Ta Làm Đầu Bếp Ở Hiện Đại

Chương 14




Lúc trước ở Đại Yến quốc, Lâm Thục Ý cũng thường đi câu cá, cũng không phải bởi vì cậu có bao nhiêu yêu thích, mà là do ân sư, thừa tướng đại nhân đặc biệt yêu thích.

Ân sư thường nói, câu cá là biện pháp tu thân dưỡng tính tốt nhất, nếu tâm tình không bình tĩnh liền đi câu cá, ngồi ở chỗ đó chờ cá cắn câu, tâm tình sẽ ổn định trở lại

Lâm Thục Ý từng thử, nhưng đáng tiếc chưa từng đạt đến cảnh giới ân sư nói, cả một đời của cậu cũng không thể đạt đến cảnh giới của ân sư, nếu như có thể nước chảy bèo trôi, cậu cũng không đến nỗi phải chết thảm.

Ân sư từng dạy, nghèo thì chỉ cần lo thân mình, giàu rồi thì mới có thể cứu tế thiên hạ, nhưng cậu không cứu tế được thiên hạ, cũng không lo được cho bản thân mình, thời điểm cậu chết đi không hề nghĩ tới nếu ân sư biết được sẽ có bao nhiêu thương tâm.

Cậu hiện tại sống lại, ân sư lại không bao giờ thấy được, Lâm Thục Ý nghĩ đi nghĩ lại, một chút hé mắt mở ra.

Thẩm Phục bị dọa sợ hết hồn.

Lâm Thục Ý nhìn mặt hắn chỉ cách mình chưa đến một tấc, mặt liền đen lại.

"Anh làm cái gì vậy?"

Thẩm Phục lườm một cái, duỗi tay ra mò tới chỗ dây an toàn bên eo Lâm Thục Ý.

“Thắt dây an toàn cho cậu chứ làm gì, cậu vừa lên xe liền ngủ, dây an toàn cũng không thắt”

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, cầm dây an toàn kéo hai bên lại “ba” một tiếng đóng lại, Lâm Thục Ý cảm thấy chính mình không thể động đậy, đang muốn nói gì đó, liền thấy Thẩm Phục đem dây an toàn của hắn thắt lại, rốt cục tự giác ngậm miệng, xem ra là đồ vật kia là cần thiết.

Lâm Thục Ý chỉ ngồi qua xe công cộng, loại xe này vẫn là lần đầu ngồi.

Lão Dương Đầu nói chỗ câu cá có chút xa, ngồi xe buýt đi thì phải di chuyển nhiều chuyến mới tới nơi.

Thẩm Phục không biết từ nơi nào lấy ra một chiếc xe không mới lắm, Thẩm Phục nói là mượn bạn bè cụ thể là người nào Lâm Thục Ý cũng không có hỏi.

Lão Dương Đầu ngược lại thật tò mò hỏi Thẩm Phục biết lái xe sao? Thẩm Phục bị hỏi như vậy, mới lấy ra ví tiền mang theo bên người bên trong có một tấm giấy phép điều khiển.

“Cháu đã sớm biết lái xe rồi ạ."

Lâm Thục Ý không chú ý giấy phép, bất quá lại chú ý tới bên cạnh một tấm hình, có chút mơ hồ, xem không rõ lắm, còn không đợi cậu nhìn rõ ràng, Thẩm Phục đã đem bức ảnh đóng vào, cất vào trong túi.

Lâm Thục Ý hơi nghi hoặc một chút, thời điểm lần đầu gặp Thẩm Phục, lúc thay quần áo cho hắn, cậu chưa từng thấy cái ví tiền mà.

"Này, hoàn hồn, ông hỏi cậu đồ vật đều mang đủ rồi chứ? Cậu đang suy nghĩ cái gì đấy?"

Lâm Thục Ý phục hồi tinh thần lại, gật gật đầu.

Thẩm Phục quay đầu cùng Lão Dương Đầu nói chút gì, Lão Dương Đầu mới mở cửa xe chui vào.

"Thực sự là không nghĩ tới Tiểu Phục lại biết lái xe, lần này đi sẽ dễ dàng hơn nhiều”

Thẩm Phục cười cười,

"Đã xong chưa ạ, ông nhớ buộc chặt dây an toàn, ổn rồi thì chúng ta xuất phát."

Lão Dương Đầu đem dây an toàn thắt vào, ba người liền xuất phát.

Thẩm Phục cũng không biết đường, nhưng Lão Dương Đầu biết, Thẩm Phục nghe xong liền ghi địa chỉ vào máy định vị trên xe, có thể tự động dựa theo hướng dẫn nhắc nhở đi về phía trước. Dọc theo đường đi, Lâm Thục Ý đều nhìn chằm chằm máy định vị, nhìn đến mức Thẩm Phục không biết cậu đang có ý đồ gì.

"Cậu muốn học lái xe không?"

Thẩm Phục hỏi.

"Hả?"

"Cậu muốn học thì cứ nói, tôi có thể dạy cậu."

Lâm Thục Ý bộ dạng lại không hứng thú

"Học nó làm gì?"

Thẩm Phục vừa bực mình vừa buồn cười, không muốn học thì nhìn chằm chằm làm gì

"Học lái xe có thể ra ngoài chơi, muốn ăn cái gì thì không cần đợi xe buýt công cộng cũng không cần gọi xe taxi, tự mình có thể đi mua đồ ăn”

Lâm Thục Ý ánh mắt sáng lên.

"Học."

Thẩm Phục cảm thấy chính mình quả thực tìm đúng chỗ trọng yếu của Thục Ý.

Cho đến khi đến nơi, sau khi Thẩm Phục xuống xe, vừa nhìn cảm thấy được nơi này quả thực là chỗ tốt.

Yên tĩnh hẻo lánh, phong cảnh rất đẹp

Lão Dương Đầu cười híp mắt từ ghế sau mở cửa xuống dưới, đi đến bên cạnh Thẩm Phục.

"Thế nào? Đây là chỗ tốt đi, nếu không phải sống lâu ở đây cháu cũng không biết được đâu”

Phía trước là một cái hồ trong suốt, cũng không phải hồ đọng, sóng nước lưu động, dưới ánh mặt trời tán thành ánh sáng nhỏ vụn, bờ sông mấy cây liễu mọc hoang vừa vặn che nắng, phía sau một

mảnh đất trống còn có thể đem lều bạt căng ra, đừng nói câu cá, ở đây cắm trại cũng không thành vấn đề.

"Thật sự rất đẹp."

Câu nói này không phải Thẩm Phục nói, Thẩm Phục quay đầu thấy Lâm Thục Ý cũng mở cửa xe đi xuống, tay khoát lên giữa chân mày, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, như là nghĩ tới chuyện gì buồn cười.

Thẩm Phục hai tay ôm ngực, phút chốc cảm thấy được sao cậu nhóc này nhìn lại tốt như vậy, nhìn lại sắp so với hắn còn dễ nhìn hơn.

Thời điểm hai người bọn họ còn đang mải ngắm nhìn, Lão Dương Đầu đã chạy tới bên cạnh xe chuẩn bị mang đồ vật ra bên ngoài.

Vốn là dự định câu cá, kết quả Thẩm Phục nghe nói nơi này hoàn cảnh tốt như vậy, địa phương cũng trống trải, liền thẳng thắn căng lều bạt ra dựng trại, chuẩn bị nấu cơm ở đây.

Thấy Lão Dương Đầu khuân đồ, Thẩm Phục mới nhanh chân đi tới hỗ trợ, lều bạt không nặng, bất quá một người đẩy lên đến có chút phiền phức, Thẩm Phục vừa mới chuẩn bị gọi Lâm Thục Ý, Lâm Thục Ý đã đi tới bên cạnh hắn

"Cái này làm như thế nào vậy?"

Thẩm Phục dạy vài câu, Lâm Thục Ý cứ dựa theo phương pháp hắn nói, đem lều bạt chỉnh một hồi sau đó đem dựng lên.

Lão Dương Đầu cầm lấy cần câu cá, xem hướng bên này, cười híp mắt.

"Trẻ con chính là cần phải chơi."

Bọn họ đều ăn điểm tâm rồi mới tới, bây giờ còn là buổi sáng, sức mạnh mười phần nhanh chóng đem lều bạt dựng lên xong, mấy người mới an vị ngồi dưới cây liễu bắt đầu câu cá.

Lâm Thục Ý treo lên mồi câu lên cần câu cá, sau đó đưa mắt nhìn phao nổi trên mặt nước.

Thẩm Phục mím môi, thầm nghĩ tư thế thoạt nhìn không sai nha!

Lão Dương Đầu một người ngồi hơi xa một chút, ước chừng sợ hai đứa nhóc không kiên nhẫn ảnh hưởng đến việc câu cá của ông.

Ai biết trong chốc lát phao Lâm Thục Ý liền chìm xuống, Lâm Thục Ý không chút hoang mang đứng lên thu cần câu đem cá nâng lên, cá không phải to chỉ có dài bằng tay của Lâm Thục Ý, bất quá vì là người đầu tiên câu được cá trên mặt liền có chút ý cười.

Thẩm Phục sững sờ, nhìn dáng dấp chẳng những có tư thế tốt, kĩ thuật cũng không tồi.

Trong chốc lát Thẩm Phục bên này cũng có cá cắn câu.

Hai người, anh một cái, tôi một cái đem cá câu lên, Lão Dương Đầu ngồi ở phía xa, nhìn bọn họ như vậy trong lòng cũng không khỏi buồn cười.

Tiểu Phục thoạt nhìn thành thục thận trọng, làm sao lại trẻ con giống Tiểu Ý nổi lên tâm tư chơi đùa như vậy.

Hai đứa bé này tính tình không giống như anh em ruột, anh em họ lại càng không giống.

Đợi đến mặt trời dần dần lên cao, thùng đựng cá sau lưng hai người cũng chậm rãi đầy.

Thùng của Lão Dương Đầu ít nhất, bất quá cá bên trong khá lớn mỗi con đều nặng năm sáu cân.

Thẩm Phục cùng Lâm Thục Ý cũng đem thùng cá của chính mình mang ra đếm, đều giống nhau đủ mười hai con, sau đó lại đem cá nhỏ trả về, lại đếm lại một lần nữa, Thẩm Phục còn có chín con, Lâm Thục Ý chỉ còn tám con.

"Khí trời thật là tốt, bằng không chúng ta cũng đừng ăn lương khô, ngược lại có sẵn cá ở đây, nướng cá ăn đi."

Thẩm Phục đẩy đẩy kính râm đề nghị.

Lâm Thục Ý nghiêng đầu,

"Không có thứ gì làm sao nướng?"

Lão Dương Đầu mang theo

thùng đựng lại gần.

"Tiểu Phục nghĩ chu đáo, bảo ông đem đồ vật mang đi, chỗ này của ông có dao, có lưới sắt, bên kia không phải có đá cuội sao chúng ta ở nơi đó nướng."

Thật vất vả đi chơi, dĩ nhiên là muốn chơi tận hứng, vừa nghe nói có thể làm cá nướng, tinh thần Lâm Thục Ý lập tức tỉnh táo.

Lão Dương Đầu đem cá giết xong rồi rửa sạch đem đi ướp. Thẩm Phục phụ trách chồng cục đá nhóm lửa, bên này có cánh rừng tự nhiên cũng có củi khô, chỉ cần gom một bó nhỏ lúc nhóm lửa sẽ ít khói.

Rừng cây cách nơi này rất xa, Lâm Thục Ý thấy Thẩm Phục, chính mình cũng chạy đi tìm củi, ôm một bó lớn trở về, Thẩm Phục bên này cũng làm xong.

Lửa lớn quá nướng cá không thích hợp, trước hết đem củi đốt một chút, còn dư lại than hồng mới đem vỉ sắt đặt lên giá dùng để nướng thì vừa vặn.

Cá dùng muối cùng gừng ướp, trên lưng cá khía vài đường, thời điểm nướng hương vị xông vào mũi thơm ngào ngạt.

Thẩm Phục chỉ có thể nhóm lửa nhưng sẽ không nướng cá, cho nên việc nướng cá liền để Lâm Thục Ý ra tay làm còn hắn thì đi vào lều bạt ngủ một chút

Cá sinh trưởng tự nhiên chất thịt còn non mềm mại, thời điểm nướng không cần nhiều chuyển động sẽ đâm thịt cá nát hết, Lâm Thục Ý vừa nướng vừa xoa chút dầu lên mặt cá, bảo đảm được hương vị.

Bởi vì lúc nướng, đều chọn cá có kích thước vừa phải nên thời gian nướng không tốn bao lâu.

Cuối cùng ở phía trên vẩy lên chút tiêu cùng bột ớt, Lão Dương Đầu ở bên cạnh nói,

"Tiểu Ý cháu không phải không ăn cay sao? Sao lại thả bột ớt thế

"Không có chuyện gì đâu ạ."

Ngược lại mỗi lần đều là cảm thấy được người khác ăn ngon, thì ngay từ đầu làm giống nhau đi.

Nướng xong Lâm Thục Ý mới đứng dậy đi gọi Thẩm Phục.

Thẩm Phục nằm ở trong lều, một tay gác lên trán, thật giống đã đang ngủ.

Lâm Thục Ý đã sớm nhìn kĩ tướng mạo của Thẩm Phục, bất quá thỉnh thoảng vẫn bị kinh diễm, nếu chỉ nói riêng về khuôn mặt Thẩm Phục này, so với những ngôi sao trên ti vi kia cũng thừa sức.

Lều bạt đối với người của Thẩm Phục vẫn còn có chút nhỏ, Thẩm Phục nằm ngang nằm ở bên trong lều, một chân cong lên.

Lâm Thục Ý hướng Thẩm Phục một cái chân khác đá đá.

"Ăn cơm."

Lông mi dài giống như lông vũ khẽ run lên, cuối cùng chậm rãi mở, nhìn thấy Lâm Thục Ý, xì xì một chút nở nụ cười.

Lâm Thục Ý mặt lập tức liền có chút đen.

"Cười cái gì!"

Thẩm Phục lười biếng đứng dậy, đứng đối diện với Lâm Thục Ý vươn ngón tay muốn bính mặt cậu, Lâm Thục Ý ngửa đầu ra sau, lại bị Thẩm Phục lập tức đè lại.

"Đừng nhúc nhích! Mặt của cậu đều thành mèo con”

Ngón tay ấm áp đụng vào hai má, sau đó nhẹ nhàng xoa nắn người trước mặt, nhếch miệng lên, ý cười nghiên nghiên.

Tim Lâm Thục Ý không biết thế nào liền nhảy bịch một cái, sau đó lỗ tai nhanh chóng đỏ lên.

"Tôi đi rửa một chút."

Lâm Thục Ý nghiêng đầu đi, đi tới bờ sông.

Tay Thẩm Phục cứng đơ ở giữa không trung không hiểu ra sao, đang yên đang lành mà, chẳng lẽ là xấu hổ?!

Ăn xong cá nướng, Lão Dương Đầu câu thêm một lần nữa, Thẩm Phục cũng ngồi ở bên cạnh bồi ông nói chuyện.

Lâm Thục Ý thì tiến vào lều bạt, nhắm mắt lại ngủ, cá cũng không câu.

Đợi đến khi mặt trời lặn về hướng tây, ba người mới thu dọn đồ đạc trở lại.

Hết chương 14.