Tống Thì Hành

Chương 265: Ý tốt ta nhận




Triệu Phúc Kim lời ra khỏi miệng, chợt cảm thấy không ổn.

Lời này vào giống như có một chút mờ ám bên Nhưng đã nói ra miệng rồi muốn thu lại cũng không được. Triệu Phúc Kim mặt đỏ bừng, cắn răng, dậm chân nói:

Nếu như ở lại Đông Kinh, sớm muộn gì tất có tai họa.

Ồ?

Ngọc Doãn dừng bước lại đến, nhìn Triệu Phúc Kim.

Nhưng Triệu Phúc Kim lại mặc!

Nàng thật sự không biết nên giải thích thế nào. Chẳng lẽ nói, Huyên Huyên thích cha ta sẽ không đồng ý, nhất định sẽ tìm làm phiền

Nếu nói ra được, không cần nói gì khác, chỉ sợ Triệu Đa Phúc sẽ không vui.

Chớ đừng nói chi là hệ này còn liên đến vấn đề dự của Triệu Đa Phúc.

Triệu Phúc Kim và Ngọc Doãn tiếp xúc chỉ một lần, ấn tượng đối với Ngọc Doãn chủ yếu vẫn là gốc từ một khúc " Tam Lộng Mai Hoa " kia. Hoa mai cao thượng, cao như tính tính của Ngọc Doãn. Trừ lần đó ra, chính là những tức có được phố xá.

Cái gì mà lãng tử hồi đầu, cái gì mà có tình có cái gì mà võ cao cường ...

Tổng thể mà nói, Triệu Phúc Kim được hầu hết là như thế, nhưng dù vậy, nàng cũng không dám khẳng định sau khi Ngọc Doãn biết Triệu Đa Phúc thích hắn thì sẽ có phản ứng như thế nào. Nếu chẳng Nếu chẳng lòng hắn nảy ý đồ xấu, tiếp xúc với Huyên Huyên để mưu đồ cho tiền đồ của mình, chẳng phải là hạnh phúc cả đời của Huyên Huyên hỏng rồi sao? Triệu Phúc Kim, cũng cũng không dám đánh cược.

Thấy Triệu Phúc Kim không nói lời nào, Ngọc Doãn có chút hoặc.

Nếu ta ở lại Đông Kinh, sớm muộn gì tất có tai họa? Đây là có ý gì!

Chẳng lẽ nói, Mậu Đức Đế Cơ được một ít là có muốn gây bất lợi với ta sao? Vậy cũng đúng, đích thật ta có một vài kẻ thù, ví dụ như Lý Bảo, Đường Cát... Nhưng những này dường như cũng không làm gì được được ta! Ngọc Doãn mà không hề kém Lý Bảo. Cái không kém này không chỉ nói về vũ lực, mà còn bao gồm các phương diện tổng hợp nhe vọng, và mạng lưới hệ, tài lực…Từ điểm này mà nói, Lý Bảo không làm gì được Ngọc Doãn.

Hơn nữa thời gần đây Lý Bảo rất khiêm tốn, cơ bản không đối đầu với Ngọc Doãn nữa.

Không chỉ là Lý Bảo, thậm chí bao gồm đồ đệ của Lý Bảo như là Lã Chi Sĩ, Cát Phổ, Điền Vũ Sinh phần lớn đã giảm bớt đột với Ngọc Doãn. Hơn nữa từ lúc Trần Hi Chân đạo thụ Yến Nô tập võ, cho nên Ngự Quyền quán cũng không còn là chỗ dựa cho Lý Bảo nữa.

Ngoại Lý Bảo ra, phố xá chỉ có khả năng nảy sự hiếp đối với Ngọc Doãn thì chỉ có Đường Cát.

Đó là một Nội Đẳng Tử đẳng Ngũ Long Tự, từ vũ lực cá nhân mà nói, Ngọc Doãn kém Đường Cát một bậc...

Hơn nữa Ngũ Long tự cống hiến vì hoàng thất, Đường Cát coi như là một đại địch. Tuy nhiên, Đường Cát đang rình chân pháp của Chu Đồng, khoảng thời cũng sẽ không tạo thành hiếp đối với Ngọc Doãn. Hơn nữa, hiện tại Đường Cát không ở Đông Kinh, nói phụng mệnh đi tới phủ Chân Định hoạt động, đại khái phải cuối năm mới có thể về, như vậy thì nào có hiếp gì với Ngọc Doãn?

Trừ hai này ra, có thể tạo thành hiếp đối với Ngọc Doãn cũng có thể đếm được đầu

Lý Bang Ngạn, Triệu Cấu...

Nhưng những này có thể dùng chút thủ đoạn bóng tối, còn bề thì thật sự không gây khó xử cho Ngọc Doãn.

Nguyên nhân?

Cũng đơn giản!

Ngọc Doãn chưa lọt vào pháp nhãn của bọn họ.

Đặc biệt Lý Bang Ngạn, thậm chí có thể đã quên năm đó ông ta và Đường Cát liên kết dùng thuốc độc hai chết Ngọc Phi. Hiện giờ Lý Bang Ngạn làm tướng, Ngọc Doãn là một kẻ tiểu dân thị tỉnh, Lý Bang Ngạn sao để ở lòng? Nhưng thật ra Triệu Cấu, đây từng hại Ngọc Doãn một lần. Nhưng sau lần đó thì dường như Triệu Cấu không còn có động tác gì nhằm vào Ngọc Doãn nữa.

hãm hại Ngọc Doãn, là vì lúc Ngọc Doãn hại mất mặt mũi.

Mà Ngọc Doãn bị đường làm Triệu Cấu sao có thể có thể tính toán chi li cùng Ngọc Doãn? Như vậy thật sự làm mất khí độ Hoàng tử.

Chớ đừng nói chi là Ngọc Doãn cũng biết một số

Ví dụ như Cao Cầu...

Cho nên từ điểm này thì Triệu Cấu cũng không có khả năng tìm Ngọc Doãn gây phiền toái.

Không phải những này, còn ai vào đây?

Bạch Thế Minh... Ngọc Doãn chưa bao giờ coi này.

Vừa rồi Đế Cơ nói vậy rốt cuộc là có ý gì?

Tim Triệu Phúc Kim như nai nhảy loạn, nàng cũng không biết mình sao lại như ma xui quỷ khiến nói ra những lời như thế.

-… Dù sao, nhất định phải đi.

Vì sao.

Không vì sao, là ta muốn đi...

Triệu Phúc Kim nói giây lát rồi giọng điệu nên cứng rắn.

Tuy nhiên, Ngọc Doãn lại không hiểu vì sao thấy bộ dạng bướng kia của Triệu Phúc Kim có chút thú vị.

Trầm một lát, Ngọc Doãn cười nói:

Nếu là ta có điểm đắc tội Đế Cơ, thì thứ tội cho. Tuy nhiên, ta tạm thời không định rời khỏi Đông Kinh. Tuy rằng Đô Giám Ứng Phụng Cục Hàng Châu kia đích thật là cái chức béo bở, nhưng Tiểu Ất tự biết mình.

Không dối gạt Đế Cơ, Tiểu Ất đang muốn nhập thư viện Quan Kiều học ở đó, đại khái tháng sau sẽ bắt đầu.

Lúc này nếu rời khỏi Đông Kinh thì phải bỏ việc học hành, Tiểu Ất cần phải cân nhắc, kính Đế Cơ chớ Tiểu Ất không biết phân biệt. Hơn nữa, gia thân bằng của Tiểu Ất bao gồm cả gia đều ở Đông Kinh, cũng thật sự là không thể rời khỏi... Cho nên lòng tốt của Đế Cơ, Tiểu Ất nhận. Chỉ có điều chức Đô Giá Ứng Phụng Cục Hàng Châu này, Tiểu Ất thật không lòng dạ nào đến đó đảm nhiệm, hãy tha thứ cho.

Ta sao...

Nếu Đế Cơ không có gì khác, Tiểu Ất cáo từ.

Ngọc Doãn dứt lời, chắp vái chào, đi ra nhà thuỷ tạ.

Một câu làm Mậu Đức Đế Cơ miệng, nửa cũng nói không nên lời, ra nhìn theo lưng Ngọc Doãn.

Ta sao chưa từng đắc tội ta.

Mà dù là đắc tội, ta cũng sao móc?

Triệu Phúc Kim thì thào tự nói, nhưng không khỏi ửng hồng hai má, đỏ bừng lên.

***

Ngọc Doãn ra khỏi tư đứng ở cửa lớn.

Ngày mười lăm tháng tám, vốn nên

Lại không giờ phút này mây đen che nổi lên mưa nhỏ tí tách.

Mưa thu lạnh băng quất vào rất không thoải mái. Nhưng cũng không thể đứng ở cửa tư này mãi, Ngọc Doãn nhận rõ phương hướng, liền đội mưa lao xuống bậc cửa. Mới chạy ra vài chục bước, liền có đang gọi hắn.

Tiểu Ất ca!

Nhìn lại nơi có tiếng gọi, đã thấy ở góc phố dài, dưới tàng cây dương, Yến Nô cầm dù mặt lộ vẻ lo lắng.

Cửu Nhi tỷ, sao muội lại đến đây?

Ngọc Doãn thấy Yến Nô thì giật mình.

Đã thấy Yến Nô giơ dù bước tới bên hắn, che mưa cho hắn.

Mới vừa rồi nọ dẫn Tiểu Ất ca đi, nô lo lắng, liền bảo Cao Thế Quang theo sau.

Thấy Tiểu Ất ca vào tòa nhà kia, hắn liền về thông báo, lúc này nô mới đến đây. Tiểu Ất ca, đó là ai?

Ha hả, một gia đình giàu có, tìm ta nói vài việc, Cửu Nhi tỷ chớ lo lắng.

Trong lòng Ngọc Doãn lập tức dâng một sự lo lắng, liền nhẹ giọng lời Yến Nô, nhận lấy cây dù nàng, nói:

Đi thôi, chúng ta về.

Ừ!

Yến Nô liền rúc vào bên Ngọc Doãn, hai che ô đi dọc theo phố dài, chậm rãi bước vào nội thành.

Cửu Nhi tỷ, muội tới đây, không đi Phan lầu sao?

Nếu như đi mà không có Tiểu Ất ca, Phan lầu có đi không đều vô

Dù sao giọng hát của Bà Tích thì nô cũng quá nhiều rồi, không gì nhiên cả. Nhưng thật ra Đại Lang nói Tiểu Ất ca bị ta đi thì nóng ruột vô cùng. Nếu không phải An thúc phụ hắn, lại, không chừng hắn đã đòi đi cùng nô đến đây chờ rồi.

Đại Lang cũng không đi Phan lầu?

Yến Nô lườm Ngọc Doãn một cái:

Tiểu Ất ca rất thân với Đại Lang nhỉ?

Huynh bị ta đi, cũng không biết là tình huống như nào, sao Đại Lang có tâm tư đi Phan lầu hí kịch chứ? Lúc này hắn đang ở nhà chúng ta, chúng ta sớm về đi, nếu chậm chỉ sợ An thúc phụ cũng không được hắn.

Ngọc Doãn vậy vội gật gật đầu.

Trên đường dài Đông Kinh mưa phùn lả lướt.

Tuy có dù giấy dầu, nhưng vóc dáng Ngọc Doãn cao lớn, cho nên chiếm hơn phân nửa, đầu và vai Yến Nô bị mưa làm ướt.

Ngọc Doãn vươn ôm bả vai Yến Nô kéo nàng vào

Tiểu Ất ca, đường…

Dù sao cũng không có nào! Hơn nữa, là vợ chồng, sợ gì chứ?

Ngọc Doãn khẽ cười một tiếng, cánh dùng sức khiến Yến Nô không thể giãy ra.

Hai đi dọc theo phố dài, rất đi đến chỗ rẽ, biến mất bóng đêm mờ mịt…

***

Về đến nhà đã là giờ tý.

Mưa cũng không khí đêm càng vô cùng tươi mát.

Dương Tái Hưng, Trương Trạch Đoan còn có Trần Đông cũng chờ ở nhà.

Mắt thấy Ngọc Doãn và Yến Nô đi vào cửa sân, Dương Tái Hưng lập tức ra đón:

Tiểu Ất, xảy ra gì? Là ai tìm

Nhìn mặt gã toát lên vẻ ân cần, lòng Ngọc Doãn rất ấm áp.

Không có gì, chỉ là một gia đình giàu có tìm ta thảo luận mấy việc. Nhưng thật ra lại làm chậm việc của Đại Lang, cũng không biết bên Bà Tích mở hát tình hình thế nào rồi.

Lúc Ngọc Doãn rời khỏi tư kia đã qua giờ hợi cũng là lúc kết thúc màn mở hát của Từ Bà Tích cho nên cũng không đến đó nữa.

Nghe Ngọc Doãn nói vậy, Dương Tái Hưng lại lộ vẻ

Mới vừa rồi Trương tiên về nói, Bà Tích mở hát được vô cùng tốt. Khúc phổ Tiểu Ất sáng tác thật nói cả sảnh đường đều hô gọi hiệu Bà Tích.

Trương Trạch Đoan buổi tối bởi vì ăn cơm với bằng hữu Đồ Họa viện, nên đã đến Phan lầu hí khúc.

Khi về mới biết Ngọc Doãn bị đi, cho nên liền chờ ở công đường.

Khúc từ của Tiểu Ất thật diệu.

Nói vậy bắt đầu từ mai, bên đường phố Đông Kinh này không ai là không biết tên của Tiểu Ất. Ha hả, thật sự là diệu. Khẩu âm của Từ Bà Tích vẫn chưa có tiếng, dù rằng không tầm thường nhưng thủy vẫn không được lên sân khấu. Không Tiểu Ất sáng tác khúc từ đó lại khéo léo che được khẩu âm kia của nàng, vô cùng đặc sắc, khác biệt.

Trương Trạch Đoan vỗ liên tán thưởng.

Ngọc Doãn chỉ cười, không quá để ý đối với việc này.

Côn khúc, chính là di sản văn phi vật chất của đời sau, sao tầm thường cho được?

Ngọc Doãn đương nhiên là có lòng Từ Bà Tích sẽ tạo được tiếng, đồng thời cũng như thế đánh một đòn cho sự thường đây của Mã Nương Tử.

Nghĩ đến những thứ này, tâm Ngọc Doãn thoải mái rất nhiều.

Thấy mọi đều mệt mỏi, liền mở miệng nói:

Cũng không còn sớm nữa, mọi nên đi đi. Lúc này đã gần đến giờ giới rồi, Đại Lang không phải về nữa, vì thành môn nội thành đã đóng cửa, cứ ở lại đây, sáng mai chúng ta còn đến lò mổ làm việc. Được rồi được rồi, mọi đi đi.

Đám An Đạo Toàn cũng nhìn ra, Ngọc Doãn không muốn nói hắn đi gặp nào liền đáp ứng đi ra hết.

Trương Trạch Đoan và Trần Đông ở một phòng, Ngọc Doãn để Nhuế Hồng Nô thu dọ sương phòng hành để Dương Tái Hưng

Sau một lúc bận rộn đã qua giờ tý.

Mây đen tán đi, cao.

Ánh rằm quả nhiên rất đẹp!

Ngọc Doãn đứng ở viện, đứng chắp

Những lời hôm Mậu Đức Đế Cơ nói, rốt cuộc là có ý gì?