Sau Khi Giả Vờ Mất Trí Nhớ Tình Địch Nói Tôi Là Bạn Trai Hắn

Chương 40: C40: Sự quyến rũ của hư không






Giữa đêm, Kỷ Thương Hải bị bóng đè tra tấn, nhưng nửa đêm sau, hắn đã ngủ ngon trong vòng tay của Lăng Vân Phàm.

Sáng sớm tỉnh giấc, khi cả hai tỉnh dậy, họ như bình thường, sau khi rửa mặt ăn sáng, Kỷ Thương Hải lái xe đưa Lăng Vân Phàm đến trường học.

Đến trường, Kỷ Thương Hải đưa chìa khóa xe cho Lăng Vân Phàm.

Lăng Vân Phàm: "Chìa khóa đưa cho tôi, rồi cậu đến công ty bằng cách nào?"

Kỷ Thương Hải: "Tôi đi taxi, không có tôi ở bên cạnh, cậu phải tự lo liệu thật tốt nhé."

Lăng Vân Phàm tiếp nhận chìa khóa: "Lời này tôi nói mới đúng. Nếu cậu đi công tác gặp ác mộng nữa thì sao? Tại sao cậu không chuẩn bị một ít thuốc?"

“Được.” Kỷ Thương Hải híp mắt khẽ cười, nụ cười có chút gượng gạo.

Lăng Vân Phàm nghiêng người hôn lấy Kỷ Thương Hải, cuốn chiếc lưỡi mềm mại của mình qua lưỡi Kỷ Thương Hải, an ủi hắn bằng sự nũng nịu của mình.

“Nhớ trở về sớm một chút.” Hôn xong, Lăng Vân Phàm mổ một cái vào khóe miệng Kỷ Thương Hải, nói.

Kỷ Thương Hải: "Ừ."

Lăng Vân Phàm tháo dây an toàn, mở cửa xe: "Vậy tôi lên lớp đây. Khi đến thành phố A nhớ gọi cho tôi. Nếu không tiện thì có thể gửi tin nhắn cho tôi."

Kỷ Thương Hải nghiêng đầu nhìn cậu: "Được."

Lăng Vân Phàm vẫy tay, một chân bước ra khỏi xe, nhưng lại bị Kỷ Thương Hải kéo tay lại.

“Hả?” Lăng Vân Phàm khó hiểu quay đầu lại Kỷ Thương Hải.

Kỷ Thương Hải hỏi: " Lúc tôi trở về, cậu có ở nhà chờ tôi không?"

Lăng Vân Phàm sửng sốt trước câu hỏi này, sau đó nói: "Sắp đến kỳ nghỉ hè, chắc hẳn tôi sẽ ở nhà, khi nào cậu quay lại, chỉ cần nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đợi cậu ở nhà."

Kỷ Thương Hải lại nói: "Cậu nhất định phải ở nhà chờ tôi."

Lăng Vân Phàm không nghĩ nhiều, ngoài miệng đồng ý: "Được."

Khi đó Kỷ Thương Hải mới chịu buông tay Lăng Vân Phàm, để cậu rời đi.

Ngồi trong xe, hắn nhìn Lăng Vân Phàm bước vào trường, cậu bị đám đông lấn át, như nước đổ vào biển, không còn nhìn thấy cậu nữa.

Kỷ Thương Hải ngửa người ra sau, bực bội thở ra, đưa tay xoa xoa lông mày, trên mặt tràn đầy mệt mỏi.

Sau đó hắn gọi điện cho Dung Trạm: "Cậu đang ở đâu?"

Dung Trạm: "Tôi ở trong nhà kia."

Kỷ Thương Hải nói ngắn gọn: "Bây giờ tôi tới ngay."

Dung Trạm: "Được."


Chuyến công tác là dối trá, việc họ không thể tiếp tục chung sống với nhau là sự thật.

-

-

Đó là mười ngày đầu tiên của tháng bảy, các khóa học đại học lần lượt kết thúc với các kỳ thi, Lăng Vân Phàm không có lớp học vào buổi chiều, chỉ có một kỳ thi.

Đề thi không khó, cậu đã sớm làm xong bài, sau đó ngơ ngác nhìn tờ giấy.

Lăng Vân Phàm nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Kỷ Thương Hải khi họ tạm biệt nhau, không biết vì sao lại khiến người ta nhớ đến một chú cún con có đôi mắt tròn xoe sợ bị bỏ rơi.

Nhưng Kỷ Thương Hải, với tư cách là thiếu gia của tập đoàn Tung Hoành, giàu có và quyền lực, dù nghĩ thế nào, hắn cũng không liên quan gì đến chú chó con tội nghiệp.

Lại nói, Kỷ Thương Hải chưa bao giờ đề cập đến công ty và bạn bè của hắn. Như vậy, với vẻ ngoài đẹp trai và quyền lực như Kỷ Thương Hải, hắn không phải là một trong những người dễ bị quyến rũ nhất sao?

Lăng Vân Phàm nhận ra một điều muộn màng: Cậu có nên có cảm giác khủng hoảng không?

Cậu đang suy nghĩ lung tung thì tiếng chuông reo lên, kỳ thi đã kết thúc.

Giám thị là cố vấn của Lăng Vân Phàm, cũng không thúc giục mọi người nộp bài thi, đứng đó treo nụ cười trên môi chờ đợi.

Lăng Vân Phàm đứng dậy, đưa bài thi cho cố vấn rồi quay người rời đi.

Không ngờ cố vấn ngăn cậu lại: "Chờ đã, có việc sao?"

Lăng Vân Phàm: "Không có việc gì ạ."

Cố vấn nói: "Vậy cậu chờ tôi."

Vì thế Lăng Vân Phàm đã giúp cố vấn thu thập các bài thi, sau đó đi theo ông đến văn phòng.

Thầy tư vấn sắp xếp giấy tờ cho vào túi hồ sơ, hỏi: "Sắp hết năm ba rồi, em đã tìm được chỗ thực tập hè chưa?"

“Vẫn chưa ạ.” Lăng Vân Phàm trả lời, “Em bận học bù để tích lũy tín chỉ.”

Tư vấn viên: "Các khoản tín dụng thế nào rồi?"

Lăng Vân Phàm nói: "Em đã có kế hoạch sẵn sàng học tập tại trường suốt đời rồi."

Tư vấn viên cười, nói: "Thầy có một người bạn đã mở một studio làm game trực tuyến, đang tìm kiếm một số thực tập sinh, sẽ được trả lương. Em có hứng thú không?"

"Được ạ, bởi vì sắp tới là kỳ nghỉ hè, em cũng rảnh rỗi." Lăng Vân Phàm gật đầu, toàn bộ suy nghĩ của cậu chỉ là một từ: LƯƠNG!

Sau đó, tư vấn viên đưa thông tin liên lạc cho Lăng Vân Phàm.

Lăng Vân Phàm đã gửi lời mời cho đối phương, sau khi giải thích ý định của mình, cậu được thông báo về cuộc phỏng vấn vào thứ Hai tới, sau đó bên kia đã gửi cho cậu địa chỉ của cuộc phỏng vấn.

Lăng Vân Phàm mở ứng dụng bản đồ và tìm địa chỉ, ngạc nhiên khi phát hiện ra tòa nhà studio đó nằm bên cạnh tòa nhà của Tập đoàn Tung Hoành, là một công trình bất động sản của Tập đoàn Tung Hoành.


Lăng Vân Phàm rất vui mừng, thầm nghĩ: Nếu mình phỏng vấn thành công, trong tương lai sẽ có thể đi lại với Kỷ Thương Hải trên con đường này.

Không biết Kỷ Thương Hải đến thành phố A chưa.

Họ mới xa nhau chưa đầy một ngày, mà Lăng Vân Phàm đã có chút nhớ hắn.

Như một sự kết nối tâm linh, Lăng Vân Phàm vừa nhớ tới Kỷ Thương Hải, thì cậu đã nhận được tin nhắn từ bên kia.

Lăng Vân Phàm mở nó ra, thấy tin nhắn văn bản được viết ngắn gọn: Tôi đã đến Thành phố A.

Lăng Vân Phàm không khỏi nhếch mép, đang định nói với Kỷ Thương Hải về kỳ thực tập, sau khi gõ được nửa dòng, Lăng Vân Phàm nghĩ nghĩ rồi lại xóa đi, quyết định sau khi phỏng vấn xong mới nói với Kỷ Thương Hải. Nếu không, cuộc phỏng vấn thất bại, cậu sẽ rất xấu hổ.

Trong khi đó, tại một căn hộ cao cấp gần trung tâm thành phố, Kỷ Thương Hải đang dựa vào ghế sofa trong phòng khách, nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại.

m thanh chuông nhạc trong sáng vang lên, một tin nhắn đến.

Ngay lập tức Kỷ Thương Hải ngồi thẳng dậy, mở tin nhắn trên điện thoại ra, thấy Lăng Vân Phàm trả lời lại hắn: Đến nơi rồi à, nhớ mua một ít thuốc ngủ để chuẩn bị, nếu cậu không ngủ được vì ác mộng thì gọi cho tôi, bất cứ lúc nào tôi cũng chờ cậu.

Trong ngực Kỷ Thương Hải tựa như có một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua, xoa dịu hết thảy bất an cùng lo lắng của hắn.

Kỷ Thương Hải nhìn điện thoại, khóe miệng hơi cong lên.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu cười như vậy."

Một giọng đột nhiên vang lên, Kỷ Thương Hải ngẩng đầu lên nhìn Dung Trạm.

Kỷ Thương Hải tắt màn hình điện thoại đi, hờ hững hỏi: "Cười như nào?"

Dung Trạm: "Trông rất vui."

Kỷ Thương Hải không đáp.

Dung Trạm không dám hỏi thêm, y đặt cốc nước ấm và một viên thuốc lên bàn cà phê trước mặt Kỷ Thương Hải, thận trọng nhìn Kỷ Thương Hải.

Kỷ Thương Hải nói với giọng điệu bình thản: "Tôi không có ham m.uốn với cậu, nếu tôi không dùng thuốc ức chế, tôi cũng sẽ không tấn công cậu. Thời điểm trước đây, khi tôi không dùng thuốc, tôi cũng không tấn công cậu phải không?"

“Nhưng mà…” Dung Trạm há miệng, do dự không nói nên lời, cúi đầu xuống, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, đó là bản năng sợ hãi giữa alpha và omega, nhưng y vẫn nói: “Được, được.”

Kỷ Thương Hải nhìn Dung Trạm, đưa tay nhặt thuốc, nuốt từng viên thuốc trước mặt y.

Dung Trạm thở phào nhẹ nhõm, thì thầm, "Cảm ơn."

Dung Trạm đưa tay cởi hai chiếc cúc áo đầu tiên ra, mở cổ áo để lộ tuyến sau gáy: “Tôi cũng uống thuốc rồi, cậu đánh dấu tạm thời đi.”

Kỷ Thương Hải thở dài, giọng nói đầy sự bức bối đành phải nhượng bộ: "Đến đây."


-

-

Lăng Vân Phàm không ngờ rằng au khi gửi tin nhắn "đã đến thành phố A", Kỷ Thương Hải không gửi thêm bất kỳ tin nhắn nào hoặc gọi điện trong vài ngày liên tiếp.

"Cậu ấy bận đến thế sao?" Lăng Vân Phàm nhìn vào chiếc điện thoại chưa có hoạt động, lẩm bẩm nhỏ.

"Ê, đứa học sinh kia, sắp thi rồi, đưa điện thoại lên bục giảng đi." Giám thị vỗ vỗ bàn giảng, hô lên với Lăng Vân Phàm.

Lăng Vân Phàm lập tức đứng lên, đưa điện thoại và ngồi trở lại chờ nhận bài thi.

Khi kết thúc bài thi, Lăng Vân Phàm lấy lại điện thoại của mình, nhưng khi bật màn hình lên, vẫn chẳng có bất kỳ tin nhắn nào.

Lăng Vân Phàm cảm thấy có chút chán nản, sau khi suy nghĩ một lúc, cậu gửi một tin nhắn cho Kỷ Thương Hải: "Ngày mai tôi sẽ bắt đầu nghỉ hè, ở thành phố A cậu có khỏe không? Buổi tối cậu ngủ có ngon không?"

Tuy nhiên, Lăng Vân Phàm không cảm thấy chán nản lâu, vì sau khi thi xong, cậu phải đi phỏng vấn ngay, bận rộn đến không có thời gian suy nghĩ.

Lăng Vân Phàm đi taxi đến địa điểm phỏng vấn, đứng giữa dòng xe cộ, cậu thấy tòa nhà chọc trời của tập đoàn Tung Hoành, không kiềm chế được cảm giác kinh ngạc, ngẩng đầu lên: "Woa..."

Một người khác bên cạnh cũng ngẩng đầu lên vì tòa nhà ấn tượng trước mắt, cảm khái: "Woa..."

Lăng Vân Phàm: "Đúng là tư bản, thật là chói mắt."

Người đó nói: "Đúng vậy, vốn và làm cho người ta chói mắt."

Lăng Vân Phàm: "???"

Bộ lặp hoàn hảo, nhưng thật vô nghĩa.

Lăng Vân Phàm quay đầu lại nhìn.

Đứng bên cạnh cậu là một chàng trai, cao tầm bằng cậu, mái tóc vàng óng ánh rực rỡ, khuôn mặt trẻ trung như mặt trăng rằm, đôi mắt đen láng, đầy sức sống, dù đang là mùa hè oi bức nhưng anh ta vẫn mặc áo sơ mi trắng dài tay, chỉ có hai cúc bị mở ra không đúng quy tắc.

Cảm thấy Lăng Vân Phàm đang nhìn mình, chàng trai quay đầu lại, đôi mắt chạm trán với Lăng Vân Phàm.

"À..." Nhìn thẳng vào mắt người lạ làm cho Lăng Vân Phàm cảm thấy không thoải mái, cậu vừa muốn nhìn sang hướng khác thì người kia gọi cậu.

Người kia: "Ừ, cậu..."

Lăng Vân Phàm: "Ừ?"

Nam nhân đắc ý cười, hất tung mái tóc vàng: "Cậu bị vẻ đẹp trai của anh đây mê hoặc rồi đúng không?"

Lăng Vân Phàm: "..."

“Này.” Người đàn ông bất đắc dĩ ôm trán, "Sức hấp dẫn của tôi thật sự có thể khiến người ta say mê. À, cậu định đi đâu vậy?"

Lăng Vân Phàm vẫy tay với anh: "Đi phỏng vấn đây, tạm biệt."

Bạn trai tôi sẽ không cho phép tôi chơi với những kẻ ngốc đâu.

Theo địa chỉ trên điện thoại, Lăng Vân Phàm tìm thấy tòa nhà văn phòng nơi đặt studio trò chơi.

Tòa nhà văn phòng cách tòa nhà Tập đoàn Tung Hoành chưa đầy 100m, rộng rãi, sạch sẽ, sáng sủa, có chốt bảo vệ ở cổng vào, sảnh tầng 1 có quầy thông tin.

Lăng Vân Phàm tìm thấy thang máy, vừa ấn nút thang máy thì cũng có người khác muốn bấm, hai tay của họ đụng vào nhau.


"Thật xin lỗi." Lăng Vân Phàm vội vàng xin lỗi, khi ngẩng đầu lên liền sững sờ.

Chính là thanh niên tóc vàng vừa nãy.

Ồ, đây là một tình huống khó xử.

Thanh niên tóc vàng cũng sửng sốt, sau đó nghi hoặc hỏi: "Cậu..."

Lăng Vân Phàm: "Tôi..."

Thanh niên tóc vàng: "Chẳng lẽ là..."

Lăng Vân Phàm: "Nói…"

Thanh niên tóc vàng: "Cậu thấy tôi liền nhất kiến chung tình, sau đó đi theo tôi sao?!"

Lăng Vân Phàm: "..."

Ở một mức độ nào đó, người anh em này thật phi thường.

Rốt cuộc, sự tự tin vượt trội như vậy không phải là thứ mà người bình thường có được!

Lăng Vân Phàm thấy điều này thú vị, quyết định "chơi bậy": "Ừ đúng rồi, tôi đang theo dõi anh đấy."

Thanh niên tóc vàng sửng sốt: "...Hả?"

Lăng Vân Phàm:"Không phải, tôi chẳng làm gì đâu, sao anh lại nghĩ vậy?"

Đang nói chuyện, chỉ có một tiếng "ding", thang máy đến, hai người đi vào thang máy, thanh niên tóc vàng ấn xuống tầng mười một trước.

Lăng Vân Phàm nhìn vào điện thoại của mình, phát hiện mình đang đi lên tầng 11, rồi đứng một bên không nhúc nhích.

Thanh niên tóc vàng liếc nhìn cậu, rồi lại liếc nhìn mình.

Lăng Vân Phàm: "..."

Anh trai đừng nhìn, tôi cũng lên tầng mười một, trùng hợp như vậy, làm sao bây giờ.

Sau khi rời khỏi thang máy, chàng trai tóc vàng đi sang bên trái, Lăng Vân Phàm nhìn vào biển hiệu, phát hiện mình cũng đi hướng bên trái, vì vậy cậu theo sau chàng trai tóc vàng.

Thanh niên tóc vàng nghi hoặc quay đầu lại: "..."

Lăng Vân Phàm: "..."

Cuối cùng, chàng trai tóc vàng dừng lại trước một studio tên là Niệm Dung.

Lăng Vân Phàm cũng dừng lại ở đây.

Bởi vì nơi cậu phỏng vấn là phòng làm việc này.

Thanh niên tóc vàng: "?"

Thanh niên tóc vàng: "Cậu đi theo thật đấy à?"

Lăng Vân Phàm đặt tay lên trán: "Cái này... Bây giờ tôi nói không phải, anh có tin không?"