Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 31




Trang Dụ nằm viện thêm hai ngày nữa thì được về. Ngày nào Cố Ngạo cũng đến mang theo nhiều đồ ăn ngon để tẩm bổ cho cậu. Hai người cũng chẳng nói gì đến quá khứ chỉ là nói một vài câu vụn vặt thôi.

Hôm nay Trang Dụ được xuất viện. Cậu nhân lúc Cố Ngạo còn chưa tới liền nhanh chóng thu dọn đồ đạc về nhà. Mới vừa đi ra khỏi cổng bệnh viện cậu đã thấy xe của Cố Ngạo đang đậu sẵn chờ mình. Cố Ngạo hạ kiến xe xuống, ló đầu ra nói:

" Trang Dụ! Em lên xe đi! Tôi chở em về nhà."

Trang Dụ nói " Không cần đâu! Tôi tự bắt xe buýt về được. "Cậu không đợi anh trả lời liền cầm theo dỏ đồ quay đầu chạy.

Cố Ngạo tức muốn hộc máu, mở cửa xe ra chạy đuổi theo cậu. Anh bắt kịp cậu rất nhanh sau đó. Trang Dụ bị Cố Ngạo nắm lấy tay ghị lại, anh nói: " Chạy cái gì mà chạy! Tôi bảo em lên xe thì em lên xe! Em dám ý kiến! Em không chịu lên tôi cũng bắt em lên."

Anh nói vừa hết câu đã bế ngang Trang Dụ lên đi về phía xe. Cậu giải dụa kêu: " Thả tôi xuống! Anh làm gì vậy? Ở đây rất đông người đó! Tôi ngại lắm!"

Cố Ngạo vẫn không bỏ cậu xuống: " Cũng biết ngại nữa sao? Vậy khi nãy chạy làm gì? Hại tôi đuổi theo em một quảng đường xa như vậy. Tôi không bỏ xuống đấy em làm gì được tôi! Họ nhìn thì để cho họ nhìn. Ai dám nói gì tôi. Mặt tôi cũng dày như tường thành rồi. Tôi còn sợ gì nữa."

Trang Dụ đuối lý với kẻ ngang ngược này nên đành quay đầu núp vào ngực anh. Mặt cậu cũng dần đỏ lên rồi! Tới xe Cố Ngạo đặt Trang Dụ ngồi xuống ghế phụ sau đó thắt dây an toàn cho cậu. Xong xuôi anh lái xe đưa cậu về nhà.

Do khu chung cư này nằm trong một con đường vắng, nhỏ hẹp nên xe không thể chạy vào. Cố Ngạo đành tìm đại một chỗ đỗ xe rồi bế cậu ra ngoài. Anh trực bế cậu đi đến nhà luôn không cho cậu xuống. Trang Dụ cũng không chống cự nữa, mặc cho anh đem mình đi. Đi cũng phải hơn nữa tiếng mới đến trước cửa nhà cậu. Anh ấn chuông chờ người ra mở.

Trang Bảo nghe tiếng chuông cửa nhanh chân chạy ra xem là ai. Biết người đến là Cố Ngạo, Trang Bảo lập tức mở cửa ra cho anh vào. Trang Bảo định lên tiếng thì Cố Ngạo đã ra hiệu " xuỵt! Anh im lặng một chút Trang Dụ đã ngủ rồi! Phòng ngủ ở đâu anh chỉ em đi ". Anh theo hướng Trang Bảo chỉ đem cậu vào đặt nhẹ nhàng cậu lên giường, lấy chăn đắp cẩn thận cho cậu. Hai nhóc con chạy vào thấy baba đã ngủ nên cũng rón rén bước chân nhẹ nhàng thơm lên má của baba một cái liền ra ngoài theo Cố Ngạo.

Hai bé lon ton chạy theo sau anh, do chận ngắn quá hai nhóc phải rất tốn sức mới theo kịp anh. Cố Ngạo ra sopha ngồi cùng Trang Bảo. Tiểu Minh và tiểu Tinh thở hồng hộc cũng leo lên ngồi. Cố Ngạo nhịn không được độ đáng yêu của hai bé nên nhéo nhéo má chúng nói: " Chân ngắn theo không kịp chú thì đi từ từ! Chạy chi mà thở như cún con vậy?"

Hai nhóc hi hi cười, tiểu Minh nói trước: " Cháu rất thích chú nha! Bây giờ cháu còn nhỏ nên chân ngắn! Chờ cháu lớn lên sẽ cao hơn chú cho coi! Tới lúc đó chú không đuổi kịp tụi cháu đâu. Nhưng chú yên tâm nha tụi cháu sẽ chờ chú á! Hắc hắc!"

Tiểu Tinh bi bô nói theo anh trai: " Đúng nha! Chú đẹp giai! Sau này chú già cháu sẽ cỗng chú! Hihi"

Cố Ngạo tâm tình vui vẻ lên, không ngờ hai nhóc con này lại giống tính cách mình hồi nhỏ ghê luôn. Năm xưa cậu cũng theo mấy anh em của mình trả lời leo lẻo cái miệng làm cho ba mẹ vừa vui vừa đau đầu. Anh có mang theo một túi kẹo và vài món ăn vặt anh để lên bàn nói:

" Đây là chú Ngạo mua cho ba chú cháu đó! Chia nhau ra ăn đi. Nhưng ăn cũng vừa phải thôi một chút nữa là tới giờ ăn cơm trưa rồi.

Ba chú cháu nhìn thấy đống đồ ăn vặt con mắt sáng rực lên. Mỗi người nhận lấy túi chia đều ra. Trang Bảo và hai cậu nhóc thôu rồi, phảu ăn đồng chia đủ mới chịu. Cố Minh xé túi kẹo ra lấy ra chia cho mỗi người từng cục từng cục đến khi hết thì thôi. Cuối cùng còn dư hai cục kẹo sữa, ba người vò đầu không biết phải làm sao quay sang nhìn Cố Ngạo chờ cầu cứu.

Cố Ngạo cười cười bó tay với ba người này. Anh cầm hai viên kẹo cho vào túi áo mình nói: " Hai viên này là của chú và baba vậy là mỗi người đều có phần rồi. Không cần mặt nhăn mày nhó nữa. Lát nữa baba dậy chú sẽ đưa cho."

Nghe được câu trả lời hợp tình hợp lý này ba ngườu ôm đống kẹo của mình trên tay gật gật đầu đồng ý rồi đem chúng đi cất để dành ăn từ từ.

Cố Ngạo cũng mò xuống bếp xem xem còn gì để nấu không. Anh mở tủ lạnh ra thấy còn chút thịt và rau củ nên làm một vài món thanh đạm để ăn cơm. Anh nhớ lúc trước lần đầu nấu món cháo khó nuốt cho Trang Dụ, anh không chấp nhận được chuyện này nên đã âm thầm đi học nấu ăn chờ có cơ hội nấu cho cậu ăn. Chỉ là không ngờ anh phải chờ tận bốn năm trời.

Nấu ăn xong, Cố Ngạo dọn chén bát ra bàn, bày thức ăn nóng hổi lên. Anh gọi ba chú cháu Trang Bảo lại nói: " Mấy người các anh ăn trước đi! Chút nữa em lấy một phần đem vào phòng cho Trang Dụ!". Trang Bảo và hai cậu nhóc đồng ý rồi cùng nhau đánh chén.

Cố Ngạo đem thức ăn vào phòng chờ Trang Dụ tỉnh dậy rồi cùng ăn. Ngửi được mùi thơm phưng phức Trang Dụ hai mắt giật giật tỉnh dậy, bụng cũng bắt đầu réo lên đòi ăn.

Cố Ngạo thấy cậu dậy liền lấy khăn thấm nước ấm lau mặt cho cậu rồi nói: " Em ăn cơm đi! Tôi có nấu vài món cho em này!"

Trang Dụ nhìn mấy món đồ ăn trong có vẻ đẹp mắt rồi nhìn anh. Liết qua liết lại mấy cái, Trang Dụ không khỏi rùng mình. Chập trước chỉ vì ăn cháo của Cố Ngạo mà cậu bị tào tháo dí tới đi không nổi. Bây giờ anh lại nấu cho cậu ăn. Có khi nào anh định trả thù cậu bằng cách này không ta? Cậu nuốt một ngụm nước bọt, do do dự dự cũng cầm đũa lên ăn. Cậu không ngờ nha tài nấu ăn của Cố Ngạo lại tiến bộ đến vậy. Có khi anh còn nấu ngon hơn cậu nữa.

Cố Ngạo thấy cậu ăn xong một đũa rồi ngồi yên bất động không nhúc nhích. Anh lấy đôi đũa gắp ăn thử thấy vẫn không sao mà. Anh có chút bất đắt dĩ nhìn đống đồ ăn hỏi: " Khó ăn lắm sao? Hay để tôi đem đi đổ rồi kêu đồ ăn ở ngoài!"

Trang Dụ vội cản tay anh không cho đem đồ ăn đi lên tiếng: " Không phải! Chỉ là không ngờ anh nấu ăn lại tiến bộ đến vậy thôi!"

Cố Ngạo hơi giật mình: " Ồ! Là vậy sao? Nếu thế thì em ăn nhiều vào đi!"

Cố Ngạo gấp thêm mấy món cho vào bát cơm của cậu. Hai người ăn trong một không khí đầm ấm mà bấy lâu nay họ đã bỏ lỡ suốt chừng ấy năm trời. Mặt dù hai người không nói gì nhiều nhưng ăn lại thấy ngon miệng hơn thường ngày.