Nhạn Bay Hướng Nam

Chương 12: Tự do của anh




Vee: t là t muốn bắt đầu để mấy bạn kia đọc trước từ chương này. Nhưng mà thứ nhất là chương này cũng không có gì nổi bật, thứ hai là vẫn chưa đủ số bạn addfr. Nên t up lên đây. Cậu ơiiii McLan73???

——————

"Em trai?"

Lâm Nghiên gật đầu: "Đúng vậy, năm nay mới năm tuổi."

Khương Nhạn Bắc nhớ tới đứa bé tại trung tâm thương mại kia, trầm mặc một lát, rồi thình lình cười khẽ một tiếng.

Lâm Nghiên bị phản ứng quỷ dị này của anh làm cho sửng sốt: "Sao vậy?"

"Không có gì." Khương Nhạn Bắc lắc lắc đầu.

Lâm Nghiên ý thức được hình như mình nói hơi nhiều về chuyện của Thẩm Nam, nhanh chóng chuyển sang chuyện khác: "Ai da, đồ ăn sắp lạnh hết rồi, chúng ta ăn thôi."

Khương Nhạn Bắc nhẹ nhàng cười gật đầu.

Anh không nghĩ tới, những gì mà Thẩm Nam đã trải qua, hoàn toàn khác với những gì mà anh đã phác hoạ, không thể nói là không ngoài ý muốn được. Bởi vì cô trong miệng Lâm Nghiên, thế nhưng lại có một chút gì đó... Tận tình, mà hai chữ tận tình này liên hệ cùng với một đứa con gái nhà giàu bốc đồng kiêu ngạo, thật sự là quá không hài hoà.

Ăn cơm xong, hai người tạm biệt nhau rồi mỗi người một đường.

Khương Nhạn Bắc là một trong số các nhân tài, trường học phân cho một căn phòng chung cư trong khu nhà ở, anh nhậm chức hai tháng này, sinh hoạt thì trên cơ bản dựa vào ba điểm thẳng hàng nhà ăn khu khoa sinh chung cư này, thỉnh thoảng thì đến hội ngân sách bên kia. Bởi vì công việc bận rộn, nên đã có một khoảng thời gian dài anh không trở về nhà ba mẹ, đêm nay đúng lúc không có việc gì, anh quyết định lái xe về nhà.

Khương gia ở tại một tiểu khu cao cấp cũ, biệt thự hai tầng kiểu Trung Quốc cũng đã khá nhiều năm, mà số năm đó lại tượng trưng cho phong cách và thân phận của bọn họ.

Ba Khương Khương Chi Minh là viện trưởng bệnh viện số 1 tỉnh, cũng là chuyên gia khoa ngoại tim mạch số một số hai của cả nước, mẹ anh Tống Sầm là một giáo sư xã hội học, một học giả nổi danh. Sự kết hợp như vậy, có thể nói là gia đình thư hương đỉnh cấp.

Lúc Khương Nhạn Bắc về đến nhà, đã hơn tám giờ, trong phòng khách trang trí lịch sự tao nhã không nhuốm bụi trần, Khương Chi Minh và Tống Sầm đang ngồi trên sô pha phong cách cổ xưa uống trà. Hai người không giống như một đôi vợ chồng thân mật, mà càng giống như một đôi hợp tác ăn ý, hai người cộng tác phân biệt rõ ràng rành mạch.

"Ba mẹ." Khương Nhạn Bắc đi qua đó chào hỏi, rồi ngồi xuống sô pha nhỏ bên cạnh.

Khương Chi Minh đặt chén trà xuống, nhìn nhìn về phía anh, nói: "Công việc thế nào?"

"Cũng tạm được."

Khương Chi Minh nói: "Con cũng sắp hai mươi tám tuổi rồi, mặc dù mới có ngần này tuổi đã làm được phó giáo sư, hiện tại trong nước cũng được coi là lông phượng sừng kỳ lân, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, vẫn phải tiếp tục cố gắng, năm đó khi ba mươi mốt tuổi ba đã là giáo sư. Ba hy vọng con trai của ba có thể vượt qua ba."

Khương Nhạn Bắc nói: "Ba, ba là một chuyên gia nổi tiếng, con lấy ba làm gương, nhưng không dám nói có thể vượt qua ba được hay không, chỉ có thể cam đoan sẽ tiếp tục cố gắng."

Khương Chi Minh thoả mãn tiếp tục gật gật đầu: "Người trẻ tuổi nên ổn trọng khiêm tốn."

Mẹ Khương Tống Sầm ngồi một bên cười nói: "Ngay từ nhỏ Nhạn Bắc chưa từng để chúng ta phải lo lắng, nghe lời hiểu chuyện, không có thời kỳ phản nghịch như con cái nhà người ta. Bây giờ cũng coi như cất bước có học tự lập sự nghiệp của mình, thời điểm này con cũng nên bắt đầu cân nhắc đại sự đời mình đi."

Khương Chi Minh gật đầu nói: "Mẹ con nói đúng, trước kia con ra nước ngoài học, ba mẹ đề nghị con lấy việc học làm trọng, bây giờ con hoàn thành việc học trở về, công việc cũng ổn định, đúng là thời điểm nên kết giao bạn gái. Bệnh viện của ba có một bác sĩ trẻ tuổi, nghe nói là bạn học cấp ba của con, cô gái đó rất ưu tú, tính cách cũng tốt, ba và ba mẹ của con bé có chút giao tình, tình trạng trong nhà họ cũng không khác chúng ta là mấy. Con xem cuối tuần này có rảnh không, hai đứa gặp nhau một lần."

Tống Sầm nói tiếp: "Chúng ta vẫn luôn rất hiện đại, lúc trước thi đại học, mặc dù mẹ và ba con hy vọng con theo học y, nhưng mà con lại cảm thấy hứng thú với sinh vật hơn, ba mẹ cũng ủng hộ. Chuyện kết giao bạn gái này, đương nhiên cũng lấy con thích làm tiêu chuẩn. Người trẻ tuổi cứ gặp mặt nhau một vài lần trước đã, nếu như không có duyên phận, mẹ còn quen biết mấy người bạn nữa, trong nhà cũng có con gái tuổi tác thích hợp, việc học hay công việc cũng không tệ, từ từ sẽ tốt, kiểu gì cũng sẽ gặp được người mà con thích."

Chẳng hiểu tại sao, trong đầu Khương Nhạn Bắc bỗng nhiên xuất hiện dáng vẻ của Thẩm Nam, dựa theo tiêu chuẩn của ba mẹ, người phụ nữ như vậy đại khái là sẽ không bao giờ lọt được vào mắt bọn họ đâu nhỉ!

Chợt cảm thấy ý nghĩ này của mình rất hoang đường, anh đã sớm không còn bất kỳ ý nghĩ gì đối với cô, bị ma quỷ ám ảnh cùng với những cảm xúc không cam lòng kia đều đã biến mất theo thời gian rồi. Bây giờ Thẩm Nam, đối với anh mà nói, chẳng qua cũng chỉ là một người bạn học cũ không thân thiết gì mà thôi.

Anh cười một cái nói: "Cuối tuần này con phải đi công tác hội ngân sách bên kia, thời gian gặp mặt thì để nói sau."

Khương Chi Minh gật đầu: "Cái này không vội, công việc quan trọng nhất."

Một nhà ba người nói chuyện lời qua tiếng lại, nếu như để cho người ta nhìn thấy, nhất định sẽ cảm thấy không khí trong gia đình rất hoà hợp, đương nhiên Khương Nhạn Bắc cũng sẽ cho là vậy.

Ba mẹ của anh có học thức có địa vị, là thành phần tri thức điển hình, ở bên ngoài thì là vợ chồng ân ái, chỉ có anh biết, hai người đã sớm bằng mặt không bằng lòng, chẳng qua chỉ dối trá để duy trì thân phận của họ mà thôi.

Bọn họ đối với anh đứa con trai này, nhìn từ bên ngoài thì đúng thật là bậc phụ huynh thời hiện đại. Ví dụ như từ bé đến lớn, bọn họ chưa từng đánh chửi anh một lần nào, sinh ra liền cho anh hoàn cảnh học tập và tài nguyên ưu việt hơn những người khác, anh có thể có thói quen và sở thích của riêng mình --- điều kiện tiên quyết là phù hợp với tiêu chuẩn và quy tắc của Khương Chi Minh và Tống Sầm.

Bọn họ vẽ cho anh một vòng tròn, trong cái vòng tròn đó chính là tự do của anh. 

Chỉ khi nào anh muốn nhảy ra khỏi cái vòng tròn đó, họ sẽ dùng tất cả những lý lẽ không thể nào cãi lại được thuyết phục anh lui về. Ví dụ như khi còn bé có một lần anh mê mẩn đọc một cuốn sách bên ngoài, kỳ thi khảo sát đợt đó xếp thứ hai, ba mẹ cũng không trách cứ, còn ân cần dạy bảo rồi an ủi, chẳng qua là chỉ lặng yên lấy đi những cuốn sách mà bọn họ cho là vô bổ.

Lại ví dụ như có một khoảng thời gian anh thích rồi tham gia một nhóm nhạc Rock"n"roll, sau khi Khương Chi Minh và Tống Sầm biết, thay nhau tìm anh tâm sự, dưới những trích dẫn kinh điển của hai thành phần tri thức đó, dường như anh đã hoài nghi rằng có phải mình đã thích hồng thủy mãnh thú gì không. Sau đó hai người sử dụng thủ đoạn, khiến cho buổi biểu diễn đầu tiên của dàn nhạc đó chết từ trong trứng nước.

Dưới những hành động nhìn như ôn hoà nhưng thật ra quyền uy tuyệt đối, anh ý thức được ranh giới của họ dành cho mình, liền cố gắng khiến cho họ ngày càng hài lòng.

Cho nên từ đó anh thi không bao giờ xếp thứ hai nữa, cũng không tiếp tục chơi Rock"n"roll.

Lần "hiện đại" duy nhất của bọn họ khiến anh hài lòng, chính là lúc thi đại học, sau khi do dự giữa y học và sinh vật học, anh lựa chọn cái sau. Mọi người đều biết, đây là một chuyên ngành có đường ra rất hẹp, mặc dù Khương Chi Minh và Tống Sầm thất vọng, nhưng dù sao họ cũng tự cho mình là bậc phụ huynh hiện đại, cho nên không có ngăn cản, chỉ là đề xuất anh sớm chuẩn bị kế hoạch về Ivy.

Tất cả mọi người đều cảm thấy anh lớn lên trong một gia cảnh giàu có hậu đãi khai sáng, chuyện nhân sinh đương nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió. Ở trong mắt người ngoài, Khương Nhạn Bắc là một học sinh tốt không có khuyết điểm, nhưng xưa nay không có ai biết, thật ra anh chẳng qua chỉ là một khối đá được tận lực rèn luyện, không góc không cạnh, không có bản thân, thậm chí không có chút nhiệt độ nào.

Nếu như không phải mấy năm sinh sống một mình ở nước ngoài, tự do tự tại làm những việc mình thích, không bao lâu sau thậm chí anh còn tự mình thức tỉnh từ những ý nghĩ ngo ngoe rục rịch đó, tất cả đều phải biến mất, cuối cùng trở thành một đứa con ngoan theo kỳ vọng của Khương Chi Minh và Tống Sầm. Trở thành một Khương Chi Minh và Tống Sầm khác.

Một người thành công nổi bật trong một hệ thống giá trị chủ đạo.