Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 41




Rất nhanh xe đã chạy đến bệnh viện. Cố Ngạo vội vàng bế Trang Tinh chạy vào nhờ giúp đỡ. Trang Bảo và Trang Dụ cũng hớt ha hớt hãy bế Cố Minh chạy theo. Mấy cô y tá giúp anh đỡ bé lên giường đẩy sau đó đưa vào phòng cấp cứu. Bác sĩ đợt này chữa thương cho bé không ai khác chính là Cố Hàm anh hai Cố Ngạo. Bé ở bên trong khỏang nữa canh giờ thì có y tá chạy ra thông báo với Trang Dụ: " Cậu là người nhà của cháu bé đúng không?"

Trang Dụ lau lau nước mắt gật đầu: " Đúng! Tôi là ba của bé! Con tôi như thế nào rồi!"

Cố y tá nói: " Hiện tại bé vẫn chưa qua cơn nguy hiểm. Cháu bé mất máu quá nhiều. Mà loại máu này của bé rất hiếm ngân hàng máu bệnh viện của chúng tôi không đủ. Chúng cần sự giúp đỡ của cậu."

Trang Dụ vén tay áo lên: " Cô lấy máu của tôi đi! Muốn lấy bao nhiêu cũng được!"

Y tá gật đầu: " Được! Vậy anh mau theo tôi làm xét nghiệm! "

Trang Dụ đi theo để y ta lấy mẫu máu kiểm tra rồi ra ngoài ghế ngồi cạnh Cố Ngạo chờ. Cố Ngạo vỗ vai cậu an ủi: " Tiểu Tinh không sao đâu! Một lát có baba của nó truyền máu thì nó sẽ ngoan ngoãn không bị gì đâu!"

Trang Dụ vẫn còn hồi hộp chờ kết quả. Cuối cùng y tá thông báo máu của cậu không phù hợp: " Máu cậu không trùng khớp với máu của bé! Anh xem còn ai là người thân của bé thì kêu đến làm xét nghiệm thử đi! Nếu kéo dài quá lâu e là rất nguy hiểm!"

Trang Dụ thất thần, nước mắt bắt đầu rơi tiếp: " Làm sao đây! Tại sao không phù hợp. Tôi biết tìm ai bây giờ!"

Trang Dụ chợt nhớ tới Cố Ngạo cũng là cha của con. Cậu kéo tay anh, khóc lóc cầu xin: " Cố Ngạo! Anh mau đi làm kiểm tra đi! Em cầu xin anh mà mau cứu con em đi!"

Cố Ngạo bất đắc dĩ nhìn cậu: " Nhưng anh không phải người thân của tiểu Tinh e là không phù hợp."

Trang Dụ cương quyết khẳng định: " Không! Chắc chắc sẽ phù hợp! Anh mau giúp em đi! Hu hu!"

Cố Ngạo nghe theo cậu đi kiểm tra, đánh cược một phen thử xem sao. Thật không ngờ máu của anh thật sự phù hợp với tiểu Tinh. Anh truyền một lượng máu khá nhiều cho bé rồi nằm nghỉ trên giường bệnh lấy lại sức. Trang Dụ để Trang Bảo bế Cố Minh ngồi trước phòng cấp cứu chờ. Cậu thì vào trong thăm Cố Ngạo một lúc.

" Cám ơn anh đã giúp con em! Anh cảm thấy sao rồi? Có thấy khó chịu ở đâu không?"

Cố Ngạo tựa người vào thành giường, nắm lấy tay cậu nói: " Anh ổn rồi! Em không cần cảm ơn anh! Đây là chuyện đương nhiên anh nên làm! Huống hồ tiểu Tinh là con trai em cũng xem như nó là con ruột của anh. Em đừng lo lắng quá tiểu Tinh không sao đâu!"

Trang Dụ thấy dễ chịu hơn trong lòng " Ừm" một tiếng đáp lại anh.

Ngồi một lúc thì Trang Bảo bế tiểu Minh chạy vào nói gấp gáp: " Bác sĩ! Bác sĩ ra rồi! Tiểu Dụ mau đi xem tiểu Tinh đi!"

Cậu nhanh chóng chạy theo anh gặp bác sĩ hỏi: " Con tôi sao rồi bác sĩ? "

Cố Hàm trả lời: " Cháu bé không sao? Máu đã được cầm lại rồi! Mà bé bị ngoài chấn thương nhẹ ở vùng đầu còn bị trặc khớp tay trái. Cậu nhớ chú ý chăm sóc cho bé cẩn thận. Bé hiện tại được chuyển qua phòng hồi sức rồi. Cậu có thể vào thăm bé nhưng đừng làm ồn quá."

Cậu cảm ơn bác sĩ rồi cùng Trang Bảo chạy đi vào xem Trang Tinh.

Cố Hàm thấy cậu đi xong mình cũng đi vào phòng gặp Cố Ngạo. Anh lên tiếng: " Em gặp lại Trang Dụ từ lúc nào? Em tha thứ cho cậu ta rồi sao?"

Cố Ngạo nhìn anh đáp: " Em tìm được cậu ấy cũng được gần hai tháng rồi! Em cũng không hận Trang Dụ. Em không biết là mình ngu ngốc hay quá lụy tình nhưng em biết em không cách nào quên được em ấy. Em muốn Trang Dụ được hạnh phúc mà người mang nó đến chính là em!"

Cố Hàm hiểu: " Chuyện của em anh không tiện xen vào! Em muốn sao thì tùy, miễn em thấy vui là được. Mà anh hỏi này hai đứa bé kia cùng em có quan hệ gì không? Tại sao lại giống em y đúc như thế? Còn nữa dòng họ ta mang dòng máu hiếm chứa loại huyết thanh đặc biệt tại sao nhóc con kia lại trùng nhóm máu với em."

Cố Ngạo đắng đo: " Em cũng không biết thế nào! Hai bé là con ruột của Trang Dụ! Em không biết là tiểu Tinh cùng nhóm máu với em. Em đang nghi ngờ Trang Dụ đang giấu diếm em chuyện gì đó. Anh giúp em một chuyện được không?"

Cố Hàm gật đầu: " Em muốn anh giúp chuyện gì! Nói đi!"

Cố Ngạo bức cọng tóc mình đưa cho anh: " Em muốn anh làm xét nghiệm ADN cho em và Trang Tinh. Anh nhớ giữ bí mật này đừng để Trang Dụ biết. Khi nào có kết quả thì báo cho em một tiếng!"

Cố Hàm chấp nhận rồi ra ngoài để anh nghỉ ngơi.

Trang Dụ ngồi xuống ghế nắm lấy bàn tay không bị thương của Trang Tinh thì thầm: " Con mau khỏe lại đi! Baba xin lỗi! Cũng do baba quá sơ ý mới hại con bị ngã! Con tha lỗi cho baba nha! Chờ khi con tỉnh lại baba sẽ nấu thịt bò xào cho con ăn và mấy món ngon khác nữa! Con chịu không?"

Trang Tinh vẫn chưa tỉnh dậy do tác dụng thuốc mê còn xót lại. Do vậy Trang Dụ ngồi chờ chừng nào bé tỉnh lại thì mới an tâm. Cío Minh đến gần em trai kề sát tai bé nói: " tiểu Tinh! Em mau mau khỏe lại nha! Em tỉnh lại anh liền nhường hết kẹo cho em! Anh cái gì sau này cũng nhường em hết!"

Trang Bảo lấy trong túu viên socola đặt vào tay tiểu Tinh: " Chú Bảo cũng nhường kẹo con con. Tiểu Tinh ngoan ngoãn nhanh nhanh tỉnh dậy nha!"

Trang Tinh mí mắt giật giật từ từ mở ra bé nói giọng yếu ớt: " Cái này là mọi người hứa với con đó nga! Không được nuốt lời đâu!"

Trang Dụ mừng rỡ lấy bông y tế thấm nước cho bé con uống. Cố Minh vui vẻ vỗ vỗ ngực: " Anh chắc chắc giữ lời! Không thôi anh sẽ biến thành heo! Nhưng mà anh chia em thêm một ít kẹo thôi nha! Anh cũng muốn ăn nữa a! Hi hi!"

Trang Dụ bó tay với tiểu Minh thế mà cũng nói cho được. Con nít đúng là con nít.