Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới!

Chương 13




Chờ Trang Bảo đánh chén xong cũng là chuyện của một tiếng sau. Thanh tóan hóa đơn, Cố Ngạo bế Trang Dụ ra xe. Anh để Trang Bảo ngồi phía sau như lúc đầu. Còn mình để Trang Dụ vào ghế phó lái, thắt dây an toàn cho cậu thật kĩ lưỡng. Trước khi lái xe anh kéo nhẹ đầu Trang Dụ tựa vào vai mình để cậu ngủ được thoải mái hơn.

Anh nghĩ nghĩ một hồi quyết định sẽ đưa anh em cậu về một trong những căn nhà của mình tại thành phố này.

Cố Ngạo quay lại nhìn Trang Bảo nói: " Hôm nay anh đến nhà tiểu... Ngạo ngủ có chịu không? Nhà em có nhiều gấu bông lắm đó!"

Trang Bảo lẩm bẩm một hồi, gật đầu:" Được! Được! Chơi gấu bông. Anh ở! Anh ở! tiểu Ngạo mau mau đưa anh đi xem."

Cố Ngạo cười nghĩ ông anh này của Trang Dụ dễ dụ thật đấy. Anh vừa nghĩ vừa lái xe về khi biệt thự của mình.

Lái xe khoảng 30 phút thì đến nơi. Trong lúc về Trang Bảo có vẻ mệt nên không nháo nhào như lúc mới đi nữa chỉ ngồi yên vị một chỗ. Còn Trang Dụ tựa hồ ngủ rất ngon trên mặt thoáng qua một qua nét cười nhè nhẹ.

Suy nghĩ lúc đó của Cố Ngạo rất đơn giản anh sẽ là bờ vai vững chắc của cậu cả đời này. Trang Dụ sẽ chỉ là của riêng anh thôi.

Cố Ngạo dừng xe trước một căn biệt thự to lớn rồi kêu Trang Bảo xuống xe. Một mặt anh dặn dò Trang Bảo theo sát mình một mặt anh bế ngang Trang Dụ tiến vào nhà.

Trang Bảo không khỏi trầm trồ " Nhà tiểu Ngạo lớn thật a! Có hồ bơi nữa! Thích quá đi hà. "

Điều đó là hiển nhiên, biệt thự này trang trí không quá cầu kì nhưng mang đến cảm giác sang trọng, thoải mái là nơi thích hợp để anh nghỉ ngơi.

Cố Ngạo nhẹ nhàng đặt Trang Dụ lên giường tháo giày, đắp chăn cho cậu xong rồi mới hướng về phía Trang Bảo dặn dò.

" Hôm nay anh ngủ phòng kia nha! Trong đó có gấu bông để trên giường đó! "

Trang Bảo nhìn về phía phòng mình rồi nhìn về phía Trang Dụ đang nằm hỏi: " Hôm nay tiểu Dụ không ngủ cùng anh sao?"

Cố Ngạo chay mặt giải thích: " Tiểu Dụ mệt rồi anh vào sẽ đánh thức cậu ấy đó! Với lại tiểu... Ngạo cũng muốn ngủ chung một lần với tiểu Dụ nữa! Anh là anh trai phải nhường người nhỏ hơn mình!"

Trang Bảo thấy cũng hợp lý mạnh miệng nói:" Đúng! Đúng! Anh là anh lớn phải nhường! Phải nhường! "

Cố Ngạo nói dối mà không biết ngượng tí nào, mặt anh có thể nói là dày đến trình độ thượng thừa rồi. Rõ ràng anh lớn hơn 2 tuổi, vóc dáng cao hơn hai anh em họ mà!

Cố Ngạo dặn Trang Bảo: " Anh phải làm vệ sinh cá nhân trước mới được đi ngủ. Nếu không mấy con sâu sẽ chui vô miệng anh, ăn răng của anh! Nếu răng bị ăn hết là anh không ăn thịt gà được đâu."

Trang Bảo nghe vậy cuống cuồng chạy vào nhà vệ sinh miệng bô la bô lô:" Anh sẽ đánh răng kĩ mà! Sâu không ăn được đâu! Anh muốn ăn thật nhiều gà! Hi hi"

Bố trí cho Trang Bảo đàng hoàng Cố Ngạo mới nhẹ nhàng bước vào phòng mình khóa cửa lại.

Trông Trang Dụ khó chịu với bộ đồ đang mặt. Anh cởi áo cậu, lấy khăn lau người cho cậu rồi thay cho cậu một bộ đồ ngủ thoải mái hơn.

Trong quá trình lau người cho cậu, Cố Ngạo "ăn" được không ít đậu hủ từ cậu. Nhìn làng da trắng mịn màng của ai kia anh không nhịn được sờ tới sờ lui. Hai điểm hồng hồng trước ngực cũng bị anh quấy phá tới sưng to làm cậu rên rĩ mấy tiếng mới tha cho chúng.

Anh sắp biến thành đại sắc lang rồi! Anh không thể thừa nước đục thả câu được. Cậu đã tin tưởng anh đến thế cơ mà.

Cố Ngạo đắp chăn lại cho Trang Dụ liền đi tắm nước lạnh để hạ hỏa đang bốc cháy toàn thân, cùng xoa diệu tiểu huynh đệ đang ngẩn cao đầu lên trời của mình đòi tiến công.

Tắm xong anh vén chăn chui vào ôm lấy cậu. Anh nhìn ngắm mặt cậu đang an tĩnh mà ngủ, gương mặt hồng hồng bởi uống say buông lõng không hề phòng bị chút nào. Anh hôn lên trán rồi mò tới môi cậu trao một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước không chứa nhục dục.

Anh ôm chặt cậu hơn nữa, mong muốn cậu mãi an tĩnh trong vòng tay mình không phải suy nghĩ về những quá khứ trước đây nữa, những chuyện đó đã qua lâu rồi. Cậu không cần dằn vặt mình nữa.

Như cảm nhận được hơi ấm, sự an toàn lạ thường cậu rút sâu vào ngực anh hơn, an an ổn ổn ngủ đến sáng. Trong lúc đó cậu đã mơ một giấc mơ thật đẹp.

Bầu không khí nhẹ nhàng, hạnh phúc bao lấy hai người họ. Mặt kệ tương lai thế nào hạnh phúc trước mắt cứ nắm giữ nó trước đã.