Sủng Thê, Manh Y Tài Nữ

Chương 43




Edit: Mavis Clay

"Sờ đủ chưa?" Giọng nói mềm mại như sợi bông của Viêm Dục nhẹ nhàng rơi vào tai Mộc Phỉ, khiến cả người nàng rung lên như có một dòng điện chạy qua.

Mộc Phỉ không ngẩng đầu lên đáp: "Đâu có, coi thử nơi nào mềm nhất để hạ châm cho tốt thôi."

Trong lòng cũng đang buồn bã, vì sao không phải ở hiện đại, da thịt oánh nhuận vóc người hoàn mỹ dung nhan tuyệt thế như vậy, lấy máy chụp hình chụp lại đăng lên mạng, nhất định sẽ vô cùng hot!

Mộc Phỉ càng nghĩ càng muốn, càng nghĩ càng ảo não, càng nghĩ càng thấy đáng tiếc, khóe miệng kéo dài, cũng may khả năng kiềm chế của nàng cao, cũng đã thấy nhiều mỹ nam Hàn Quốc, nên lúc này mới có thể làm mấy chuyện mất mặt thế này mà không bị chảy máu mũi.

So với nàng, vẻ mặt của Viêm Dục lại chẳng hề hưởng thụ như vậy, mặc dù trên người đang có một bàn tay nhỏ bé đang chạy loạn như gãi ngứa khiến bắp thịt của hắn tê cứng, nhưng lời nói của tiểu nha đầu kia thật làm hắn dở khóc dở cười.

Nàng có tính xem trên người hắn đã cắm bao nhiêu cây ngân châm rồi không vậy, Viêm Dục thầm nghĩ, không biết nên hình dung tâm trạng hiện giờ ra sao, nhìn bộ dáng của Mộc Phỉ, hiển nhiên đang chìm đắm trong cảnh sắc không thể kiềm lại được, không ngờ còn có thể trấn định như vậy tìm thử nơi nào tốt để hạ châm.

Không nhịn được giơ tay lên sờ cằm, thầm nghĩ, chẳng lẽ sức quyến rũ của hắn thật thoái hóa đến mức độ như vậy sao? Làm sao có thể, nhất định là vì Mộc Phỉ nhà hắn không hiểu chuyện nam nữ, nên mới chỉ có những hành động thưởng thức như thế này thôi.

Ừ, nhất định là như vậy.

Trong lúc người kia đang tìm cách thuyết phục bản thân, Mộc Phỉ rất kỳ quái liếc tay hắn một cái, kinh dị đáp: "Trời ơi, người cử động được à."

Khóe miệng Viêm Dục không nhịn được giật vài cái, sao mấy lời này nghe kỳ cục vậy, chuyện hắn động đậy được là kỳ lạ lắm à.

Chưa kịp nhận ra gì, cổ tay của hắn đã bị Mộc Phỉ giữ lại, nghe thấy âm thanh ngòn ngọt vui thích của nữ hài tử: "Hắc, không ngờ phương pháp trị liệu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết lại có thể sơ thông kinh mạch, không bế tắc, Tiểu Thuyết Võ Hiệp cũng không hẳn là gạt người, không biết mấy thứ bên trong tâm pháp võ lâm có luyện được tuyệt thế không phu không ta."

Mộc Phỉ vừa nói vừa gỡ từng cái ngân châm xuống, khóe miệng cười toe cộng thêm đôi mắt sáng rỡ thể hiện rõ sự hưng phấn vui vẻ phát ra từ nội tâm của nàng.

Lòng của nàng bang bang nhảy loạn, nếu không dùng cách này nói chuyện, nàng lại không biết đối mặt hắn như thế nào, trong lòng bốc lên cảm giác quái dị khiến cho nàng luôn có một cảm giác nam tử trước mắt này sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

Viêm Dục rất bội phục sự trấn định của mình, càng thêm bội phục mình có thể hiểu được từng chuyện trong mớ hỗn loạn phun ra từ miệng của Mộc Phỉ: Hôm nay nàng ghim nhiều như thế trên đầu mình, chính là để thử xem, phương pháp này có thành công được hay không.

"Đây là lần đầu tiên con dùng cách này trị nội thương đả thông kinh mạch sao?" Viêm Dục nói hơi cắn răng nghiến lợi, vừa hỏi liền hối hận, tuyệt đối là lần đầu tiên, không nghi ngờ gì nữa, Mộc Phỉ sống với Tưởng thị ở đây đã mười năm, chẳng phải lần đầu tiên gặp người như hắn sao?

Có lẽ là trong lòng tồn tại một hi vọng, hi vọng mình không phải là người bị đem ra làm thí nghiệm thôi.

Đáng tiếc tiểu nha đầu đang hưng phấn không hề nghe thấy sự bất mãn của người kia, giọng nói càng vui mừng ré lên: "Trời ơi, phương pháp trị liệu này còn có thể trị nội thương sao? Ta phải nhớ kỹ, sau này nhất định có thể dùng tới." (đuyẽnoànlêquí đôn)

Cơ thể nhỏ bé như một chú bướm bay tới góc giường, Mộc Phỉ lại khom lưng muốn đi lấy giấy nháp, suy nghĩ xem nên lấy cái gì để viết mà vẫn có thể giữ lại được lâu.

Mặt Viêm Dục hết chuyển từ xanh sang trắng, hắn không chút nghĩ ngợi đưa tay kéo Mộc Phỉ lại, ghìm đầu vai nàng để nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: "Nói cách khác, con lấy ta làm thí nghiệm?"

"Ai nha, cũng không hẳn là vậy, mặc dù người là bệnh nhân đầu tiên của ta, nhưng phương pháp trị liệu ta cũng suy nghĩ rất kỹ rồi mới làm, Trung y Bác Đại Tinh Thâm, phải tự do phát huy tài năng, y thuật ta cao thâm như vậy, cho dù nhận tình trạng đặc biệt, nhưng khả năng chữa khỏi vẫn rất lớn mà, phụ thân xem, không phải người đã được ta chữa gần xong rồi sao." Mộc Phỉ thẳng thắn nói, bộ dáng dương dương tự đắc, không để ý tới sắc mặt của Viêm Dục đã đen như đáy nồi rồi.

Nàng quả thật rất vui nha, lúc đầu nhìn thấy tình trạng của Viêm Dục, ở nơi thâm sơn cùng cốc này, ngoại trừ dược liệu hoang dã, tất cả đều là từ mạch tượng và phản ứng của Viêm Dục mà suy đoán ta tình huống và cách thay đổi phương pháp trị liệu cho hắn.

Nhìn như đơn giản, nhưng mỗi ngân châm của nàng đâm vào đều rất tinh chỉnh, bao gồm cả những chén thuốc làm cho hắn, mặc dù chỉ có mấy vị dược liệu, nhưng mỗi một liều thuốc đều đã được trải qua sự chế biến tỉ mỉ rồi, chỉ có bốc thuốc đúng bệnh thì mới có thể khiến Viêm Dục chỉ trong mấy tuần ngắn ngủi đã có thể khôi phục như thường.

Người học y gặp phải ca nan y sẽ dâng lên cảm giác muốn thử một lần, Mộc Phỉ không chỉ lớn mật, lại còn thành công, điều này có thể khiến nàng không vui được sao?

"A, sao lạnh vậy nhỉ?" nodiuqelnadneid Mộc Phỉ lấy tay vuốt vuốt cánh tay mình, cách y phục cũng có thể nhận ra nàng đang nổi da gà, không khỏi kỳ quái nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài: "Trời đâu có thay đổi gì, thật kỳ quái, chẳng lẽ ta đã quá hao phí tinh lực?"

"Không phải do con quá hao phí tinh lực, là gan của con quá béo tốt đúng hơn!" Viêm Dục giận dữ rít từng chữ qua kẽ răng, sau đó cúi đầu phát tiết cắn lên môi Mộc Phỉ.

Cái miệng nhỏ nhắn này quả thật rất đáng bực, lời nói nghe vào tai thật khó chịu, nên chặn lại thì hơn.

Môi đau nhói làm nàng hít vào một ngụm khí lạnh, nàng cau mày đẩy Viêm Dục ra, đáng tiếc người đang ở trên người nàng cứ như ột ngọn núi nhỏ, lù lù bất động, vì áo của hắn đã bị Mộc Phỉ kéo đến bên hông, nên đồng thời bàn tay cũng sờ vào lồng ngực của nam nhân, cảm nhận được dòng máu chảy rần rật dưới bàn tay mình, Mộc Phỉ như bị điện giật rụt vội tay lại, không còn ý định muốn thưởng thức cơ bụng xinh đẹp động lòng người của nam nhân kia nữa rồi.

"Ha ha, sao không sờ nữa?" Viêm Dục không rời môi Mộc Phỉ, thân mật vuốt ve cánh môi bị mình tức giận cắn sưng, răng môi dây dưa nhạo báng nói, tay càng nắm chặt tay Mộc Phỉ không cho nàng rời khỏi ngực mình: "Thích thì cứ sờ từ từ, nhìn đi, nhịp tim bao quanh, không biết của con có đập giống của ta không nhỉ."

Viêm Dục nói xong, tiếp tục ngậm lấy lời nói đang chực bật ra của Mộc Phỉ, bàn tay dò lên chỗ hơi nhô kia. (Mavis: ta không biết nên ed chỗ này trong sáng hay đen tối nữa, thôi ed sát nghĩa cho mọi người tự tưởng tượng theo cá tính của mình đi:v)

Như tiếng nỉ non của những người đang yêu nhau làm Mộc Phỉ khẽ run lên, Viêm Dục không thô bạo hay tức giận phát tiết như vừa rồi, mà là cưng chiều còn mang theo chút trân ái, phác họa lấy môi nàng, thưởng thức vẻ đẹp của nàng.

Nàng lại có chút mê say, có chút trầm luân, trong lòng bàn tay dâng lên cảm giác chân thật, có chút bối rối mê say khác hẳn với lần trước, giờ phút này hai người đều thanh tỉnh, nàng theo bản năng vòng tay lên cổ Viêm Dục, chậm rãi nhắm mắt lại.

Một cảm giác sợ hãi trong khi hôn dần biến mất, xem như một nụ hôn ly biệt thôi.

044: Chỉ thiếu chút nữa, haizzzz

"Mộc Phỉ, Mộc đại ca, các ngươi có ở đây không?" Một tiếng gọi ầm ĩ từ xa vọng lại, tiếp đó là một tiếng “phịch” giống như có ai đó bị té ngã trên mặt đất, và tiếng mắng chửi chưa kịp nghĩ vọng ra: "Ui da, tên nào không có mắt ném loạn đồ vậy?"

Ngao Dực hơi lúng túng thoáng lùi lại đứng sau cây, mắt dán chặt vào động tĩnh trong sân, nhìn thoáng qua hòn đá nhỏ trong tay, lại nhìn người đang đứng từ dưới đất dậy đi tới, nghĩ xem có nên quăng thêm một cục nữa không.

Chủ tử à, ngài một thân hoa phục quần áo thì lại xộc xệch, như bị cô gái khác nhìn thấy, cái mạng nhỏ của ta chắc không bảo vệ nổi mất, ngài mau chóng sửa sang lại hình tượng của mình đi.

Vừa tìm được cảm giác thì Mộc Phỉ và Viêm Dục lập tức cả kinh, Mộc Phỉ như con thỏ nhỏ nhảy khỏi lồng ngực hắn, mắt liếc về phía Tưởng Nhứ Nhi đang chật vật bò dậy, cắn môi dưới không nói một lời, tay nhanh như chớp chỉnh lại quần áo trong ngoài của Viêm Dục cho đàng hoàng, nhịp chân bình thường bước ra cửa nghênh đón.

Viêm Dục nhìn lòng bàn tay của mình, âm thầm ảo não, chỉ kém chút nữa, chỉ kém một chút nữa thôi, ai da, đáng tiếc thật.

Lồng ngực tiếc hận đột nhiên truyền tới một cảm giác quặn đau, hơi thở cả người tán loạn lan đến cổ, một cảm giác ngai ngái cắm ở cổ họng, hắn chỉ kịp phát ra một tín hiệu với Ngao Dực ở đằng xa, rồi tầm nhìn trước mắt tối sầm đổ sụp người xuống. nôdíuqêlnàđnễid

......

Tưởng Nhứ Nhi chật vật đứng dậy, xoa đầu gối đau nhức, nhìn cục đá ở bên chân, nhíu mày, vừa rồi đầu gối nàng bị một cái gì đó đánh tới nên ngã xuống đất, nhưng chung quanh làm gì có người nào.

Nếu nói là tự nàng ta ngã, cục đá nhỏ như vậy, cho dù nàng ta có gấp tới đâu, nhưng cũng không tới nổi vấp phải cục đá chưa lớn bằng đầu ngón tay út mà té chứ, chuyện đùa.

Trong lúc đang suy tư, Mộc Phỉ đã bước tới bên cạnh, Tưởng Nhứ Nhi nghĩ đến mục đích mình tới đây, vội vã tươi cười: "Mộc Phỉ à, ta nghe đại nương ở nhà nói với mẫu thân, ngươi mở một quán ăn ở đầu phố, nếu hữu dụng thì hãy tới chỗ của ta, cứ tới đây xem một chút."

Mộc Phỉ cười thầm trong lòng, sức mạnh của lời đồn thật lớn, nàng đâu có nói với người khác là mình tự mở cửa, rõ ràng là nói mình làm chuyện vặt cho Liễu Thiên Sở mà, thế nào đến tai Tưởng Nhứ Nhi thì biến thành mình là lão bản rồi.

Nhưng mà nghĩ tới Tưởng đại nương, nàng cũng bình thường trở lại, chắc là cố ý xúi giục Tưởng Nhứ Nhi đi moi vài lời rồi, dù sao Tưởng Nhứ Nhi ba ngày hai bữa đều chạy tới nhà nàng.

Mặc dù không muốn nói nhiều với Tưởng Nhứ Nhi, nhưng lần trước bên khe suối nhỏ nàng nhận ra nàng ta ngoài theo đuổi cha nàng rõ ràng còn có dụng ý khác, nhưng cũng chẳng khiến nàng bận tâm bao nhiêu, liền cười nhạt mở miệng.

"Nhứ Nhi tỷ tỷ là nghe ai nói vậy, Thiên Sở thúc thúc mở một cửa hàng bán thức ăn, thấy cuộc sống nhà muội nghèo khổ, phụ thân lại có bệnh trong người, nên giúp đỡ muội một cái ân, để ta làm chuyện vặt trong cửa hàng, cuộc sống thứ quan trọng nhất là tiền bạc, cũng chính là thứ có thể nuôi sống chúng ta."

Tưởng Nhứ Nhi nghe xong cả kinh trong lòng, trước đây mặc dù đã cảm thấy Mộc Phỉ khác với những đứa trẻ khác, mặc dù chỉ chừng mười tuổi, nhưng thông tuệ sắc bén, kiến thức uyên thâm, nàng lơ đễnh muốn tìm cách nói chuyện, muốn thấy phụ thân nàng ấy đảm đương chức vụ gì.

Nhưng nói đi nói lại một hồi rốt cuộc mình là người mang ơn, trong nhà cuộc sống quá mức bần khốn nên mới cần người tiếp tế, trả lời đến giọt nước không lọt, chẳng thể nào tìm được mấu chốt bên trong mà đột phá. Lúc tr còn nghĩ những thứ nàng làm là do phụ thân nàng chỉ, phụ thân nàng bị điên chắc cũng chỉ là lời đồn, nhưng nghe lời nói của Mộc Phỉ, lòng nàng ta không khỏi căng thẳng, tay càng nắm chặt hơn, hạ quyết tâm.

Tưởng Nhứ Nhi chủ động kéo tay Mộc Phỉ, vỗ nhè nhẹ, mùi son phấn nồng nặc rót vào mũi Mộc Phỉ, chân mày nàng khẽ nhíu, Tưởng Nhứ Nhi giở giọng kiều mị nói: "Có một người như vậy, cũng là phúc khí của nhà ngươi, Mộc đại ca đâu? Lúc trước có nghe nói hắn bị bệnh, hiện giờ thế nào rồi, có chữa được rồi chứ? Ta đây vốn có đầu óc, miệng cũng kín đáo, đây, đây là một chút để dành của di di, ngươi cầm tạm mà dùng đi."

Mộc Phỉ cầm hà bao Tưởng Nhứ Nhi vừa nhét vào tay, thông qua miếng vải mỏng có thể nhận thấy bên trong là một chuỗi tiền đồng cùng mấy khối bạc vụn, nàng vội từ chối nhét lại hà bao vào trong tay Tưởng Nhứ Nhi: "Sao có thể được Nhứ Nhi tỷ tỷ, muội không thể nhận tiền của tỷ được.”

Trong lòng có một cảm xúc khác thường, chút cảm động, nhưng vừa nghĩ tới chuyện này đối phương làm là vì người kia, liền thu lại tia cảm động vừa nhen nhóm, rất uyển chuyển cự tuyệt hảo ý của Tưởng Nhứ Nhi.

Dĩ nhiên không quên xưng hô đối lập với Tưởng Nhứ Nhi “di di”, “tỷ tỷ”, cứ hai người đã lâu không gặp mặt, nói rất lâu không biết mệt là gì.

"Được rồi, xương cốt ngươi còn chưa đủ lớn, làm sao có thể làm những việc nặng nhọc kia, di di có thể giúp ngươi thì giúp ngươi thôi, đừng thấy di di thường ngày nói nhiều như vậy, nhưng việc trong tay không thiếu gì, số tiền này nguồn gốc sạch sẽ, hoàn toàn là do di di tự kiếm được, ngươi cứ yên tâm mà cầm."

Lời nói của Tưởng Nhứ Nhi vô cùng chân thành, môi mắt mị hoặc mở lớn tràn ngập sự quan tâm với Mộc Phỉ, khiến Mộc Phỉ bị nhìn đến sững sờ không biết nên làm thế nào mới phải.

Không phải chứ, câu trước còn tưởng rằng là vì người trong nhà nàng kia, lúc này thì chuyển sang trên người nàng, nàng ta là đang lo lắng cho mình thân thể ốm yếu lao động vất vả ở ngoài sao? Mộc Phỉ thầm nghĩ lời của Tưởng Nhứ Nhi, trực giác nói cho nàng biết, mục đích tới đây lần này của Tưởng Nhứ Nhi, đây là muốn cùng nhà họ chia sẻ ngân lượng sao.

Lại nói Tưởng Nhứ Nhi, người này nhìn có sức cám dỗ không câu nệ tiểu tiết, danh tiếng trong thôn xóm không thể nói tốt cũng không thể nói rõ là hư bao nhiều, chỉ vì dung mao của nàng xinh đẹp cộng với cách ăn mặc khá thời thượng, bị Tưởng Chi Nhi hâm mộ chèn ép là phải, nhưng nàng cũng không để trong lòng, sống cuộc sống tự nhiên tự tại.

Dạo gần đây lúc nào bọn họ tới, cũng đều mang thức ăn tới cho, thỉnh thoảng còn mang y phục sạch sẽ cho Mộc Phỉ. Vì Xảo Nương cãi nhau với Liễu Nương, một đoạn thời gian không còn xuất hiện trước nhà Mộc Phỉ, cho dù có lo lắng cho tình trạng của Viêm Dục cũng không dám bén mảng lại gần, chỉ sợ làm phiền hai người phụ tử họ.

Lần này là vì nghe nói Mộc Phỉ chuẩn bị đi làm công để trang trải cuộc sống nên mới đánh liều mang đồ để dành tới, nghĩ xem có phải là do bệnh tình của Viêm Dục quá nặng nên không còn đủ ngân lượng không.

Mộc Phỉ vô cùng cảm động, tóm lại là đã sống qua một đời người ở hiện đại, khả năng phân biệt ai giả dối ai thật lòng cũng rất tốt, nhìn bộ dáng Tưởng Nhứ Nhi  liền nắm được ý định của nàng ta, hà bao trong tay không lớn, bạc bên trong cũng không nhiều, nhưng Mộc Phỉ đã cảm thấy nặng trĩu, giống như có một tảng đá ở trái tim.

Người này, là thật tâm, mặc kệ là vì ai đi chăng nữa, mỗi nhà trong thôn này đều chẳng giàu gì mấy, chỉ có tiết kiệm tận dụng mới có được chút ngân lượng dư thừa, có người lập tức móc đồ để dành ra cho, phần tâm này, nàng không thể cự tuyệt rồi.