Sáng Thần Tu Luyện Hệ Thống

Chương 19: Lần đầu làm tặc!




Dạ hắc phong cao, không phải giết người thì cũng là trộm, Lý Thiên Ngọc lúc này không phải giết người vậy thì đương nhiên là đi trộm rồi.

Chỉ thấy lúc này hắn phi thân bay vào một tòa phủ đệ, chủ nhân của tòa phủ đệ này nhìn qua thôi cũng biết thuộc loại giàu có, phủ đệ rộng khoảng gần 400m2 được bố trí xung quanh một dãy giả sơn, đếm qua số lượng không nhỏ, chưa kể gia nhân hầu hạ cũng đến 5-60 người.

Lý Thiên Ngọc loanh quanh một vòng liền tìm được phòng ngủ của chủ nhân tòa phủ đệ này.

Lấy tay chọc ra một cái lỗ, chỉ thấy một loạt tiếng động kỳ quái theo lỗ tràn ra, Lý Thiên Ngọc tò mò ghé mắt nhìn vào, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn hắn liền giật cả mình.

Hắn nhìn thấy gì a!? Phía trong căn phòng đồ đạc không nhiều, chỉ có một bộ bàn ghế, một chiếc tủ quần áo và một cái giường, điều khiến hắn giật mình là cái giường kia đặc biệt to, trên giường đang diễn ra một cuộc chiến rất ác liệt, một phương là một người đàn ông niên kỷ chừng hơn bốn mươi, một phương còn lại là sáu nữ nhân, phải! Con mẹ nó, là sáu nha, không phải một.

Hai bên vật lộn khá ác liệt, Lý Thiên Ngọc lúc này cũng hào hứng đứng một bên mà xem, nước dãi tý nữa thì chảy cả ra.

Hắn cũng chẳng nghĩ đến là rình xem trộm như vậy là có đạo đức hay không, nên nhớ hắn là đang đi trộm đồ nha, rình xem đã thấm vào đâu.

Phải công nhận Lý Thiên Ngọc hắn cảm thấy cũng hơi mất mặt, những hắn vẫn xem a, dù sao mùi vị đàn bà là gì hắn còn chưa biết.

Tự nhiên cho hắn gặp được phim con heo miễn phí thì dại gì không xem, tuy chưa ăn qua thịt heo cũng xem qua heo chạy, nhưng tích lũy kinh nghiệm từ bây giờ đến khi thực chiến cũng không thừa.

Hơn nữa, sáu nữ nhân kia cũng không kém, mà đặc biệt bộ ngực sáu nữ nhân này còn đặc biệt to, chắc chủ nhân tòa phủ đệ này có sở thích đặc biệt với ngực a, hắn cũng không khinh bỉ, hắn cũng thích ngực to thì lấy mặt mũi đâu ra mà khinh bỉ tên kia!?

Lúc này chỉ thấy tên chủ nhân tòa phủ đệ này đề thương nhấp liền trăm cái, bên cạnh là năm vị lão bà của hắn mặt đầy thỏa mãn đang vuốt ve lẫn nhau, còn dưới thân hắn một nữ nhân còn lại vừa thở dốc vừa tựa khóc lại tựa cười khẽ rên rỉ, sau đó ngâm dài một tiếng.

Căng cứng cả người vì lên đỉnh, tên kia liền phun ra tinh hoa bơm vào trong cái khe ẩm ướt của nữ nhân này sau đó mở miệng nói:

- Khà khà! Sáu vị phu nhân, thế nào!?

- Thúy Lan, nãy ta nghe nàng kêu to nhất nhé, Có phải hôm nay lão gia rất lợi hại đúng không!? - Tên kia nói tiếp.

- Lão gia...hôm nay ngài sao mạnh như vậy, bọn thiếp liền muốn chết nha! - Nữ nhân tên Thúy Lan dư triều chưa tan, hơi thở gấp đáp.

- Đúng đúng lão gia! Hôm nay sao ngài mạnh như vậy, tỷ muội bọn thiếp sáu người liền không địch nổi lão gia! - Năm nữ nhân kia cũng đồng thanh nói.

- Khà khà! Giờ các nàng liền biết ta mạnh a! Sau này mỗi ngày lão gia liền cho các nàng ăn no, hắc hắc....!!! - Tên chủ nhân tòa phủ đệ này liền đắc ý cười dâm nói.

Trong đầu hắn lúc này thì âm thầm thở phào: "May mà lão phùng chủ tiệm thuốc kê cho ta vài liều tráng dương nếu không đúng là không đối phó được mấy nữ nhân này!"

Lý Thiên Ngọc lúc này cũng một thân bụng nóng, cũng may đại chiến đã qua, hắn điều chỉnh tâm tình, giờ là lúc đi làm chính sự.

Lý Thiên Ngọc khẽ đẩy cửa không gây ra chút tiếng động nào sau đó lách mình đi vào, tiếp đó hắn dùng tốc độ nhanh nhất cho mỗi người một chặt vào gáy, lực đạo cũng không mạnh nhưng đủ khiến bảy người trong đó mê man ít nhất 1 tiếng.

đánh ngất bảy người, hắn liếc nhìn, sáu tòa thánh phong đập vào mặt, Lý Thiên Ngọc nuốt một ngụm nước miếng liền quay mặt không nhìn nữa, tay thì vẫn phải bóp một cái cho đỡ thèm.

Cũng chỉ bóp một cái giải thèm, Lý Thiên Ngọc cũng không dám quá đà, hắn cũng không muốn chỉ vì bản thân không nhịn được mà thượng lão bà của người ta a.

Hắn vội vàng đi tìm kiếm xung quanh phòng, lạ một điều cả gian phòng hắn lật qua đến hai lần mà chẳng thấy cái khỉ gì, đang chuẩn bị rời đi thì đột nhiên chú ý tới bức tranh treo ở trên tường.

Hắn liền đi tới đưa tay gõ một cái, chỉ nghe "cộc!" một tiếng! Lý Thiên Ngọc miệng liền nhếch lên, thì ra là giấu ở đây, bảo sao ta tìm mấy lần đều không thấy gì, đủ cẩn thận.

Tiếp đó, hắn liền hạ bức tranh xuống, phía sau lộ ra một cái cửa gỗ hình chữ nhật rộng khoảng nửa mét, cao gần một mét, trên cánh cửa có một lỗ khóa......

Lý Thiên Ngọc cũng lười đi tìm chìa khóa, giờ xung quanh không có ai, bảy người kia thì ngất, cũng phải non nửa tiếng nữa mới tỉnh, hắn dù gây ra chút tiếng động cũng chẳng có vấn đề gì.

nghĩ là làm, Lý Thiên Ngọc liền chụm lại 5 đầu ngón tay sau đó hắn phát lực, chỉ nghe đến "Rục!" một cái, cánh cửa gỗ liền bị hắn xuyên thủng, sau đó hắn lấy tay kéo văng cả ổ khóa.

Ở trong liền có hai cái rương, một xấp ngân phiếu, một khay chứa một quyển sách và một đóng giấy không biết là gì.

Lý Thiên Ngọc vội lôi kéo hai chiếc rương ra ngoài, hắn dùng lực bẻ gãy khóa, một rương chứa là vàng, một rương chứa bạc, tiếp đó hắn tiện tay cũng thu luôn đống ngân phiếu.

Nhét hai rương chứa vàng và bạc vào sáng thần không gian, xấp ngân phiếu thì nhét túi quần, Lý Thiên Ngọc liền xem xét đống giấy, thì ra là khế đất.

Hắn liền ngán ngẩm bỏ lại, hắn lấy cũng chẳng để làm gì thôi thì trả lại người ta, làm gì cũng không nên quá tuyệt mà.

Tiếp đến hắn liền cầm đến quyển sách, lần này thì Lý Thiên Ngọc cũng phải giật nẩy cả mình, hắn vừa chạm vào quyển sách thì....

- Đinh! Phát hiện bí tịch Hoàng đế nội kinh x1!

Lý Thiên Ngọc mừng rỡ, vội vàng thu hồi vào trong rương chứa đồ.

Thu gom đồ đạc xong xuôi, cẩn thận treo lại bức tranh về vị trí cũ, Lý Thiên Ngọc chạy vội ra cửa chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì, hắn quay người đi đến bên chiếc giường liền nhìn ngắm sáu nữ nhân từ đầu đến chân một lần sau đó giơ tay liền bóp vào 6 tòa thánh nữ phong một trận.

Vừa bóp Lý Thiên Ngọc mồm vừa lẩm bẩm:"Haizz~! Xúc cảm thật tốt nha, không biết đến bao giờ mới có cơ hội được bóp nữa đây!".

Bóp chán chê một hồi, Lý Thiên Ngọc liền luyến tiếc rời đi, trước khi đi còn khốn nạn bỏ lại một câu:

- Huynh đệ nha! Ngươi thật tốt bụng, không những tặng vàng bạc,còn đưa tặng ca một quyển bí tịch, liền vợ cũng mang ra chiêu đãi để cho ca thỏa mãn xúc cảm một trận, ca thật không biết lấy gì báo đáp, đành chúc ngươi cùng lão bà sớm ngày sinh quý tử vậy! Thôi ngủ ngon, ca đi đây!

Tên kia cũng thật đáng thương, đã bị trộm đồ không nói, vợ mình cũng bị hắn chấm mút từ đầu tới chân, giờ mà nghe thấy lời này của Lý Thiên Ngọc chắc cũng phải tức đến máu phun ba thước.

Rời khỏi tòa phủ đệ sung sướng kia, Lý Thiên Ngọc đi loanh quanh cuối cùng cũng tìm thấy một nhà trọ khá tốt, hắn liền đi vào.

- Khách quan! Cần gì sao!? - Một tên tiểu nhị không biết chạy từ đâu chui ra chợt nói.

- Ta cần một phòng trọ sạch sẽ, tiện thể mua cho ta một bộ y phục đồng thời mang lên một chút thức ăn! -Lý Thiên Ngọc liền nói.

Sau đó, hắn cho tay vào túi quần, thực chất là hắn liên hệ với không gian sáng thần, liền lôi ra hai thỏi bạc quăng cho tên tiểu nhị kia.

Tên tiểu nhị thấy hắn ra tay hào phóng liền gật đầu như bổ củi, vâng vâng dạ dạ như thấy cha mẹ ruột, phải biết lúc này hai thỏi bạc đối với một gia đình bình dân bách tính là đủ sống tận 2 tháng.

Lý Thiên Ngọc không biết giá cả nhưng hắn cũng biết thuê phòng cũng không đáng 2 thỏi bạc bất quá hắn trong rương còn đến vài ngàn thỏi như vậy, một hai thỏi thì chỉ là chín trâu mất một sợi lông, chẳng thấm vào đâu cho nên cũng không tính toán chi li.

Được tiểu nhị dẫn lên phòng, ngồi trên giường, Lý Thiên Ngọc liền tra xét quyển Hoàng đế nội kinh vừa mới đạt được.