Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 13: Ngày Tốt Nghiệp




Edit: Michellevn

Từ câu lạc bộ ẩm thực riêng tư đi ra, Trình Khiên Bắc rất lịch sự lái xe đưa Giang Mạn về trường học, trên đường đi hai người đều không nói gì. Đến lầu dưới ký túc xá, lúc Giang Mạn xuống xe lễ phép nói lời chào, Trình Khiên Bắc mới nhìn cô cười nhạt nói một câu " Em yên tâm, tôi sẽ đối tốt với Ninh Nhiễm."

Tuy rằng giọng điệu nhẹ nhàng như mây, thế nhưng lại cho Giang Mạn một loại là anh đang đối với cô hứa hẹn ảo tưởng.

Sau ngày đó, Trình Khiên Bắc gần như nhanh chóng mờ nhạt khỏi mắt công chúng, không có truyền ra bất kỳ ồn ào thị phi nào liên quan đến anh nữa, tên của anh chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trong bản tin tài chính cùng với Quỹ số bảy. Từ trạng thái của Ninh Nhiễm trong vòng bạn bè, Giang Mạn có thể thấy được mối quan hệ này dường như đang ổn định, y như có cảm giác hạnh phúc của tình yêu cuồng nhiệt.

cô không biết có phải là do tác dụng ngày đó cô đi tìm anh hay không, nhưng trong thâm tâm cô cảm kích anh vô cùng.

Bởi vì Ninh Nhiễm đã được như ý nguyện, Hứa Thận Hành dường như cũng yên tâm, rất ít nhắc tới cô ấy trước mặt Giang Mạn nữa.

Mọi thứ trông có vể hoàn mỹ hết mức.

Hứa Thận Hành là một người bạn trai gần như không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào, dịu dàng săn sóc tỉ mỉ, hầu hết là bao dung không có điểm dừng đối với sự tùy hứng và đôi khi hơi cáu kỉnh của Giang Mạn. Giang Mạn cũng có thể cảm nhận được, anh thực sự thích mình, chỉ là cô không dám suy nghĩ, so với Ninh Nhiễm, yêu thích này, rốt cuộc chênh lệch bao nhiêu phần?

Nhưng điều này cũng không quan trọng nữa, bởi vì hai người họ lập tức cùng nhau xuất ngoại, tình cảm nhiều năm kia của anh và Ninh Nhiễm, chung quy cũng sẽ bị ngăn cách bởi khoảng cách và thời gian, mà cô thì sẽ trở thành người duy nhất của anh.

Cứ như vậy hơn hai tháng trôi qua trong gió êm sóng lặng, rốt cuộc cũng đến ngày cuối cùng của mùa tốt nghiệp.

Buổi lễ tốt nghiệp của khoa chính quy và nghiên cứu sinh diễn ra cùng ngày. Giang Mạn xong trước Hứa Thận Hành, sau khi ra khỏi hội trường, mặc đồ cử nhân cùng các bạn học đi chụp hình tập thể, lúc chụp xong đoán là nghiên cứu sinh bên kia chắc cũng đã xong, đang định đi tìm Hứa Thận Hành, để thợ chuyên nghiệp như anh chụp giúp mình, nhưng lại nhận được tin nhắn của anh :Em đợi anh một chút, anh chạy qua chụp mấy tấm cho mấy bạn Ninh Nhiễm trước đã nhé.

Đây có lẽ chính là ưu điểm của Hứa Thận Hành, bất luận làm gì, cũng không hề giấu diếm cô, giống như mọi lần trước đây, hễ phải đi gặp mặt Ninh Nhiễm, cũng đều nói với cô.

Đôi khi Giang Mạn thậm chí còn nghĩ, nếu anh không bình thản như vậy, thay vào đó chọn lời nói dối mang chút thiện ý với mình, có thể sẽ không làm cô buồn bã suy tính thiệt hơn như thế này.

Tin nhắn này giống như một chậu nước lạnh hắt tới, khiến tâm trạng tốt của Giang Mạn trong nháy mắt mất đi phân nửa.

cô mang máy ảnh DSL buồn bực rời đi, không mục đích đi loanh quanh trong trường chụp loạn cả lên, vô thức đi đến bên hồ, đến trước thân cây liễu bị mình khắc chữ "Hứa Thận Hành". cô vốn muốn đi tìm ba chữ kia, nhưng đột nhiên lại chẳng có hứng thú gì cả, nỗi thất vọng và mất mát to lớn ập đến trong lòng, vừa định quay đầu bỏ đi, lại nhìn thấy trên băng ghế cách đó không xa, có một bóng lưng quen thuộc mà không xem là quen thuộc lắm.

cô do dự một lúc, đi tới bước vòng ra bên cạnh băng ghế, cất tiếng chào hỏi với người đàn ông ngồi trên ghế:" Sư huynh, sao anh lại ở chỗ này?"

Áo cử nhân của Trình Khiên Bắc để ở trong tay, chỉ mặc áo sơ mi đơn giản và quần jean, hiếm khi có được chút hơi hướm học sinh. Trong tay anh kẹp điếu thuốc, nhưng dường như đã để lâu không hút, đầu thuốc lá đã tàn tro một đoạn dài rồi rơi xuống đất theo động tác ngẩng đầu của anh.

anh nhìn Giang Mạn, mỉm cười với cô :" Tới đây hít thở không khí." Nói xong tầm mắt dừng ở máy ảnh trong tay cô, thuận miệng hỏi:" Em thì sao? Chụp ảnh một mình à?"

Giang Mạn mỉm cười có chút không tự nhiên, ngồi xuống cạnh anh và nói:" Em đợi bạn trai em tới chụp hình cho em."

Trình Khiên Bắc khe khẽ cười, đôi mắt chăm chú nhìn cô trong giây lát, nói:" Tôi cũng đang đợi Ninh Nhiễm, cô ấy và Hứa Thận Hàn, hai người họ chắc sẽ đến rất nhanh thôi."

Giang Mạn nghĩ nghĩ, nói:"Em nghe nói anh và chị Ninh Nhiễm gần đây rất tốt ạ, chúc anh chị sớm ngày tu thành chính quả."

Trình Khiên Bắc nhìn cô chỉ cười không nói, qua một lúc lâu, mới nhẹ cười mà nói:" Em vui là được rồi."

"Hả?" Giang Mạn rất không hiểu khi nghe những lời này, thoáng cau mày ghé sát lại anh một chút rồi hỏi.

Giữa hai người vốn có khoảng cách một người, theo động tác của cô, lại thoáng gần hơn một chút.

Trình Khiên Bắc quan sát gương mặt cô, mỉm cười đáp lại:" Tôi cũng chúc em và Hứa Thận Hành sớm ngày tu thành chính quả." Nói xong dường như là nhớ tới gì đó, lấy từ trong ví ra một tấm danh thiếp đưa cho cô," Đây là một người bạn của tôi ở New York, em qua bên đó nếu gặp vấn đề và khó khăn gì, cứ gọi điện thoại cho anh ta, anh ta sẽ hỗ trợ em."

Giang Mạn có chút kinh ngạc nhận lấy tấm danh thiếp. Với cô mà nói, Trình Khiên Bắc chẳng qua cũng chỉ là vị sư huynh gặp mặt mấy lần, chỉ có một lần tiếp xúc ở khoảng cách gần, chính là bữa tối hai tháng trước. Vì vậy thấy anh cho mình tấm danh thiếp này, không khỏi rất bất ngờ.

" Cảm ơn anh, sư huynh." cô nói lên từ đáy lòng.

Trình Khiên Bắc lắc đầu, đáp bằng giọng không để ý lắm:" Chỉ là chợt nhớ tới bên kia có người bạn thôi, con người anh ta cũng nhiệt tình, mới cho em danh thiếp của anh ta thôi." Dừng một chút, nói tiếp," Con gái ở nước ngoài, khó tránh khỏi việc sẽ gặp một số vấn đề, quen biết nhiều người hơn chút, thì bảo đảm hơn một chút."

Giang Mạn gật gật đầu, cười đáp lời:” anh nói phải ạ."

Bởi vì trước đó không nghĩ đến việc xuất ngoại du học, rồi đột nhiên đưa ra quyết định, lại còn là đi cùng với Hứa Thận Hành, nếu nói cô không có chút nào thấp thỏm thì khẳng định là giả, vì mọi thứ đều là chưa biết.

Đáng sợ nhất của cuộc đời không phải chính là không biết gì sao?

Hiện giờ có được thiện ý từ vị sư huynh không tính là thân thuộc Trình Khiên Bắc này, Giang Mạn vẫn rất vui vẻ, cô ngẫm nghĩ, cầm máy ảnh lên, nói:" Họ vẫn chưa đến, không thì chúng ta chụp trước mấy tấm hình đi!"

Trình Khiên Bắc nhướng nhướng mày, đứng lên:" Được đấy! Tôi chụp cho em."

Giang Mạn đưa máy ảnh cho anh, tự mình đứng lùi ra sau vài bước, nghiêng người tạo dáng, còn đưa tay lám dấu yeah.

Trình Khiên Bắc khẽ cong khóe môi lên cười, giơ máy ảnh lên, ấn vào nút chụp.

Giang Mạn tạo dáng mấy kiểu chụp liên tiếp, sau khi để anh chụp cho mình vài tấm, mới tiến bước tới cầm lại máy chụp hình xem hiệu quả.

" Chụp cũng đẹp lắm ạ, không ngờ sư huynh anh còn là một cao thủ nhiếp ảnh."

Tuy rằng cô chỉ gói gọn trong một hai kiểu dáng, nhưng hiệu quả Trình Khiên Bắc chụp ra thực sự khiến cô rất bất ngờ, gần như tấm nào cũng rất đẹp, cô không biết thì ra mình cũng ăn ảnh như vậy.

Trình Khiên Bắc hình như cảm thấy có chút buồn cười:" Đây không phải chính là dáng dấp của em sao? Tôi không học qua nhiếp ảnh, chỉ là tùy tiện mà chụp thôi."

Giang Mạn chớp chớp mắt, thuận miệng nói:" Vậy sao? Em có dễ nhìn như vậy sao?"

Trình Khiên Bắc cười từ chối cho ý kiến.

Rốt cuộc con gái yêu thích sự xinh đẹp, thấy anh chụp hình cho mình đẹp, Giang Mạn dứt khóat giao máy ảnh cho anh luôn, để anh chụp cho mình thêm vài tấm nữa.

Quả nhiên, bất kể thay đổi vị trí và bối cảnh nào, dưới ống kính của Trình Khiên Bắc,cô đều xinh đẹp, khiến cho bản thân cô cũng có phần không thể dời mắt.

Dĩ nhiên cô sẽ không tin anh chưa từng học qua nhiếp ảnh, chỉ coi là anh khiêm nhường mà thôi.

Chụp một mạch mấy chục tấm, Giang Mạn cũng cảm thấy ngại cứ mãi để đại boss giá trị hơn trăm triệu người ta làm thợ chụp ảnh cho mình, cầm lại máy chụp hình, nói:" Em chụp cho anh nhé!"

Trình Khiên Bắc lắc đầu, cười bảo:" không cần đâu, tôi không thích chụp ảnh lắm." Nói xong giống như lại nhớ ra cái gì," Hay là chúng ta chụp chung một tấm nhé?"

" Được ạ!"

Giang Mạn lấy giá đỡ ba chân từ trong túi ra để lên mặt đất, rồi lấy ra điều khiển máy ảnh từ xa đi đến bên cạnh người đàn ông đã mặc xong áo cử nhân, đứng gần gần lại với anh, làm dấu yeah về phía ống kính, sau đó nhấn điều khiển từ xa.

Màn chập máy ảnh "sha" tiếng, diện mạo của hai người, dừng lại ở khoảnh khắc này.

Sau khi chụp xong, Giang Mạn đi tới bên cạnh máy chụp ảnh xem hiệu quả thế nào, gật gật đầu hài lòng, rồi làm như tranh công, cầm máy ảnh đưa đến trước mặt Trình Khiên Bắc, nói:" Cũng được chứ ạ?"

trên màn hình máy ảnh là một đôi nam nữ mặc áo cử nhân, một trẻ trung xinh đẹp với nụ cưới rạng rỡ trên môi, một anh tuấn lãnh khốc nhưng khóe miệng cũng mang theo ý cười nhàn nhạt. Rõ ràng là đứng bên nhau không gần sát lắm, nhưng cũng chính bởi vì loại nhỏ hẹp và khắc chế không quá rõ ràng này mà ngược lại có một cảm giác hài hòa không thể giải thích được.

Trình Khiên Bắc nói:" Đẹp lắm, tôi để email của tôi lại cho em, lúc nào đó em gửi cho tôi."

Giang Mạn gật đầu:" không thành vấn đề."

cô không suy nghĩ, hai người nam nữ cũng không thân thiết, muốn chụp chung ảnh như này là có ý gì? Đặc biệt là Trình Khiên Bắc.

Truyện convert hay : Đế Quốc Manh Bảo: Mỏng Thiếu Sủng Thê Ngọt Ngào