Sương Mi Như Khói Mong Manh

Chương 2




Y Nhã liếc mắt nhìn thấy kế mẫu sắc mặt nhăn lại, vốn dĩ mẹ góa con côi nên người trong làng quan tâm là chuyện hết sức bình thường, nhưng người đàn ông mắt hí này quả thật là có tình ý với Nghĩa Lê, lại nói người đàn bà ba lăm tuổi này mặc dù mấy năm nay làm công việc nặng nhọc nhưng người rất nở nang, rất nhiều tên đàn ông rất muốn chung chạ cùng, có hôm Y Nhã nữa đêm mót quá, tỉnh dậy đi tiểu thì thấy kế mẫu không có ở trong phòng, nhưng ở đống rơm vang lên tiếng rên, tò mò rón rén chạy qua xem thì thấy Nghĩa Hòa cùng kế mẫu hai thân hình lõα ɭồ cuồn cuộn thở gấp.

Kế mẫu liếc nhìn Nghĩa Hòa một cái rồi hướng về người đàn ông mắt hí nói.

“Cảm ơn ý tốt của Ngưu ca, muội không có công lao gì, không dám nhận, với lại nhà muội cũng đủ ăn rồi nên không cần đâu, huynh đem cho người khác đi”.

Ngưu ca bị từ chối sắc mặt xanh mét nói.

“Nhà muội không có nam nhân, một nữ nhân như muội cần gì phải chịu khổ như vây”.

Y Nhã kín đáo liếc hai người nghĩ, tại vì bà chê người ta xấu và lùn nên không ưng thôi, đổi lại người khác xem, xem bà có nhào vào không. Lúc này Nghĩa Hòa bỗng nhiên chen vào.

“Muội mẹ góa con côi, làm việc vất vả, Ngưu ca có lòng tốt chia phần của huynh ấy, như vậy Lê muội sẽ cảm thấy không thoải mái, chi bằng mỗi người chúng ta san sẻ một ít, đỡ hộ đinh khác nói ra nói vào, đúng không mọi người”.

Y Nhã liền vội vã chen vào nói.

“Con thấy Hòa thúc nói đúng ạ, mỗi người một ít, sẽ ko làm người khác mếch lòng, mình cùng Hòa thúc về nhà thúc ấy, giúp mọi người mổ thịt và quét dọn”.

Nghĩa Lê mặt cười như gió xuân về nói.

“Cảm ơn mọi người, vậy muội về giúp mọi người một tay” và kín đáo liếc Hòa ca ngầm cảm ơn.

Sau khi cùng đám nam nhân về nhà Nghĩa Hòa mổ thịt, chạng vạng tối mới xong. Nghĩa Lê được chia nửa miếng gan, một cái tai và 2 cái móng, những miếng ngon đâu đến lượt, vì mấy phụ nhân của đám nam nhân kia tranh hết phần ngon, không có công được như thế là ổn rồi.

Ánh sáng ban ngày dần dần bị thay thế bởi màn đêm đen, tiếng ếch kêu, tiếng gió thổi và mùi hương của hoa bằng lăng nhè nhẹ hòa lẫn trong đêm, ánh nến le lói trong phòng ánh lên khuôn mặt gầy gò của Y Nhã, hai tay chống lên má nghĩ ngợi.

“Ngày xưa sống ở đô thị phồn hoa, đâu đâu cũng có ánh đèn, quán ăn, trung tâm giải trí, cuộc sống ồn áo náo nhiệt, lúc đó cứ nghĩ muốn về quê tìm một căn nhà sống điền viên vui vẻ, nhưng hiện tại thực tế khác xa cuộc sống mong muốn, ngày làm quần quật, tối về mệt mỏi nằm xuống ngủ không biết gì, không có thời gian giải trí cho bản thân, làm việc mình thích”.Y Nhã nhăn mặt bất lực, muốn thoát khỏi cuộc sống này không biết đến bao giờ!.

Cánh cửa ke kẽ mở ra Y Trang tiến vào, cô giật mình trong hồi tưởng, tầm mắt lén lút nhìn kế tỷ, đúng là kế thừa nét đẹp của mẫu thân, mặt không đẹp, da có chút hơi đen nhưng thân hình đầy đặn nở nang, đúng chuẩn mực như nữ nhân nông thôn ở đây.

Sau khi nghe Y Nhã kể chuyện ngày hôm nay, Y Trang thở dài đáp.

“Nếu được gả vào hộ đinh thôn trưởng, tỷ sẽ tìm cho nương một nơi tốt”.

Y Nhã vừa trèo lên giường vừa nghĩ, Ngưu ca mặc dù bề ngoài xấu xí nhưng chưa có bất kì hành vi thô lỗ nào đối với kế mẫu, không thích là không phải gu của bà, chứ biết Nghĩa Hòa có gia đình mà vẫn đi dan díu thì cũng không phải tầm thường, không biết giờ cùng với người đàn ông lực lưỡng kia mây mưa ở chổ nào rồi.

“Không phải con trai thôn trưởng thích tỷ sao?”.

Y Trang ánh mặt bất lực tay ôm mặt nức nở.

“Mấy hôm trước huynh ấy có nói là xin phụ thân cưới tỷ, hôm nay... hôm nay.. huynh ấy có đến nói là, nhà mình cũng phải chuẩn bị đủ tiền sính lễ thì mới cho qua cửa, nếu gả cho huynh ấy ít nhất phải chuẩn bị hơn 1 nén bạc, nhưng nhà mình ngay cả trăm xu cũng không có, nói gì đến bạc.”

Bả vải Y Trang run lên cả thân hình úp xuống mặt bàn khóc nức nở, Y Nhã xốc chăn nhảy xuống giường tay vỗ vỗ bả vai kế tỷ đáp.

“Tiền nhiều như vậy trong một thời gian không thể kiếm ra được, huynh ấy có nói là đến khi nào thì cưới tỷ không”

“Huynh ấy bảo tháng sau, vì mùa thu năm nay sẽ thi Hương, nếu đậu sẽ ở lại Huyện để ôn thi Hội, nên phải nhanh chóng gả gấp”.

Chuyện khoa cử đối với nam nhân thời đại này rất quan trọng, với nhà trung lưu thì thường cho hài tử học chữ, dù chỉ có tên trong bảng đổ kì thi Hương thì cũng có thể về mở lớp dạy học tự xưng là thầy đồ được rồi.

Tiếng khóc nghẹn nghào, nức nở vang vọng trong đêm, Y Nhã vùi mình vào chăn, ánh mắt thâm trầm bị màn đêm bao phủ hướng ánh nhìn ra cửa sổ, khẽ trầm giọng nói.

“ Tỷ đừng lo, nhà chúng ta và Hòa thúc khá thân, muội nghĩ nương sẽ nhờ đến Hòa thúc giúp đỡ đấy”.------------------------