Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 16




Cuộc sống ba người trãi qua trong muôn vàng hạnh phúc.

Tình yêu của Trang Dụ và Cố Ngạo dần dần được vun đấp nhiều hơn, gắn bó và sâu đậm hơn. Tuy không ai nói ra nhưng trong lòng họ đều biết, cảm nhận từng sự ấm áp từng phút từng giây trôi qua trong cuộc đời này.

Mấy ngày nay công ty giải trí của Cố Ngạo gặp một số trục trặc cần anh ra mặt xử lý nên không đến quán thăm Trang Dụ.

Buổi tối hai người gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của đối phương, trao cho nhau những lời yêu thương ngọt ngào.

Hôm nay cũng vậy Trang Dụ qua điện thoại hỏi Cố Ngạo: " Cố Ngạo à! Anh giải quyết công việc sao rồi? Có khó khăn lắm không?"

Cố Ngạo nghe được giọng cậu mỉm cười đáp: Công việc giải quyết sắp xong rồi! Dụ Dụ! Em là đang lo lắng cho anh sao?"

Trang Dụ muốn dập máy ngay lập tức nhưng không nở, đỏ mặt hắng giọng mắng:" Anh đừng có mà tự luyến! Ai thèm quan tâm anh! Anh tự đi soi gương xem lại mình đi."

Cố Ngạo ha ha đáp: " Ồ! Em không lo cho chồng mình sao?Anh soi gương thấy mình cũng đẹp trai phết ra đấy chứ! Anh mà có chuyện gì thì nữa đời sau của em là quá phụ đó! "

Cậu tức tối:" Ai là vợ anh. Em đồng ý cưới anh hồi nào. Nếu có em mới là chồng! Anh là vợ! Đừng coi thường bản năng đàn ông của em."

Anh cười càng to hơn: " Bản năng ' đờn ông ' của em sao bằng anh cho được! Em còn lùn hơn anh một khúc đấy! Vợ yêu ơi, em chấp nhận số phận đi."

Cậu muốn bùng cháy, muốn phát điên rồi nha:" Anh câm miệng thúi lại đi! Anh chọc tức em nữa là em dập máy ngay tức khắc."

Cố Ngạo vội vàng kêu: " Ấy! Ấy! Khoan đừng dập! Anh chưa nói xong mà."

Trang Dụ nhẹ giọng xuống: " Có gì anh nói mau mau đi! Em còn phải đi ngủ nữa."

Anh không đùa nữa giọng trở nên nghiêm túc hơn: " Anh sắp hòan thành công việc rồi. Mai anh có thể đến thăm em. Tối 7 giờ ngày mai anh đến rước em cùng Trang Bảo đi ăn cơm. Nhớ mặc đẹp chút! Mà cũng em nhớ giữ ấm nữa không thì nhiễm lạnh mất! Bao tay anh tặng phải đeo vào. Ngày mai anh không thấy là em chuẩn bị bị tét vào mông đi! "

" Anh có việc rồi! Mai gặp! Bye vợ! Moa!"

Sau khi tắt điện thoại Trang Dụ thầm mắng trong lòng:" Giọng điệu ra lệnh đó là sao! Coi cậu là con nít à mà tét mông! Hứ không thèm quan tâm anh nữa"

Cậu hất cằm đi, kêu anh trai vệ sinh cá nhân rồi ngủ.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ cậu rất vui vì mai có thể gặp được anh rồi. Cậu thật trông đợi tối mai mau chóng đến nhanh nhanh một chút.

Cố Ngạo thấy trợ lý vào lập tức lạnh mặt xuống ra lệnh: " Cậu đặt một chỗ cho tôi ở nhà hàng xx này vào 7 giờ tối mai. Nhớ chuẩn bị chu đáo một chút. Tôi có một cuộc hẹn rất quan trọng."

Trợ lý " Vâng! Tôi sẽ chuẩn bị ngay" rồi lui ra ngoài.

Mai là sinh nhật cậu, đừng hỏi vì sao anh biết. Anh trước muốn trêu ghẹo cậu để trả thù cho anh dâu nên cho tra tư liệu cậu kĩ càng từ trước. Chỉ là Cố Ngạo không ngờ mọi chuyện lại chuyển biến 180° như vậy.

Anh cười cười nghĩ ngày mai phải cho cậu một bất ngờ mới được. Để cậu không cách nào xa anh. Yêu anh tới thừa sống thiếu chết thì thôi.

Sinh nhật Trang Dụ cũng là sinh nhật Trang Bảo. Anh cũng không thể qua loa với người anh trai này được. Phải chuẩn bị một món quà hậu hĩnh một chút, để ngày mai dụ dỗ anh ta không làm bóng đèn sáng chói lóa ngăn cản đại sự của mình. Hắc hắc! Anh thật thông minh.

Có người nào đó đang tự khen mình, mặt vểnh cao tự hào như đã làm một chuyện tốt cho thế giới.

Thời gian tấm tắt cũng trôi qua đến giờ hẹn.

Mặt dù không thích giọng điệu ra lệnh của Cố Ngạo cho lắm nhưng cậu vẫn nghe lời mang bao tay anh tặng. Cậu cũng chuẩn bị cho Trang Bảo thật sẵn sàng. Bây giờ chỉ việc đợi Cố Ngạo đến rước đi là xong.

Đúng hẹn anh lái xe đến trước nhà đón hai người họ đi.

Vừa thấy Cố Ngạo, Trang Bảo đã vọt tới kéo kéo áo anh:" tiểu Ngạo cuối cùng cũng đến rồi a! Anh chờ em mấy hôm rồi đó!"

Cố Ngạo nhéo nhéo mặt Trang Bảo cười: " Anh nhớ em hay nhớ thịt gà đây?"

Trang Bảo ậm ừ đáp: " Thì cả hai! Hai thứ anh đều thích hết. Vì thích tiểu Ngạo mới có thịt hà để thích chứ! Hi hi."

Cố Ngạo cũng thôi không thèm cãi, đi đến bên Trang Dụ hỏi:" Em đợi anh lâu chưa? "

Trang Dụ khoác lấy tay anh nói: " không lâu! Anh tới là tốt rồi!"

Cố Ngạo hôn lên má cậu một cái rồi kéo hai người vào trong xe.

Đến nhà hàng anh dẫn hai người vào một phòng Vip đặc biệt. Kéo ghế cho hai anh em cậu ngồi rồi bảo phục vụ đem món ra.

Món ăn được bày trí rất phong phú, trên đó còn có một cái bánh kem khắc chữ " Chúc mừng sinh nhật Trang Dụ và Trang Bảo"

Cậu cảm động vô vàng, nhìn anh mà nước mắt bất giác rơi.

Cậu thút thít nói: " Cám ơn anh! Em còn không nhớ ngày sinh nhật của mình mà anh lại nhớ."

Cố Ngạo lau nước mắt cho vợ, tự hào đáp: " Đương nhiên! Vợ anh thì anh phải lo chu toàn! "

Nói xong anh quay sang hơi Trang Bảo đang lắp lánh mắt nhìn chiếc bánh kem:

" Đúng không anh tiểu Bảo"

Trang Bảo không hiểu gì cũng bô bô nói: " Đúng! Đúng! Tiểu Ngạo nói gì cũng đúng! Chúng ta ăn được chưa?"

Cố Ngạo chụp cái tay mà Trang Bảo sắp thò vào chiếc bánh nói: " khoan đã! Anh và tiểu Dụ phải cầu nguyện trước mới được ăn"

Trang Bảo kéo kéo Trang Dụ:" Chúng ta mau ước đi! Mau ước mới ăn được"

Trang Dụ " Dạ" rồi cùng anh ước.

Trang Bảo không giấu diếm mà nói ra hết ước vọng của mình:" con ước tiểu Dụ và tiểu Ngạo sẽ luôn ở bên con? Ba người luôn hạnh phúc cùng nhau! Tiểu Dụ mau chóng có em bé để con chơi cùng! Con còn muốn được ăn nhiều món ngon nữa nha!"

Trang Dụ cũng ước xong, xấu hổ nói với Trang Bảo:" Anh nói bậy bạ gì đó! Cháu chắt gì"

Cố Ngạo chợt xen vào nói:" Tối nay ước nguyện của anh sẽ thành sự thật"

Trang Dụ đá đá chân anh:" Anh cái tên hỗn đản"

Cố Ngạo vui vẻ nói: " Vợ yêu! Chúc em sinh nhật vui vẻ!"

" Anh tiểu Bảo sinh nhật vui vẻ!"

Cậu cuối đầu ngượng ngùng " Cảm ơn".

Cố Ngạo lấy quà ra cho Trang Bảo: " Em tặng anh đó!"

Trang Bảo vui vẻ nhận, mở ra xem rồi la lên: " Oa là xe điều khiển nha! Anh thích lắm! Cám ơn em!"

Cố Ngạo quay sang thì thầm bên tai Trang Dụ:" Quà của em tối nay anh sẽ tặng sau! Em không được từ chối đâu đó!"

Cậu " ừm" rồi nhẹ nhàng hôn lên mặt anh một cái.

Ba người cứ thế vui vẻ dùng bữa tiệc.

Hôm nay chắc chắn Trang Dụ sẽ có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong cuộc đời.