Tiểu Hồ Ly

Chương 17




Long mạch của long tộc đơn bạc, mỗi khi có rồng sinh ra hoặc là có giao hoá thành rồng đều phải định bối phận trên gia phả.

Lão rồng không cam lòng để con trai bại lộ bị Tử Tiêu mang về.

Khiến con trai hắn giờ vẫn chưa có hộ khẩu.

Bé rồng trắng cũng không quan tâm những cái này, mỗi ngày đều theo cha chơi đùa trên xà nhà trong cung, vô cùng vui vẻ thoả mãn.

Hoàn toàn không biết cha mẹ ruột mình đang lo buồn thế nào.

Sau khi Đế Quân tự trách khổ sở cũng tỉnh lại, tính được bé rồng từ khi ra đời sẽ có một kiếp.

Lúc đó A Ngọc đã biến về hình người, ngồi ở đàng kia không nhúc nhích. Đế Quân tới gần muốn ôm ôm trấn an đều bị y quay đầu tránh đi.

Cứ như ác bá cướp mỹ nhân.

Đế Quân thở dài, lại nói trong long tộc nếu như có rồng chết đi nhất định sẽ đất rung núi chuyển mưa gió sấm sét. Trăm năm qua, trong tam giới không có chỗ nào phát sinh chuyện này, Tiểu Long vẫn còn, em cứ yên tâm đi.

Chỉ nói thì không được, hắn cũng lo lắng cho con ruột của mình, thường đi hạ giới tìm kiếm hơi thở của rồng, không đầy một tháng đã tìm được bé rồng trắng từ chỗ lão rồng về.

Hắn kích động vui sướng khó nói thành lời, nhưng bé rồng trắng cũng không thừa nhận người cha này.

Phí lời, bé đã có cha rồi, còn muốn thêm một người làm gì?

Nhưng thấy người kia nói có thể dẫn bé lên trên đó gặp mẹ, bé vẫn cáo biệt lão rồng trở về trời.

….

Mẹ có gương mặt đẹp đẽ y như trong tưởng tượng của bé.

Bé rồng trắng vừa mới hiện thân, từ sau mây lọt vào tầm mắt A Ngọc, thân rồng óng ánh nhỏ xíu, lượn lờ giữa không trung vòng quanh tay A Ngọc khóc hu hu: “Mẹ ơi mẹ ơi, con tìm được mẹ rồi!”

Nói xong thẳng thắn níu lấy cổ tay, bốn cái vuốt nắm thật chặt, sừng rồng mượt mà cọ tới cọ lui ở bàn tay.

Hồ ly dại ra chốc lát, đầu ngón tay run rẩy.

Lúc bé rồng trắng lại gọi tiếng mẹ ơi, bỗng nhiên rơi lệ, cong cong khoé môi khẽ đáp lời: Ừm…

Trăm năm khúc mắc, đã lặng lẽ xoá tan.

Hoàn.