Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 28




Sau khi đi viếng mộ ba về Trang Duy quay về nhà họ Cố ăn cơm. Mọi người hôm nay đều tụ tập rất đông đủ không thiếu một ai. Tất cả đã ngồi ngay ngắn tại bàn ăn chuẩn bị dùng bữa.

Cố Chính Khanh và Uông Nguyệt Hoa là chủ của ngôi nhà này cũng tức là ba mẹ của bốn thiếu gia nhà họ Cố xuất chúng, tài năng. Hai người họ bây giờ đã nghỉ hưu đem toàn bộ công ty giao cho con trai cả là Cố Diễm cũng tức chồng của Trang Duy. Mới đầu Cố Chính Khanh định đem cổ phần chia đều cho bốn người nhưng do đứa con thứ hai của ông là Cố Hàm muốn theo học y, không chịu nhận quản lý công ty đòi đi du học. Một phần Cố Hàm vì đam mê nhưng một phần cũng muốn giữ mối quan hệ anh em được hòa thuận không vì tranh đoạt tài sản mà đấu đá nhau làm sức mẽ tình cảm anh em. Cố Ngạo cũng học theo anh hai tự tạo dựng sự nghiệp bằng chính sức lực của mình. Vốn dĩ đứa con trai út là Cố Hủ cũng muốn tự lập như thế giống hai anh nhưng do bị anh cả Cố Ngạo bắt về công ty phụ giúp nên đành thuận theo.

Bữa ăn này còn có Hạ Tử Thần, vợ của tiểu thiếu gia Cố Hủ. Cậu là người con trai đầu tiên được ông bà Cố chấp nhận cưới vào nhà, sau đó mới tới Trang Duy. Tuy hai ông bà Cố là người thuộc dòng họ danh gia vọng tộc nhưng lại rất hiểu đạo lý, xem hai người như là con ruột của mình, không phân biệt vợ của con mình lài nam hay nữ.

Bữa ăn diễn ra trông không khí vui vẻ, đầm ấm. Hai đứa con của Trang Duy thì đang tự mò mẫm ăn cơm không nhờ người nào đúc cả. Hai bé tuy còn nhỏ nhưng rất thích tự lập, dáng vẻ cứ như Cố Ngạo vậy. Đang ăn Trang Duy chợt nhớ tới chuyện hôm nay nên kể cho mọi người nghe:

" Hôm nay con đã gặp Trang Dụ trong lúc đi viếng mộ ba con. Cậu ấy bây giờ thay đổi nhiều lắm!"

Mọi người dừng đũa im lặng nghe cậu kể. Chỉ duy nhất là Cố Ngạo khi nghe xong cái tên Trang Dụ thì đôi đũa trên tay bỗng rớt xuống đất. Mọi người không để ý lắm kêu người lấy cho anh đôi đũa khác. Nhưng Cố Hàm lại biết nguyên nhân mà Cố Ngạo như vậy. Trong suốt mấy năm qua Cố Ngạo đã chịu đủ mọi dằn vặt bởi thằng nhóc Trang Dụ này rất nhiều. Tâm lý của Cố Ngạo mới ổn định được gần đây thôi. Anh hiểu trong lòng Cố Ngạo bây giờ đang rất rối loạn vừa hận vừa mòn mỏi chờ đợi một cái gì đó mà anh không nói rõ được.

Trang Duy không biết sự thay đổi này của Cố Ngạo nên vẫn nói tiếp:

" Cậu ấy bây giờ đã có hai đứa con rồi. Hai bé ấy là song sinh rất dễ thương. Con bất ngờ nhất là mình lại có thêm một người em trai nữa. Em ấy tên Trang Bảo là anh trai song sinh của Trang Dụ. Do mới sinh ra em ấy đầu óc không phát triển được bình thường như bao đứa trẻ khác nên đã bị mẹ bỏ rơi. Thật trùng hợp có tới hai cặp song sinh cùng lúc trong nhà."

Uông Nguyệt Hoa cảm thán nói:

" Thật tội nghiệp cho Trang Bảo a! Con nào mà chẳng là con, dù nó như thế nào cũng do mình đứt ruột sinh ra. Thật không thể nói nổi với mẹ của Trang Dụ mà. Nhưng mà thôi người cũng đã mất rồi. Huống hồ bây giờ Trang Dụ cũng chăm sóc cho cậu ấy rất tốt rồi. Mẹ nghe con nói Trang Dụ thay đổi tốt như vậy mẹ cũng vui mừng thay. Con cũng nên tha thứ cho Trang Dụ đi dù sao mọi chuyện đã qua lâu rồi, mẹ cậu ta cũng phải trả giá thích đáng cho sự tham lam của mình. Con cũng nên thường xuyên quan tâm tới cậu ấy đi."

Trang Duy gật gật đầu:

" Thực ra con không còn hận Trang Dụ nữa cũng tha thứ cho cậu ấy lâu rồi. Cậu ấy cũng là người thân của con mà. Bây giờ có thêm Trang Bảo và hai đứa con trách nhiệm của cậu ấy nặng nề vô cùng. Con có cho cậu ấy số điện thoại để liên lạc. Khi nào cần con sẽ sẵn lòng giúp đỡ hết khả năng của mình."

Mọi người ra vẻ tán thành, hài lòng với cách suy nghĩ đứng đắng của Trang Duy rồi tiếp tục dùng bữa cơm tối.

Cố Ngạo ăn cơm xong quay về phòng tiếp tục miên mang với suy nghĩ của mình:

" Thật không ngờ lúc tôi tìm em thì em như bốc hơi khỏi thế giới này vậy mà lúc tôi hết hy vọng thôi không tìm nữa thì em lại đột nhiên xuất hiện. Em được lắm Trang Dụ! Em còn cưới vợ sinh con vui vẻ hạnh phúc mặt kệ đến cảm xúc của tôi. Em lợi dụng tôi để tôi chịu đau khổ bấy lâu, bây giờ tôi thật sự muốn biết em sống ra sao?"

Cố Ngạo khó chịu trong lòng gọi điện thoại cho thám tử điều tra hành tung của Trang Dụ.

Lúc cầm một sấp hồ sơ trong tay cũng là chuyện của hai ngày sau đó. Cố Ngạo có chút do dự nhưng cũng mở ra xem. Anh bây giờ mới hiểu tại sao mình không tìm ra cậu. Đúng thật là nực cười đến chết người mà. Hóa ra lúc anh hối hả về nước thì cũng là lúc cậu bay qua Mỹ. Đây là cái trò gì đây, cậu định chơi anh mà.

Cố Ngạo lật xem tiếp thì biết hiện tại Trang Dụ đang cùng Trang Bảo và hai đứa con sống tại một khu chung cư cũ rích, nằm trong một nơi hẻo lánh, phương tiện đi lại cũng khó khăn. Trang Dụ đang làm nhân viên cho một cái siêu thị nhỏ và phục vụ ở quán bar.

Cố Ngạo đầu óc càng quay cuồng hơn. Đáng lẽ cậu phải sống thật xung sướng, hạnh phúc với số tiền cậu lấy từ anh chứ. Rốt cuộc mấy năm qua ở Mỹ cậu đã xảy ra chuyện gì.

Trang Dụ từ cái hôm gặp Trang Duy đến bây giờ vẫn đi làm bình thường. Hôm nay cậu vẫn đúng bảy giờ đến siêu thị làm việc. Mấy hôm nay sức khỏe cậu không ổn định chút nào. Cậu mất ngủ liên tục và phải làm việc quá sức nên sắc mặt trở nên nhợt nhạt, xanh xao.

Cố Ngạo đã đứng quan sát Trang Dụ suốt mấy tiếng đồng hồ trên xe. Đã lâu rồi anh không gặp cậu. Nhìn cái con người ốm yếu, mệt mỏi kia sự giận dữ của anh không biết đã bay đi đâu hết mà chỉ còn lại một nỗi xót xa, một nỗi bi thương đến khó tả.

Lây hoây làm việc cũng đến giờ nghỉ trưa, Trang Dụ mệt mỏi ra trước băng ghế ngoài cửa siêu thị ngồi ăn trưa. Nói là ăn trưa nhưng thực ra cậu chỉ ăn nữa ổ bánh mì khô cứng đến khó nuốt. Mới cắn được một miếng cho vào miệng thì có người đi tới. Trang Dụ ngước lên nhìn thì đứng bật dậy, ổ bánh mì trong tay cũng rớt xuống. Người đó còn ai khác đâu chính là Cố Ngạo - người cậu nhung nhớ bao nhiêu năm qua.