Sủng Phi Của Hoắc Vương Gia

Chương 50: Chương 50





Sau khi Nạp Lan được đưa đi, Hoắc vương tới bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói
Giận rồi à?
Cô không nhìn hắn, biểu thị sự giận dỗi, Hoắc vương thấy vậy liền nói
Không phải ta có ý bao che cho cô ta đâu, nhưng bây giờ nàng không thể giết cô ta được
Lý do?
Diệu quốc tới đón cô ta rồi, bây giờ nàng mà giết cô ta nàng sẽ gặp rắc rối
Hừ
Vũ Ninh, con sư tử đó quan trọng với nàng lắm sao?
Rất quan trọng
Có thể nói cho ta lý do không?
Cô khựng lại một lát, thấy vậy Hoắc vương nói
Không muốn nói thì thôi
Đản Đản ở bên ta từ nhỏ, cái ngày ta bị cha ta bỏ lại trong khu rừng không một bóng người, nếu không có Đản Đản ở bên trong thời gian đó, có lẽ ta đã từ bỏ cuộc sống ở trong khu rừng rồi
Ánh mắt cô trở nên buồn bã, thấy vậy Hoắc vương cũng buồn theo, hắn nói
Vũ Ninh, xin lỗi để nàng nhớ lại chuyện không vui rồi
( Gượng cười) Không sao, qua lâu rồi
Vũ Ninh, chuyện này để ta giúp nàng
Chuyện gì?
Ta nói không thể giết cô ta ở trong Nghi quốc vậy thì chỉ cần rời khỏi Nghi quốc....!
Cô nhìn Hoắc vương, nở nụ cười nhẹ, hỏi
Chàng không sợ đắc tội đến Diêu quốc à?
Vì nàng, ta nguyện đối đầu với tất cả mọi thứ

Cô nghe xong nụ cười nở trên môi.

Lúc đó Cửu Nhi đi tới, nói
Khụ khụ, hai người, muốn bày tỏ thì để khi khác đi, bây giờ khung cảnh máu me thế này mà....hai người...!
Cô bắt đầu quan sát xung quanh, cả căn phòng đều là thi thể và máu.

Đúng lúc đó, Lưu quản gia đi lên, quỳ xuống, nói
Vương gia, Vương phi, lão nô biết tội nguyện nghe theo mọi hình phạt
Cô nhìn vào vẻ mặt đó, thở dài một cái rồi nói
Lưu quản gia, đứng dậy đi, đây cũng không phải lỗi của ông, thế này đi bây giờ ta giao cho ông một nhiệm vụ hết sức quan trọng, ông nhất định phải làm thật tốt
Vương phi người cứ nói, ta nhất định sẽ hoàn thành
Ta muốn ông.......tắm rửa thật sạch cho Đản Đản
( Kinh ngạc) Vương phi....người....!
Chuyện này cũng không phải lỗi của ông, nói thật trong phủ này người ta tin chỉ có ông, còn mấy người kia thì.....!
( Vui mừng) Đa tạ Vương phi, ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ
Được, đi đi
Vâng
Ngay sau đó, Lưu quản gia đưa Đản Đản đi.

Lúc này Phương Gia Thành nói
Xem kịch xong rồi, không làm phiền các người nữa
Được.

Cảm ơn
Phương Gia Thành nghe xong, cười nhẹ rồi rời đi.

Sau đó, cô hướng sang Linh Ca, nói
Ngươi tên Linh Ca phải không?
Vâng
Sau này đi theo ta, không cần lén đi theo nữa
Vâng.

Vương phi
Vương phi này, mình nguyện ý phục tùng, so với Vương gia cô ấy hoàn toàn không thua kém, sự tàn nhẫn, rứt khoát....đều có đủ tố chất làm một thủ lĩnh
Cô quay sang Hoắc vương nói
Ta cướp mất thuộc hạ của chàng, chàng không để ý chứ?
Thuộc hạ của ta, tùy nàng sử dụng
Tên Linh Ca rất hợp ý ta, lâu rồi không ai làm ta hài lòng như vậy
Sau đó 4 người rời khỏi căn phòng.


______________________________
Hai ngày sau, người của Diệu quốc tới kinh thành, cô và Cửu vương phụ trách đưa tiễn cô ta rời đi.

Lúc tới nơi, người dẫn đầu của quân đội đó là một vị tướng quân trẻ tuổi, ánh mắt sắc bén, dáng người cao....!
Vừa thấy hắn Nạp Lan liền đi tới, cả người run rẩy, vẻ mặt sợ hãi, nhìn thấy vậy vị tướng quân kia cũng thấy điểm khác thường,Nạp Lan vội vàng nói
Đi đi mai, rời khỏi đây, ta không muốn ở đây nữa
Vâng
Nạp Lan lên xe ngựa, trong lòng vẫn không nguôi đi sự sợ hãi những hình ảnh đáng sợ hôm đó lại hiện ra.

Cô ta đan tay vào nhau, bàn tay không ngừng run rẩy
Chỉ cần rời khỏi đây mình sẽ an toàn, mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, thật đáng sợ
Họ lập tức khởi hành, nhanh chóng rời khỏi thành.

_____________
Trời dần dần chuyển tối, đám người dựng trại tại một khu rừng gần vách núi.

Cả ngày hôm đó, Nạp Lan không nói bất kỳ câu gì, luôn trong trạng thái sợ hãi.

Đúng lúc đó, vị tướng quân đó bước vào lều của Nạp Lan ( Giáo tướng quân, Giáo Nghĩa, là vị tướng quân trẻ tuổi nhất của Diệu quốc) hắn hỏi Nạp Lan
Quận chúa, những người đi chung với người đâu?
Vừa nghe thấy họ, khuân mặt Nạp Lan liền biến sắc, ngập ngừng nói
Chết...chết rồi
Sao lại chết? Họ đều là cao thủ mà
Bị...bị sư tử cắn chết rồi
Quận chúa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao người lại thành bộ dạng như vậy?
Nạp Lan ôm lấy đầu mình, nói
Ta...ta..không biết...ngươi đừng hỏi nữa

Giáo Nghĩa giữ chặt lấy Nạp Lan, hỏi
Quận chúa, người nói cho ta biết, ta nhất định sẽ giúp người
Giáo Nghĩa dùng ánh mắt thâm tình nhìn vào Nạp Lan, Nạp Lan ngẩng đầu, nói
Ngươi thật sự có thể giúp ta sao?
Vâng
Ta...ta...ta bị Hoắc vương gia và Hoắc vương phi uy hiếp, người của ta đều bị cô ta giết hết rồi
Hai người sáng nay sao?
Đúng thật là họ có sự đáng sợ sâu trong ánh mắt đó, độ sâu không đoán được
Phải, là họ, rất đáng sợ, bọn họ đều là ác quỷ
Quận chúa người yên tâm ta nhất định sẽ giúp người
Ừ, ngươi chỉ cần đưa ta an toàn về nước là được rồi, đừng có động vào họ nữa, ngươi không phải đối thủ của họ
Quận chúa, không thể bỏ qua cho họ dễ như vậy được, họ dám bắt nạt người, không thể bỏ qua được
Đúng lúc đó, cô và Hoắc vương bước vào, Hoắc vương nói
Định cho các người một cơ hội sống nhưng bây giờ...!
Giáo Nghĩa kinh ngạc, hỏi
Các ngươi, sao các ngươi lại vào đây được? Ta đã cho người canh giữ nghiêm ngặt rồi mà
Cô cầm trên tay một thứ giống với cây hương, nói
Chúng à, ngủ hết rồi
Thuốc của Phương Gia Thành quả nhiên hữu dụng,chỉ có một chút mà toàn đội quân đều không biết gì nữa
Cô nở nụ cười đáng sợ, tiến lại gần, nói
Bắt đầu đến các người rồi ..