Kiều Thê Trọng Sinh

Chương 3




Edit: Vân Thư Dung

Nàng nghe được tên Khương Huyên, lại nghe đại biểu tỷ của nàng nhắc đến chuyện rơi xuống nước, thiếu chút nữa thì mình đã chết, mới biết mình đã quay về thời điểm nào.

Năm nàng mới vừa tròn mười hai tuổi.

một năm mà đã xảy ra rất nhiều việc.

Yến Ninh nhớ rất rõ ràng, vào mùa đông năm đó đúng vào ngày đại thọ của lão phu nhân, bọn tỷ muội của nhà bọn họ cùng với các vị tiểu thư quen biết khác cùng nhau chơi đùa cực kì vui vẻ. Bởi vì quá mức vui vẻ, vì vậy sau khi chúc thọ lão phu nhân xong, biểu tỷ Khương Lan của nàng hào hứng mang theo các cô gái còn nhỏ tuổi như các nàng đến bên bờ hồ để chơi đùa.

Bầu trời mùa đông, lạnh lẽo giá rét, Khương Lan lại phải tiếp đón vài tiểu quý nữ theo cha mẹ đến phủ Lý Quốc công để chúc thọ cho lão phu nhân, khoe khoang những con cá chép nuôi trong hồ, vì thế ra lệnh cho hạ nhân đập tan lớp băng đóng trên mặt hồ. Yến Ninh nhát gan, núp ở phía sau nhìn theo mấy nữ hài tử dưới sự thống lĩnh của Khương Lan bước đến gần bờ hồ để ngắm những chú cá chép xinh đẹp lội dưới hồ sau khi đã đập tan lớp băng dày.

Khương Lan gọi nàng qua xem cùng.

Yến Ninh luôn luôn thân thiết với Khương Lan, vì vậy do dự một chút liền bước đến đứng bên cạnh Khương Lan.

Lúc này nàng cũng không hề đặc biệt cảnh giác gì với Khương Huyên đang đứng bên cạnh mình, bởi vì ở trong mắt của nàng, Khương Huyên chỉ là một đứa con gái ngoài giá thú, không được lão phu nhân thích, ngay cả tiệc mừng thọ cũng không cho phép nàng ta xuất hiện.

Nàng nhớ rõ mình và Khương Lan đang vui vẻ ngắm mấy chú cá chép trong hồ, sau đó tựa hồ đang nóiđến chuyện gì, hình như nàng nói...

"Đại cữu mẫu cực kì chăm chút cho lễ mừng thọ lần này của lão phu nhân. Cố ý gọi người làm thậtnhiều quả đào mừng thọ cực lớn, không khác những quả đào thật chút nào luôn." Từ nhỏ nàng được Ly quốc công phu nhân nuôi lớn, bởi vì thuở nhỏ tang mẫu, vì vậy luôn xem Lý quốc công phu nhân như mẹ ruột của mình, vì thế không ngừng khen ngợi Lý Quốc công phu nhân, ngay cả việc sắp xếp tiệc mừng thọ cho lão phu nhân cũng khen không ngớt miệng. Yên Ninh vẫn còn chưa kịp trưởng thành, cảm thấy hãnh diện thay nên cực kì đắc ý kgoe khoang với Khương Lan.

Nàng lại thật không ngờ bị Khương Huyên đang đứng ở phía sau lập tức vung tay lên đẩy nàng rơi vào trong nước. Trong nước lạnh như băng giá, Yến Ninh lại không biết bơi, suýt nữa chết đuối ở trong hồ. Nếu không phải Khương Lan thét ầm lên, sau đó nhảy xuống kéo mình vào bờ, mà đợi hạ nhân đến thìcó lẽ Yến Ninh đã chết mất.

Khi đó tuổi của nàng còn rất nhỏ, vì thế mới không hiểu lí do vì sao Khương Huyên lại oán hận mình như thế.

Khương Huyên vẫn luôn oán hận Lý quốc công phu nhân, oán hận đại biểu tỷ A Dung của nàng, đồng thời vẫn luôn oán hận Yến Ninh.

Vì vậy, khi Thẩm Ngôn Khanh cưới Yến Ninh, lại đối xử với nàng cực kì không tốt, làm cho nàng mỗi ngày đều bật khóc, Yến Ninh mới đột nhiên phát giác ra ác ý của Khương Huyên.

Nàng sống trong đau lòng và khổ sở.

Nhìn thấy nàng sống khổ sở thì Khương Huyên lại cảm thấy vui vẻ.

Khương Huyên vui vẻ, thì Thẩm Ngôn Khanh cũng sẽ vui vẻ.

thì ra trong ba người bọn họ, Yến Ninh là người để bọn họ giẫm đạp dưới chân để tạo niềm vui cho họ.

"Tại sao lại khóc? Nước mắt tơi nhiều như thế sau này sẽ không xinh đẹp nữa đâu.”

A Dung vốn là trưởng tỷ trong nhà, huống chi Yến Ninh thuở nhỏ mất cha tang mẹ, sống lẻ loi đơn độc trong phủ Lý quốc công, được chính tay Lý quốc công phu nhân nuôi lớn, vì vậy A Dung xem Yến Ninh như muội muội ruột thọt của mình.

Thấy Yến Ninh không ngừng rơi nước mắt, thân thể nhỏ nhắn không biết bởi vì bệnh hay vì bật khóc mà ko ngừng run rẩy, "Là trong lòng còn chỗ nào khó chịu? Hay là nhớ lão phu nhân, nhớ mẫu thân rồi? Lão phu nhân trước đó có tới thăm muội, chỉ là do tỷ lo lắng sợ lão phu nhân bị lây bệnh, bởi vậy ngăn cản. Tuy rằng không có vào thăm muội, nhưng mà bên ngoài có Phương nhi hầu cận lão phu nhân. nóilà nếu muội tỉnh lại phải đi bẩm báo cho lão phu nhân, để lão phu nhân yên tâm."

"không có, không có. Là muội cảm thấy... Đại biểu tỷ, vì sao con người lại có thể xấu xa đến mức độ như vậy chứ? Muội không hề từng làm chuyện xấu gì đối với nàng ta."

Yến Ninh cảm thấy mình chưa bao giờ trêu chọc qua Khương Huyên.

Vô luận là thời niên thiếu, hay là gả về nhà chồng, đối với Khương Huyên mà nói, Yến Ninh cũng là người vô hại nhất.

Nhưng mà Khương Huyên lại tựa hồ như hận nàng vĩnh viễn cũng không thể xoay người.

Đây mới là chỗ mà Yến Ninh nghĩ mãi không ra.

Vì sao Khương Huyên lại hận nàng?

"Muội muốn nói là Khương Huyên?" nói lên Khương Huyên, đáy mắt A Dung nhanh chóng thoáng hiệnchút tối tăm nhàn nhạt, sau đó vuốt mặt Yến Ninh ôn hòa nói, "Nếu đã có ý định làm ác, vậy thì bất kể muội có từng tổn hại nàng ta hay không, Nàng ta cũng sẽ tự dùng đạo lý vặn vẹo của mình để ghen ghét muội, thương tổn muội. Nhưng muội cũng đừng để ý đến nàng ta. Chẳng qua chỉ là một đứa con ngoài giá thú không thể xuất hiện trên mặt bàn, lão phu nhân sẽ không để nàng ta quay về phủ."

Khương Huyên là con ngoài giá thú, từ khi sinh ra cho đến bây giờ, bao nhiêu năm qua vẫn luôn cư ngụ ở bên ngoài, lão phu nhân chán ghét mẫu thân của Khương Huyên năm đó không biết liêm sỉ, vì vậy kiên quyết cự tuyệt để mẫu thân nàng ta nhập phủ, dù cho chỉ là một danh phận thiếp thất cũng khôngchịu cho, bởi vậy cho dù tình cảm giữa mẹ đẻ của Khương Huyên cùng Lý quốc công cảm thiên động địa, nhưng mà ngại vì hiếu đạo, Lý quốc công cũng không dám cãi lại lão phu nhân, không dám vì mộtnữ nhân mà đại nghịch bất đạo mạo hiểm làm lão phu nhân tức giận, để đón ngoại thất về phủ quốc công.

Đương nhiên, kỳ thật Lý quốc công cũng rất muốn cãi lại lời lão phu nhân.

Chỉ là nghe nói năm đó lão phu nhân vung tay quất một bạt tai 

vào trên mặt Lý quốc công, nói cho hắn biết, hoặc là mang theo ngoại thất cút ra khỏi phủ Lý Quốc công, hoặc là hiện tại lão phu nhân lập tứ đổi đại lễ phục cáo mệnh phu nhân, tiến cung kiện ngự trạng.

Làm con trai nhưng lại vì một nữ nhân thậm chí ngay cả mẹ ruột cũng dám ngỗ nghịch, lão phu nhân không kiện Lý quốc công tội ngỗ nghịch thì đúng là quá phụ lòng hắn.

Thấy lão phu nhân giận dữ lớn như vậy, thì cho dù trong lòng Lý quốc công có yêu thương đến mức có thể hái sao trời cho người yêu cũng không dám thật sự trở mặt với mẹ ruột, bởi vậy đành ấm ức đem nữ nhân yêu mến của mình sắp xếp ở bên ngoài.

Khương Huyên là đứa con gái duy nhất của ngoại thất Lý quốc công, nhớ ngày đó sau khi sinh nàng ta ra, Lý quốc công muốn dựa vào định luật mẹ sang nhờ con, để đón mẹ con bọn họ vào phủ, lại bị lão phu nhân cản lại.

Khương gia không thiếu con cháu, lão phu nhân nhất quyết không chấp nhận con ngoại thất nên đương nhiên không nhận nabgf ta là cháu gái mà đón về phủ.

Vì vậy, Khương Huyên lớn lên ở bên ngoài, tuy rằng xuất thân thấp hèn, nhưng bởi vì được Lý quốc công yêu thương, vì thế tu dưỡng cùng cử chỉ đều là phong phạm của quý nữ. Lần này là đại thọ hiếm khi có được của lão phu nhân, Lý quốc công không biết nghĩ như thế nào, vụng trộm không cho ai hay biết mang theo Khương Huyên cho vào phủ Quốc công, với ý định tiên trảm hậu tấu, hôm nay lão phu nhân đại thọ vui vẻ, lại không thể thất lễ với mọi người, nên ông ta để Khương Huyên trực tiếp đứng trước mặt lão phu nhân, chẳng lẽ lão phu nhân còn có thể trở mặt trước mặt nhiều quý nữ quyến như thế, đúng không?

Ông ta ăn diện cho Khương Huyên xinh đẹp như đoá hoa thuỷ tiên xinh lung linh soi bóng nước.

Nhưng mà lão phu nhân lại không làm theo sự sắp đặt của Lý quốc công.

Bà nổi giận đùng đùng, bảo Lý quốc công đuổi Khương Huyên ra khỏi phòng tiệc.

Khi đó, Yến Ninh đang đứng hầu ở bên cạnh lão phu nhân, nhìn Khương Huyên xấu hổ dùng ánh mắt giận dữ nhìn lão phu nhân, còn có bộ dáng vội vã chạy đi của nàng ta, trong lòng kỳ thật cảm thấy người tên Khương Huyên này đại khái rất đáng sợ, nhưng mà nàng lại tuyệt đối không ngờ rằng, Khương Huyên lại nhanh chóng sửa lại tâm tình, lại còn có thể nhân lúc bọn họ chơi đùa bên bờ hồ, đẩy mình xuống nước.

Yến Ninh lại nghĩ đến sau khi mình gả cho Thẩm Ngôn Khanh, ánh mắt của Khương Huyên mỗi khi nhìn về hướng mình tràn đầy đắc ý cùng châm chọc, nàng nhẹ nhàng đem đầu gối lên trên vai A Dung nhỏgiọng nói, "Đại biểu tỷ, nàng ấy nhất định cố ý."

Kiếp trước, sau khi nàng bị Khương Huyên đẩy vào trong hồ, Khương Huyên khóc nức nở quỳ gối ở trước mặt vợ chồng Lý quốc công nói rằng mình không phải là cố ý.

Yến Ninh chẳng qua chỉ là biểu cô nương sống nhờ ở phủ Lý Quốc công, cho dù Lý quốc công phu nhân coi nàng như con ruột đi chăng nữa, nhưng chính nàng lại luôn không dám quá tùy hứng.

Huống chi, khi đó tuổi của nàng còn nhỏ, lại là lần đầu tiên gặp mặt với Khương Huyên, vì vậy liền nghĩ, có lẽ nàng ấy thật sự không phải là cố ý.

Ai lại cố ý hãm hại với người mà chỉ mới gặp nhau lần đầu chứ?

Nhưng mà nay ngẫm lại, Yến Ninh mới hoảng hốt hiểu được, thì ra Khương Huyên đã oán hận mình từ ngay lần đầu tiên mới gặp, thậm chí cho tới bây giờ, Yến Ninh cũng không hiểu vì sao Khương Huyên lại oán hận nàng như thế.

Đời trước, nàng vì nhân hậu, nên không muốn vợ chồng Lý quốc công luôn lạnh lùng như băng tranh chấp vì nàng, không muốn làm cho Lý quốc công phu nhân lại vì mình mà phát sinh xung đột với Lý quốc công, vì vậy không truy cứu Khương Huyên.

Nàng chấp nhận lời Khương Huyên nói, sau đó nhìn Lý quốc công không vui mang theo Khương Huyên rời khỏi phủ Quốc công.

Nhưng bây giờ, Yến Ninh lại cảm thấy mình không thể tha thứ Khương Huyên.

Khương Huyên đời trước hại chết đại biểu tỷ A Dung mà nàng quan tâm nhất,, cho dù là đời trước, Yến Ninh đã báo thù cho A Dung, nhưng đến đời này, cho dù Yến Ninh luôn luôn mềm lòng khiếp đảm, nhưng vẫn không muốn tha thứ cho mỗi lần làm ác của Khương Huyên.

Cho dù đắc tội với Lý quốc công thì sao chứ?

Cho dù không đắc tội với ông ấy, thì Lý quốc công cũng không có cảm tình gì đối với các nàng.

"Đại biểu tỷ, muội khó chịu. Tỷ ôm muộ một cái đi. Ôm muội một cái thôi là được." Yến Ninh làm nũng vùi mặt vào trong lòng của A Dung cọ tới cọ lui, mềm nhũn, yếu ớt, bởi vì bị bệnh nên yếu ớt đến mức giống như chỉ cần chạm nhẹ vào cũng sẽ tan mất. A Dung càng thấy đau lòng hơn, một bên đem chăn đắp lên trên người của nàng, một bên thấp giọng oán trách nói, "Còn đang bị ốm lại còn nghịch ngợm. Nếu lại bị cảm lạnh thì thán thể sẽ càng khó chịu hơn, để xem muội làm sao." Chỉ là Yến Ninh đã tỉnh lại, nhìn tuy rằng vẫn còn gầy yếu bệnh hoạn như trước nhưng lại thêm mấy phần thần thái, điều này làm cho A Dung thở phào nhẹ nhõm một hơi, nàng nghiêng người phân phó nha hoàn bên người đi bẩm báo cho lão phu nhân và Lý quốc công phu nhân.

"Mẫu thân hôm qua canh chừng muội suốt cả đêm, tỷ thấy tinh thần mẫu thân không được tốt, vì vậy đã mời mẫu thân trở về phòng nghỉ ngơi."

"Đại cữu mẫu cũng là vì muội nên vất vả như thế. Lễ mừng thọ của lão phu nhân cũng bị muội làm rối tung lên." Yến Ninh áy náy nói.

"Cho dù là có người làm rối lễ mừng thọ, thì đầu sỏ gây nên chuyện này cũng không phải là muội. Muội cứ yên tâm mà dưỡng bệnh cho khoẻ đi, tỷ đi ra ngoài xem một chút." A Dung sờ sờ lên hai má của Yến Ninh, thấy nàng ngoan ngoãn dùng đôi má nóng bỏng cọ cọ vào lòng bàn tay của mình, nàng khôngkhỏi mỉm cười, nhu hòa nói, "Hôm kia Cửu hoàng tử sai người đưa tới chút hương liệu mới điều phối tặng làm quá chúc thọ cho lão phu nhân, tỷ ngửi thử thấy mùi hương hoàn toàn khác hẳn với hương liệu bán bên ngoài, đặc biệt lạ thường, lát nữa tỷ cho người mang sang đây để muội chơi.”

Nụ cười của nàng ôn hòa, nhưng khi Yến Ninh nghe được ba chữ "Cửu hoàng tử", cả người lập tức cứng ngắc, cảm thấy trong lòng vô cùng kinh hoàng.

Nàng ngước mắt lên nhìn A Dung đang mỉm cười dịu dàng, cảm thấy lạnh lẽo cả người.

hiện tại, khi A Dung nhắc tới Cửu hoàng tử thì trong giọng nói hoàn toàn không mang theo chút chán ghét nào.

Yến Ninh đột nhiên nghĩ đến, dường như nàng đã quên một sự kiện.

Sang năm sau, khoảng giữa hè của năm sau, Cửu hoàng tử và Thập hoàng tử đồng thời đến cầu thân với đại tiểu thư Khương Dung của phủ Lý Quốc công.

Cửu hoàng tử từng cầu thân với đại biểu tỷ của nàng.