Dưỡng Thú Thành Phi

Quyển 1 - Chương 13: Thời tiết cả ngày là do sáng sớm




Gấm vóc Sơn Trang được thêu thành sản phẩm chính là thiên hạ đệ nhất, thân phận cao quý như quý phi trong hoàng cung, nửa năm cũng chỉ có thể được phân đến ba xếp vải. Vậy mà bệ hạ ban thưởng hẳn một xếp để trải ổ cho con chồn nhỏ. Chuyện làm bọn họ không tiếp thu được nhất chính là cái minh bồn Lưu Ngọc Phượng kia.

Minh bồn Lưu Ngọc Phượng được điêu khắc từ Noãn Ngọc mà thành, đông ấm hạ mát. Nghe nói cũng do quá mức quý giá cho nên đến bây giờ bệ hạ cũng không ban tặng cho đám mỹ nhân phi tần hậu cung.

Đối với một con chồn nhỏ, đáng giá dùng vật quý trọng như vậy sao?

An Hoằng Hàn ngồi xổm người xuống, kéo cái chăn nhỏ trong bồn gỗ qua, muốn đắp lên thay con chồn nhỏ.

Tịch Tích Chi nhanh chóng lật người, chổng bốn chân lên trời, ý bảo An Hoằng Hàn đắp lên trên bụng cho nàng. Tròng mắt trong suốt không nhiễm bụi trần, chớp chớp hai cái, nhìn mọi người lộ ra vẻ giật mình.

An Hoằng Hàn đứng dậy, đôi mắt còn nhìn tư thế ngủ của Tịch Tích Chi . Động vật không phải nằm ngủ sao? Con chồn này thế nào giống như người, bốn cái chân rải phẳng, trên bụng còn muốn đắp một cái chăn bông, một cái đầu đầy lông lá còn rêu rao lộ ra ngoài.

Thái giám cung nữ đều rất kinh ngạc, lần đầu nhìn thấy động vật không lấy tư thế ngủ giống con người. Chẳng lẽ bởi vì con chồn nhỏ thuộc chủng loại khác, cho nên tập tính cũng xảy ra biến hóa cực lớn?

"Bệ hạ, tối nay ngài nghĩ ngủ lại điện Bàn Long hay là đi chỗ phi tần nào?" Lão thái giám Kính phụ trách phòng nghỉ thấy An Hoằng Hàn chuẩn bị nghỉ ngơi, bưng lại một cái khay bạc lớn tới, ở giữa đặt mười mấy miếng xanh biếc có tên.

Mặc dù Tịch Tích Chi ở ẩn trong rừng núi, rất ít đi ra thâm sơn, nhưng nàng nghe sư phụ nói qua không ít về phép tắc của bậc Đế Vương trần gian. Nhìn thấy cái mâm đó, cố gắng chống thân thể dậy, muốn xem xét rõ ràng.

"không cần trình lên nữa, hôm nay trẫm đang nghỉ ngơi ở điện Bàn Long." An Hoằng Hàn chưa cho Tịch Tích Chi cơ hội thấy rõ, rất nhanh đuổi thái giám đi mất.

Cảm thấy không có gì vui, Tịch Tích Chi hậm hực nằm lại ổ nhỏ, nhắm mắt lại, không bao lâu liền lọt vào giấc mơ.

Bất kể có chuyện gì mất hứng, trong chớp mắt Tịch Tích Chi đã quên. Dùng lời nói của nàng mà nói, nếu mất hứng, cần gì phải nhớ đến? Mỗi khi nghĩ tới một lần, không phải càng tìm thêm cho mình một lần không thoải mái.

Cho nên một người giống như nàng, có khả năng thích ứng cực kỳ mạnh. Bất luận tình cảnh xảy ra biến hóa lớn hơn nữa, nàng đều có thể tích cực đối mặt, tuyệt đối không nổi giận.

An Hoằng Hàn là vua một nước nên dù hắn nghỉ ngơi, cung nữ thái giám hầu hạ ở Bàn Long điện cũng không không thiếu. Thái giám cung nữ luân phiên thay trực để nửa đêm bệ hạ tỉnh lại còn có người phục vụ.

Sáng sớm, tia ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào, trong không khí lơ lửng nhiều những hạt nắng thấy rất rõ ràng.

không khí trong lành đập vào mặt, Tịch Tích Chi mơ mơ màng màng lật người. Sư phụ đã từng nói, thời tiết cả ngày là do sáng sớm. Vì vậy, buổi sáng chính là thời gian Linh Khí trời đất dồi dào nhất, tu hành vào sáng sớm thường thường làm không ít công to. Kiếp trước, Tịch Tích Chi quá lười dậy, thường bỏ qua thời gian quý giá nhất này.

Vậy mà hôm nay. . . . . .

Khi một con sủng vật, tuy cơm áo không lo nhưng nếu không có tôn nghiêm thì vĩnh viễn chỉ có thể phụ thuộc vào người khác mà sống. Trước mắt, nguyện vọng lớn nhất của Tịch Tích Chi đó là một lần nữa tu luyện thành người, sau đó thoát khỏi danh hiểu ‘ sủng vật ’.

Mặc dù vô cùng muốn ngủ nướng, nhưng Tịch Tích Chi ghi nhớ nhiệm vụ cấp bách hôm nay.

Bàn chân vỗ ‘bành bạch’ vào gương mặt, ý đồ để làm mình tỉnh táo một chút. Có chút đau đớn nhưng rõ ràng thấy hiệu quả. Hai con mắt rốt cuộc tạo ra một khe hẹp nhỏ, Tịch Tích Chi còn ở trong trạng mơ hồ, vén lên cái chăn nhỏ kia lên, nhảy ra ổ nhỏ.

Bốn chân như không có thực, Tịch Tích Chi bước đi, nghiêng hết đằng đông lại sang tây.

Bộ dáng mơ mơ màng màng khờ dại ngây ngô kia trực tiếp giết một đám cung nữ trong đại điện trong nháy mắt. Mặc dù đám kia cung nữ đang cười, lại không dám phát ra âm thanh. Bởi vì bệ hạ còn đang ngủ, nếu đánh thức bệ hạ, đầu của các nàng không chừng không phải dọn nhà.

Hai chân xoa xoa đôi mắt buồn ngủ cho tỉnh táo, miễn cưỡng lên tinh thần, rốt cuộc tìm được chỗ bậc cửa.

Ngơ ngác đi chậm rãi một đường thẳng, Tịch Tích Chi rốt cuộc nhảy ra khỏi bậc cửa cao đó. Nhìn bầu trời đều là ánh sáng màu vàng óng, cổ họng Tịch Tích Chi kêu hai tiếng ‘chít chít’.

Liếc thấy đóa hoa chuối trong vườn hoa kia, Tịch Tích Chi xông thẳng bên đó chạy sang.

Trong vườn hoa trồng rất nhiều đóa hoa màu hồng nhạt, Tịch Tích Chi đạp một đường hoa mà đi, hễ đi ngang qua nơi nào đều vô cùng thê thảm không nỡ nhìn.

Tạch tạch. . . . . . một giọt sương theo lá cây hình bầu dục rớt xuống.

Tịch Tích Chi vừa đúng lúc khát nước, vả lại hạt sương là thứ tốt, không thể lãng phí, há mồm ra liền tiếp được, nuốt xuống.

Tịch Tích Chi đủ khả năng cảm nhận được rõ ràng linh khí bồng bềnh trong không khí, từng tia tụ tập hướng nàng bên người. không hề chậm trễ nữa, Tịch Tích Chi quỳ người xuống, dẫn đường từng chút linh khí hội tụ vào đan điền.

Mặc dù Tịch Tích Chi nhập thân vào con chồn nhỏ, nhưng thân thể lúc này so với kiếp trước, càng thêm có thiên phú tu luyện.

Bởi vì thân thể Tịch Tích Chi rất nhỏ trốn sau lưng lá chuối tiêu, rất khó bị phát hiện. Cho nên nàng ở chỗ này hút lấy Linh Khi trời đất không không ai phát hiện ra.

không biết ở trong khoảng thời gian nàng tu luyện này, trong điện Bàn Long lại nhấc lên một hồi sóng gió.

Vì An Hoằng Hàn phải vào triều sớm, cho nên sau khi Tịch Tích Chi đi ra ngoài không bao lâu, cũng dần dần tỉnh lại. Chuyện đầu tiên sau khi rời giường chính là đi xem con chồn nhỏ một chút, xem nó ngủ như thế nào. Nhìn thấy bên trong ổ nhỏ trống trơn như thế, không có tên tiểu tử đáng yêu đó, sắc mặt của An Hoằng Hàn ngay lập tức trở nên ú ám.

"Nhìn thấy nó chạy đi, các ngươi đều không ngăn cản, không muốn mệnh nữa có phải hay không?" An Hoằng Hàn ngồi ở trên ghế, trầm giọng khiển trách.

Tất cả cung nữ thái giám quỳ thành một đoàn, nằm trên mặt đất không ngừng cầu xin tha thứ.

Lúc ấy bọn họ không nghĩ nhiều như vậy, lại thấy nó mơ mơ màng màng, chắc hẳn không không chạy loạn. Ai biết mới chớp mắt một cái, con chồn nhỏ kia đã không thấy bóng dáng tăm hơi. . . . . .

Các cung nữ nhỏ giọng nức nở, "Cầu xin bệ hạ tha mạng, bọn nô tài không phải cố ý."

"không phải cố ý? Chỉ một câu nói đã muốn miễn đi trách phạt, có thể sao? Các ngươi mọc ra ánh mắt, lại vô dụng không chỗ dùng, không bằng đào đi. Nếu sau khi trẫm bãi triều, còn chưa tìm được Vân chồn, các ngươi một cái cũng đừng mơ có mạng sống." An Hoằng Hàn đứng lên, hai cung nữ đi đến mặc quần áo cho hắn.

Ngay An Hoằng Hàn cũng không hiểu, tại sao vừa nghe con chồn nhỏ mất đi tung tích, trong lòng liền toát ra lửa giận.

thực là đám nô tài vô dụng, mấy chục người ngay một con chồn nhỏ đều nhìn không xong!

"Gọi Lâm Ân tới, phân phó thị vệ đi lục soát con chồn nhỏ, các ngươi chỉ có thời gian một nén hương." Ngụ ý, trong thời gian một nén hương, hắn không kết thúc lâm triều. Nếu các ngươi không nắm chặt thời gian, mạng nhỏ không không giữ được.

Tất cả cung nữ thái giám đều khẩn gấp hoang mang, giành giật từng giây tra tìm xung quanh, từng cái góc trong Bàn điện Long cũng không thấy có.

Lâm Ân quỳ cả đêm trong điện Lưu Vân, đang buồn rầu bệ hạ có thể quên mất sự hiện hữu của hắn hay không, một tên thái giám liền vội vàng hướng hắn chạy tới.

" Tổng quản Lâm, mau trở lại điện Bàn Long, bệ hạ lại nổi giận." Thái giám cũng không kịp lau mồ hôi, chạy thẳng hướng Lâm Ân gọi ra.

Lâm Ân nện nện hai đầu gối, chậm rãi đứng lên, hai chân quỳ đã tê rần.

" Cũng không phải là lần đầu tiên bệ hạ nổi giận, có cần hoảng hốt như vậy sao?"

Thái giám gấp đến độ giẫm giẫm hai chân, "Lần này không giống với, Vân chồn không thấy!"