi kéo mà trở nên lộn xộn rất nhiều, cây trâm trên đầu cũng không biết bị người cố ý hay vô ý kéo xuống dưới, tóc mai rũ rượi, nếu không bất chợt nhìn lên, còn tưởng rằng là bà điên.

“Thật đáng tiếc, vũ y xinh đẹp này!” Nạp Lan Tĩnh hình như không nghe được ý tứ trong lời Tam di nương nói, chỉ cúi đầu, hơi tiếc hận nhìn vũ y màu đen rách tả tơi trên mặt đất.

“Ngươi nói! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Lão thái thái sắc mặt đổi đổi, hung hăng oán nhìn Tam di nương, người nàng trước mặt đều không có quy củ, Tô ma ma này nàng quả quyết không dễ tha đi.

“Lão thái thái tha mạng a, lão thái thái tha mạng, là Tam di nương, nàng ghi hận lão thái thái lần trước phạt nàng, liền lợi dụng nô tì hạ độc lão thái thái! Lão thái thái, nô tỳ sai lầm rồi, nô tì không nên ham tiền tài của Tam di nương, cầu lão thái thái tha mạng a!” Thiến Vân khóc một phen nước mắt nước mũi tung hoành! Rất thương tâm, dáng vẻ này dừng trong mắt người khác, mặc kệ người khác có tin hay không, lão thái thái khẳng định là tin!

“Tam di nương, đồ độc phụ, ngươi tâm thật nham hiểm a!” Lão thái thái giơ tay phát thật mạnh lên bàn, ly trà bởi vì bị chấn động phát ra tiếng vang!

“Lão thái thái ngài bớt giận, chuyện khác đều không gấp, thân thể của ngài mới là quan trọng nhất!” Tôn ma ma nhìn lão thái thái muốn phát hỏa, tay nhanh chóng vì lão thái thái nhẹ nhàng xoa bả vai, nhưng ánh mắt dừng lại trên người Thiến Vân.

“Đúng vậy a, nương, bất quá là lời nói phiến diện ( một bên ) từ một nô tì thôi!” Nạp Lan Diệp Hoa trấn an lão thái thái, trong mắt tức giận nhìn Tam di nương, nếu nàng không cam lòng ở trên người Nạp Lan Tĩnh ăn mệt, sợ là không xảy ra sự việc này!

“Thiến Vân, ngươi còn không mau nói những điều ngươi biết cho tổ mẫu cùng phụ thân nghe!” Nạp Lan Tĩnh bảo người châm ( rót ) thêm trà, vẻ mặt thích ý ( thoải mái ), nay tình thế đại chuyển, nàng như trước phong đạm vân khinh ( hờ hừng như mây gió ), không có lấy một tia đắc.Cung thị đột nhiên yên lòng, có nữ nhi như thế, lo gì a!

“Dạ, bẩm lão thái thái, là Tô ma ma bên Tam di nương cho nô tỳ vàng, sai nô tì hạ độc trong trà lão thái thái, phụ mẫu thích cờ bạc, tiền bạc trong nhà lại thua sạch sẽ, nô tì nổi lên lòng tham, liền đáp ứng chuyện này, ngày ấy đại thọ lão thái thái, ở trong nước trà lão thái thái hạ dược!” Thiến Vân choáng váng quỳ trên mặt đất, vốn thanh âm khàn khàn, ở phía sau có vẻ trầm xuống! Tam di nương nheo mắt, nàng là làm cho người ta mua được Thiến Vân, bất quá không phải hạ độc lão thái thái, mà hạ độc Nạp Lan Tĩnh, sau, nàng còn chưa kịp diệt khẩu, liền bị cấm túc, sáng sớm ngày thứ hai thì truyền đến tin tức Thiến Vân bị điên!

“Ngươi nói bậy, ngươi không phải nói…” Nạp Lan Diệp Hoa vừa định nói thời điểm trước Thiến Vân không phải nói là hạ dược Nạp Lan Tĩnh sao, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt đi xuống, nếu nói ra, liền chứng minh chính mình tin Thiến Vân ăn nói điên khùng, biết rõ Tam di nương hạ độc đích nữ tiểu thư còn không trông nom không hỏi, thực rõ ràng thiên vị mà! “Ngày đó, đồ ăn nước trà dĩ nhiên tìm người kiểm tra qua, ngươi đừng ở trong này nói chuyện giật gân!” Nạp Lan Diệp Hoa vội vàng sửa lại lời.

“Bẩm lão gia, nô tì quyết không dám nói bậy, nước trà bị hạ dược, lão thái thái uống cạn, tự nhiên là tra không tới cái gì, còn có, ấm châm trà cho lão thái thái do Tô ma ma bên Tam di nương đặc biệt giao cho nô tì xách, bên ngoài ấm trà cùng ấm trà khác nhìn hoàn toàn giống nhau, chính là cái nắp ấm có giấu cơ quan, chỉ cần nhẹ nhàng xoay một cái, có thể đổ ra nước trà có độc!” Lời Thiến Vân nói cũng không phải giả, ngày đó, nàng xác thực cũng dùng biện pháp này hại Nạp Lan Tĩnh, lời này nửa thật nửa giả, làm cho người ta nhìn không ra mục đích thực sự.

“Hiện tại ấm trà kia ở nơi nào?” Tứ di nương xem sắc mặt lão thái thái càng lúc khó coi! Lập tức hỏi ra tiếng, chỉ cần chứng cớ vô cùng xác thực, Tam di nương sợ là khó xoay ngươi!

“Bẩm Tứ di nương, nô tì sau khi làm việc này, bản thân chịu không nổi lương tâm khiển trách, trong lòng hối hận, nhưng nô tì người nhỏ, lời nhẹ, cuối cùng không dám xem thường, chỉ hy vọng ngày sau có cơ hội tố giác tội ác của Tam di nương, liền đem ấm trà giấu dưới giường, dùng một cái ấm giả khác giao cho Tô ma ma!” Thiến Vân cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt Tô ma ma sắp phun ra lửa.

“Đi lục soát!” Lão thái thái cắn răng, trong lòng hận không thể đem Tam di nương đuổi ra khỏi phủ, nữ nhân độc ác như vậy, lưu lại chung quy là tai họa!

“Lý ma ma, ngươi mang theo vài ngừơi lục soát nơi nha đầu khai!” Cung thị nhìn thấy Nạp Lan Tĩnh nhìn mình liền quay đầu phân phó Lý ma ma ở phía sau, nàng không hiểu vì sao Nạp Lan Tĩnh đề phòng Tôn ma ma, nhưng nữ nhi trí tuệ, tự nhiên có ý nghĩ riêng, Cung thị cũng không nhiều lời, trực tiếp phân phó đi xuống!

Lý ma ma ứng thanh, lập tức dẫn theo vài nha đầu trong viện lão thái thái, Tôn ma ma ở phía sau giật giật chân, nghĩ đi theo! Nhưng nàng cau mày, mới vừa rồi cảm thấy không ổn, nàng giương mắt nhìn Nạp Lan Tĩnh còn đang thật sự thưởng thức trà, chớ không phải nàng đã nhận ra điều gì? Tôn ma ma luôn cảm thấy ánh mắt Nạp Lan Tĩnh như có thể nhìn thấu lòng người!

Nạp Lan Tĩnh cúi đầu chỉ lo uống trà, coi như không nhìn thấy sắc mặt mọi người thay đổi! Khóe miệng thản nhiên cười, Tôn ma ma nghi ngờ, Tô ma ma phẫn nộ, Tam di nương tức giận, ở trong mắt nàng lại thành phong cảnh đẹp nhất, địch nhân rối loạn trận tuyến, mới là cơ hội của mình, Tam di nương tự cho bản thân trí tuệ hơn người, sợ là nằm mơ cũng không tưởng tượng được Thiến Vân để lại hậu chiêu, Nạp Lan Tĩnh vẫn không tin trên đời có ai so với người khác càng thông minh hơn, chỉ có ai so với ai dụng tâm hơn thôi! Thiến Vân cũng không phải ngốc tử ( kẻ ngốc ), nàng tuy rằng tham tiền tài, cũng biết hậu quả một khi chuyện này bại lộ, tự nhiên để lại hậu chiêu, đây bất quá là bản năng muốn sống thôi!

“Bẩm lão thái thái, lão gia, phu nhân!” Thoáng chốc, Lý ma ma cầm ấm trà tiến vào, Nạp Lan Diệp Hoa xem xem, không nói gì, lão thái thái lấy đến trong tay, sắc mặt càng nặng nề, mạnh mẽ hướng cái trán Tam di nương ném tới!

“Lão thái thái bớt giận, thiếp cũng không biết được, là nô tì này hãm hại thiếp!” Tam di nương gặp ấm trà hướng mình bay đến, thuận thế quỳ ở trên mặt đất, bất quá mặc dù tránh thoát âm trà, nhưng lão thái thái cực kỳ dùng sức, nện ở trên ghế, mảnh nhỏ bắn tung tóe vào người Tam di nương!

“Mẫu thân bớt giận, nhất định là tiện tì này nói bậy, mẫu thân thân mình kiện khang ( khỏe mạnh ), tại sao có thể trúng độc được?” Nạp Lan Diệp Hoa nhìn lão thái thái ném ấm hướng Tam di nương, trong lòng căng thẳng, nhanh chóng đứng dậy.

“Thân mình kiện khang? Có phải bộ xương già này chết đi ngươi mới tin tưởng nữ nhân này ác độc! Trách không được mấy ngày nay, đầu luôn đau, thức giấc lại cũng sớm, nguyên lai do tiện phụ ngươi làm hại!” Lão thái thái càng nói càng tức, càng cảm thấy thân thể cả người cũng không thoải mái! Nạp Lan Tĩnh ở bên cạnh lạnh lùng nhìn, mùa đông suốt ngày đóng cửa sổ, đốt ấm lô, lão thái thái lại không ra ngoài đi dạo, tự nhiên cảm thấy đau đầu, lại nói người già đi, người nào mà chả dậy sớm, bất quá phía sau, vốn cực kỳ là chuyện thường tình, lại làm cho người cảm thấy không đơn giản!

“Lão gia minh giám, nô tỳ quả quyết không dám ăn nói lung tung, Tô ma ma phân phó qua, thuốc này tác dụng cực chậm chạp, bình thường không thể phát hiện, chính là, cần cổ sẽ xuất hiện một chút dấu vết!” Thiến Vân vội giải thích, lão thái thái vừa nghe, cuống quít làm cho Tôn ma ma nhìn một cái! Tôn ma ma hơi cau mày kinh ngạc, nhìn sau gáy lão thái thái run lên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, lão thái thái phía sau gáy thực có dấu vết như bị cái gì đó đâm vào.

“Mau thỉnh đai phu đến, ngươi độc phụ này, ta không tha cho ngươi!” Lão thái thái vừa thấy sắc mặt Tôn ma ma, lập tức hoảng hốt, thời điểm tuổi trẻ chịu chính thất khi dễ, không có mấy ngày yên ổn, nay già đi có thể hưởng vài ngày thanh phúc ( yên tĩnh + hạnh phúc ), cho nên, nàng tự nhiên sợ hãi bản thân gặp chuyện không may!

“Tổ mẫu đừng vội!” Nạp Lan Tĩnh giọng nói kín đáo vang lên, chỉ thấy nàng nhẹ nhàng đứng dậy, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên, mọi người trong lòng có chút nôn nóng, đột nhiên trùng xuống!

“Tổ mẫu đừng vội, Tĩnh nhi theo miệng Thiến Vân biết được việc này, liền chạy nhanh hướng Tôn ngự y thỉnh giáo, sáng sớm hôm nay, Tôn ngự y đã sai người đem dược thảo đưa tới! Nói may mắn phát hiện sớm, dùng thuốc này thì không có trở ngại!” Nạp Lan Tĩnh cười, sai Lưu Thúy cầm gói dược liệu giao vào tay Tôn ma ma.

“Như thế, thay ta cảm tạ Tôn ngự y!” Lão thái thái trong lòng thế này mới thở một hơi nhẹ nhõm, lần trước Tôn ngự y cứu lão thái thái một mạng, ở trong lòng lão thái thái hắn tựa như thần không phải người bình thường, nay nghe nói Tôn ngự y đưa dược thảo đến, trong lòng không hề lo lắng.

“Hừ! Quả thực buồn cười, nếu thiếp lệnh Thiến Vân hại lão thái thái, lại thế nào nói dược tính cho Thiến Vân biết, không phải là bị người ta tính kế sao, nhưng thật ra Đại tiểu thư, thật đúng là khéo a, không chỉ có sớm biết được dược tính, còn khéo vô cùng, Tôn ngự y khi nào thì đưa dược thảo đến, lại cứ đúng vào sáng nay!” Tam di nương lạnh lùng cười, đem lỗ hổng nói cho mọi người nghe! Nàng không hiểu được sao gáy lão thái thái lại xuất hiện loại dấu vết này, nhưng nàng khẳng định, hết thảy tất nhiên là do Nạp Lan Tĩnh đã sớm tính kế tốt!

“Tam di nương lời này ý gì, cứu Thiến Vân chẳng qua là Nhị hoàng tử đúng dịp cứu thôi, về phần Tôn ngự y vì sao hôm nay đưa dược thảo tới, cái này ta đây không biết rồi, nếu Tam di nương cảm thấy sự việc kỳ quái, kia chỉ phải bẩm báo bệ hạ, tinh tế tra hỏi Nhị hoàng tử cùng Tôn ngự y!” Nạp Lan Tĩnh thản nhiên nói, đem mọi chuyện đổ hết lên đầu người khác.

Bất quá trong lòng nàng lại không biết nàng đang lợi dụng thanh danh Nhị hoàng tử, Thu Nguyệt liên tiếp nhìn thấy ám vệ hoàng gia, ám vệ này tuyệt đối không phải của Hoàng thượng, mà của hoàng tử, Tam hoàng tử thân mình không tốt, Tứ hoàng tử trong ngày thường đến ngay cả cửa cung cũng không ra, yến hội hoàng gia cũng khó mà nhìn thấy bóng dáng hai vị hoàng tử này, càng đừng nói phái ám vệ đến tướng phủ, mà Thái tử, chính mình cùng hắn vợ chồng bao năm, trong lòng hiểu rõ, Thái tử tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, đáp án duy nhất đó là Nhị hoàng tử, Nạp Lan Tĩnh không hiểu Nhị hoàng tử đến tột cùng có dụng ý gì, nhưng Nhị hoàng tử là người thần bí, Nạp Lan Diệp Hoa nhất định nhìn không thấu!

“Hồ nháo, bệ hạ là nha đầu ngươi có thể vọng nghị sao, lời này nói ở trong nhà thì thôi, chớ để bên ngoài nhắc tới!” Tam di nương còn muốn cái gì, lại bị Nạp Lan Diệp Hoa đánh gãy! Nhị hoàng tử cứu Thiến Vân, tất nhiên biết được việc này, Tôn ngự y là người bên cạnh Thái Hậu, Nạp Lan Diệp Hoa vuốt vuốt mi tâm, nay việc càng khó giải quyết, không phải tùy tiện diệt khẩu ai có thể che lấp!

“Tam di nương chớ tức giận, việc này Tam di nương chưa làm tự nhiên có biện pháp chứng minh, sai ngươi đi coi trộm sân Tam di nương một chút là biết a!” Nạp Lan Tĩnh uyển chuyển nói, cái gì đi coi trộm trong viện một chút, nói trắng ra muốn sai người đi lục soát.

Tay Tam di nương run lên, nàng tự nhận không có hại lão thái thái, nhưng soát phòng nàng không thể, nàng tự nhận người trong viện nàng không có lá gan đi động gì đó, đó là sự tình lần trước, nàng đem cất giấu thứ kia, nhưng nếu có người dụng tâm, cũng có thể tìm ra.

“Dục gia chi tội, nếu lão thái thái định thiếp là độc phụ, thiếp hết đường chối cãi!” Ngón tay Tam di nương chuyền động lần tràng hạt rất nhanh, Nạp Lan Tĩnh cười, hoảng sao?

“Lão thái thái trước người uống dược thảo đi, lão nô dẫn người đi nhìn sân Tam di nương một cái!”Tôn ma ma giao thảo dược vào tay nha đầu bên cạnh, trên mặt vẻ mặt thân thiết, tựa hồ vì lão thái thái suy nghĩ.

“Ân, đi thôi!” Lão thái thái gật gật đầu không phản đối, Tam di nương thế này mới yên lòng, sự tình có lẽ còn một tia chuyển cơ.

“Nếu Tôn ma ma một người đi, sợ Tam di nương không phục, để cho Tô ma ma ở bên cạnh nhìn, Lý ma ma cùng Lưu Thúy cũng cùng Tôn ma ma đi qua nhìn đi!” Nạp Lan Tĩnh cười mở miệng, rõ ràng suy nghĩ vì Tam di nương, nhưng Tô ma ma bị người áp giải, nhìn thì đã sao, lại không thể động đậy nửa phần, Nạp Lan Tĩnh dù sao cũng vì vậy làm cho Lý ma ma cùng Lưu Thúy đi theo.

Tam di nương mặt trầm xuống, cũng là Nạp Lan Tĩnh đề xuất, mặc dù chính mình cố ý không cho Tô ma ma đi qua, Lý ma ma cùng Lưu Thúy cũng sẽ đi qua nhìn! Mà Tôn ma ma không tiện nói, nếu nói cũng chỉ khiến người kia khả nghi, hai người biết rõ được mục đích Nạp Lan Tĩnh, nhưng không có cách nào ngăn cản.

Tam di nương vật đó cất giấu chỗ kín đáo, Lưu Thúy ổn trọng cẩn thận, Nạp Lan Tĩnh tự nhiên yên tâm, nàng vốn nghĩ cho Thu Nguyệt cùng đi qua, nhưng hôm nay Thu Nguyệt quá mức nổi bật, đối với thân phận của nàng phân bao nhiêu cũng không tiện, tự nhiên không thể cho nàng đi qua.

Tôn ma ma các nàng về sau đi ra ngoài, mọi người không ai nói chuyện, Nạp Lan Diệp Hoa chỉ lo tự hỏi việc hoàng thất, lão thái thái được đám người sắc thuốc xong, nhanh chóng uống xuống!

Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng kích thích chén nước trà, mãn ý! Dấu vết sau gáy lão thái thái, đương nhiên không phải trúng độc, Nạp Lan Tĩnh cho Tôn ma ma cái vòng ngọc đã sớm quét một lớp nước thảo dược có tên Tư hồn thảo, loại thảo dược này cùng hương liệu lão thái thái yêu thích tương khắc nhau, dễ dàng làm cho làn da trên người ta nổi lên dấu vết màu đỏ, Nạp Lan Tĩnh quan sát Tôn ma ma, nàng chỉ cần có tâm sự, sẽ vì lão thái thái bóp vai, mà Nạp Lan Tĩnh lại thả một loại hương liệu lên vũ y màu đen kia, Nạp Lan Tĩnh chỉ cần ném vào không trung, mùi hương thản nhiên sẽ phiêu tán toàn bộ trong phòng ốc, gia tốc dược liệu Tư hồn thảo kia.

Mấu chốt nhất là nước trà này, lá trà tầm thường vốn không thể ảnh hưởng Tư hồn thảo, huống chi Tứ di nương tự tay chọn lá trà thượng đẳng! Đó cũng là nguyên nhân vì sao Tôn ma ma chạm quần áo lão thái thái, nhưng không có phản ứng! Về phần thuốc này dược thảo cũng là thuốc bổ bình thường, chằng qua nói là Tôn ngự y đem đến, liền thành tiên thảo cứu mạng! Mà dấu vết kia, không cần đến thời gian một nén hương liền biến mất, căn bản không cần dùng dược.

“Tham kiến lão thái thái, lão gia, phu nhân!” Ước chừng thời gian nửa nén hương, Tôn ma ma liền mang theo mọi người quay lại.

“Tìm được gì!” Lão thái thái uống thuốc, nhất thời cảm thấy tinh thần tốt lên, sau nhìn thấy Tôn ma ma tiến vào, vội mở miệng hỏi.

“Chuyện này!” Tôn ma ma chần chờ, không đành lòng nhìn mắt Tam di nương, “Ở trên hốc tường, Lưu Thúy cô nương nhìn thấy cái này!” Tôn ma ma nói xong liền đem một bọc giấy giao vào tay lão thái thái.

“Sai người coi một chút, cái này là gì!” Lão thái thái cau mày, giao cho Cung thị.

Nạp Lan Tĩnh cười không nói, lời Tôn ma ma này nói nhưng thật ra cực kỳ chú ý, nàng đó là muốn nói cho Tam di nương nghe là Lưu Thúy tìm được, nàng cũng bất lực, lại nói đến người khác không tìm được, vì sao chỉ có Lưu Thúy tìm được, không thể không làm cho người ta suy nghĩ sâu xa! Nhưng là nàng không để mắt ở đây các chủ tử, trừ bỏ Nạp Lan Diệp Hoa ai không nghĩ đưa Tam di nương đến tử địa ( chỗ chết )! Đó là Nạp Lan Diệp Hoa, hôm nay hắn quả quyết không dám thiên vị Tam di nương, cho nên, cử động đó của nàng là uổng phí tâm tư.

“Bẩm lão thái thái, lão gia, phu nhân đây là mê huyễn dược, nếu cho người ta ngửi thấy sẽ khiến thần chí không rõ, cả người vô lực!” Không cần một lát thì có người đi lên bẩm báo.

Nạp Lan khuynh tâm chấn động, ánh mắt hóa thành lưỡi kiếm hung hăng oán hướng Tam di nương, khó trách ngày ấy rõ ràng chính mình đang chờ Kiếm Hồn, vì sao bất trung bất giác buồn ngủ, định là trúng dược này của Tam di nương.

“Ngươi tiện phụ này còn nói cái gì?” Lão thái thái mạnh mẽ vỗ cái bàn, tìm được không phải dược hạ lão thái thái , nhưng mê huyễn dược này hại người, nàng một cái di nương ở trong phòng có cái này thực khả nghi.

“Lão thái thái minh giám, thiếp không biết, có người hãm hại thiếp!” Tam di nương quyết không nhận, trong tay lần tràng hạt bởi vì trong lòng xao động mà chuyển động rất nhanh, cũng không nghĩ phân tán. ( tràng hạt bị đứt ).

“Ngay cả thần linh đều cảm thấy di nương có quỷ, nay chứng cớ vô cùng xác thực, di nương lại biện giải ( thanh minh ) mình không biết là lừa mình dối người sao?” Nạp Lan Khuynh suy nghĩ, như cười nhạo Tam di nương ngu muội.Lần tràng hạt phân tán ( bị đứt ), vốn không phải điềm tốt gì, nay bị Nạp Lan Khuynh nói đến như thật sự là thần linh hiển minh, ám chỉ mọi người.

Lão thái thái sắc mặt càng thêm khó coi, mọi người vốn tin tưởng có quỷ thần, Nạp Lan Tĩnh cũng lợi dụng quỷ thần khiến Thiến Vân nói ra như vậy, “Tiện phụ, nên đem ngươi ra đánh!” Lão thái thái cắn răng , tựa như muốn đem Tam di nương ăn tươi nuốt sống

“Ô ô!” Tô ma ma ở một bên sốt ruột, thế nhưng miệng bị chắn, lấp, bịt, chỉ có thể liều mạng phát ra tiếng vang, nàng hiện tại trong lòng tràn đầy hối hận, lúc trước thời điểm Thiến Vân giao ấm trà cho chính mình để ý một chút, chẳng phải vội vã tiêu hủy chứng cứ, có lẽ hôm nay sẽ không gặp nhiều phiền toái thế này!