Ngoan, Đừng Sợ Anh

Chương 36: Anh lại hôn cô




Viên Man Hà và Bối Hồng chìm vào im lặng, một lúc sau Bối Hồng trả di động lại cho con gái nhỏ, ông vỗ chân, đưa ra quyết định cuối cùng:

"Nếu Doanh Doanh đã muốn tham gia như vậy, thì con có thể đi đăng ký thử sức một chút. Con gái của bố có dũng khí này, cho dù kết quả có như thế nào bố cũng đều rất vui vẻ."

Bối Doanh Doanh cảm thấy ấm lòng, vui vẻ khẽ gật đầu.

"Nhưng mà, an toàn là trên hết, chạy không được thì thôi, đừng miễn cưỡng." Viên Man Hà không quên nhắc nhở. Bà sợ con gái nhỏ tính cách bướng tỉnh, đến lúc đó khiến người đổ bệnh thì phải làm sao?

"Vâng."

Bối Hồng cười nhìn Bối Doanh Doanh, cảm giác vui mừng hiếm thấy, gần đây Doanh Doanh giống như biến thành người khác, nếu là trước kia con bé sẽ không dám đăng ký tham gia những cuộc thi như này.

Cô gái nhỏ còn chưa đi thi, bố mẹ đã hết lời khen lên khen xuống, Bối Sơ Nhan ở một bên nhìn, trong lòng vừa ghen ghét vừa khinh thường.

Lúc hai chị em đi lên trên lầu, Bối Sơ Nhan mới thật sự lộ rõ thái độ mỉa mai rõ mồm một.

"Bối Doanh Doanh, gần đầy mày điên rồi nhỉ? Mày muốn ở trước mặt bố mẹ chứng minh cái gì, hay là mày muốn chứng minh cho tao xem cái gì hả?" Bối Sơ Nhan nhếch miệng cười, liếc nhìn cô.

Bối Doanh Doanh nhìn chị ta, chớp chớp mắt, biểu cảm vô tội.

"Chị tự coi mình quá quan trọng rồi." Bối Doanh Doanh cười mắt híp lại giống như vầng trăng khuyết, "Huống chi không phải em chứng minh cho chị xem rồi sao?"

Lời này là chỉ lần trước Bối Sơ Nhan đã thua dưới tay cô trong cuộc thi biện luận của trường.

Vẻ mặt Bối Sơ Nhan cứng đờ, giây tiếp theo cô ta nhướng lông mày lên rất cao, "Bối Doanh Doanh, mày thật sự cho rằng bản thân mày rất giỏi sao? Chỉ là một trận thi biện luận mà thôi. Cho dù bọn mày được đi thi tỉnh thì đã sao? Mày cũng chỉ khiến cho trường Cao Lâm chúng ta bẽ mặt thôi."

"Đáng tiếc là chị ngay cả cơ hội này cũng không có."

Ngay lập tức Bối Sơ Nhan bị cô nói cho nghẹn họng, mấy giây sau cô ta lại giở giọng khinh thường:

"Loại cơ hội này cho tao, tao cũng không cần."

Bối Doanh Doanh nhìn chị ta, cười cười, đột nhiên phát hiện người chị trước đây cô luôn sợ hãi và dè chừng và chỉ muốn lấy lòng, hóa ra vẻ mặt thật sự của chị lại ghê tởm như vậy.

Cô cũng không muốn tốn nhiều nước bọt nói chuyện với chị ta, nhưng Bối Sơ Nhan lại không buông tha -- "Em gái à em vẫn cứ vui vẻ mà tham gia chạy cự li dài đi. Đến lúc đó chạy được một nửa đừng có mà ngồi dưới đất khóc nhè, làm thế thì khó coi lắm đó."

Bước chân đang bước đi của Bối Doanh Doanh dừng lại, cô quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Bối Sơ Nhan, ánh mắt nặng nề.

Bối Sơ Nhan bị cô nhìn như vậy không hiểu sao lại có chút sợ hãi, "... Sao nào, tao nói sai à?"

"Chị dám tham gia không?" Cô bỗng đặt câu hỏi.

Bối Sơ Nhan bị cô hỏi, cảm giác cổ họng nghẹn lại, "Mày... Mày có ý gì?"

"Ít nhất em còn có can đảm tham gia, chị thì sao? Chị chỉ biết ở đây châm chọc, còn em ít ra sẽ ra bên ngoài đứng trên cái sân đó là chạy, mà chị ngay cả dũng khí đứng trên sân để chạy cũng không có, không phải sao?"

Bối Sơ Nhan sửng sốt, bị cô lời nói của cô kích thích não nóng lên, giây tiếp theo không kịp suy nghĩ liền buột miệng nói:

"Mày buồn cười thật đấy? Tao mà không dám!"

Bối Doanh Doanh bỗng cười một tiếng, bỗng nắm lấy tay chị ta, kéo đi xuống dưới lầu, Bối Sơ Nhan hoảng sợ, "Mày định làm gì..."

Cô kéo chị ta xuống dưới lầu đi vào trong phòng khác, Viên Man Hà và Bối Hồng thấy hai người lại đi xuống, hỏi bọn họ có chuyện gì.

"Bố mẹ, chị vừa nói với con, chị cũng muốn tham gia thi đấu, cũng muốn thử thách bản thân mình, đúng không chị?"

Bối Sơ Nhan nhìn ánh mắt đang cười kia của Bối Doanh Doanh, tức giận đến nắm chặt nắm đấm, "Con..."

Bối Hồng đi tới, cười nói: "Sao thế, Nhan Nhan cũng muốn đi à, vậy thì tham gia thôi? Hai chị em con đều rèn luyện bản thân, cũng là chuyện tốt."

Cổ họng Bối Sơ Nhan căng lên, "Bố, con..."

Cô ta đang định mở miệng phản bác, Bối Doanh Doanh đã cắt lời: "Bố, chị đang lo lắng chị không giành được giải nhất, sẽ không thể khiến bố mẹ hài lòng

Bối Hồng nhíu mày: "Cứ phải hơn thua như thế làm gì? Các con có can đảm đăng ký tham gia đã là rất giỏi rồi."

Bối Sơ Nhan nói không thành lời, quay đầu nhìn Bối Doanh Doanh, hận không thể cho cô một cái tát thật mạnh.

Cô ta quay lại nhìn bố mẹ, ép buộc bản thân, nở nụ cười cứng ngắc: "Con sẽ cố gắng hết sức, nhất định sẽ không để bố mẹ phải thất vọng."

-

Bối Doanh Doanh về đến phòng, sau khi tắm rửa xong cô nằm vật ra giường, lấy điện thoại ra gọi cho Du Hàn.

Trong lúc chờ kết nối, tim cô đập thình thịch, không hiểu sao cô lại bắt đầu hồi hộp.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp của anh gọi tên cô, cô nằm trong ổ chăn, nhẹ giọng đáp lại anh, khóe môi cong lên nở nụ cười, "Du Hàn, bố mẹ mình đồng ý cho mình tham gia thi chạy cự li dài rồi."

Anh khẽ cười, "Sợ là cậu chưa biết chạy cự li dài mệt đến thế nào thôi."

"À..." Cô sờ sờ cái mũi của mình, "Bây giờ mình chỉ cảm thấy cực kỳ phấn khích. Hơn nữa chuyện khiến mình càng vui vẻ là Bối Sơ Nhan cũng tham gia cuộc thi này!"

"Ừm?"

"Hôm nay, vừa rồi về đến nhà mình có nhắc chuyện muốn đi thi với bố mẹ, Bối Sơ Nhan cũng ngồi bên cạnh, chị ta nghe xong cứ luôn chế giễu mình, mình liền khích chị ta, bây giờ chị ta không thể không đi đăng ký thi."

Dựa trên sự hiểu biết nhiều năm của cô về Bối Sơ Nhan, người chị này của cô yêu tất cả mọi thứ, nhưng điều chị ta yêu nhất là thể diện. Nếu hôm nay chị ta ở trước mặt bố mẹ nói tham gia, chị ta chắc chắn sẽ cắn răng đi đăng ký, bởi vì chị ta muốn trở thành dáng vẻ hoàn hảo nhất trong lòng mọi người.

Thật ra cô cơ bản không hề xem Bối Sơ Nhan như đối thủ cạnh tranh, cô chỉ muốn đột phá bản thân, cô làm như vậy chỉ đơn giản muốn "kéo chị ta xuống nước".

Du Hàn nghe giọng của cô, anh có thể tưởng tượng được lúc này trên mặt cô gái nhỏ sẽ là biểu cảm xảo quyệt, tiếng cười trầm thấp vang lên: "Sao bây giờ Doanh Doanh lại nghịch ngợm thế nhỉ?"

Cô bị anh nói toạc ra, chẹp miệng nhỏ giọng phản bác:

"Ai bảo chị ta cứ lượn qua lượn lại ở trước mặt mình..."

Giống như đang khiêu chiến sự bình tĩnh của cô vậy.

Anh im lặng nở nụ cười: "Ừm, làm tốt lắm."

Cô lật người lại, bắt đầu buồn rầu, "Nhưng mà hai tuần nữa là thi rồi, mình cảm thấy mình không chuẩn bị kịp mất."

"Không sao, trong khoảng thời gian này cậu cứ đi theo tôi, tôi dẫn cậu đi rèn luyện."

"Ừm."

Du Hàn: "Vậy thì sáng mai dậy sớm chạy bộ với tôi?"

"Nhanh như vậy???"

"Bởi vì thời gian thực sự không còn nhiều."

"Ừm, vậy chúng ta hẹn giờ đi?"

Anh nói thời gian, sau đó bảo Bối Doanh Doanh đi ngủ sớm một chút, cô gật đầu khẽ nói: "Vậy mình cúp máy nhé?"

Đầu dây bên kia im lặng hay giây, giọng nói mềm mại như nước của anh trộn lẫn với một luồng điện yếu ớt xuyên vào màng nhĩ của cô --

"Hôm nay có thể nắm tay cậu, tôi rất vui."

Cô bỗng ngây người.

"Được rồi, đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon." Anh nói.

Cô cũng nói "Ngủ ngon", sau đó đầu dây bên kia nói thêm: "Sau này trừ khi có tình huống đặc biệt, cậu mới cúp máy, biết chưa?"

"Ừm..."

Cô nhìn màn hình đang sáng lên, ấn nút đỏ, sau đó lấy tai nghe ra, cô ôm gấu bông bự trên giường, vùi đầu vào trong người gấu bông, đỏ mặt nũng nịu vài tiếng.

-

Ngày hôm sau, cô còn đang chìm trong giấc ngủ say đã bị tiếng chuông báo thức gọi dậy, cô mở mắt, nhớ hôm nay phải dậy sớm chạy bộ, đột nhiên cô cảm thấy cực kỳ hối hận...

Rất muốn nằm ngủ tiếp [QAQ].

Cô nhắm mắt lại tiếp tục nằm thêm năm phút, điện thoại đổ chuông, cô cầm lên nhìn, lập tức ngồi dậy.

"Alo -- "

Giọng Du Hàn lập tức vang lên: "Đồ ngốc, đã dậy chưa?"

"À, dậy liền..."

"Ừm, chờ cậu ở dưới lầu, nhớ đổ đầy một chai nước ấm."

Bối Doanh Doanh chấp nhận số mệnh đứng dậy, nhanh chóng rửa mặt rồi thay quần áo thể thao, cô đi xuống dưới lầu đúng lúc gặp Du Hàn từ trong phòng đi ra. Anh nhìn thấy cô, đưa cho cô miếng bánh kem trong tay anh, "Ăn lót dạ trước đi."

Cô nhanh chóng ăn xong, hai người đi ra ngoài, điều đau khổ nhất trong mùa đông là khi thời tiết rét lạnh, vừa sáng sớm đã phải thức dậy chạy bộ.



Lúc mới bắt đầu hai người chạy chậm trước, đích đến là hồ nhân tạo, cũng may vừa bắt đầu anh không bắt cô chạy tăng tốc.

"Ngày đầu tiên, tôi không muốn để cho cậu quá mệt." Anh mỉm cười, "Bây giờ có hối hận không?"

Cô ngẩng đầu chạy về phía trước, thở hồng hộc trừng mắt nhìn người bên cạnh đang chạy với dáng vẻ rất thoải mái, "... Không hề."

"Vậy thì tăng tốc chạy nhanh lên? Đuổi kịp tôi."

Cô thấy anh chạy càng lúc càng xa, đành phải nhấc chân đuổi theo anh, dần dần, hai chân bắt đầu như muốn nhũn ra, cô sắp không thở được nữa.

"Mình chạy không nổi..." Cô dừng lại, tay chóng lên đầu gối, lông mày thanh mảnh nhíu lại.

Anh giảm tốc độ đến bên cạnh cô, sau đó nắm lấy cánh tay cô, kéo cô chạy tiếp: "Không thể dừng lại, hít thở sâu, điều chỉnh tốc độ bước chân."

Bối Doanh Doanh khóc hu hu.

Cứ như vậy, hai người chạy chầm chầm cuối cùng cũng đến được hồ nhân tạo, vừa dừng lại, cô ngồi xuống ghế, cảm giác cả người đều mệt lả cả ra.

Anh đi đến trước mặt cô, đưa bình nước cho cô, dịu dàng hỏi: "Còn ổn chứ?"

Lúc này cô vô cùng thành thật lắc đầu, với lại cô muốn khóc đến nơi rồi nè.

Anh ngồi xổm xuống, giúp cô xoa bắp chân đau nhức, mặt cô lập tức đỏ lên, "Không cần đâu..." Anh rất cố chấp tiếp tục động tác trên tay, "Nghỉ ngơi một chút, đừng nói chuyện."

Cô cũng thật sự không còn sức để từ chối nữa, dựa vào ghế, thở phì phò điều hòa lại nhịp tim.

Chạy bộ buổi sáng dễ bị thiếu oxy, cô cảm thấy rất khó chịu, cộng thêm bình thường cô đều ở nhà đọc sách ít vận động, cô có thể đoán được ngày đầu tiên sẽ mệt mỏi như này.

Cơn đau nhức và bắp chân căng cứng của cô dần thuyên giảm dưới sự xoa bóp của Du Hàn.

Anh đứng dậy, cô đưa nước khoáng cho anh, "Cảm ơn cậu ~"

Anh uống nước xong, để bình nước lên ghế bên cạnh, "Nghỉ ngơi đủ chưa? Lại đây căng cơ một chút."

"Hả..."

"Đứng nghĩ có thể lười biếng."

Cô gái nhỏ bị anh kéo dậy, bắt đầu làm bài tập kéo giãn cơ và chuẩn bị khởi động để chạy tiếp, đây là phần khởi động cơ bản nhất của phần làm nóng người. Khi kéo giãn cơ, Du Hàn giữ eo của cô, ấn cô gập người xuống, cô đau đến mức la hét lên, nhưng anh lại rất nghiêm khắc, không hề nương tay.

Đợi đến khi anh buông tay ra, cô gái nhỏ đứng thẳng người dậy anh nhìn thấy hốc mắt cô đỏ bừng. Anh giữ lấy gáy cô ôm cô vào trong ngực của mình, đau lòng nhíu mày.

"Đau đến vậy sao?"

Cô cúi đầu không nói gì, cực kỳ đáng thương.

Anh nâng cằm cô lên, mềm giọng nói: "Giận tôi? Vậy lần sau tôi nhẹ tay một chút."

Cô lắc đầu: "Bây giờ đỡ hơn nhiều rồi..."

"Kéo giãn cơ rất đau, nhưng giãn cơ xong khi chạy bước chân sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều."

"Ừm."

Cô biết anh đều vì muốn tốt cho cô.

Sau đó Du Hàn cũng khởi động làm nóng người xong, anh nói muốn dẫn cô tiếp tục chạy, "Tôi tra rồi, chạy một vòng quanh hồ ít nhất cũng phải ba cây rưỡi, vừa rồi từ nhà chạy đến đây cũng khoảng một cây số, nếu như cậu không chạy, đến ngày thi chắc chắn sẽ không chạy đến cùng được.

Thi chạy cự li dài không chỉ đơn giản giống như chạy vòng quanh hồ, bởi vì khoảng cách không thể ngắn như vậy, nhưng thi chạy đã đặt sẵn số km phải chạy để người tham gia hoàn thành.

Anh chỉ hồ nhân tạo trước mặt, "Bắt đầu thôi, chúng ta chạy vòng quanh đây trước, hôm nay chạy... hai cây số. Không yêu cầu tốc độ, được không?"

Anh không đành lòng để cô mệt mỏi như vậy trong ngày đầu tiên.

Cô khẽ gật đầu, thế là hai người lần nữa xuất phát. Du Hàn lấy điện thoại ra, mở phần mềm bắt đầu bấm thời gian.

Hai người đi qua một vài con đường mòn được xây dựng ven hồ, thường thì cư dân trong khu biệt thự đến đây đi dạo và câu cá, cũng có người đến tập thể dục buổi sáng, cảnh đẹp không khí trong lành.

Tuy nhiên, lúc này Bối Doanh Doanh không có thời gian để ngắm cảnh nữa, trong đầu cô chỉ có hai câu —— "Đã được hai cây số chưa?" "Mình sắp chết rồi"...

Lúc chạy được một nửa, hai người thả chậm tốc độ, Du Hàn bắt đầu nói chuyện với cô, cố gắng làm phân tán sự chú ý của cô, để cô có thể vượt qua thời điểm người bình thường dễ dàng bỏ cuộc nhất, tốt nhất là kết thúc nhanh chóng, anh kéo cô chạy tăng tốc về phía trước.

Anh nhìn điện thoại, "Có thể dừng được rồi."

Lời này vừa nói ra, Bối Doanh Doanh cảm giác như được đại xá, cả người như sống lại, anh giữ chặt cổ tay cô, "Chậm rãi đi bộ, không thể ngồi xuống."

"Du Hàn mình mệt quá..."

"Kiên trì đi tiếp."

Anh đưa nước cho cô, xoa đầu cô: "Cậu làm tốt hơn tôi nghĩ đấy."

Thật ra chạy được một nửa đường anh đã định để cô dừng lại, nhưng không ngờ cô kiên trì hơn anh nghĩ.

"Hôm nay Doanh Doanh rất tuyệt."

Anh cúi người nhìn thằng vào mắt cô, dịu dàng động viên.

Một cảm giác thành tựu dâng lên trong lòng, cô không khỏi khẽ nhếch môi, dáng vẻ đắc ý này của cô chọc Du Hàn bật cười, anh nhéo nhẹ má của cô một cái.

Hai người chậm rãi đi dọc theo con đường cũ trở về, anh đột nhiên hỏi: "Chân đau không?"

"Có hơi, nhưng không sao..."

Anh ngồi xổm xuống đưa lưng về phía cô, "Lên đi, tôi cõng cậu đi một lúc."

Bối Doanh Doanh vội vàng xua tay nói không cần, anh cũng chạy lâu như vậy rồi chắc chắn cũng rất mệt.

Nhưng anh cứ khăng khăng phải cõng cô, cô không lay chuyển được anh, ngoan ngoãn nắm úp lên lưng anh, anh vững vàng đứng lên đi về phía trước, dường như không tốn một chút sức nào.

Cô nhẹ nhàng ôm chặt cổ của anh, đầu nhỏ tựa trên vai anh, nhỏ giọng hỏi:

"Vì sao thể lực của cậu lại tốt như vậy?"

Hơi thở của cô phà lên cổ, khiến anh cảm giác hơi ngứa ngáy, anh đè xuống cảm giác khô nóng đang dâng lên, thản nhiên trả lời: "Lý do là thường xuyên rèn luyện."

"Vậy có phải các cậu thường... Nâng tạ không?"

Anh hơi sửng sốt, khóe miệng cong lên, "Cậu cũng biết nhiều đấy nhỉ?"

Cô xấu hổ mặt đỏ lên, cụp mắt xuống, "Mình xem tivi."

"Yên tâm, tôi vẫn có sức cõng cậu đi một đoạn."

Cô nghiêng đầu, lầm bầm một tiếng: "Mình có thể đoán được ngày mai chân của mình chắc chắn sẽ đau muốn chết."

"Lúc mới đầu có thể sẽ đau một chút, qua mấy ngày nữa khá hơn thôi."

Anh cõng cô một lúc rất lâu, cô ghé vào bờ vai của anh, cảm giác buồn ngủ dần ập tới, cô sợ anh mệt, bảo anh nhanh thả cô xuống.

Hai người đứng ở ven đường dưới tán cây long não, anh quay lại nhìn cô, ra vẻ tủi thân:

"Tôi cõng cậu lâu như vậy, tay mỏi nhừ rồi này."

Cô nhíu mày, hơi do dự rồi nắm lấy cánh tay của anh nhẹ nhàng xoa bóp, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, môi đỏ cất lên giọng nói mềm mại: "Xin lỗi cậu, vừa rồi suýt nữa mình ngủ quên mất..."

Anh nắm lấy tay cô, đột nhiên cúi người, hôn một cái lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, khẽ cười sát lại bên tai cô nói:

"Hết đau rồi."

Bối Doanh Doanh: ???!!

Cả người cô lần nữa chìm trong mơ màng.

Cô nhanh chóng cúi thấp đầu xuống, khuôn mặt vốn trắng nõn của cô rất nhanh đã bị nhuộm đỏ. Sao anh lại hôn cô...

Du Hàn nắm tay cô, khẽ cào cào vào lòng bàn tay cô, bên môi rạo rực ý cười, "Đi thôi."

-

Về đến biệt thự, vừa vào cửa, giọng nói sắc bén của Bối Sơ Nhan đã vang lên: "Mẹ, mẹ nhìn kìa, sáng sớm Doanh Doanh đã cùng Du Hàn ra ngoài rồi!"

Hai người đứng trước cửa sửng sốt, nhìn thấy Bối Sơ Nhan lôi kéo Viên Ma Hà đi tới, trên mặt nở nụ cười:

"Bảy giờ sáng mẹ xuống dưới nhà đã không thấy hai đứa ở nhà rồi, hai đứa ra ngoài làm gì?"

Viên Man Hà cũng rất thắc mắc, bà nhìn quần áo trên người bọn họ: "Hai đứa vừa ra ngoài chạy bộ buổi sáng à?"

Tim Bối Doanh Doanh nhảy dựng lên, còn chưa kịp giải thích, Du Hàn ở bên cạnh đã lên tiếng trước: "Dì, cháu đưa Doanh Doanh ra ngoài chạy bộ, cháu xin lỗi đã không nói trước với dì một tiếng."

"Mẹ, con quên nói với mẹ, lần này thi chạy cự li dài là thi theo đội, con và Du Hàn cùng mấy bạn trong lớp cùng nhau tham gia, cho nên sắp tới bọn con đều phải tập luyện." Bối Doanh Doanh nhìn Bối Sơ Nhan, "Cũng không phải như chị nghĩ đâu."



Nụ cười trên mặt Bối Sơ Nhan cứng lại, Viên Man Hà nghe cô giải thích xong, lông mày giãn ra cũng không suy nghĩ nhiều.

"Hóa ra cùng nhau chạy bộ, rất tốt, tập thể dục một chút tốt cho sức khỏe."

Bối Doanh Doanh ôm lấy cánh tay của mẹ, "Mẹ, con đói rồi."

"Nào lại đây, bữa sáng chuẩn bị xong rồi."

Bối Doanh Doanh đi theo mẹ rời đi, Bối Sơ Nhan đứng tại chỗ tức giận không thôi, cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Du Hàn, cổ họng căng lên, đang định mở miệng nói chuyện, nhưng Du Hàn chưa từng nhìn cô ta lấy một cái, trực tiếp rời đi.

Cô ta dừng hai giây, tức giận đuổi theo đến trước cửa phòng Du Hàn: "Du Hàn!"

Anh đứng lại, lúc quay đầu lại trên mặt đều là vẻ nóng giận cùng chán ghét, "Có gì không?"

"Du Hàn, vì sao cậu đối tốt với Bối Doanh Doanh như vậy? Có phải giữa hai người... là loại quan hệ đó không?" Bối Sơ Nhan ưỡn lưng rất thẳng, thái độ chất vấn.

Anh lạnh lùng liếc nhìn chị ta, đôi mắt lạnh như băng không có một chút nhiệt độ.

"Cần phải giải thích với chị sao?"

"Chuyện giữa hai người các người là không thể! Nghĩ cũng đừng có nghĩ đến, cậu không xứng với tôi, cậu cho rằng vậy là bản thân có thể xứng với Bối Doanh Doanh?"

Anh nghe vậy, đáy mắt lướt qua một tia cảm xúc, sau đó trực tiếp đi vào trong lòng, đóng sầm cửa lại.

Bối Sơ Nhan nhìn cánh cửa đóng chặt, cô ta hít một hơi thật sâu, tức giận đến cả người run bần bật.

Cô ta ghét Du Hàn.

Nhưng lại muốn chinh phục anh một cách bệnh hoạn.

Trước đó khi Du Hàn bước vào trong nhà, từ ánh mắt nhìn đầu tiên Bối Sơ Nhan đã cảm thấy anh không giống nhưng bạn nam cùng trang lứa khác. Khi đó trong lớp có rất nhiều nam sinh theo đuổi, ngưỡng mộ cô ta, cô ta chỉ cảm thấy bọn họ rất ngây thơ đồng thời cũng khinh thường bọn họ. Nhưng mà cô ta không thể nhìn thấy sự ngưỡng mộ đó trong ánh mắt của Du Hàn khi nhìn cô ta. Anh lúc nào cũng lạnh lùng như thể giữa bọn họ có núi và sông ngăn cách.

Bối Sơ Nhan bắt đầu có hứng thú với Du Hàn, cô ta muốn anh phải quỳ dưới váy mình, nhìn anh từ một tảng băng vì cô ta mà biến thành một ngọn lửa nóng, cầu xin cô ta yêu anh.

Nhưng Du Hàn hoàn toàn không để cô ta vào trong mắt, cho dù cô ta chủ động hay ngượng ngùng xấu hổ, anh vẫn như Đường Tăng, không hề có bất kỳ ham muốn với cô ta.

Cho đến bữa tiệc sinh nhật năm lớp mười của cô ta. Tối hôm đó cô ta uống say, về nhà đi tìm Du Hàn, cô ta đi đến phòng của anh, cuối cùng không nhịn được hèn mọn nói bản thân thích anh, muốn có thể cùng anh thành một đôi, nhưng anh lại chán ghét cô ta không hề do dự đẩy cô ta ra khỏi phòng.

"Tôi một chút hứng thú với chị cũng không có."

Bối Sơ Nhan đã hoàn toàn phát điên.

Ngày hôm sau cô ta tỉnh lại, cô ta cảm thấy đây là một sự sỉ nhục quá lớn, lòng tự trọng của cô ta bị chà đạp bởi con trai của người giúp việc, cô ta không cam lòng và điều này khiến cô ta phát điên.

Cũng chính từ giây phút đo, trong chớp mắt cô ta từ thích biến thành căm hận.

Sau đó, cô ta bắt đầu hối hận vì đã thích một người có địa vị thấp như vậy. Cô ta cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch và ngây thơ, nếu thời gian quay ngược lại, cô ta sẽ không để ý đến Du Hàn nữa. Nhưng khí Bối Doanh Doanh trở về nhà, cô ta nhìn thấy Du Hàn và em gái rất gần gũi, anh cùng con bé đó tham gia thi biện luận, cùng nó tham gia chạy cự li đường dài.

Dựa vào cái gì, cô ta mặt dày theo đuổi không được, cho rằng anh đối với tất cả cô gái đều lạnh lùng kiêu ngạo, vậy mà anh lại đối với đứa em gái cô ta vẫn luôn khinh thường như vậy.

Bối Sơ Nhan nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được.

-

Buổi chiều hai ngày sau, Bối Doanh Doanh đang ở trong phòng vừa làm xong phần bài tập của ngày hôm nay, đang định xem phim thì người giúp việc đến gõ cửa phòng, nói Hứa Chi Hạo đến chơi, Viên Man Hà gọi cô xuống dưới lầu.

Hứa Chi Hạo đến chơi?

Bối Doanh Doanh lấy tai nghe xuống, cô khoác thêm một cái áo khoác rồi đi xuống dưới lầu. Hứa Chi Hạo đang ngồi trên ghế sô pha nghe thấy tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên nhìn, đáy mắt nổ lên ý cười. Bối Sơ Nhan ngồi bên cạnh vẫn luôn quan sát Hứa Chi Hạo, nụ cười trên mặt cô ta nhạt đi mấy phần.

Bối Doanh Doanh đi đến bên cạnh ghế sô pha, gật đầu với Hứa Chi Hạo, lễ phép chào hỏi, anh ta mỉm cười: "Doanh Doanh vừa rồi đang ở trên lầu làm bài tập sao?"

"Ừm."

Viên Man Hà nắm lấy bàn tay của Bối Doanh Doanh, bảo cô ngồi xuống, "Hôm nay anh Chi Hạo mang đến cho các con bánh mousse dâu đấy."

"Xin lỗi, hôm nay lúc đến anh không biết nên mua cái gì, nhớ ra Doanh Doanh từng nói với anh thích dâu tây, nên anh mua bánh này."

Bối Doanh Doanh đối diện với ánh mắt của Hứa Chi Hạo, tim cô nhảy lên một cái, trong lòng nổi lên cảm giác khó hiểu.

Viên Man Hàn nở nụ cười hòa ái, "Chi Hạo có lòng rồi."

Bốn người ngồi nói chuyện một lúc, Bối Sơ Nhan nói với Hứa Chi Hạo: "Anh Chi Hạo, sắp đến tết rồi, anh đến nhà chúng em ăn một bữa cơm nhé, cả một học kỳ em không được gặp anh rồi."

"Đến lúc đó hai người các em cũng có thể đến nhà anh."

Bối Doanh Doanh nghe bọn họ nói chuyện, cảm thấy rất nhàm chán, đứng dậy tìm cớ ra sân sau.

Cô hái một bông hoa hồng, ngồi xuống ghế nằm bên cạnh bể bơi, tay vuốt ve cánh hoa hồng, ngẩn người.

Không biết qua bao lâu, ghế nằm bên cạnh cũng có một người ngồi xuống.

Cô quay đầu lại, có chút kinh ngạc: "Anh Chi Hạo..."

Sao đột nhiên anh ta lại ra đây.

Sắc mặt anh ta rất lãnh đạm, anh mắt nhìn chằm chằm đôi mắt màu hổ phách của cô, "Nói chuyện với bọn anh quá tẻ nhạt, cho nên em thà ra ngoài này ngồi ngẩn người còn hơn?"

Cô sửng sốt một chút, lắc đầu: "Chỉ là muốn ngồi bên ngoài hóng gió một chút."

Khóe miệng anh ta hiện lên nụ cười, "Anh phát hiện, Doanh Doanh vẫn giống như trước đây, rất lạnh nhạt với anh."

Cô im lặng mấy giây, nghiêm túc đặt câu hỏi lại cho anh ta: "Em cần phải nhiệt tình với anh sao?"

Trong phút chốc, Hứa Chi Hạo nói không nên lời.

Mấy giây sau anh ta bật cười thành tiếng, anh ta nhận ra cô thật sự không giống những cô gái bình thường khác, "Ừm, không cần, đúng rồi, anh nghe mẹ em nói em học toán rất kém, có cần anh làm gia sư cho em không?"

"Hả?"

"Anh học chuyện ngành toán học."

Ngụ ý, rất rõ ràng.

Cô ngây người, khéo léo từ chối: "Em vẫn không nên làm chậm trễ thời gian của anh Chi Hạo."

Cô vừa dứt lời, sau lưng truyền đến một tràng tiếng bước chân, cô quay đầu lại nhìn thấy Du Hàn từ trong biệt thự ra, anh kéo tay áo, dường như chuẩn bị bắt đầu chăm sóc vườn hoa ở sân sau.

Hứa Chi Hạo quay đầu lại cũng nhìn thấy được anh.

Du Hàn đứng nguyên tại chỗ, nhìn hai người, sắc mặt lạnh dần anh không nói gì, quay người đi vào phòng dụng cụ.

Cô thu hồi ánh mắt, thì nghe thấy Hứa Chi Hạo hiếu kỳ hỏi: "Người kia là ai vậy?"

Cô giải thích, Hứa Chi Hạo vờ như không biết gật gật đầu, cũng không hỏi gì thêm.

Bối Doanh Doanh nhớ lại sắc mặt vừa rồi của Du Hàn, trong lòng cô biết —— anh hình như lại ăn dấm rồi...

Một lúc sau, Du Hàn đi ủng, tay cầm vòi nước cùng cây lau nhà đi ra, không nhìn bọn họ, anh đi qua trước mặt hai người, bắt đầu dọn dẹp bể bơi.

Hứa Chi Hạo quay lại chủ đề chính: "Doanh Doanh, chuyện này sao có thể làm chậm trễ thời gian của anh được? Dù sao anh cũng được nghỉ đông ở nhà rất chán, em có thể trực tiếp cầm bài đến nhà anh."

"Không cần đâu..."

"Sao thế? Sợ anh không dạy nổi em sao?"

Cô đang định mở miệng, Du Hàn cầm vòi nước đi tới, vừa đi vừa xịt nước.

"Thật sự không cần đâu."

Hứa Chi Hạo cũng không miễn cưỡng cô nữa, lại đổi sang đề tài khác: "Doanh Doanh, tối mai em có rảnh không?"

"Dạ?"

Hứa Chi Hạo đang định nói thì anh ta thấy Du Hàn từ bên trái đi qua, Hứa Chi Hạo: "..."

Du Hàn đi xa, cuối cùng anh ta cũng có thể tiếp tục: "Anh muốn nhờ em giúp anh một chuyện, tối mai anh có tham dự một buổi tiệc, em làm bạn nhảy của anh nhé, được không?"

Cô do dự một lúc, "Em chỉ sợ..."

Cô còn chưa dứt lời, Du Hàn lần nữa đi qua trước mặt bọn họ.

Hứa Chi Hạo: "..."

Cuối cùng anh ta cũng không nhịn được nữa, nhíu mày hỏi Du Hàn: "Này cậu đi qua đi lại bên này mấy lần rồi hả? Cậu không thể đi chỗ khác xả nước trước sao?"

Người bị hỏi ngước mắt lên, lạnh nhạt nhìn anh ta một cái, vòi nước trong tay vọt thẳng về phía chân của Hứa Chi Hạo, làm ướt một bên ống quần của anh ta.

Đôi môi mỏng của Du Hàn phun ra mấy chữ: "Xin lỗi, tay run."