Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 492: Trương Tùng hiến Tây Xuyên (2)




"Như vậy tốt quá" Trương Tùng nói: "Việc này không nên chậm trễ. Ngay ngày mai ta sẽ khởi hành đi Lạc Dương".

Phí Thi, Vương Luỹ ôm quyền nói: "Vĩnh Niên huynh bảo trọng".

Lưu Biểu thiết yến khoản đãi sĩ tộc Kinh Tương, Tào Tháo là khách quý nên đương nhiên cũng tham dự.

Rượu quá ba tuần, Lưu Biểu đột nhiên đứng dậy quát to: "Ta có một câu, chư vị hãy lắng nghe".

Âm thanh trong đại sảnh dần dần trở nên nhỏ xuóng, ánh mắt của mọi người đều nhìn vào người Lưu Biểu.

Lưu Biểu liếc nhìn một vòng quanh đại sảnh, hắn cất cao giọng nói: "Cô nay tuổi già sức yếu, dù vẫn còn lòng duy trì chính sự nhưng là lực bất tòng tâm. Hai con trai tuổi còn nhỏ, tài trí đần độn, không đủ lực gánh vác trách nhiệm trấn giữ Kinh Tương. Nay Cô có ý nhường Kinh Châu cho Tào công, khẩn cầu Tào công trấn giữ Kinh Châu. Chẳng hay ý của chư vị thế nào?"

Lập tức trong đại sảnh trở nên vô cùng tĩnh mịch.

Ngoại trừ Hàn Huyền và một số ít người biết ý định thực sự của Lưu Biểu, còn gần như tất cả sĩ tộc Kinh Tương đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Mặc dù bọn họ cũng có ý nghênh đón Tào Tháo vào làm chủ kinh Châu thế nhưng tất thảy mới chỉ ở giải đoạn chuẩn bị, căn bản vẫn chưa bước tới giai đoạn tiến hành thực sự. Mấy đại sĩ tộc Sái, Hoàng, Vương, Hàn thậm chí còn chưa chính thức thông qua sự việc này. Bọn họ thực sự không thể ngờ hôm nay Lưu Biểu lại nói ra những lời này trên bàn yến tiệc.

Trong lúc cấp bách không ai dám nghĩ xem lời nói này của Lưu Biểu là thật lòng hay chỉ là dò xét. Đám sĩ tộc Kinh Tương trong đại sảnh chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không ai dám tuỳ tiện bày tỏ thái độ.

Trong bầu không khí làm kẻ khác nghẹt thở, đột nhiên Tào Tháo đứng dậy, hắn nhìn Lưu Biểu vái chào một cái thật dài và nói với giọng vô cùng thành khẩn: "Tháo lâm vào thế cùng, may được Lưu Kinh Châu không chê mới được làm huyện lệnh Tân Dã. Tháo thực tâm rất cảm kích, thực không dám có vọng tưởng như vậy".

Lưu Biểu nói: "Năng lực của Tào công hơn Biểu này gấp bội. Không cần từ chối".

Tào Tháo vội la lên: "Nếu Lưu Kinh Châu vẫn khư khư cố chấp thì Tháo chỉ còn cách cao bay chạy xa mà thôi".

"Tào công sợ rằng bản thân Cô cố ý dò xét sao?" Lưu Biểu đột nhiên mỉm cười, bất chợt hắn quát to: "Người đâu?"

Ngay lập tức có một viên tiểu lại tay nâng ấn tín, tiết việt từ sau bức bình phong đi ra. Lưu Biểu cầm lấy ấn tín, tiết việt trịnh trọng đặt trên án. Hắn một lần nữa nhìn Tào Tháo nói: "Ấn tín và tiết việt đều ở đây. Xin mời Tào công".

"Chúa công không thể" Lưu Biểu vừa dứt lời, bất chợt có một viên tiểu lại tiến lên hai bước, quỳ trước đại sảnh, hắn dập đầu khóc không thành tiếng nói: "Kinh Châu là cơ nghiệp của chúa công một tay lập nên. Há có thể dễ dàng trao vào tay người sao? Nếu chúa công vẫn khăng khăng không bỏ ý định, hạ quan nguyện lấy cái chết ngay dưới thềm này để thể hiện lòng mình".

"Cần gì ngươi phải chết dưới thềm này?" Sắc mặt Lưu Biểu vô cùng lạnh lùng, hắn quát to: "Thân vệ đâu? Hãy mau chóng mang kẻ không biết thức thời vụ này ra ngoài…chém đầu răn chúng".

"Tuân lệnh!".

Ngay lập tức có hai tên giáp sĩ như lang như hổ bước nhanh vào trong đại sảnh, bắt viên tiểu lại đi ra ngoài. Viên tiểu lại cố sức giãy giụa, Hắnn ngửa mặt lên trời gào to: "Chúa công, hạ quan chết không nhắm mắt. Chết không nhắm mắt'.

Chỉ trong chốc lát, giáp sĩ đã mang đầu lâu của viên tiểu lại máu vẫn chảy đầm đìa vào trong đại sảnh.

Sĩ tộc Kinh Tương trong đại sảnh thực sự không ngờ Lưu Biểu lại thực sự giết viên tiểu lại đó. Tất cả biến sắc nhìn nhau, trong lúc này không ai dám bước ra khuyên can Lưu Biểu chuyện nhường Kinh Châu cho Tào Tháo nữa. Trong mắt Tào Tháo không khỏi xuất hiện một tia nghiêm túc. Nếu không phải Bàng Thống đã chỉ điểm trước cho hắn thì hắn cơ hồ đã bị Lưu Biểu này lừa gạt vào chỗ chết rồi.

Lưu Biểu đằng đằng sát khí nhìn mọi người trong đại sảnh quát: "Ai dám khuyên Cô nữa thì hãy nhìn gương tên tiểu lại đó".

Sái Mạo hít một hơi thật sâu, hắn đột nhiên bước ra khỏi hàng, hướng Tào Tháo vái chào rồi cao giọng nói: "Cung thỉnh Tào công lưu thủ Kinh Châu".

Hoàng Thừa Ngạn, Vương Sán, Hàn Huyền mấy người cũng rối rít bước ra khỏi hàng, cùng kêu lên phụ hoạ: "Cung thỉnh Tào công lưu thủ Kinh Châu".

Một khi tứ đại sĩ tộc đã biểu thị thái độ. Sĩ tộc Kinh Tương còn lại cũng tranh nhau noi theo, tất cả rối rít bước ra khỏi hàng cùng xin Tào Tháo tiếp quả Kinh Châu. Ánh mắt Lưu Biểu lạnh lùng bàng quan, sắc mặt bình thản lạnh lùng. Hắn thầm nghĩ rốt cuộc bọn này đã nói ra suy nghĩ thực sự của mình. Một khi các ngươi đã bất nhân vậy thì đừng trách Cô bất nghĩa.

Bất chợt trong lúc đó Lưu Biểu nhếch miệng cười đầy sát khí, đanh ác.

"Leng keng" Đột nhiên trong đại sảnh vang lên âm thanh của kim loại va chạm vào nhau.

Mọi người nghe thấy âm thanh đó vội vàng quay đầu nhìn. Công tử Lưu Kỳ từ sau bình phong bước ra. Lưu Kỳ cầm song kiếm trong tay, sắc mặt đầy sát khí. Lưu Kỳ liếc nhìn sĩ tộc Kinh Tương trong đại sảnh, hắn quát to: "Uổng công phụ thân ta xưa nay hậu đãi các ngươi. Không ngờ các ngươi lại là lũ tiểu nhân bội tín như thế. Các ngươi muốn đón Tào Tháo mà phản bội phụ thân ta. Ta không thể nhẫn nhịn được nữa. Người đâu?"

"Ô".

Lưu Kỳ vừa quát lên thì trong đột nhiên trong đại sảnh vang lên một tiếng hét như sấm gần như chấn vỡ màng tai của mọi người.

Mọi người vội vã quay đầu nhìn thì thấy một đám dã nhân toàn thân mặc da thú đang chen chúc nha tiến vào đại sảnh. Tên dã nhân đi đầu vóc người cao lớn, khoảng hơn một trượng. Mắt to như chuông đồng, da như than lửa. Trong tay hắn cầm một cái vồ sắt vừa to vừa nặng. Trên cổ hắn đeo một dây xích làm bằng đầu lâu người.

Dã nhân này không ai khác mà chính là con trai của lão Phiên vương Võ Lăng Sa Đà, tân Phiên Vương Sa Ma Kha.

Nhìn thấy tướng mạo Sa Ma Kha như hung thần ác sát đến ngay một người có kiến thức rộng lớn như Tào Tháo cũng không khỏi hít một hơi thật sâu.

Lưu Kỳ vung tay lên quát to: "Trói lại tất cả cho bản công tử".

"Ô".

Sa Ma Kha ầm ầm trả lời, hắn vung tay lên. Mười mấy tên dã nhân sau lưng hắn ùa lên xô ngã sĩ tộc Kinh Tương trong đại sảnh.

Tuy Sái Mạo là anh vợ Lưu Biểu nhưng hắn cũng không ngoại lệ. Sái Mạo tức giận nhìn Lưu Kỳ quát to: "Lưu Kỳ, ngươi điên hả? Dám vô lễ như vậy ư?"

"Điên ư?" Lưu Kỳ lãnh đạm nói: "Bản công tử không điên mà là các ngươi điên rồi".

"Ngươi!" Sái Mạo nổi giận, hắn nhìn Lưu Biểu nói: "Chúa công, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao không ngăn công tử lại?"

"Không cần" Trên gương mặt Lưu Biểu đột nhiên hiện lên sát khí, sự hung ác. Hắn lãnh đạm nói: "Ý của công tử cũng là ý của Cô".

"Hả? Là ý của chúa công sao?" Sái Mạo, Hoàng Thừa Ngạn, Vương Sán giật mình kinh hãi, thất thanh nói: "Mới vừa rồi chúa công còn muốn nhượng lại Kinh Châu".

"Ai" Tào Tháo vẫn một mực ngồi yên từ nãy giờ đột nhiên thở dài một tiếng. Hắn nhìn Sái Mạo, Hoàng Thừa Ngạn mấy người nói: "Chẳng lẽ chư vị vẫn chưa nhìn ra sao? Hôm nay Lưu Kinh Châu bày ra tiệc này chính là bố trí Hồng Môn yến. Lưu Kinh Châu là muốn diệt trừ chư vị và Cô đây, chấm dứt hậu hoạn. Cô đã làm liên luỵ tới chư vị rồi".

"Hả?" Sái Mạo, Hoàng Thừa Ngạn, Vương Sán vội hỏi Lưu Biểu: "Chúa công, vì sao lại vậy?" Nguồn tại http://

Lưu Biểu lãnh đạm nói: "Các ngươi có ý muốn vứt bỏ Cô, vì sao Cô không thể giết các ngươi?'

"Lưu Biểu người điên rồi" Sái Mạo giận dữ quát to. "Năm đó nếu không phải là ta thì một thư sinh như ngươi sao có thể trở thành chủ Kinh Châu? Ta lại còn chịu thiệt gả muội muội cho ngươi. Ta không ngờ ngay hôm nay ngươi lại lấy oán báo ân. Ta thật sự có mắt như mù lại đi thờ phụng một lẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa như ngươi".

Binh!

Sái Mạo vừa dứt lời, lưu Kỳ đã vung tay tát một cái rất mạnh vào mặt Sái Mạo. Lưu Kỳ chỉ vào mặt Sái Mạo mắng: "Người vong ân phụ nghĩa chính là ngươi".

"Lưu Biểu, thất phu!" Thái Thú Giang Hạ là Hoàng Tổ cố sức vùng vẫy hai cái nhưng vẫn không thoát ra được, hắn tức giận mắng: "Hôm nay dù ngươi có thể giết chết Lão Tử ta, Lưu thị của ngươi cũng không có một kết cục tốt đẹp. Con trai Hoàng Xa của Lão Tử sẽ thống lĩnh đại quân Giang Hạ tiến tới Tương Dương báo thù cho Lão Tử. Ha ha ha".

"Cô ở Tương Dương chờ con ngươi tới báo thù" Lưu Biểu cười âm hiểm rồi hứn quát lên: "Mang tất cả ra ngoài bêu đầu".

Trương Tùng nhìn Mã Dược vái chào rồi hắn cung kính nói: "Tại hạ Trương Tùng, Tòng Sự Ích Châu tham kiến Thừa tướng".

"Ích Châu Trương Tùng?"

Sắc mặt Giả Hủ khẽ biến, hắn vội vàng tiến tới thì thào vào tai Mã Dược mấy câu.

Mã Dược lập tức tiến tới đỡ Trương Tùng đứng dậy. Hắn vui mừng nói: "Tiên sinh hãy mau đứng dậy".

"Tạ ơn Thừa tướng".

Trương Tùng không khỏi đắc ý khi hắn thấy Mã Dược dùng hậu lễ đối đãi. Hắn bái lạy một lần nữa rồi cùng Mã Dược ngồi quanh án.

Mã Dược hỏi: "Tiên sinh không quản ngại đường xa ngàn dặm từ Tây Xuyên tới Lạc Dương là có chỉ giáo gì?"

Trương Tùng đưa tay vuốt chòm râu ngắn rồi hắn ra vẻ giận dữ nói: "Thừa tướng cho là Xuyên Trung không có người có thể đoán ra kế giương đông kích tây của Thừa tướng sao?'

Mã Dược giả bộ không hiểu hỏi: "Hà cớ gì tiên sinh lại nói những lời ấy?"

Trương Tùng nói: "Thừa tướng muốn dùng kế nghi binh lôi kéo đại quân Tây Xuyên ra đường Tử Đồng, Lãng Trung. Thừa tướng lại âm thầm phía một toán tinh binh lẻn theo con đường nhỏ Âm Bình thừa dịp tiến đánh Thành Đô, có phải vậy không?"

Mã Dược kinh hãi, biến sắc hỏi: "Tại sao tiên sinh lại biết được?"

Trương Tùng hỏi: "Tùng chỉ muốn hỏi Thừa tướng xem có phải thế không?'

Mã Dược nói: "Đúng như vậy".

Trương Tùng nói: "Chẳng lẽ Thừa tướng không sợ Lưu Ích Châu sẽ phái một toán tinh binh trấn giữ con đường nhỏ Âm Bình sao? Một khi đã như vậy quân tinh binh của Thừa tướng sẽ lâm vào tuyệt cảnh tiến không được mà thoái cũng không xong, chết không có chỗ chôn".

"Cô khinh thường người Xuyên quá" Mã Dược toát mồ hôi lạnh, hắn nhìn Giả Hủ nói: "Văn Hoà, hãy cấp tốc báo tin cho Cam Ninh tướng quân ở Trường An quay về Lạc Dương. Việc kỳ tập Tây Xuyên hãy hoãn lại".

"Thừa tướng không cần nóng vội như thế" Trong lòng Trương Tùng vô cùng khoái trá khi hắn thấy Mã Dược khẩn trương như vậy. Hắn khoát tay ngăn cản nói: "Mặc dù Xuyên Trung không thiếu danh sĩ nhưng người có thể phá giải kế giương đông kích tây của Thừa tướng cũng chỉ có mấy người nhìn thấu nhưng cũng chưa chắc đã vì Lưu Chương mà hiến kế'.

"Hả?" Mã Dược nói: "Xin rửa tai lắng nghe".

Trương Tùng nói: "Lưu Chương là kẻ hèn yếu, nhu nhược. Bàng Hi, Triệu Vĩ thâu tóm quyền hành, làm điều sai trái. Sĩ tộc Xuyên Trung oán thán dậy đất, dân chúng lầm than không thể tả, chỉ hy vọng Thừa tướng vào làm chủ Tây Xuyên. Ôi…".

Mã Dược nói: "Cô cũng có ý tạo phúc cho Tây Xuyên nhưng đường trong Thục gian khó"

Trương Tùng lấy từ trong ống tay áo ra một cuốn sách lụa, hắn nhìn Mã Dược nói: "Tại hạ thường đi khắp đó đây Tây Xuyên, tự tay vẽ một bản đồ địa hình Tây Xuyên. Nay Tùng có ý muốn hiến Thừa tướng, trợ giúp Thừa tướng vào Xuyên. Thế nhưng…".

Bàn tay Mã Dược đã đưa ra một nửa vội rụt lại, hắn khoát tay nói: "Tiên sinh cứ nói. Đừng ngại".

Trương Tùng nghiêm nghị nói: "Tại hạ muốn Thừa tướng phải lập lời thể. Sau khi Thừa tướng vào Xuyên phải coi trọng lợi ích của người Xuyên. Tuyệt đối không được áp dụng chính sách mới ở Quan Trung đối với sĩ tộc, dân chúng Tây Xuyên. Chẳng hay như vậy có được không?'

Mã Dược nghe vậy chần chừ nói: "Cái…".

Trương Tùng thấy Mã Dược do dự không quyết thì hắn nói tiếp: "Nếu Thừa tướng nguyện lập lời thể, tại hạ có thể thuyết phục danh tướng Xuyên Trung là Trương Nhiệm, Nghiêm Nhan quay giáo về với Thừa tướng, dâng tặng Gia Manh Quan, Kiếm Các, cung nghênh đại quân của Thừa tướng vào Xuyên".

"Hả?'

Nghe vậy tim Mã Dược đập thình thịch.

Kể từ sau khi thu phục Hán Trung, quân mật thám Lương Châu đã thu thập được rất nhiều thông tin về Tây Xuyên. Rất nhiều lần Mã Dược đã được nghe nói tới đại danh của danh tướng Xuyên Trung là Trương Nhiệm, Nghiêm Nhan. Thái Thú Hán Trung là Trương Tú cũng đã mấy lần khởi binh tấn công Gia Manh Quan, hắn muốn giải trừ chướng ngại ngăn cản đại quân của Mã Dược vào Xuyên trong tương lại nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong tay Trương Nhiệm.

Trương Nhiệm có thể làm Trương Tú mấy lần thất bại là đủ thấy hắn rất có tài năng.