Thần Y Đích Nữ

Quyển 2 - Chương 178: Có người dám cướp tiểu thê tử của lão tử?




Editor: Bell Huỳnh

Một câu kia của Hoàng thượng dọa Bộ Nghê Thường, một lời cũng không dám nói, ngón tay chảy máu không ngừng, càng chảy mặt nàng càng trắng. 

Phượng Vũ Hoành nhìn nàng một cái, nhắc nhở cung nữ bên cạnh: "Mau mau mang Bộ tiểu thư xuống nghỉ ngơi, nhớ gọi thái y, chảy máu nhiều quá coi chừng té xỉu."

Bộ Nghê Thường trong lòng đem tổ tông mười tám đời của Phượng Vũ Hoành ra mắng, nhưng trên mặt không dám biểu hiện ra, nâng cổ tay đi cùng thái giám.

Hôm nay Bộ gia chỉ một mình nàng đến được, Bộ thượng thư chết rồi, Bộ quý phi thì đã tàn, Bộ Thông từ khi ra ngoài tìm Phượng Vũ Hoành vẫn không thấy hồi kinh, phụ thân hắn Bộ Bạch Kỳ sợ hắn xảy ra chuyện, đã sớm xin phép nghỉ đi tìm nhi tử. Bộ Nghê Thường hôm nay bị Bánh Bao cắn đứt ngón tay, đáng thương như thế cũng không có một người ở bên cạnh, ngay cả Tứ hoàng tử Huyền Thiên Dịch cũng tránh nàng, chỉ lo lại chọc giận hoàng thượng.

"Vừa đến cung yến đã thấy máu của Bộ gia, thật phiền chết rồi." Có tiếng người gào lên như thế, cung yến vốn an tĩnh lại vì một câu nói kia càng lộ vẻ sợ hãi.

Cũng không biết là ai có lá gan lớn như vậy dám nói thế, đám người tìm theo tiếng nói vừa phát ra nhìn lại, chỉ thấy người kia hướng Phượng Vũ Hoành nói chuyện, nói: "Nha đầu, đi theo ta gặp Lam di, nàng tưởng hai mẹ con các ngươi tiến cung." Thì ra là Văn tuyên vương Huyền Mưu. "Mẹ ngươi bình thường cũng không đi ra ngoài, thật không biết cha ngươi rốt cuộc có ý đồ gì, chẳng lẽ khóa cửa giam người?"

Văn tuyên vương là bào đệ duy nhất đương kim hoàng thượng, hắn nói chuyện không ai dám lơ là, mặc dù là tả tướng một triều nhưng Phượng Cẩn Nguyên nghe Văn tuyên vương nói như thế, cũng chỉ bất đắc dĩ —— "Vương gia nói quá lời, nói quá lời." Sau đó nhanh chóng hướng Phượng Vũ Hoành nói: "Nhanh đi bồi vương phi trò chuyện a!"

Phượng Vũ Hoành cười cười hướng Văn tuyên vương khom người một cái, xoay người đi đến bên Văn Tuyên vương phi.

Có người trong đám người sau lưng chợt nói: “Chân này của bổn tướng quân ít nhiều lần trước được A Hoành cho thuốc, đúng là có chuyển biến tốt, Phượng Cẩn Nguyên, ngươi cứ đối xử như vậy với ân nhân của bổn tướng quân?"

Phượng Vũ Hoành bước chân không ngừng lại, khóe môi cong lên, nàng nghe ra được người nói chuyện là Bình Nam tướng quân, tức là phụ thân Nhậm Tích Phong.

Lúc trước có đưa thuốc cao dán cho hắn dùng.

Không chờ nghe Phượng Cẩn Nguyên trả lời, hữu tướng Phong Bình cũng mở miệng: "Trước đây chỉ biết Phượng tướng trên triều chính thiết diện vô tình, không ngờ đối với người nhà cũng như thế."

Phượng Cẩn Nguyên không dám hờn dỗi với người hoàng gia, đối với Bình Nam tướng quân cũng có kiêng kỵ, nhưng đối với Phong Bình hắn không hề sợ. Hai người trên triều nhiều năm, xưa nay luôn đứng trên mặt đối lập nhìn vấn đề. Cùng một chuyện, Phong Bình nói một, Phượng Cẩn Nguyên liền nói hai; Phượng Cẩn Nguyên nói hướng Đông, Phong Bình khẳng định đi hướng Tây.

Trước mắt Phong Bình vừa mở miệng  Phượng Cẩn Nguyên ngay tức khắc mặc kệ, xoay người cãi lại hắn nói: "Lẽ nào Phong đại nhân đối tiểu bối trong nhà vô cùng dung túng?"

Phong Bình cười ha hả: "Khoan nói tới dung túng, ít ra lúc nhà ta bị cháy, không tìm được nữ nhi thì ta đạp nồi bắt sắt tìm khắp thiên hạ cũng phải tìm nàng về, chứ không làm ra vẻ mới tìm một hai ngày liền thông báo nữ nhi đã chết.”

"Sao ngươi biết ta không tận lực tìm?" Phượng Cẩn Nguyên đã buồn bực, chuyện tại Phượng Đồng huyện tổ trạch cứ như ai nấy cũng biết, hắn rõ ràng là hạ lệnh cấm khẩu người nhà họ Phượng, không biết tin tức từ đâu để lộ ra?

"Tìm mấy ngày trong lòng của ngươi tự biết. Phượng tướng, lão phu khuyên ngươi không cần biện giải chuyện này, bằng không chọc giận lão phu, lão phu sẽ

thỉnh hoàng thượng một cái công đạo."

Lời nói này là uy hiếp Phượng Cẩn Nguyên, hắn không chỉ sợ hoàng thượng, hắn còn sợ chân tướng của việc này bị quá nhiều người biết. Hắn tốt xấu gì cũng là thừa tướng một triều, nếu là bị người khác biết chuyện này, quả thực không dễ chịu. Huống chi hoàng thượng vốn hướng về Phượng Vũ Hoành, nếu có người giúp đỡ truy cứu sự việc lần này, với hắn tốt mới lạ.

Nghĩ thông suốt, Phượng Cẩn Nguyên ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại, xoay người đi, không nghĩ để ý Phong Bình nữa.

Tiếc thay, hắn chủ động lùi bước nhưng không có nghĩa tất cả mọi người sẽ không tìm hắn tra rõ. Bất chợt hắn chỉ cảm thấy bắp chân tê rần, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống đất. May mà bên cạnh có người đỡ hắn, mới không cảm thấy quá mất mặt.

Phượng Cẩn Nguyên liếc, đau như thế này là có người đạp, hắn có thể cảm giác được chân ai đó đạp bắp chân mình, nặng cũng không nặng, chỉ suýt té ngã, thế nhưng người dám trắng trợn đạp thừa tướng một triều, lại làm cho hắn kiêng kỵ.

Hắn ổn định thân hình, hướng người bên cạnh đỡ lấy mình vội vã nói cám ơn, lúc này mới quay đầu lại nhìn đầu sỏ gây chuyện. Nhưng không nhìn thấy ai. Kinh ngạc, chợt nghe được một thanh âm bi bô truyền lại có mười phần tức giận —— "Ta là tín nhiệm ngươi, mới tạm thời để vợ ta ở lại Phượng gia các ngươi, đúng là ngươi không biết kiên nhẫn! Đối với nàng như thế?

Toàn sảnh đều nghiêm túc.

Phượng Vũ Hoành ngồi bên người Văn Tuyên vương phi, vừa bỏ một quả táo vào trong miệng, chưa kịp ăn a? Liền nghe được một câu như thế, quả táo kia thoáng trượt tới cổ họng, suýt sặc chết nàng.

Huyền Phi Vũ, lão thiên gia, đứa nhỏ này bị động kinh à?

Phượng Cẩn Nguyên nhìn Huyền Phi Vũ, có cảm giác gọi là hỏng mất. Thân phận Hoàng thân đã rất khó dây vào, một cái Văn tuyên vương đối nghịch với hắn đã đủ để hắn quát mắng, tiểu hoàng tôn này là người có thể chọc sao? Nghe nói tiểu tử này dám cùng Huyền Thiên Minh đối nghịch, một người duy nhất không bị Hoàng thượng chửi.

Phượng Cẩn Nguyên trưng bộ mặt như đưa đám hỏi hài tử kia: "Tiểu hoàng tôn, ngài vừa mới nói cái gì?" Nếu như hắn không nghe lầm, đứa nhỏ này nói vợ hắn. Đại hài tử tí tẹo, tiểu thê tử ở đâu ra? Với Phượng gia hắn có quan hệ gì?

Nghe câu hỏi của hắn, Huyền Phi Vũ biểu thị vô cùng bất mãn, xem thường nói: "Vợ của ta là tiên nữ tỷ tỷ, chính là tiên nữ tỷ tỷ bị ngươi khi dễ!" Vừa nói vừa nghiêng đầu bốn phía tìm kiếm, rốt cục phát hiện Phượng Vũ Hoành, vì thế hét to: "Tiên nữ tỷ tỷ ngươi đã về rồi! Phi Vũ nhớ ngươi muốn chết!" Hô xong, một đường chạy vội tới, trực tiếp nhào vào trong lòng Phượng Vũ Hoành.

Phượng Vũ Hoành vừa phun quả táo ra, đang chuẩn bị uống ngụm nước an ủi, bị Huyền Phi Vũ bổ một cái như thế, nước trong tay cũng đổ, người đều suýt nữa từ trên ghế té xuống.

Nàng hết chỗ nói rồi: "Từ đâu ngươi có khí lực lớn như vậy?"

"Có thể là thời điểm dưỡng chân bổ quá.” Tiểu hài nhi trả lời, hai cánh tay nhỏ ôm cổ Phượng Vũ Hoành không buông. Phượng Vũ Hoành lôi xuống mấy lần cũng không thể lôi xuống, đành phải thuận theo hắn. "Tỷ tỷ, bọn hắn đều nói ngươi chết, thế nhưng Phi Vũ không tin, ngươi là tiên nữ, sao lại chết? Cha của ngươi không thích có quan hệ tới ngươi, gả tới nhà ta, phụ vương mẫu phi ta sẽ đối tốt với ngươi."

"Khặc khặc!" Có hai tiếng ho khan: "Tiểu tử thúi ngươi cướp tiểu thê tử của ta?" Huyền Thiên Minh chỉ một ngón tay gõ nhẹ chiếc mặt nạ vàng kia một chút, nhìn người khác tâm hoảng.

Có thể thấy Huyền Phi Vũ hiển nhiên không sợ hắn, hất cằm nhỏ, lớn tiếng nói: "Hai người chúng ta có thể cạnh tranh công bằng!"

Câu nói vừa thốt ra, cả đảo người cười vang.

Tiểu hài tử đồng ngôn vô kỵ, cũng có thể nói thái quá, đều cũng hiện ra một chút thiên chân, so với bọn người lớn lục đục với nhau mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Cung yến hiện tại nguyên bản bởi vì Phượng gia gây ra chuyện không vui cũng hòa tan không ít, Nhị hoàng tử cười khổ cùng Huyền Thiên Minh nói: "Lời tiểu hài tử nói, ngươi đừng tức giận. Lần trước đệ muội trị chân cho hắn, về sau khi trở về mỗi ngày luôn miệng kêu thần tiên tỷ tỷ, thần tiên tỷ tỷ. Lần này nghe nói đệ muội ở tổ trạch xảy ra chuyện, hắn còn một mình trong phòng khóc rất lâu.”

Huyền Thiên Minh cũng nhún vai cười: "Nhị ca không cần để trong lòng, Thiên Vũ là ta nhìn lớn lên, thương hắn cũng không kịp, sao trách hắn."

Nhị hoàng tử thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Đứa nhỏ này khi trở lại nhất định phải để mẫu phi hắn hảo hảo quản, bằng không tương lai không biết sẽ loạn như thế nào?”

Bởi vì Huyền Phi Vũ xuất hiện, cung yến cuối cùng cũng có hiện một chút ấm áp, thần kinh đám người kia đang căng thẳng cũng thanh tĩnh lại, ca vũ đã bắt đầu, mùa đông gió lạnh cũng nhạt đi một ích.

Phượng Vũ Hoành ôm Huyền Phi Vũ đùa với hắn, trong chốc lát biến ra sô cô la, trong chốc lát lại lấy ra chút ít đồ ăn vặt, được ăn Huyền Phi Vũ cười đến không ngậm miệng lại được. Tưởng Dung tới gần, thấy Huyền Phi Vũ quả thực đáng yêu, cũng đánh bạo trêu chọc hai câu. Huyền Phi Vũ cảm thấy Tưởng Dung cũng rất hợp ý hắn, vươn cánh tay nhỏ đu trên cổ nàng, đem Tưởng Dung mừng rỡ dọa đến ra nước mắt.

Mà tình cảnh đó bị Trầm Ngư và Phấn Đại đứng cách đó không xa trông thấy, ghen ghét dữ dội, nhất là Trầm Ngư, không phải là đích nữ, những vị phu nhân cùng tiểu thư kia, căn bản là không để ý đến nàng nữa, thái độ đối với Phấn Đại cơ hồ còn tốt hơn đối với nàng, điều này làm cho nàng căn bản không thể nào tiếp thu.

Không khỏi đem tầm mắt tìm Tam hoàng tử Huyền Thiên Dạ nhưng còn không chờ tầm mắt nàng tìm thấy, bất chợt trước mắt, xuất hiện vị quý phi cả người hoa phục đứng trước mắt các nàng.

Phấn Đại phản ứng kịp trước, nhanh chóng đứng dậy, làm lễ với người nọ: "Phấn Đại tham kiến Tương vương phi."

Trầm Ngư cũng nhận ra được, mi tâm nhíu một cái, một cỗ địch ý từ trong mắt bắn ra.

Tương vương phi không để ý Phấn Đại, chỉ mang ánh mắt đầy miệt thị nhìn Trầm Ngư chớp mắt, sau đó mới hướng Phấn Đại nói: "Đứng lên đi! Cùng là thứ nữ, nhưng ngươi hiểu lễ nghi hơn người này nhiều."

Phấn Đại đắc ý, nhưng Trầm Ngư động khí, theo bản năng muốn cãi lại, nhưng lại bị Ỷ Lâm bên người dùng sức giữ lại, sau đó một bên đỡ nàng đứng dậy vừa lên tiếng nói: "Vương phi chớ trách, tiểu thư nhà ta ngã vào hồ lúc trên thuyền tới đảo, bị chút kinh hãi, lúc này mới không kịp làm lễ với vương phi."

Trầm Ngư cắn chặt răng, nghe Ỷ Lâm nói rõ ràng là muốn tìm lối thoát cho nàng, trong lòng biết, tuy tức giận nhưng cũng chỉ có thể nuốt xuống. Vì thế điều chỉnh tâm tư, chủ động khom người nói: "Trầm Ngư tham kiến Tương vương phi."

Nhưng không nghĩ, nghe được Tương vương phi cười lạnh một tiếng: "Trầm không Trầm Ngư, ta mặc kệ, nhưng ngươi phải cẩn thận, đừng để chính mình chìm xuống."

Trầm Ngư rùng mình, chủ động đứng thẳng, lại ngẩng đầu nhìn Tương vương phi, đã thấy đối phương dời bước bỏ đi, đi đến hướng đám hoàng tử.

Tam hoàng tử Huyền Thiên Dạ tự nhiên chú ý tới động tĩnh của các nàng bên này, không nghe được hai người đang nói cái gì, lúc này nhìn thấy Tương vương phi đi về phía mình, liền chủ động đứng dậy nghênh đón.

Dù sao người ta là do hoàng thượng tự mình hạ lệnh điều trị, biểu hiện quá mức lạnh nhạt của hắn chắc chắn là không được, Phượng Cẩn Nguyên chính là tấm gương trước mắt.

Tương vương phi trầm ổn đại khí cười, cùng Huyền Thiên Dạ hai người sóng vai đến, quay đầu lại nhìn Phượng Trầm Ngư, vừa vặn thấy ánh mắt tràn đầy lửa giận của nàng.

Huyền Thiên Dạ không nhìn Phượng Trầm Ngư, nàng từ đích nữ thành thứ nữ chỉ nhiêu đó thôi cũng làm hắn lựa chọn rút lui.

Mệnh phượng thì đã sao? Mẫu nghi thiên hạ sao có thể là con thứ được? Quân cờ thế này, không cần cũng được!