Đỉnh Phong Thiên Hạ

Chương 65: Tứ Thần Quyết




Lục Lâm Thiên lúc này lại cầm ngọc giản này vào trong tay, cẩn thận cầm ngọc giản màu xanh có phong cách cổ xưa này, rất là cũ kỹ, biên giới ngọc giản thậm chí còn có không ít dấu bùn đất, cũng không biết ngọc giản này là Nam thúc đào ra từ nơi nào.  

Nếu không phải tin tưởng Nam thúc, Lục Lâm Thiên thậm chí hoài nghi ngọc giản này là do Nam thúc trộm mộ mà có.  

Lục Lâm Thiên lại dùng linh hồn lực mở ngọc giản, cho dù đã sớm thử qua rồi, linh hồn lực rót vào, Lục Lâm Thiên phát hiện còn không dùng được gì, ngọc giản này căn bản không mở ra được, Nam thúc cũng đã nói vũ kỹ này Nam thúc cũng không mở ra được, Lục Lâm Thiên cảm thấy rất bất đắc dĩ.  

Cầm ngọc giản trong tay vuốt vuốt vài cái, nhưng Lục Lâm Thiên không biết trong tay của mình dính máu nhiễm trên lân giáp của tiểu Long vô tình chạm vào trong ngọc giản.  

Vết máu này dính vào ngọc giản, lập tức chỉ thấy trên ngọc giảng có hào quang sáng ngời bắn ra ngoài.  

– Xảy ra chuyện gì.  

Lục Lâm Thiên nhìn qua ngọc giản biến hóa, hắn sinh ra nghi ngờ, lập tức cho linh hồn lực tiến vào trong ngọc iarn.  

Trên ngọc giản màu xanh phong cách cổ xưa này, lúc này tỏa ra hào quang chói mắt rót vào mi tâm Lục Lâm Thiên, lập tức hóa thành tin tức khổng lồ rót vào óc Lục Lâm Thiên.  

Cả gian phòng này bị một đạo hào quang sáng ngời bao phủ, trong hào quang này mơ hồ có một hình ảnh hình thú đang gào thét, nhìn qua vô cùng thần kỳ, qua một lát hào quagn mới thu liễm, trong phòng cũng khôi phục bình thường.  

Lục Lâm Thiên mở hai mắt ra, trong mắt mang theo kinh ngạc, tin tức trong ngọc giản màu xanh này truyền tới làm hắn vô cùng ngạc nhiên.  

– Thì ra đây là Tứ Thần Quyết.  

Lục Lâm Thiên lẩm bẩm nói, từ tin tức trong đầu hắn biết vũ kỹ này gọi là Tứ Thần Quyết, là một bộ vũ kỹ vô cùng thâm ảo, mà chính mình lấy được ngọc giản màu xanh chỉ là một phần không trọn vẹn của vũ kỹ, chỉ có một phần tư, gọi là Chu Tước Quyết.  

Tứ Thần Quyết tổng cộng có bốn quyết, theo thứ tự là Thanh Long Quyết, Bạch Hổ Quyết, Huyền Vũ Quyết còn có Chu Tước Quyết, nếu hội tụ Tứ Thần Quyết vào người thì đó là vũ kỹ Thiên cấp.  

– Không nghĩ tới có thể so sánh với vũ kỹ Thiên cấp.  

Lục Lâm Thiên kích động run rẩy, đồ vật trên người Nam thúc đúng là bảo vật mà.  

Nhưng Lục Lâm Thiên lập tức buồn khổ, từ tin tức trong ngọc giản màu xanh hắn biết được, một mình Chu Tước Quyết cũng chỉ so sánh được với vũ kỹ Hoàng cấp mà thôi, chỉ có thu được toàn bộ Tứ Thần Quyết thì nó mới có thể so sánh với vũ kỹ Thiên cấp, mà ba bí quyết khác hắn đi nơi nào tìm đây, có lẽ đời này không tìm thấy cũng là bình thường.  

– Bất kể như thế nào, đây cũng là thứ sánh ngang vũ kỹ Hoàng cấp, còn mạnh hơn vũ kỹ Tinh cấp nhiều.  

Lục Lâm Thiên lập tức cười cười, Chu Tước Quyết cũng không tệ, ít nhất là mạnh hơn Nộ Diễm Quyền, Khai Sơn Chưởng của hắn.  

– Tu luyện Chu Tước Quyết.  

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ, Chu Tước Quyết này vô cùng bất phàm, nếu chính mình tu luyện Chu Tước Quyết, hơn mười ngày sau sẽ có nắm chắc lớn hơn, về sau mình cũng có chỗ dựa vào.  

Không có chút do dự, Lục Lâm Thiên bắt đầu tu luyện Chu Tước Quyết, sau một lát thủ ấn biến hóa, hào quang sáng bóng bao phủ quanh người, chân khí trước mặt không ngừng bắn ra.  

Thời gian chậm rãi qua đi, thời điểm Vân Dương Tông thu đệ tử ở trấn Thanh Vân càng ngày càng tới gần, trên trấn Thanh Vân càng ngày càng náo nhiệt, trên đường tùy ý nhìn thấy người ta tấp nập, tửu quán, thương khách đều đi tới đây, sinh ý vô cùng náo nhiệt.  

Còn có một dạng sinh ý khác vô cùng náo nhiệt, trên đường không ít địa phương đều có đặt cược, tỷ thí tới gần, các đại gia tộc tại trấn Thanh Vân cho các đệ tử đi báo danh, đại tiểu gia tộc trên trấn Thanh Vân có tổng cộng năm mươi hai người.  

Khi tên của những người này lộ ra ánh sáng, đặt cược chính thức bắt đầu, trong đó có bốn người tỉ lệ đặc cược thấp nhất, đó chính là Lục gia Lục Lâm Thiên, Lục Thiếu Hổ, còn có Tần Thiên Hạo Tần gia, Dương Diệu Dương gia, tỉ lệ đặt cược bốn người này vào top năm chỉ có mười ăn một, tuy có tỉ lệ đặt cược nhưng căn bản không có nhà cái nào nguyện ý tiếp nhận đặt cược bốn người này.  

Lý do rất đơn giản, bởi vì chi tiết của bốn người này các nhà cái đã sờ rõ ràng cả rồi, Lục Lâm Thiên, Lục Thiếu Hổ Lục gia, một vũ giả tam hệ, một vũ giả song hệ, Dương Diệu Dương gia cũng là vũ giả song hệ, Tần Thiên Hạo Tần gia thì lại là linh giả, bốn người này thiên phú đặt ở đó, cho dù không đọ sức, đoán chừng Vân Dương Tông cũng sẽ kéo bốn người này vào tông.  

Cho dù tỉ lệ đặt cược bốn người này thấp, người đặt cược lại không ít, dù sao bốn người này chính là ngôi sao chói mắt, trong đó dùng Tần Thiên Hạo, Lục Lâm Thiên hai người này nóng nhất.  

Hai người một linh giả, một chính là vũ giả tam hệ, thiên phú này một vạn không được một, so về Lục Thiếu Hổ, Dương Diệu còn mạnh hơn, tiến vào Vân Dương Tông trên cơ bản là không có chút vấn đề nào cả.  

Đương nhiên cũng có chút người cũng không tin, thiên phú rất tốt đi nữa, cuối cùng phải được Vân Dương Tông tự mình kiểm tra mới có thể chắc chắn, các đại gia tộc nói cũng không dùng được, có người thậm chí lo lắng là các đại gia tộc ở sau lưng cố ý tung tinh vịt, cố ý thả tin tức ra để vơ vét tiền.  

Trên trấn Thanh Vân, một lần duy nhất xuất hiện nhiều thiên tài như thế cũng làm cho không ít người hoài nghi.  

Mà thời gian này Lục Lâm Thiên đang tu luyện Chu Tước Quyết, Chu Tước Quyết còn khó luyện hơn Nộ Diễm Quyền rất nhiều, sau nhiều lần thất bại, Lục Lâm Thiên tổng kết kinh nghiệm, hắn lại tiếp tục tu luyện.  

Cứ thế mười ngày trôi qua, Lục Lâm Thiên vẫn không có luyện thành Chu Tước Quyết, mà cách Vân Dương Tông tới trấn Thanh Vân thu đồ đệ chỉ còn lại ba ngày.  

– Đúng là khó luyện a, dục tốc bất đạt.  

Lục Lâm Thiên cười khổ một tiếng, thu thập tâm tình quyết định nghỉ ngơi một chút, cho mình hít thở không khí, tuy Chu Tước Quyết không có tu luyện thành công, nhưng mà hắn có được không ít tâm đắc, có lẽ kỳ ngộ đến thì hắn sẽ tu luyện thành công.  

Ra khỏi cửa phòng, Lục Lâm Thiên lại đi thăm mẫu thân, miễn cho mẫu thân lo lắng cho mình, lập tức không thể không phân phó Lục Tiểu Bạch đi tu bổ vách tường của mình, nói không chừng ngày nào đó phòng này sụp xuống thì không tốt.  

Rồi do dự cả buổi, Lục Lâm Thiên vẫn quyết định đi tới Thiên Bảo Môn, hắn muốn bán đan dược trong người, kiếm thêm chút tiền tài.  

Tuy lo lắng có người âm thầm đối phó mình, nhưng nghĩ đến cũng không có khả năng có người không ăn không ngủ chờ mình ra khỏi Lục gia a, lại nói sau khi hắc y nhân ám sát mình thất bại, đoán chừng Triệu Tuệ cũng có điều thu liễm.  

Lục Lâm Thiên tìm một cái cớ liền ra khỏi Lục gia, nếu như trực tiếp nói với mẫu thân là mình ra ngoài, tất nhiên là sẽ làm mẫu thân lo lắng.  

Trên đường đi Lục Lâm Thiên càng cẩn thận hơn, cảm giác trấn Thanh Vân lúc này người ta tấp nập, hắn rất là kinh ngạc, trình độ náo nhiệt này không tầm thường.