Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 330




Chương 330: Chia tay Lương Duy Phong

Trong tích tắc, cô đã hiểu ra tất cả. Cái này là do Hoắc Anh Tuấn chụp, anh cố ý gửi cho Lương Duy Phong. Một tấm màn che cuối cùng của cô anh cũng muốn xé nát. “Mau đưa Tổng Giám đốc Lương của các người đến bệnh viện”

Cô nhanh chóng nói với tài xế. Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra cho Lương Duy Phong và cho thở oxy qua đường mũi.

“Cô là bạn gái của anh ta à? Tôi nhắc nhở cô, bệnh nhân chỉ còn một quả thận, bớt kích thích, bớt áp lực, ăn uống lành mạnh mới có thể sống lâu” Bác sĩ nhắc nhở: “Chúng ta chỉ có thể tạm thời để anh ta giảm bớt chứ không thể giải quyết được căn bản vấn đề.”

“Cảm ơn bác sĩ” Khương Tuyết Nhu cảm ơn một lần nữa mới tiễn bác sĩ đi.

Trong phòng bệnh, Lương Duy Phong ôm ngực và liên tục ho khan, Khương Tuyết Nhu rót một cốc nước ấm đưa tới bên cạnh.

Anh sững người, cầm lấy cốc nước, ánh mắt phức tạp và đau khổ nhìn cô: “Anh ta ép em?”

“Thật xin lỗi” Khương Tuyết Nhu không dám nhìn anh, xấu hổ vô cùng: “Nếu anh bị giam thêm vài ngày nữa, thân thể anh không chịu nổi, công ty cũng không thể tiếp tục. “

Lương Duy Phong đập mạnh cốc nước xuống đất, gương mặt tuấn tú hiện đầy tức giận: “Hoắc Anh Tuấn ỷ vào thân phận mình, lấn ép người quá đáng”.

. Đây là lần đầu tiên Khương Tuyết Nhu nhìn thấy anh nổi giận như vậy, nhìn ly thủy tinh bể tan tành, cô có chút không biết làm sao: “Anh đừng như vậy, bác sĩ nói anh không được kích động”

Lương Duy Phong nắm lấy tay cô, hít một hơi thật sâu, lồng ngực dần dần bình tĩnh lại: “Anh biết, em cũng là vì anh, là anh vô dụng, anh sẽ không trách em”

Lực trên tay anh ta khiến cô đau đớn.

Khương Tuyết Nhu biết rằng anh khẩu thị tâm phi, nếu đổi thành bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể chấp nhận.

“Duy Phong, bỏ đi” Cô cười khổ: “Em bẩn thỉu, em không xứng với anh, hơn nữa chúng ta ở bên nhau thì Hoắc Anh Tuấn sẽ không ngừng chèn ép anh, anh chẳng lẽ nhẫn tâm để Kim Tuệ sụp đổ trong tay anh sao? Nghĩ đến bố mẹ anh đi, tuổi tác của họ cũng lớn vậy rồi, chỉ muốn an hưởng tuổi già.”.

“Em nói nhiều như vậy… Có phải thật ra thì em cũng muốn trở lại bên người Hoắc Anh Tuấn không?” Lương Duy Phong đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, khuôn mặt thanh thoát dịu dàng giờ trở nên u ám khó lường: “Em chưa từng quên anh ta, bây giờ cũng chỉ có anh ta mới có thể khiến em lần nữa trở lại nhà họ Diệp, đuổi hai mẹ con Vệ Phương Nghi đi”.

Khương Tuyết Nhu giật mình, trong lòng toát ra vẻ thất vọng, nếu cô thật sự muốn trở về với Hoắc Anh Tuấn, làm sao có thể bị ép tới mức như ngày hôm nay?

“Hóa ra, anh xem em là như vậy.”

“… Anh xin lỗi” Lương Duy Phong như chợt bừng tỉnh, chật vật ôm đầu mình: “Tuyết Nhu, đừng rời xa anh được không? Nếu như em không từng cho anh hy vọng, anh sẽ không tuyệt vọng như bây giờ.”

Đối mặt với việc Lương Duy Phong thể hiện bộ mặt yếu đuối như vậy, Khương Tuyết Nhu vô cùng áy náy, nhưng cô đã nếm trải sự tàn nhẫn của Hoắc Anh Tuấn, cô chỉ có thể nhịn đau mà kiên quyết nói: “Nếu chúng ta tiếp tục ở bên cạnh nhau, em sẽ đẩy anh càng sâu vào địa ngục hơn.

Anh sẽ tìm thấy một người phụ nữ tốt hơn em trong tương lai”

“Đừng vội vàng đẩy anh ra, hãy để mọi thứ cho thời gian quyết định được không?” Lương Duy Phong cười khổ.

Chuyện tới nước này Khương Tuyết Nhu chỉ có thể chọn cách im lặng.

Sau khi truyền dịch, cô nói tài xế đưa Lương Duy Phong trở lại biệt thự.

“Em muốn đi đâu?” Lương Duy Phong nắm chặt tay cô, không muốn để cô rời đi.

Trả lời anh vẫn là sự im lặng như cũ.

“Muốn tìm Hoắc Anh Tuấn sao?” Tay Lương Duy Phong mất khống chế mà hơi dùng lực.

Cô bị đau hít một hơi, không biết làm sao: “Duy Phong, trước tiên anh nên giải quyết việc của công ty đi, sau này chúng ta sẽ liên lạc sau”.

Công ty… Lương Duy Phong đau xót nhìn chằm chằm hơn mười giây, sau mới từ từ buông tay.

“Anh giữ gìn sức khỏe. ” Khương Tuyết Nhu muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng dặn dò một câu rồi rời đi.