Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

Chương 98






Hạng Minh Chương đưa mắt nhìn theo chiếc xe lái đi xa, giơ tay lên sờ vai, nơi Hạng Hành Chiêu vừa mới ôm qua đã ướt đẫm, anh dùng lực nhấn, nói: “Chúng ta đi thôi.”
Rời khỏi nhà hàng, Sở Thức Sâm cả đoạn đường nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, vấn đề địa điểm đã được giải quyết xong, Lý Hành biết Hạng Minh Chương giúp đỡ nhất định sẽ xác nhận với Sở Thức Hội, sau đó lại tiết lộ tin tức về bữa tiệc.
Ở New Zealand bên kia có người thân và bạn bè của bà Sở nên sẽ được thu xếp ổn thỏa, Sở Thức Sâm đem mọi sự việc sắp xếp lại một lần và hỏi: “Đúng rồi, anh đã nói với bác gái chưa?”
Hạng Minh Chương vuốt tay lái: “Vẫn chưa.”
Sở Thức Sâm cảm thấy Hạng Minh Chương đang kiên quyết trì hoãn, trì hoãn có nghĩa là đang trốn tránh, cậu tò mò hỏi: “Trang trại ngựa của Mạn Trang có nuôi bao nhiêu con vậy?”
Hạng Minh Chương khịt mũi, hiểu được ý tứ của Sở Thức Sâm là muốn đi cùng mình, rẽ vào khúc cua ở ngã tư, anh cũng ẩn ý trả lời: “Quên rồi, dẫn em đi xem.”
Một tiếng sau đến được khu phía Bắc Mạn Trang, trời không còn sớm nữa, bọn họ đến đột ngột, cũng may mà Bạch Vịnh Đề vẫn chưa ngủ.
Sống trong chốn thâm cung, nỗi khổ tâm cũng không dễ dàng bày tỏ, Sở Thức Sâm hỏi thăm Bạch Vịnh Đề, xin một ly nước trắng, biết chừng mực mà ở trong phòng khách chờ đợi.
Hạng Minh Chương đi theo Bạch Vịnh Đề vào thư phòng, đóng cửa, rảo bước đến bên tường như thể đang tham quan.

Tủ sách được làm theo phong cách chia theo ô vuông, một ô để sách, một ô để đồ trang trí, xếp so le có trật tự.
Trong số rất nhiều cuốn sách quý giá có một phần tài liệu giảng dạy, Hạng Minh Chương rút ra, là sách chuyên ngành của anh khi còn học đại học, không biết truyền tay thế nào lại giữ đến bây giờ.
Bạch Vịnh Đề tắm xong, mái tóc dài buông xõa, nghiêng người ngồi xuống đệm hương bồ bên cạnh chiếc bàn thấp, hỏi: “Con có chuyện muốn nói với mẹ sao?”
Nếu đã tới rồi cần gì phải trì hoãn nữa, Hạng Minh Chương nói: “Gần cuối tháng rồi, mẹ và em gái của Thức Sâm sẽ đến New Zealand nghỉ mát, muốn mời mẹ đi cùng.”
Bạch Vịnh Đề mặt không chút biểu cảm: “Không cần đâu.”
Hạng Minh Chương nói: “Nhà họ Sở có một trang trại ở New Zealand, còn đẹp hơn cả Mạn Trang, bà Sở cũng đã biết về quan hệ giữa con và Thức Sâm, mẹ cứ xem như làm bạn đồng hành đi giải sầu đi.”
Bạch Vịnh Đề nói: “Mẹ không có chuyện phải lo lắng, không cần phải giải sầu.”

“Con có.” Hạng Minh Chương cảm thấy một cỗ bất lực, anh kể cho Bạch Vịnh Đề việc điều tra vụ nổ du thuyền, “Không ai biết sẽ xảy ra tình huống gì, có khả năng sẽ có rủi ro.”
Bạch Vịnh Đề không hề lay chuyển: “Vậy thì con phải bảo vệ Thức Sâm và chính mình, không cần lo lắng cho mẹ.”
Hạng Minh Chương nói: “Bà Sở có lòng hảo tâm mời, tranh thủ cơ hội này mẹ đi gặp gỡ mọi người hít thở không khí, cả ngày chỉ ở Mạn Trang không thấy chán sao?”
“Vậy thì con thay mẹ xin lỗi bà Sở, ý tốt của bà ấy mẹ xin nhận.” Bạch Vịnh Đề nói một cách ấm áp nhưng kiên quyết, “Xem như mẹ khó đoán đi, không thích ra ngoài.”
Hạng Minh Chương đã đoán trước được kết quả này, chỉ cảm thấy vô lực như đấm vào bông, anh nhét lại cuốn sách kia vào tủ, gáy sách va vào tấm gỗ phát ra tiếng “kịch”.
Anh tránh nói về quá khứ vì không muốn chạm vào vết sẹo của Bạch Vịnh Đề, nhưng không có nghĩa là anh sẵn sàng nhìn Bạch Vịnh Đề như bị cô lập một nửa với thế giới.
“Vậy mẹ định ở đây bao lâu?” Hạng Minh Chương lạnh giọng hỏi, “Mỗi ngày ăn chay niệm Phật, sáng tối đều chép kinh, cả đời này mẹ sẽ sống như vậy sao?”
Bạch Vịnh Đề vén mái tóc bên tai và thái dương: “Như thế này là tốt rồi.”
“Tốt?” Hạng Minh Chương nói, “Mẹ chán chường ở đây tự đau khổ thì có gì tốt?”
Bạch Vịnh Đề hỏi: “Con là đang cố ép mẹ gặp người khác, ép mẹ phải ra ngoài sao?”
“Con muốn mẹ sống hạnh phúc.” Hạng Minh Chương nói, “Mẹ à, không ai có thể kiểm soát được mẹ nữa rồi.

Mẹ muốn đi đâu thì đi đó, muốn ở bên ai thì ở bên người đó, muốn khóc thì khóc muốn mắng thì mắng, khó khăn lắm mới đi được đến bước này, mẹ tại sao phải hành hạ chính mình?”
Bạch Vịnh Đề hỏi ngược lại: “Còn con thì sao? Tại sao con lại ở trong nhà họ Hạng, còn phải làm đứa cháu hiếu thảo nhất của Hạng Hành Chiêu?”
Hạng Minh Chương dừng lại hơn mười giây: “Con họ Hạng, là phó tổng tài kiêm cổ đông lớn của Hạng Việt, là người kế nhiệm ưng ý nhất của Hạng Hành Chiêu, còn phải vì công việc kinh doanh của gia đình, con tại sao lại phải rời đi chứ?”
Bạch Vịnh Đề nói: “Con muốn có quyền lực và địa vị, bây giờ đã đủ rồi, không ai có thể khiến cho mẹ và con bị gì được nữa, con còn muốn chiến đấu đến khi nào nữa?”
Hạng Minh Chương nói như đinh đóng cột: “Con muốn Hạng Hành Chiêu phải trả đại giá.”
“Ông ta đã sớm giống như phế vật rồi.” Bạch Vịnh Đề hiếm khi kích động, “Minh Chương, đừng vì oán hận mà làm chuyện sai trái.”
Hạng Minh Chương cười lạnh nói: “Cái gì là đúng cái gì là sai cơ? Quên hết những điều đó đi, tin Phật và đọc kinh như mẹ, thuyết phục bản thân buông bỏ hận thù? Hay là giống một kẻ hèn nhát như Hạng Lung, làm một con rùa rụt cổ cao chạy xa bay?”
Bạch Vịnh Đề đột nhiên đứng phắt dậy: “Mẹ không quan tâm gì cả, mẹ sợ con đi sai đường!”
Hạng Minh Chương nói: “Vậy thì không cần phải đợi đến bây giờ, Hạng Hành Chiêu đã chết thẳng cẳng khi bị đột quỵ hai năm trước rồi!”
Bạch Vịnh Đề mở lớn mắt, vẻ mặt lộ ra sợ hãi.
Hạng Minh Chương hạ hai tay xuống, lông mày hơi dữ tợn: “Con sẽ không đi sai đường, mặc lên lớp da giả hiếu thảo này, nhịn nhục nhiều năm mới đến được ngày nay, Hạng Việt, Hạng gia, con muốn là người được hưởng lợi, con muốn làm chủ, muốn nhìn thấy Hạng Hành Chiêu tắt thở mới thôi!”
Bạch Vịnh Đề la lên: “Minh Chương!”
Trong ánh mắt Hạng Minh Chương như có gợn sóng: “Mẹ tin Phật, con thì không.

Hạng Minh Chương con đây không cần ai phù hộ, lòng tốt của chư thiên chư Phật trên trời nếu như không có chỗ nào để giải phóng thì có thể chờ đợi đến một ngày vì Hạng Hành Chiêu mà siêu độ, bởi vì ông ta chắc chắn sẽ chết không nhắm mắt!”
Bạch Vịnh Đề lắc lư không vững, trong lòng đầy phiền muộn đã tích tụ nhiều năm, dồn nén ở trong lồng ngực sắp nổ tung, bà nắm lấy bình hoa trên bàn đập mạnh xuống!
Những mảnh sành sứ vỡ tung tóe trên mặt đất kèm theo nước lạnh và những bông hoa còn sót lại, Bạch Vịnh Đề cầm lấy tách, chân nến, sách báo và đập xuống sàn từng cái một, bà như thế biến thành người khác, vẻ dửng dưng mất đi, sự điềm tĩnh không còn tồn tại nữa.
Hạng Minh Chương giật mình tại chỗ, Bạch Vịnh Đề ở trước mặt anh hoà vào hình ảnh “người mẹ” trước kia, mỏng manh, thống khổ và cuồng loạn như thế.
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Sở Thức Sâm nghe thấy động tĩnh liền chạy tới, kinh ngạc đứng ở cửa.
Một nửa căn phòng trở nên lộn xộn, Bạch Vịnh Đề ngã xuống đất, mái tóc dài bù xù không nhìn rõ vẻ mặt, Hạng Minh Chương u ám đứng cạnh bức tường, giống như một kẻ đầu têu đầy bơ vơ.
Chị Thanh chạy chậm tới, đi về phía bàn đỡ Bạch Vịnh Đề dậy, sợ đến mức không dám mở miệng.
Sở Thức Sâm nhanh chóng bình tĩnh lại, gần như ra lệnh: “Minh Chương, anh ra ngoài đi.”
Hạng Minh Chương cử động như thể đã hồi thần, từng bước từng bước ra khỏi thư phòng, Sở Thức Sâm dặn dò chị Thanh chăm sóc Bạch Vịnh Đề, sau đó kéo Hạng Minh Chương rời đi.

Cứ đi mãi đến khi ra khỏi cổng sân, Sở Thức Sâm buông tay, cậu muốn nói gì đó, khói trắng nhả ra như trôi dạt trong đêm đen.
Hạng Minh Chương vuốt mặt, nhưng không thể vuốt đi vẻ nhếch nhác, anh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hỏi: “Có còn muốn đến trường đua ngựa xem không?”
Sở Thức Sâm phối hợp với anh: “Được, anh dẫn em đến đó đi.”
Trường đua ngựa cách bờ hồ không xa, bên ngoài hàng rào có một vòng đèn sàn, chiếu sáng lờ mờ con đường rộng lớn.

Chuồng ngựa và phòng chứa đồ là một dãy liền kề nhau.

Hạng Minh Chương đưa Sở Thức Sâm lại gần liền có thể nghe thấy tiếng ồn ào của những con ngựa.
Có tổng cộng sáu con ngựa, con mà Hạng Minh Chương thích nhất là con màu đen tuyền tên là “Số 1”, bởi vì chạy nhanh nhất, trên đuôi có một dải băng màu xanh, cho thấy rằng vẫn chưa đủ thuần phục, vẫn có tính công kích.
Hạng Minh Chương dắt Số 1 ra và nói: “Anh muốn cưỡi một vòng.”
Sở Thức Sâm nói: “Em đi cùng anh.”
Hạng Minh Chương giữ lại chút lý trí: “Trời tối quá, hôm nào khác đưa em đi cưỡi.”
Sở Thức Sâm kiên định nói: “Không cần anh dắt, em biết cưỡi ngựa.”
Hạng Minh Chương cãi không lại, chọn một con ngựa trắng ngoan ngoãn tráng kiện khác tên là “Như Vân”.
Sở Thức Sâm nhận lấy Như Vân vuốt ve, sau đó xoay người lên ngựa, động tác thành thục mạnh mẽ, lần trước cậu cưỡi ngựa đã là mấy năm trước, suýt chút nữa đã quên cảm giác phi nước đại rồi.
Trong trường đua vắng vẻ chỉ có Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm, dải cỏ dài lay động, vó ngựa chạy rất nhanh, một trước một sau cưỡi Số 1 và Như Vân lần lượt phi nước đại theo vòng ngoài.
Bờm ngựa tung bay, gió lớn rít bên tai, Hạng Minh Chương cưỡi ngựa càng lúc càng nhanh, như thể muốn ném hết lửa giận xuống trường đua rồi đập tan tành.
Sở Thức Sâm đuổi theo sau vô cùng kiên định, hét vào trong gió: “Anh đã nói với bác gái chưa?”
Hạng Minh Chương không quay đầu, giọng nói có chút mơ hồ: “Bà ấy không đồng ý.”
Sở Thức Sâm lại hỏi: “Vậy nên anh cùng bác gái cãi nhau một trận lớn à?”
Lưng của Hạng Minh Chương hơi cứng ngắc, bước chân của Số 1 theo đó mà loạn mất một nhịp, Sở Thức Sâm ôm chặt bụng ngựa chờ cơ hội đuổi kịp: “Sao lại không nói chuyện đàng hoàng được vậy?”
Hạng Minh Chương cau mày đáp: “Là bà ấy quá cố chấp!”
Trong lúc nói chuyện Như Vân đã hoàn toàn vượt qua, Sở Thức Sâm kéo dây cương, Như Vân điều chỉnh lại phương hướng rồi chặn ở phía trước.
Hạng Minh Chương khẩn cấp hét lên, buộc vó trước của Số 1 phải nhấc lên, tiếng hét chói tai đột nhiên xé toạc bầu trời.
Vó ngựa rơi xuống đất, lục phủ ngũ tạng run lên vì đau, Hạng Minh Chương nói: “Việc này rất nguy hiểm em có biết không?!”
Sở Thức Sâm ngồi trên lưng ngựa: “Bất kể thế nào thì bà ấy vẫn là mẹ của anh.”
“Em đang giáo huấn anh đấy à?” Hạng Minh Chương nói, “Chính là vì bà ấy là mẹ của anh, anh hi vọng bà ấy giống như một người bình thường, không phải khoá mình ở đây ngày này qua ngày khác.”
Sở Thức Sâm hít thở không khí lạnh nói: “Nơi này rộng rãi, xinh đẹp, có ngựa, có hồ, có người chăm sóc sinh hoạt, có biết bao nhiêu người cả đời không thể hưởng thụ được điều kiện như vậy.”
Hạng Minh Chương hơi nheo mắt lại, không ngờ được Sở Thức Sâm lại nói như vậy, đáp: “Em cho rằng bà ấy rất hưởng thụ sao? Cho dù là nhà trệt hay biệt thự, bị nhốt một hai năm, rồi nửa đời, có khác gì ở trong tù đâu?”
Sở Thức Sâm hỏi ngược lại: “Còn anh thì sao?”
Hạng Minh Chương sửng sốt, Sở Thức Sâm kéo dây cương cưỡi ngựa đi tới bên cạnh anh: “Khu phía Nam là anh để dành cho chính mình, trống không chẳng có ai, ngay cả một con mèo cũng không ở được.”
“Nếu đây là ngồi tù, chẳng lẽ chỉ có mình bác gái bị nhốt trong cái lồng rộng lớn này sao?”
Sở Thức Sâm lần đầu đến Mạn Trang, lần đầu gặp Bạch Vịnh Đề, ở trước tượng Quan Âm Bạch Vịnh Đề đã nói “chưa chịu gian khổ, tự nhiên sẽ không tin”, điều đó có nghĩa là Bạch Vịnh Đề đã từng trải qua gian khổ?
Nút thắt khó tháo gỡ, vì thế cần dựa vào một niềm tin để được an ủi?

Bạch Vịnh Đề cách biệt với mọi hoạt động của nhà họ Hạng, là vảy ngược của Hạng Minh Chương, lý do vì sao gọi là vảy ngược, bởi khi một khi bóc ra sẽ để lộ ra những vết sẹo cũ.
Người ngoài đều cho rằng mấu chốt của hai mẹ con chính là Hạng Lung, nhưng cảm tình của Hạng Minh Chương với Hạng Hành Chiêu lại vô cùng khó lường, mỗi khi cảm xúc lên xuống thất thường đều có mặt Hạng Hành Chiêu ở đó, lúc vừa nãy ở trong thư phòng, giọng điệu oán hận đến tận xương tuỷ từng câu từng câu đều là tên của Hạng Hành Chiêu.
Sở Thức Sâm sớm đã đoán được rồi nói: “Tránh hại tìm lợi là một bản năng, bác gái không thể quên được tổn thương đã từng trải qua, bà ấy cảm thấy ở lại đây đã đủ an toàn rồi, có đúng không?”
Hạng Minh Chương chống cự nói: “Anh không biết.”
Sở Thức Sâm vạch trần anh: “Anh mua trang viên này, không, lúc anh muốn một nơi như vậy, rốt cuộc đang tìm kiếm điều gì? Anh cho người trồng cây dày đặc đến nỗi không thể hít thở không khí, chính là vì yêu thích, hay là phản ứng phòng ngự trong lòng?”
Hạng Minh Chương hơi lảo đảo trên lưng ngựa, tròng trành ngừng lại, trong bóng tối tầm mắt trở nên mờ mịt, ánh sáng yếu ớt làm mờ đi thân ảnh Sở Thức Sâm.
“Hạng Minh Chương!” Sở Thức Sâm gọi anh, buộc ánh mắt anh phải tập trung.
Hô hấp của Hạng Minh Chương trở nên dồn dập: “Em còn muốn nói cái gì?”
Sở Thức Sâm ngữ khí bình tĩnh lên giọng, trong mắt che giấu sự tha thiết: “Bác gái bị thương, nhưng người vất vả cũng còn có anh, bác gái tự chuốc khổ không thể bước ra khỏi bóng tối, anh che giấu thù hận thì cũng sẽ không đạt được sự vui vẻ.”
“Anh và bác gái đều thèm muốn cảm giác an toàn giống nhau, lúc cảm thấy bất lực có phải là đều muốn trốn ở một nơi như vậy?”
“Mạn Trang, tơ dệt thành lụa (*), quấn lấy thân liền trở thành trói buộc, nút thắt trong lòng bác gái không gỡ được, hận thù của anh cũng không vơi đi, cả hai người ai đều cũng không thể giải thoát được!”
(*) chữ Mạn trong Mạn Trang có nghĩa là lụa
“Anh căn bản coi thường kẻ vô dụng bỏ rơi gia tộc, vậy thì người anh hận nhất không phải là Hạng Lung, rốt cuộc là ai?!”
“Anh phẫn nộ và khó khăn viết ra bức ‘Phá trận tử’ đó, rốt cuộc là vì sao?”
Dây cương sắp sửa cọ hỏng phần hổ khẩu, Hạng Minh Chương bức ép Bạch Vịnh Đề sụp đổ phát tiết, anh cũng bị Sở Thức Sâm từng bước từng bước một đẩy đến bờ vực.
“Đúng vậy.” Hạng Minh Chương thừa nhận, “Bởi vì anh hận ông trời không có mắt, giúp cho Hạng Hành Chiêu nhặt về được một mạng!”
Sở Thức Sâm kinh hãi một hồi: “Ông ấy đã từng tổn thương bác gái … đúng không?”
Hạng Minh Chương vô cùng tức giận, ngấm ngầm chịu đựng hơn 20 năm, nói ra khỏi miệng chẳng khác gì máu chảy từ xương đục khoét lấy thịt: “Hạng Hành Chiêu quấy rối mẹ anh, năm tám tuổi anh đã biết rồi.”
Sở Thức Sâm kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu những chuyện “không sạch sẽ” mà Hạng Minh Chương đã nói.
“Chim hoàng yến nuôi ở Tĩnh Phổ là được nuôi để mẹ anh giải sầu.” Hạng Minh Chương nghiến răng nói, “Tiền đồ của anh, kế sinh nhai của gia đình bên ngoại, Hứa Liêu, từng thứ đó đều là thủ đoạn uy hiếp của Hạng Hành Chiêu.”
Trong bữa ăn tối nay, bộ dạng chu đáo chăm sóc Hạng Hành Chiêu của Hạng Minh Chương hiện lên rõ mồn một, Sở Thức Sâm nới lỏng dây cương và xuống ngựa, hỏi: “Nhiều năm như vậy anh vẫn luôn giả vờ sao?”
Hạng Minh Chương từ trên nhìn xuống cậu, nhảy xuống, bước chân có hơi loạng choạng nói: “Ông ta dùng địa vị áp chế người khác, anh liền thế chỗ của ông ta, nếu ông ta dùng quyền lực để cưỡng bức, anh sẽ đoạt lấy quyền lực của ông ta.

Ông ta cảm thấy áy náy với con ruột của mình, anh sẽ không để ông ta nhìn thấy Hạng Lung.”
Sở Thức Sâm mở rộng vòng tay: “Còn gì nữa?”
Hạng Minh Chương đã tự mình chống đỡ quen rồi, tê dại chưa bao giờ biết mệt, khi nói ra mới phát giác được trong xương cốt đều là khổ sở, anh lảo đảo ôm lấy Sở Thức Sâm, cũng được Sở Thức Sâm ôm chặt lấy.
Thân thể kề sát nhau, hơi ấm tỏa ra, vẻ mặt của Hạng Minh Chương thế nhưng lại thê lương: “Ông ta chỉ vì tư tâm bẩn thỉu mới coi trọng anh, anh liền cho ông ta biết, anh bất quá chỉ một con sói mắt trắng (*) không thể thuần phục mà chỉ muốn ông ta chết.”
(*) sói mắt trắng: hay bạch nhãn lang, chỉ người vô ơn.