Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 288




Chương 288: Có thành ma cũng không bỏ qua cho anh

Đây là đâu?

Cô nhớ tối hôm qua Lâm Minh Kiều xảy ra chuyện, sau đó cô chạy tới, gặp bạn của Hoắc Anh Tuấn muốn giáo huấn cô, cô vì muốn có được mười triệu, uống rất nhiều rượu, sau đó thật giống như có người tiến vào, cô tựa hồ… Còn thân mật với người ta… ?

Sau đó thật giống như ngồi trên phi cơ…..

Quả nhiên say quá đến hồ đồ, buổi tối muộn còn ngồi phi cơ đi đầu.

Nhưng cô sẽ không bị người khác làm gì chứ ?

Cô run lẩy bẩy vén chăn lên nhìn một cái, khóc không ra nước mắt, phát hiện trên người còn mặc bộ quần áo đóng giả cô gái thỏ kia, nhưng mà hẳn là không người cởi ra, khá tốt khá tốt.

Cô nhìn chung quanh một lần, bên trong hình như có một phòng thay đồ, cô cần một bộ quần áo che lại cho khỏi mắc cở.

Cô mới từ trong chăn chui ra ngoài, cửa bỗng nhiên bị người mở ra.

Hoắc Anh Tuấn cả người mặc bộ áo ngủ màu xanh sang trọng ưu nhã đi tới, Khương Tuyết Nhu thấy anh lúc này, cả người đều ngẩn ra.

“Làm sao… Là anh?”

Hoắc Anh Tuấn không nói lời nào, ánh mắt sâu thẳm rơi vào trên người cô, đôi chân nhỏ trắng tinh đang giẫm lên thảm màu trắng, trên đầu còn có lỗ tai con thỏ nhỏ lay động thoáng qua một cái.

Chân dài bước tới, anh từng bước từng bước hướng tới chỗ cô.

Khương Tuyết Nhu đầu tiên là khiếp sợ sự xuất hiện của anh, nhưng sau đó phát giác ánh mắt anh rất quen thuộc, đầu óc chợt nảy lên một cái, nhớ tới mình vẫn còn mặc đồ này, cô thẹn thùng vội vàng xoay người chui vào trong chăn: “Anh… Anh đừng tới đây” .

Dáng vẻ phòng bị kia của cô, tựa như một chậu nước lạnh tạt xuống anh, để cho Hoắc Anh Tuấn trong nháy mắt thanh tỉnh, anh cười nhạt: “Mặc như vậy ở trước mặt đàn ông khiêu vũ không cảm thấy xấu hổ, bây giờ ngược lại đến trước mặt tôi lại giả bộ.”

“Anh còn không biết xấu hổ mà nói” Khương Tuyết Nhu mắt nhìn anh, cặp mắt xấu hổ đỏ lên vì tức: “Còn không phải là bạn anh… , không, nói cho cùng, cũng là bởi vì anh, anh là người phải chịu trách nhiệm cho chuyện này”

” Khương Tuyết Nhu, cô chở không biết điều” Hoắc Anh Tuấn sắc mặt hơi trầm xuống: “Tôi hôm qua cô ở trước mặt những người đàn ông kia càn quấy một trận, nếu không phải tôi xuất hiện, cô cho là cô bây giờ còn có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh đứng trước mặt tôi”

“Tôi là tại sao phải đi khiêu vũ, anh chẳng lẽ không biết sao, tôi cũng hoài nghi anh với bạn anh cùng một bọn họp nhau chơi tôi” Khương Tuyết Nhu hít một hơi thật sâu, tận lực để cho mình tỉnh táo lại: “Minh Kiều đâu.”

Hoắc Anh Tuấn lạnh nhạt nhìn cô, không nói.

Khương Tuyết Nhu tức giận, cả giận nói: “Nếu như Minh Kiều có xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho các người”

” Được đo, cô nói xem như thế nào là không buông tha tội” Hoắc Anh Tuấn chậm rãi đi tới mép giường, hai cánh tay chống lên trên giường, thân thể anh tuấn cuối xuống, gương mặt tuấn tú phóng đại ở trước mắt cô, ánh mắt ngậm đùa cợt: “Chỉ bằng cô?”

Hoàn toàn bị khinh miệt Khương Tuyết Nhu thiếu chút nữa bị tức chết, nhưng lại sâu sắc. cảm thấy vô lực: “Được rồi, bất kể anh nghĩ như thế nào, nhưng tối hôm qua quả thật cũng dựa theo sự sắp xếp của bạn anh, lòng tự trọng của tôi cũng bị các người giẫm ở dưới bàn chân, bây giờ anh thoải mái lắm đúng không, có thể bỏ qua cho tôi với bạn tôi được không.”

“Muốn tôi bỏ qua cho cô, nằm mơ, ai bảo cô không ở yên ở Thành Đông mà lại xuất hiện ở trước mặt tôi” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên xoay người ngồi vào trên giường, mở ra một đoạn video trên điện thoại di động, giọng nghiền ngẫm: “Cô nói xem nếu như tôi đem đoạn video này tung ra ngoài, Diệp Gia Thanh còn dám đem cô trở về nhận nhà họ Diệp sao.”

Khương Tuyết Nhu chỉ liếc mắt nhìn, liền bị hình ảnh xấu hổ của mình bên trong làm tức giận, hận không thể đào một cái lỗ để chui vào.

Cô không dám tưởng tượng, đoạn video này chỉ cần truyền đi, phỏng đoán thể diện nhà họ Diệp sẽ mất hết vì cô, cô không vào được nhà họ Diệp, phải làm cách nào mới có thể tra tìm nguyên nhân cái chết của mẹ mình.

“Hoắc Anh Tuấn, anh đưa đây cho tôi.” Cô nhào qua cướp, Hoắc Anh Tuấn hơi trốn một chút, cô không khống chế được cơ thể, trực tiếp té vào trong lồng ngực anh.

Từ góc độ này nhìn xuống, cả người cô mặc bộ đồ cô gái thỏ thật khiến người ta cay mắt đến tận cùng.

Hoắc Anh Tuấn ánh mắt dừng lại ở ngực cô: “Quyến rũ tôi.”

“Tôi không…” Cô lời còn chưa nói hết thì cảm giác tay anh đang vỗ nhè nhẹ lên trên mông cô.

” Hoắc Anh Tuấn, anh lưu manh” Khương Tuyết Nhu mắc cở mặt đỏ bừng.