Hành Trình Chinh Phục Hủ Nữ Của Nam Chính

Chương 3




Buổi trưa ánh mặt trời gay gắt dùng những tia nắng mạnh mẽ của mình quyết tâm gọi dậy hai bóng dáng đang ngủ say sưa kia dậy

(Mặt trời bày tỏ: Trông họ ngủ thật yên bình a~ ta là ta không nỡ gọi dậy đâu nhưng đó là công việc của ta a~ Không hoàn thành là ta sẽ bị trừ lương á huhu 

Đừng nghĩ ta sướng thực ra ta khổ lắm í chứ bộ )

Thân ảnh nhỏ bị nắng chiếu vào, mày đẹp nhíu lại . Khoảng một lúc sau lông mi của bóng dáng nhỏ khẽ rung động, mở ra để lộ đôi tử mâu xinh đẹp, yêu mị nhưng giờ đây nó lại rất hoảng loạn. Hy Hy vội quay đầu sang bên cạnh nhìn thấy cô và cậu thở phào nhẹ nhõm

May quá ma ma đã trở về bên cạnh cậu . 

May quá ma ma không bỏ lại cậu mà đi

Thật tốt khi tất cả đều là sự thật và nó không phải một giấc mơ

Một giấc mơ mà khi cậu tỉnh dậy tất cả cậu thấy đều sẽ biến mất

Cậu rất sợ rất sợ điều đó là sự thật 

Nếu như vậy thì cậu nên làm sao đây? 

Hy Hy cứ nhìn Thiên Linh cô chằm chằm như sợ cô chỉ là ảo giác của mình chớp mắt một cái thôi cô sẽ biến mất vậy

Thiên Linh đang ngủ nhưng cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình chằm chằm vậy,  miễn cưỡng ngồi dậy mở ra đôi mắt đang nhập nhèm buồn ngủ của mình cô nhìn lại cậu

Hai người họ cứ nhìn nhau chằm chằm chằm chằm chằm

Xong cô lại gật gù nằm phịch xuống giường.... ....... ngủ tiếp

Hy Hy cười khẽ : "Ma ma vẫn hám ngủ như vậy! "

Cậu bò qua người cô định xuống giường để tìm một thứ giúp cô tỉnh ngủ

Cậu thừa nhận ma ma mình rất hám ngủ . Cô mà không ngủ đủ giấc sẽ chẳng ai gọi cô dậy được.  Nhưng đó cũng là một trong những nét đáng yêu và dễ thương của cô nhưng mấy tên nam nhân cặn bã kia lại không thấy được! Hừ!  Đúng là có mắt như mù mà! 

Cậu vẫn không hiểu tại sao hắn ta có thể yêu được mấy người nam nhân có mắt không tròng như vậy chứ????? Chẳng lẽ mắt hắn cũng bị vấn đề nhỉ???? Chắc chắn là như vậy rồi!  Chậc chậc toàn mấy bọn người mắt gắn sau mông thôi a~

(Au: Cháu trai mấy tên nam nhân đó mà nghe được những ý nghĩ trong đầu cháu ta thề cháu sẽ bị bọn họ mang đi SM hoặc chơi 3P, 4P đó cháu trai à)

Nhưng khi cậu bò đến mép giường Thiên Linh bỗng tỉnh dậy lần hai dang tay ra  ôm cậu vào lòng và kéo cậu nằm xuống giường giọng nói thập phần lười biếng

- Hy Hy vẫn còn sớm~ Con nên ngủ tiếp đi ha~

Cậu bất đắc dĩ cười cười nói:

- Ma ma hiện giờ đã quá giờ cơm trưa a~

Nhưng Thiên Linh cô vẫn không phản ứng gì chỉ là cái đầu của cô vẫn vùi sâu vào vai cậu giọng nói tuy lười nhác nhưng rất quyến rũ kia lại vang lên:

- Hy Hy ma ma mệt quá! 

Cậu định dụ dỗ cô dậy nhưng khi nhớ tới việc gì đó mọi lời nói chuẩn bị nói ra đều bị nuốt xuống

Phải rồi , cậu quên mất! Trong khi linh hồn sáp nhập hoàn toàn vào thể xác con người sẽ có dấu hiệu mệt mỏi, ham ngủ, khi thức dậy lại ăn rất nhiều để bổ sung năng lượng xong rồi lại ngủ cứ lặp đi lặp lại tuần hoàn như vậy cho đến khi linh hồn với thể xác hoàn toàn hoà vào làm một.  Sau khi linh hồn và thể xác hòa vào làm một những triệu chứng kia sẽ hoàn toàn biến mất

Cậu thật đãng trí khi quên mất chuyện đó.  Hy Hy dịu dàng nói 

- Vậy ma ma cứ ngủ đi nha~ Hy  Hy sẽ ngoan để ma ma ngủ

- Ân~

Xong cậu cũng nhắm mắt, tham lam hít hà muì hương của mẹ cậu nở nụ cười thỏa mãn và đầy hạnh phúc 

Ước gì cậu có thể làm thời gian dừng lại mãi mãi để cậu có thể hưởng thụ hơi ấm của ma ma mãi mãi

Và hai người họ đã tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu

Hậu trường

Đạo diễn *đập tờ kịch bản xuống mặt bàn*: Hy sao cô suốt ngày cho mẹ con nhà đó ngủ suốt vậy? Ngủ hoài ngủ mãi ngủ riết thành heo luôn rồi! !!!!!!!

Hy *đau khổ*: tôi đang bị bí ý tưởng a~;;-;; Xin ông và độc giả tha thứ cho đứa đang bị bí ý tưởng như tôi

Đạo diễn*nhăn mặt*: tôi hiểu nhưng chuyện này không thể tha thứ .Tôi quyết định trừ lương cô 

Hy* tức giận đập bàn*: Này cái ông già hói đầu ế vợ kia chính tôi mới là người thuê ông về đây làm gì có tiền lương hả hả????? 

Đạo diễn *tức giận*: Hy cô giám bảo tôi ế??????????? Hừ tôi nghỉ việc! !!!

Sau đó hất mặt ngoáy mông đi

Bỗng có tiếng chuông điện thoại, mặt ông ấy khi nhìn vào bỗng ôn nhu đến lạ kì

Ông ấy nhanh chóng bắt máy và nói:

- Mau đến đón em, anh yêu!!!!

○.○||| Đừng bảo là.... ...... ...... ...... ..... Ôi má ơi! !!!!!!!!!!!!!!!!

Ông ta đám cưới không mời mình huhuhuhu;-;

Ông già nhớ đó

Mị mà hết ế có bạn trai và kết hôn cũng không bao giờ mời ông!!!!!!!!!!

Uầy xin thông báo mị đã tìm được đạo diễn mới bộ phim xin được tiếp tục

Xin lỗi vì trục trặc kĩ thuật xảy ra vừa nãy

Thiên Linh cô bị đánh thức bởi đói bụng.  Mở mắt ra cô nhìn thấy Hy Hy cười thật hiền nói

- Ma ma dậy rồi!  Người có thấy đói không?

Cô bỗng cảm thấy xấu hổ và tội lỗi khi lại để con trai mới 5 tuổi nhịn đói mà ngủ cùng mình, cô nhẹ giọng:

- Hy  Hy cho ma ma xin lỗi con đi thay đồ đi ma ma sẽ dẫn con đi ăn

Cậu gật đầu

- Ân~ Ma ma con không sao. Người không cần phải xin lỗi.  Con biết người rất mệt a

- Cảm ơn con đã hiểu cho ma ma

- Ân

.

.

.

.

.

Sau khi thay đồ cô dắt cậu đi ra quán cơm gia đình gần đấy. Vừa đi hai mẹ con vừa nói chuyện rất vui. Cô cảm thấy có con trai cũng không tệ lắm a~

Vì mải nói chuyện nên cô bị va vào người nọ . Cô lảo đảo suýt ngã may mà hắn nhanh tay đỡ lấy cô

Bên cạnh Hy Hy lo lắng nhìn cô nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt người nọ mắt cậu xoẹt qua một tia sáng nở nụ cười đầy ẩn ý

"Xuất hiện rồi sao"

Còn cô choáng váng ngẩng lên định cảm ơn người nọ nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt và sắc đẹp của anh ta thì ngây người

Oa oa oa đây chính là ôn nhu thụ trong truyền thuyết aaaaaa!!!!!!

Bỗng cô buột miệng nói

- Lam Thừa Ân? 

Người kia cũng ôn nhu cười:

- Linh Nhi lâu lắm không gặp em vẫn hậu đậu như vậy.

Trong lòng cô lại gào thét lần 2

A a a a a cô được gặp nam chính Lam Thừa Ân rồi! Đó chính là thần tượng của cô nha!!!!!

Hỏi vì sao? Vì anh ấy làm thụ a~