Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 118






Cảnh sát trực tiếp từ chối cô ấy, và Khương Tuyết Nhu lại bị nhốt.

Trong một căn phòng nhỏ, có bảy tám người ở trong đó, mỗi người đều có một tấm ván gỗ.

Khi cô vừa ngồi xuống, một người phụ nữ vạm vỡ bước đến và dội một xô nước lên giường của cô. “Các người đang làm gì vậy?” Khương Tuyết Nhu buột miệng nói với một đám người với bộ dáng gớm ghiếc. Những người phụ nữ lập tức xúm lại. “Làm sao, dám mắng tao?” Một người phụ nữ vạm vỡ xắn tay áo, hung ác nói: “Cô biết không, người phụ nữ vừa rồi mắng tạo đã bị tao giết chết” “Các người… Thực xin lỗi, các người cứ tùy tiện làm tung tóe ra giường tôi..” Khương Tuyết Nhu không phải đồ ngốc, nhốt những người này ở đây nhất định kh phải chuyện tốt, cô có thể chịu được thì chịu.


Nhưng nhóm người dường như không định để cô ấy đi. “Xin lỗi, xin lỗi trong mắt tạo cũng vô dụng. Tao ghét nhất những người phụ nữ xinh đẹp trên đời. Chính vì họ đã cướp chồng của tao”

Người phụ nữ lao đến với cô với những cú đấm và đá.

Khương Tuyết Nhu muốn kêu cứu, nhưng đã bị ai đó che mất.

Bị đánh đến choáng váng không được bao lâu, cô sững sở, như thể nghe thấy có người nói: “Mạnh dạn lên, cô chết cũng không ai trách chúng ta.” “Ai khiến cô xúc phạm người không nên xúc phạm”

Lần này là ai?

Khương Kiều Nhân? Lạc Hồng Giang?

Ôi, cô ấy đã từng cảm thấy đau lòng, nhưng bây giờ cô ấy tê liệt.


Chỉ là, lần này còn có ai có thể cứu cô, cô và Hoắc Anh Tuấn đã kết thúc, cô ấy… Cô không phải là đối thủ của nhà họ Chu, đúng không?

Lâm Minh Kiều biết được tin Khương Tuyết Nhu đã bị cảnh sát bắt và vội vàng đến đồn cảnh sát.

Vừa đến cửa, cô đã đụng phải Lục Thanh Minh đã đi ra cùng luật sư. “Tại sao anh lại ở đây?” Lâm Minh Kiều sốc ngay khi nhìn thấy tên cặn bã này: “Anh vừa đến đây à, anh đi giải thích với cảnh sát rằng Tuyết Nhu hoàn toàn không phải là người như vậy đi. Dạo gần đây cô ấy ngheo muốn chết, tham ô tiền ở đâu? Rõ ràng là Khải Phong muốn ném trách nhiệm về phái cô ấy” “Tôi đi, nhưng tôi không phải đến từ Khải Phong, những gì tôi nói đều vô dụng, hơn nữa cảnh sát nói rằng tất cả chứng cứ do Khải Phong đệ trình… đều chỉ vào cô ấy.” Vẻ mặt của Lục Thanh Minh nghiêm nghị, nắm chặt tay.

Người bên ngoài không hiểu nhưng anh biết rõ nhất, trước đây Khương Tuyết Nhu tức giận tránh xa Khai Phong bởi vì hành động nhỏ của Lạc Hồng Giang trong dự án quá tàn nhẫn, cô ấy làm sao có thể tham ô được như thế này. “Sao lại có thể xảy ra chuyện này?” Lâm Minh Kiều không thể tin được: “Tuyết Nhu là con gái ruột của ông ta. Ông ta muốn tổng cô ấy vào tù sao?”

Lục Thanh Minh cũng rất tức giận, không ngờ Khương Thái Vũ lại đồng ý để Khải Phong trút hết trách nhiệm này lên đầu Khương Tuyết Nhu.

Những người không biết thì cho rằng việc tiêu diệt người thân là chính nghĩa, nhưng thực ra họ muốn hy sinh Khương Tuyết Nhu và cứu Lạc Hồng Giang.


Tất nhiên, Khương Kiều Nhân cũng có thể đã can thiệp vào vấn đề này.

Cô ta thực sự đã quá nham hiểm!

Nếu như trước đây không phải bị Khương Kiều Nhân lừa gạt, Khương Tuyết Nhu sẽ không sa vào lĩnh vực này. “Tôi lập tức gọi điện thoại cho anh trai, nhờ anh ấy tìm luật sư giỏi nhất đến đưa người ra ngoài trước.” “Đừng gọi, tôi vừa mới đưa luật sư tới, vô dụng thôi. Lục Thanh Minh ngăn cô lại, “Vụ án này liên quan đến nhà họ Chu, ai đến cũng vô dụng”

- ----------------------