Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần

Chương 42




Editor: Phiêu Phiêu Trong Gió

Nhưng sao Dương Thiệu lại tới?

Kỷ Dao cảm thấy vô cùng kì quái, ánh mắt đảo quanh khuôn mặt hắn.

nói ra thì, đang là thời điểm giao mùa xuân hạ, là lúc náo nhiệt nhất của Vân Hòa Cư, sắc màu rực rỡ, cành lá sum sê, vừa đến ngày hưu mộc, thiếp mời gửi tới Hoài Viễn Hầu phủ đều đếm không hết. Kiếp này Dương Thiệu có chí hướng của hắn, cũng có dã tâm, người nào nên kết giao hắn rất rõ ràng, cho nên nhận lời tới Vân Hòa Cư.

Ai ngờ tới, nghe nói Sở vương điện hạ cũng có mặt.

Đó là đối thủ mà hắn để ý nhất, đương nhiên phải thám thính rõ ràng, sau đó liền biết ngoài Tống Vân ra, cùng tới còn có phu thê Tạ Minh Kha và Kỷ Dao.

hắn lập tức phái người tới phụ cận Hải Đường viên.

Kết quả có người hô lên bị cháy, Trần Tố nghi ngờ là kế điệu hổ ly sơn, tóm lấy người kia bẩm báo Dương Thiệu, cho nên mới xuất hiện tình cảnh vừa rồi.

Dương Thiệu buông ly trà xuống: "May mà chưa uống vào, nếu không bản Hầu không biết nên làm sao để cứu ngươi."

Giọng nói hơi có chút trách cứ.

Kỷ Dao giảo biện: "Ta chỉ là cầm lên, cũng chưa chắc sẽ uống, trà đó đều nguội rồi."

"Ngươi cho rằng không uống ly này liền không sao? Cả ấm trà đều có độc," Dương Thiệu nhướng mày, "cũng không xem cho cẩn thận...."

"thì sao?" Còn muốn giáo huấn nàng? Chiếu theo lời hắn nói, thì bản thân mình suýt nữa thì chết, hắn còn hung dữ với nàng! Tiểu cô nương hơi mím môi, tức tới mức sắc mặt như ánh ban mai.

"không có gì," Dương Thiệu thấy nàng bất mãn, thu liễm hỏa khí vừa rồi, nói, "ta lo lắng cho ngươi."

Ôn nhu đột nhiên như vậy làm vẻ mặt căng chặt của Kỷ Dao buông lỏng.

Nàng chống tay ra sao lưng, nhìn vào nước trà: "Nước này thực sự bị hạ độc? Sao có thể được? Lần đầu tiên ta tới Vân Hòa Cư, kết thù với ai cơ chứ? Nước trà vẫn là do nữ trà sư của Vân Hòa Cư pha mà."

Trong trí nhớ, kiếp trước chưa từng nhìn thấy nữ trà sư kia, lần này cũng là lần đầu gặp mặt, vô duyên vô cớ sao phải hại nàng?

Kỷ Dao không hiểu ra sao.

Dương Thiệu đang muốn giải thích, nhưng lại thấy Trầm Hương nhanh chóng chạy vào: "Phu nhân, người không sao chứ? cô gia nói, kêu người và cô nương lập tức rời khỏi Hải Đường viên."

Kỷ Nguyệt nhìn Dương Thiệu, liền biết chuyện này không đúng, đến nay Tạ Minh Kha cũng nói như vậy, nàng ấy truy hỏi: "Tướng công đâu?"

Trầm Hương nghĩ tới sắc mặt băng lãnh của Tạ Minh Kha lúc nãy, lạnh rùng mình một cái, nhỏ giọng nói: "Hình như tới, tới Hà Hương lầu gì đó."

Đất của Vân Hòa Cư rất rộng, mội một viện đều có tên, cũng có cảnh sắc tương ứng với tên, Hà Hương lầu ý nghĩa như tên, dưới lầu có một hồ nước, trồng đầy hoa sen, trên mặt nước trong veo, còn có thuyền hoa tinh xảo cung cấp cho khách chèo thuyền vui chơi.

Lúc này Tạ Minh Thiều đang nằm trên nhuyễn tháp trong lầu, thích ý nghe nhạc nhân hát khúc, đợi lát nữa Kỷ Dao trúng thuốc, đến khi thuốc phát huy tác dụng, hắn ta liền nhét người vào lòng Tạ Minh Kha.

Đợi đến lúc đó danh tiếng của Tạ Minh Kha thối không chịu được, Kỷ Dao này không chỉ là em vợ của y mà còn là cô nương Tống Vân ngưỡng mộ trong lòng, nếu như bị Tạ Minh Kha ngủ rồi, y còn có mặt mũi nào mà nhìn Kỷ Nguyệt hay sao? Tống Vân cũng sẽ hận y tận xương, con đường làm quan nhất định không thuận lợi.

Kỷ Dao kia liền không cần nói tới nữa, chỉ có thể nhảy xuống sông, mới có thể rửa sạch bản thân mình.

Đúng là nhất tiễn song điêu.

Tạ Minh Thiều càng nghĩ càng vui vẻ, đợi lát nữa chỉ cần truyền tin Kỷ Nguyệt bị ngất liền có thể dụ y tới Hải Đường viên....

hắn ta nhắm mắt lại, cùng hát khúc theo nhạc nhân.

đang lúc say sưa, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân bước nhanh đến, cho rằng là gã sai vặt nào đó không hiểu quy củ, Tạ Minh Thiều đang muốn quát mắng, đột nhiên cổ áo bị tóm mạnh, sau đó một quyền trực tiếp đánh lên mũi hắn ta.

Tạ Minh Thiều cảm thấy một trận đau đớn mãnh liệt.

hắn ta mở trừng mắt ra, nhìn thấy Tạ Minh Kha.

"Ngươi, ngươi làm gì vậy!" Tạ Minh Thiều kinh hãi trượt xuống dưới tháp mềm, "ngươi điên rồi, ngươi làm gì mà đánh ta?" Cao giọng gọi gã sai vặt, "ngăn y lại cho ta!"

"Kẻ nào dám ngăn cản?" Từ xa nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo, Tống Vân đã đi tới cửa rồi.

không ngờ Sở vương điện hạ cũng tới, Tạ Minh Thiều chấn kinh, vội vàng hành lễ: "Gặp qua Điện hạ, có điều Điện hạ tới vừa đúng lúc, Đại ca của ta e rằng điên rồi, còn mong Điện hạ...."

Chưa nói hết câu, Tạ Minh Kha đã lạnh lùng nói: "nói, nói tiếp đi, ta xem ngươi giảo biện đến đâu!"

Trong lòng Tạ Minh Thiều giật thót, quay đầu lại nhìn: "Đại ca, có phải có hiểu lầm gì không? Ta hôm nay chỉ ở Hà Hương lầu, tất cả mọi người đều có thể làm chứng, không biết Đại ca có ý gì?" đang nói, trong mũi liền chảy ra máu, vội vàng dùng khăn tay ngăn lại, "kinh động làm phiền tới Sở vương điện hạ, Đại ca, chúng ta có lời gì vẫn là nên trở về nhà rồi nói, một quyền này, ta không trách ngươi."

Cho rằng chỉ cần giảo biện vài câu là có thể thoát thân hay sao?

Tạ Minh Kha nói: "Mang lên đây!"

Lý Ngọc lập tức dẫn một nữ tử đi vào Hà Hương lầu.

Đúng là nữ trà sư vừa mới pha trà cho hai tỷ muội Kỷ gia.

Sắc mặt Tạ Minh Thiều đại biến.

hắn ta rõ ràng đã kêu gã sai vặt giấu người cho tốt, làm sao lại bị phát hiện rồi? Trong lòng lạnh lẽo, lập tức phủ nhận: "Người này là ai, Đại ca, đang yên lành bắt một cô nương tới làm gì?"

Giả vờ không quen nàng ta.

Khuôn mặt nữ trà sư vặn vẹo, nàng ta vì Tạ Minh Thiều làm ra chuyện hại người, kết quả hắn ta lại vô tình vô nghĩa như vậy, lợi dụng xong liền giết nàng ta! Nàng ta nhớ rất rõ ràng, hắn ta cho người làm mình ngất đi, nữ trà sư kêu lên: "Tạ công tử, ngươi rõ ràng đã đáp ứng ta...."

"Ta đáp ứng ngươi cái gì, đừng có ngậm máu phun người!" Tạ Minh Thiều lạnh giọng nói, "ngươi dám vu cáo hãm hại ta, cẩn thận mạng nhỏ của ngươi!"

Đó dù sao cũng là Nhị công tử Tạ phủ, ngoại tổ phụ của hắn ta còn là Bá gia, nữ trà sư cả người run rẩy, không dám nói tiếp.

Tạ Minh Thiều cười lạnh: "Đại ca, ta rốt cuộc là có thù oán gì với ngươi, mà ngươi phải đối đãi với ta như thế này? Người này, ta chưa từng gặp mặt, Đại ca tìm được ở chỗ nào vậy? Lại cho nàng ta nhiều ngân lượng, hay là.... đây là người quen cũ của Đại ca?"

không đợi Tạ Minh Kha mở miệng, bên ngoài cửa như vang lên tiếng lăn như hồ lô, trong miệng liên tiếp phát ra tiếng kêu thảm thiết.

" Công tử, cứu ta!" Kẻ đó thê lương kêu lên, "công tử, tiểu nhân không muốn chết!"

Tạ Minh Thiều ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ba người đi tới, ha người bộ dáng tinh tế, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, là hai tỷ muội Kỷ gia vẫn giả làm công tử, người còn lại dáng người anh tuấn vĩ ngạn, mặc cẩm bào màu xanh nhạt thêu hoa văn hoa sen, bên eo mang một thanh trường kiếm, trên vỏ kiếm là bảo thạch hào quang lấp lánh, đúng là Hoài Viễn Hầu Dương Thiệu.

"nói," Dương Thiệu đi tới bên người gã sai vặt, nhàn nhạt nói: "nói xem chủ tử ngươi sai ngươi đi tới nhà bếp phóng hỏa như thế nào."

Gã sai vặt đó bị đánh tới sợ: "Tiểu nhân không muốn phóng hỏa, công tử nói chỉ cần làm cho một ít khói bay lên là được, đến lúc đó kêu vài tiếng ở Hải Đường viên, đen Tạ phu nhân và Kỷ cô nương dụ ra ngoài, để nữ trà sư dễ dàng hạ dược."

"Công tử nào," Dương Thiệu nhướng mày, "nói rõ ràng một chút."

"Vâng, vâng," gã sai vặt run run rẩy rẩy chỉ vào Tạ Minh Thiều, "là hắn ta, là hắn ta."

Tạ Minh Thiều sắc mặt tái mét, xông lên muốn đánh gã sai vặt, trong miệng nói: "Hay cho đồ chó nhà ngươi, cư nhiên dám hãm hại ta, ta lệnh cho ngươi phóng hỏa lúc nào! Xem ta đánh chết ngươi...." còn chưa đi tới trước mặt gã sai vặt, Dương Thiệu đã đẩy một chưởng qua, đem Tạ Minh Thiều đánh ra xa một trượng, trực tiếp đâm vào tường, đột nhiên nôn ra một ngụm máu.

Vô cùng chật vật, trong lòng Kỷ Dao thầm cảm thấy thống khoái, ngẩng đầu nhìn Dương Thiệu một cái.

Nam nhân cũng không chú ý tới, thần sắc nhàn nhạt, tự thân sinh ra uy phong.

Tạ Minh Thiều ngồi trên đất, nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy mọi người lạnh mắt nhìn, trong lòng nhịn không được sinh ra hàn khí, hắn ta ôm ngực đứng lên, nhìn về phía Tống Vân, khẩn thiết nói: "Sở vương điện hạ, bọn họ là cùng một đám người, hôm nay câu kết với nhau hãm hại ta...Sở vương điện hạ, ta đối với ngài một lòng trung thành, xin Điện hạ minh giám, nếu như Điện hạ có thể chủ trì công đạo, Tạ gia chúng ta...."

"Tạ gia?" Tạ Minh Kha cười lạnh, "ha, dựa vào người mà cũng xứng sao?"

Tạ Minh Thiều tức tới mức suýt nữa thì ói máu.

Tống Vân nói: "Thường Thanh, đem bọn chúng giải tới Thuận Thiên phủ, nói cho Tri phủ, chuyện ngày hôm nay bản Vương cũng là một trong những nhân chứng, có thể tùy thời hỏi thăm, đồng thời ra lệnh lập tức tra rõ, mong Tri phủ hợp tác."

Bởi vì Phủ doãn Thuận Thiên phủ chính là phụ thân của nàng, để tránh hiềm nghi, Tống Vân để cho Tri phủ thay thế, nhưng phụ thân có thể tham gia.... (Thực ra đoạn trước tác giả viết Kỷ Chương là Tri phủ, nhưng sau này cứ thấy gọi là Phủ doãn, mình đổi theo tác giả nhé)

Kỷ Dao liếc nhìn Tống Vân một cái.

Tống Vân phát hiện ra, hơi mỉm cười: "Chắc hẳn lệnh tôn có thể xử lý theo lẽ công bằng."

Nhìn thế nào, cũng thấy hắn ta bênh vực bọn họ, Kỷ Dao nói: "Đa tạ Điện hạ."

Tiểu cô nương trang điểm một thân nam trang, không có trang phục châm thoa tiên diễm nhiều màu sắc, nhưng lại thể hiện rõ đường nét khuôn mặt tươi đẹp, cánh môi hồng hào, giống như một bông sơn trà nở rộ sáng chói.

Ánh mắt Tống Vân dừng trong chốc lát: "Cũng không đến mức nói lời cảm tạ, thực sự là có người gieo gió gặt bão." Phân phó Thường Thanh, "còn không mang đi?"

"Vâng." Thường Thanh gọi mấy gã hộ vệ tới, áp giải bọn chúng tới Phủ Thuận Thiên.

Tạ Minh Thiều cũng ở trong số đó, cao giọng nói: " Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt ta, các ngươi không có chứng cứ, đợi đó cho ta...."

Thường Thanh lấy khăn tay ra nhét vào miệng hắn ta.

Tống Vân nói với Tạ Minh Kha: "Quý phủ xảy ra chuyện, hôm nay không thể tâm tình với ngươi được nữa."

"Để cho Điện hạ chê cười rồi." Tạ Minh Kha cảm thấy hổ thẹn vì Tạ Minh Thiều.

Tống Vân không nhiều lời nữa, lúc sắp đi đột nhiên nói với Dương Thiệu: "Dương Đô đốc vậy mà cũng ở Vân Hòa Cư, sớm biết vậy nên cùng mời tới đây."

"Sau này còn có cơ hội, Điện hạ."

một lần lại một lần gặp mặt, mỗi lần thấy Kỷ Dao, Dương Thiệu đều xuất hiện, lần gần đây nhất là ở Minh Nguyệt Lâu. Tống Vân đột nhiên hiểu rõ, ngày đó hắn căn bản không phải là trách móc Kỷ Dao, hắn chỉ vì muốn Kỷ Dao rời khỏi mình mà thôi, vì không để cho nàng nhận chiếc hoa đăng mình tặng.

hắn ta nhướng đuôi lông mày, sau cùng ánh mắt rơi trên người Kỷ Dao.

Ánh mắt đó nặng tựa nghìn vàng, Kỷ Dao cảm giác được, ngẩng đầu lên, Tống Vân đã rời đi tầm mắt, đi về phía cửa lầu.

Nàng hơi hơi ngẩn người.

Dương Thiệu nhìn thấy, không nói lời nào.

Tạ Minh Kha tiến lên cảm tạ.

Dương Thiệu nói: "Chỉ là chuyện thuận nước đẩy thuyền, nếu như ta không có mặt, Dục Thiện ngươi cũng sẽ có biện pháp...." Trần Tố nói, lúc đó Tạ Minh Kha cũng phái người tới Hải Đường viên, chỉ là giữa đường phát hiện ra hắn, nên quay đầu lại.

Có Dương Thiệu ở đó, xác thực là không cần phải lo lắng, Tạ Minh Kha đi tới bên người Kỷ Nguyệt, nắm lấy tay nàng ấy: "Mặc dù ta vẫn luôn cẩn thận, nhưng không ngờ tới hắn ta cư nhiên dám làm xằng làm bậy ở Vân Hòa Cư, nếu không tuyệt đối sẽ không mang nàng tới đây."

"Ai có thể nghĩ tới chứ, hơn nữa, có chàng ở cùng ta không sợ." Kỷ Nguyệt hơi mỉm cười, "không phải là đã bắt được hắn ta rồi hay sao?"

Thê tử trang điểm thành công tử có một loại phong tình khác, Tạ Minh Kha muốn giơ tay ra niết khuôn mặt nàng ấy, nhưng y nhịn lại.

Hai người mặc dù chuyện gì cũng không làm, nhưng ánh mắt giao nhau vô cùng triền miên.

Kỷ Dao nhìn thấy không khỏi đỏ mặt, tránh ra ngoài cửa.

Tiểu cô nương đứng trước hồ sen, nhìn lá sen xanh khắp hồ phát ngốc, Dương Thiệu đi tới: "Mặc dù Tạ Minh Thiều đã bị bắt, nhưng đừng quên, ngươi còn có một địch nhân."

Là nói Tạ Minh Châu sao? Kỷ Dao trầm ngâm: "Theo Hầu gia thấy, Tạ Minh Thiều sẽ bị phán xử như thế nào?"

"Xúi giục giết người, hạ thuốc, e rằng phải ngồi tù hai ba năm." Bởi vì dù sao cũng chưa kịp phạm án giết người.

"Tiện nghi cho hắn ta." Kỷ Dao hừ lạnh.

"hắn ta ở trong tù cũng sẽ không trải qua tốt đẹp được đâu." Giọng nói Dương Thiệu nhàn nhạt, Tạ Minh Thiều này đã quen cuộc sống xa xỉ của công tử nhà giàu, nhà giam nhất định sẽ bức hắn ta tới mức phát điên.

Chỗ đó rất không thoải mái, nghe nói quanh năm không thông gió, rất dễ nhiễm bệnh, trong lòng Kỷ Dao coi như thở phào, nghiêng người, nghiêm túc hành lễ với Dương Thiệu: "Hôm nay đa tạ Hầu gia."

Dương Thiệu nói: "Hai chữ đa tạ bản Hầu đã nghe nhiều, ngược lại là Kỷ cô nương có thể lấy cái gì tạ ơn đây?"

Nam nhân buông mắt nhìn nàng, trong mắt có thâm ý.

Kỷ Dao hơi chuyển động mắt:"Hầu gia muốn gì mà chẳng có, một cô nương gia như ta, có thể có đồ vật mà Hầu gia không có hay sao?"

"Đương nhiên, ví dụ như bùa bình an lần trước."

Đó là do nàng đích thân cầu được, ý nghĩa bất đồng.

Kỷ Dao sửng sốt.

Dương Thiệu lấy bùa bình an ra: "Lẽ nào ngươi đã quên rồi?"

Bùa giấy màu vàng nhạt bằng phẳng nằm trong lòng bàn tay hắn, hoàn hảo không hao tổn gì, giống y hệt lúc nàng mang tặng hắn.

Nhưng hắn đã đi đánh trận, lưu giữ tốt như vậy, khẳng định là để ở chỗ sát người, Kỷ Dao thầm nghĩ, hắn cư nhiên trân trọng như vậy, cho dù trở về Kinh Thành đã bao nhiêu ngày, vẫn còn giữ lại.

Nhất thời, trong lòng chấn động, như thủy triều bên bờ biển.

Nàng nghiêng đầu nói: "Vậy Hầu gia còn muốn cái gì, nếu như ta có thể làm được, tự nhiên là...." trong lòng thầm nghĩ, sắp tới tết Đoan ngọ rồi, có phải là làm một sợi dây trường thọ, hoặc túi hương?

Nhưng những cái này dường như hơi thân mật quá.

"Có một đồ vật, ngươi có thể cho ta...." Dương Thiệu hơi cúi đầu.

Ánh mắt nam nhân trở nên thâm sâu, có loại cảm giác chân tình ở trong đó.

Kỷ Dao hỏi: "Cái gì...."

Còn chưa hỏi rõ ràng, đã thấy hắn đã cúi đầu, áp sát nàng.

Nàng vô thức lùi lại.

hắn giơ tay, lòng bàn tay đặt ở sau ót nàng, làm cho nàng khó mà động đậy.

Khoảng cách của hai người gần trong gang tấc, nàng đối diện với đôi mắt đen láy, giống như đầm nước sâu không thấy đáy, bên tai nghe thấy lời nói của nam nhân: "Đem chân tình của ngươi giao cho bản Hầu... Lần này cũng vậy, bản Hầu hứa cho ngươi một đời vinh hoa phú quý."