Dị Thế Lưu Đày

Chương 15: Sứ giả của thần còn không bằng đống phân của thần!




*

Edit + Beta: Zombie cưỡi Lợn

“Tao mặc kệ mày là ai, bây giờ mày chỉ là nô lệ của tao. Cho dù mày thật sự là sứ giả của thần ……”Khi kết thúc, Nguyên Chiến nằm sấp trên người cậu thiếu niên, nhìn người bị mình đè ra làm tới mức cào ra hai cái hố nhỏ trên đất, vừa thỏa mãn vừa há mồm hung hăng cắn một ngụm lên cổ cậu thiếu niên tuyên bố chủ quyền công khai.

Nghiêm Mặc đau đến cả người run rẩy.

Bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng thở hổn hển.

Nghiêm Mặc nghiêng đầu, lúc này hắn mới phát hiện bên cạnh bọn họ đang có vài người vây quanh. Những người này đều thoạt nhìn cũng không khác gì Nguyên Chiến, đều là những chiến sĩ trẻ tuổi, cả một đám đều cao lớn thô kệch.

Có người dùng thanh âm khàn khàn thương lượng: “Đại Chiến, mày làm lẹ rồi ra coi, cho tao chơi một lần thôi cũng được, tao đổi mày hai mươi trái táo.” Nói xong liền thò tay sờ sờ Nghiêm Mặc.

Nguyên Chiến tát bay cái tay kia. Bây giờ hắn không muốn trao đổi, không hề muốn.

Nguyên Sơn nhìn Nghiêm Mặc liếm liếm môi, hỏi rất trực tiếp: “Chúng ta đổi được không?”

“Không đổi, gì cũng không đổi.” Nguyên Chiến bò dậy từ trên người cậu thiếu niên, thuận tay vuốt ve mặt đùi trong của hắn, bỗng dưng trên tay dính đầy máu, hắn liền lập tức khiêng người lên vai, đẩy đám chiến sĩ đang chặn đường ra, rời khỏi bãi sân.

Thấy Nguyên Chiến rời đi, mấy người kia liền mắng hắn keo kiệt, sau đó lại vây quanh Nguyên Sơn.

Nguyên Sơn bị cự tuyệt cũng không giận, kéo Văn Sinh: “Muốn trao đổi với bọn họ không? Quy tắc cũ, muốn, cậu cứ đi, đồ cũng sẽ là của cậu. Không muốn, chúng ta qua bên kia sân ăn thịt nướng, đêm nay có thể ăn một trận no nê.”

Văn Sinh do dự một chút, cậu có hơi để ý mấy trái táo, nhưng sờ sờ mông, cậu quyết định đêm nay vẫn đi lấp đầy bụng đi.

Nguyên Chiến khiêng người về lều, phát hiện trong lều mình sạch sẽ ngoài ý muốn.

Hắn tưởng là Thảo Đinh chịu khó, lại không biết nô lệ nhà mình sau khi phát hiện xương đùi lành lại, chịu không nổi thứ mùi lạ, mớ sâu bọ và lớp bụi dày trong lều, mới bỏ ra hai ngày dọn dẹp sửa sang lại cho sạch.

Ném người lên giường, Nguyên Chiến quay đầu lại kéo mành che cửa lên, bên ngoài còn chút ánh sáng, không cần phải lãng phí đuốc.

Nghiêm Mặc nằm sõng soài trên giường hơi nhúc nhích một chút, sửa lại tư thế để nằm cho thoải mái.

“Chủ nhân, hái giúp tôi mấy lá đại kế được không? Cảm ơn ngài.” Nghiêm Mặc bình tĩnh nói. Chỉ cần có điều kiện, hắn chưa bao giờ ngược đãi bản thân. Bị người ta cường bạo xong, không lo dưỡng tốt thân thể để đòi lại vốn mà đi tự ngược mình, đó là chuyện ngu xuẩn mà người có chỉ số thông minh không đủ dùng mới làm.

Nguyên Chiến đi đến bên người hắn, quỳ một gối trên đống cỏ khô, túm lấy đùi phải cậu thiếu niên, xoạt xoạt liền kéo rớt hết cái nẹp gỗ cố định xương.

“Chủ nhân?” Cậu thiếu niên bày ra vẻ mặt kinh sợ.

Nguyên Chiến lột mớ lá cây đắp trên miệng vết thương ra, ngón tay xoa nhẹ phần da từng bị thương: “Chân của mày quả nhiên lành rồi.”

Nghiêm Mặc kinh ngạc, làm sao hắn phát hiện ra? Nghiêm Mặc rất tự tin vào ngụy trang của mình.

“Nếu chân mày còn chưa khỏi hẳn, tư thế đi đường và vẻ mặt của mày sẽ không giống như khi tao vừa nhìn thấy mày.” Nguyên Chiến cũng đã từng bị thương nặng ở chân, thậm chí di chứng còn lưu lại đến nay rất rõ ràng.

“Huống chi lúc tao làm mày, hai cái đùi mày giãy hăng hái lắm.”

Nghiêm Mặc bật cười: “Ngại ghê, kinh nghiệm không đủ, lần sau tại hạ nhất định sẽ ngụy trang đến mức một chút sơ hở cũng không để ngài nhìn ra.”

“Mày là ai?” Nguyên Chiến đè tay lên ngực cậu thiếu niên, nhìn thẳng vào hai mắt hắn.

Tiếp tục nói dối hay thẳng thắn đây, Nghiêm Mặc suy xét đến việc ngày sau có thể hắn sẽ làm ra ngoài đủ loại chuyện kỳ quái, khi chưa thoát khỏi tên chủ nhân trên danh nghĩa này, hắn muốn giấu diếm một kẻ khôn khéo như Nguyên Chiến chính là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Nghiêm Mặc mang theo chút hài hước nói: “Tôi là thần.”

Hai mắt Nguyên Chiến trừng lớn.

“… Sứ giả của thần.”

Nghiêm Mặc nhìn vẻ mặt tên thanh niên, vừa định chuẩn bị bốc phét nữa thì Nguyên Chiến đã nhào lên!

Tựa như một con báo săn đột nhiên nổi giận, tên thanh niên đè trên người Nghiêm Mặc, tay bóp chặt cổ hắn, vẻ mặt cực kỳ hung ác, gầm nhẹ: “Câm miệng! Mày dám nói bậy nữa tao liền giết mày!”

…Cái tình tiết này, sao không giống như hắn tưởng tượng nhỉ?

“Tôi thật sự là……”

“Bốp!” Nguyên Chiến hung hăng tát cho hắn một cái.

Nghiêm Mặc bị đánh cho miệng mũi đổ máu, đầu nhức ong ong hơn nửa ngày mới khôi phục lại bình thường. Nghiêm Mặc siết chặt tấm da lông mục nát dưới người, cú này hắn sẽ nhớ kỹ!

Nguyên Chiến không phải không nhìn ra hận ý và nhẫn nhịn trong mắt cậu thiếu niên, hắn không để bụng.

Nô lệ hận chủ nhân của mình, đó là chuyện bình thường.

Bị nô lệ phẫn hận tới mức giết chết, vậy tên chủ nhân đó cũng quá vô dụng rồi, ngay cả nô lệ của mình mà cũng không thể thu phục.

Hắn muốn thu phục cậu thiếu niên này, khiến nó về sau phải ngoan ngoãn mà làm nô lệ của hắn, nhưng nếu nó vẫn không nghe lời, hắn cũng không ngại làm thịt nó rồi mang đi ướp muối để dành cho mùa đông đâu.

“Mày không phải sứ giả của thần.” Nguyên Chiến bóp chặt cổ thiếu niên, gằn từng chữ một.

“Ặc!” Nghiêm Mặc bị bóp đến mức mặt mũi đỏ gay, muốn kéo tay tên thanh niên ra. Nhưng tay Nguyên Chiến giống như cái kìm sắt, mặc hắn đẩy, kéo, cào, như thế nào cũng không chút sứt mẻ.

“Nhớ cho kỹ, sau này lại để tao nghe mày nói mấy câu như vậy nữa, tao liền cắt lưỡi mày!”

“A……” Nghiêm Mặc thở không nổi, hai chân giãy dụa. Ra tay, hay là không?

Giết hắn! Giết tên khốn kiếp làm nhục mình!

Không, không thể giết, giết hắn, mày cũng sẽ sống không nổi.

Vậy phế hắn đi!

Không, nguy hiểm trong tương lai quá lớn, tên khốn này phế đi rồi, hết tám phần là mình sẽ bị sang tay cho những người khác, còn hai phần là sẽ bị bạn của tên này làm như lương thực dự trữ cho mùa đông.

Mà nghe giọng điệu tên khốn này cũng không phải muốn giết mình thật. Nhưng Nghiêm mặc hắn đã nhẫn nhịn tới bây giờ rồi, nếu hắn tùy tiện ra tay, thì sẽ làm bại lộ bản thân. Giết tên chủ nhân này, cũng không thể cam đoan tên chủ nhân tiếp theo của hắn là kẻ dễ dắt mũi.

Tốt xấu gì người này cũng cứu hắn về vào lúc hắn trọng thương sắp chết, tốt xấu gì người này cũng không trực tiếp chơi hắn khi hắn không thể cử động, tốt xấu gì người này trước khi rời khỏi nhà còn tìm người chăm cho hắn, tốt xấu gì…… cũng không lấy mình ra để đổi thức ăn!

Giết hắn hoặc phế hắn, mày có thể thoát ra ngoài sao? Mày ra ngoài rồi thì có thể sống được sao? Mày có thể…… chạy thoát khỏi sự trừng phạt của sách hướng dẫn sao?

Nghiêm Mặc, mày phải nghĩ cho kỹ!

Tên thanh niên cho rằng mình khống chế được sinh tử của cậu thiếu niên lại hoàn toàn không biết sinh mệnh bản thân vừa được cứu vớt sau một trận đấu tranh nội tâm kịch liệt của người nào đó.

Nguyên Chiến buông tay, để Nghiêm Mặc thở.

Nghiêm Mặc thở quá gấp, liền bị sặc khí, lập tức ôm cổ ho khù khụ, cả người co quắp lại như sắp chết.

Nguyên Chiến đảo mắt qua giữa hai chân cậu thiếu niên, cau mày, máu vẫn chưa ngừng chảy.

Nghiêm Mặc ho thảm quá, làm rách miệng vết thương ở phía sau, đau tới mức nước mắt sinh lý cũng rớt xuống.

“Tôi, tôi chỉ nói giỡn……” Nghiêm Mặc thở hổn hển, lắp bắp sửa lời.

“Có lẽ mày thật sự là đệ tử tư tế tộc Diêm Sơn, cũng có lẽ mày không phải.” Nguyên Chiến vuốt vuốt phần đùi dính máu cùng bụi bặm của thiếu niên, sờ một hồi liền sờ lên trên một chút.

“Tao mặc kệ mày là ai, bây giờ mày chỉ là nô lệ của tao. Cho dù mày thật sự là sứ giả của thần ……” Nguyên Chiến bày ra một nụ cười châm chọc lạnh lẽo kèm theo cái nhìn xem thường, bắt lấy thứ giữa háng cậu thiếu niên, siết chặt.

Nghiêm Mặc đau đến kêu to một tiếng! Thân thể cuộn thành con tôm.

“Mày cũng không phải.” Nguyên Chiến cúi đầu, cắn cắn lỗ tai cậu thiếu niên nói: “Trừ phi mày muốn chết.”

“Vì sao…… sao lại nói như vậy?” Nghiêm Mặc bắt lấy cánh tay đầy cơ bắp rắn chắc của Nguyên Chiến, run giọng hỏi, hắn phải biết được nguyên nhân.

Nguyên Chiến cảm thấy Nghiêm Mặc đã nhớ kỹ bài học, liền buông tay ra, nhéo nhéo má hắn, nói: “Chủng tộc có năng lực tự lành tốt cũng không hiếm thấy, truyền thuyết nói Thần thị và đại vu của một vài thần điện nào đó có thể khiến vạn vật cải tử hồi sinh, nhưng ngay cả bọn họ cũng không dám nói mình là sứ giả của thần.”

Nghiêm Mặc lau nước mắt, hắn cảm thấy hoàn cảnh của mình bây giờ so với hồi đó bị ném vào nhà tù còn thê thảm hơn, ít nhất trong tù bác sĩ vẫn được coi trọng, người bình thường sẽ không ai đi gây sự với bác sĩ.

“Mày biết kết cục của một kẻ tự xưng là sứ giả của thần như thế nào không?” Nguyên Chiến bóp mặt cậu thiếu niên, nâng lên.

“Như thế nào?” Có phải ở nơi này cũng có người giống như hắn? Người tự xưng là sứ giả có phải cũng là kẻ lưu đày, hay là người xuyên không? Hay là tên lừa đảo?

“Người kia xuất hiện ở một bộ lạc lớn, bộ lạc Hồng Thổ, không ai biết gã từ đâu đến, da gã rất trắng, có mái tóc vàng kim chói mắt như ánh mặt trời, năng lực tự lành của gã mạnh hơn mày nhiều, cho dù gã bị thương kiểu gì, đều có thể lành lại trong chớp mắt.”

Nghiêm Mặc cảm thấy mình thật hâm mộ, nhưng giây tiếp theo phần hâm mộ đó liền biến thành sợ hãi —— hắn nghĩ tới kết cục của người này.

“Người nọ tự xưng với bộ lạc Hồng Thổ mình là sứ giả của thần, đến đây dẫn dắt mọi người tiến tới cuộc sống tốt đẹp hơn, tư tế bộ lạc Hồng Thổ hoài nghi gã, gã khiêu chiến tư tế, nhìn tư tế thi triển các loại vu pháp, gã nói đó là phản ứng hóa học và thủ thuật che mắt gì gì đó, còn làm lại nhưng gì tư tế đã làm. Lão tư tế liền hỏi gã có năng lực gì có thể chứng minh gã là sứ giả của thần, người nọ liền phô ra năng lực tự lành của mình.”

Nguyên Chiến kể tới đây liền nhấc một cái chân của Nghiêm Mặc lên nhìn, thấy nơi nào đó vẫn còn đổ máu, liền bĩu môi nói: “Mày còn kém xa gã lắm. Tư tế và tộc trưởng của bộ lạc Hồng Thổ cho rằng thần sứ mà chỉ biết tự lành cũng chẳng có nghĩa lý gì, bọn họ bảo người nọ đi chinh phục bộ lạc đối địch của bọn họ, bắt gã nội trong vòng một ngày tiêu diệt bộ lạc kia, người nọ tỏ vẻ mình làm không được, còn phẫn nộ, mắng tộc trưởng và tư tế bộ lạc Hồng Thổ là đám người dã man, mắng bọn họ không tôn kính thần sứ, tỏ vẻ muốn rời khỏi bộ lạc Hồng Thổ.”

Nguyên Chiến bỗng nhiên cười dữ tợn: “Thời điểm gã xuất hiện không khác gì mày, cũng sắp đến mùa đông.”

Tim Nghiêm Mặc thắt chặt, hắn không đồng tình với cái tên tự xưng là thần sứ kia, nhưng nhịn không được mà mèo khóc chuột.

“Gã muốn ra khỏi bộ lạc Hồng Thổ, nhưng bị bắt lấy. Tư tế bộ lạc Hồng Thổ nói, nếu gã đến từ trời, còn có năng lực tự lành, vậy chắc chắn là thức ăn tốt nhất mà trời cao ban cho bộ lạc. Mùa đông đó, bộ lạc Hồng Thổ ngoại trừ nô lệ, không có tộc nhân nào chết đói.”

Má! Nghiêm Mặc tức khắc cảm thấy đau khắp người. Ở cái thế giới này, thứ đáng sợ nhất chính là dân cư kiến thức nửa vời, bọn họ chẳng những ngu muội mà còn tàn nhẫn, lại bài xích hết thảy văn hóa cùng thế lực ngoại lai, trừ phi vũ lực mày có thể hoàn toàn chặn đứng được bọn họ, cưỡng chế ép bọn họ thay đổi.

Này còn không bằng xuyên đến bộ lạc nguyên thủy chân chính, tốt nhất là cái bộ lạc không hiểu biết gì sất. Trẻ nhỏ ngây thơ dễ dạy, giống như một tờ giấy trắng, người ta có thể tùy ý vẽ lên đó, dễ lừa dễ dắt mũi.

“Gã có chết không?” Nghiêm Mặc run giọng hỏi.

“Chết. Bởi vì qua một mùa đông, người nọ còn sống, tư tế bộ lạc cảm thấy sợ hãi, liền mang các bộ phận còn dư lại của gã nấu lên ăn hết, xương cốt cũng mài thành bột làm thuốc. Nghe nói bột thuốc làm từ xương người nọ rất thần kỳ, có trọng thương tới cỡ nào thì chỉ cần bôi một chút là có thể lành.”

Thật lãng phí, nếu là hắn, hắn nhất định sẽ để gã đó sống, đây là tài liệu nghiên cứu quý giá tới cỡ nào, chỉ cần một chút dinh dưỡng là có thể có được máu, thịt, nội tạng, cốt tủy, vân vân… vô hạn. Nếu lúc trước trên tay hắn có một tài liệu nghiên cứu chất lượng tốt như vậy, đem linh kiện thân thể, nội tạng gì đó ghép cho mấy người có tiền có quyền cũng sẽ không tốn sức như vậy, nói không chừng còn có thể khai phá ra một số thuốc mới dùng để trị ung thư. Chậc, thật đáng tiếc!

Cậu thiếu niên gương mặt hàm hậu tâm tư như ác quỷ làm ra vẻ vừa sợ hãi vừa nghi hoặc hỏi: “Ngài, làm sao ngài biết những việc này?”

“Bộ lạc tụi tao và bộ lạc Hồng Thổ thường hay lui tới, trước khi mùa đông đến, các bộ lạc quanh đây sẽ tổ chức một cuộc giao dịch ở bãi đá cuội, đó cũng là đợt giao dịch lớn nhất trong năm, hôm đó mày sẽ thấy bọn họ. Loại bột thuốc đó cũng có thể trao đổi, nhưng giá cả rất cao.” Nguyên Chiến bóp bóp khuôn mặt cậu thiếu niên: “Bây giờ mày còn dám nói mình là sứ giả của thần nữa không?”

Nghiêm Mặc rất kiên định mà lắc đầu: “Vừa rồi tôi chỉ nói lung tung thôi, tôi chỉ không muốn làm nô lệ, tôi…… bị ngài làm cho đau quá, ô ô.” Nước mắt chảy ra.

Nguyên Chiến cười nhạo, vỗ vỗ mặt hắn: “Đừng có giả bộ nữa, mày cũng không phải con dê non mềm yếu gì, nếu sát khí và hận ý của mày đối với tao như vậy mà tao còn không cảm giác được thì tao đã sớm chết rồi, có khi biến thành thịt muối rồi cũng nên. Ngoan ngoãn, trước cho tao chơi mấy năm, chờ mày thành chiến sĩ cấp ba, đánh lại tao, tao liền thả mày đi.”

Nước mắt Nghiêm Mặc nhanh chóng ngừng lại. Nếu đối phương đã nhìn thấu bản tính của hắn, hắn cũng lười giả đò nữa, diễn kịch vậy tốn sức lắm.

Nguyên Chiến lại giở chân hắn lên nhìn nhìn: “Ê, mày còn không biết xấu hổ mà nói mày là sứ giả của thần à, sao mông mày cứ đổ máu hoài vậy?”

Nghiêm Mặc: “……”

Ban đêm, khi người của bộ lạc Nguyên Tế vây quanh hai mươi mấy đống lửa trong bãi sân, nướng thịt tươi ăn đầy bụng, thì Nghiêm Mặc nằm trong lều im lặng nhìn trời.

Nguyên Chiến cầm lấy nửa miếng thịt dê nướng xốc cửa lều lên tiến vào, ngồi xuống bên cạnh cậu thiếu niên: “Ăn không?”

Vừa rồi mông tôi máu chảy thành sông anh không thấy à? Giờ còn cho tôi ăn thịt dê nướng, anh muốn hại chết tôi có đúng không?

Nguyên Chiến dùng bàn tay to bóng nhẫy của mình lại giở một chân cậu thiếu niên lên, nhìn nhìn nơi nào đó: “Tốt rồi kìa, không chảy máu nữa, cái lá cây đại kế gì đó có tác dụng đấy.”

Nói xong, tên Nguyên Chiến dùng vẻ mặt như hung thần cắn một miếng thịt nướng còn mang theo tơ máu, nhai nhai mấy cái, còn mang theo vẻ ghét bỏ nói: “Mày vô dụng quá, vậy mà còn nói là thần sứ, đống phân của thần hả?”

“Ha ha.”

“Mày đừng có cười như vậy, tao nghe là muốn đánh mày.” Nguyên Chiến nghiêm túc nói, xé một miếng thịt nhét vào miệng cậu thiếu niên: “Mày không thể nhịn đói, lần sau nếu muốn được ăn no nữa thì phải chờ đến mùa xuân sang năm đấy. Tao chỉ tìm được một loại thảo dược mày vẽ thôi, có hai loại tao thấy giống giống, cũng đào về, còn mang theo một ít bọ, mày xem xem có đúng hay không.”

Nghiêm Mặc được gợi lên một chút hứng thú, vừa nhai miếng thịt vừa nghiêng đầu nhìn: “Ở đâu?” Hắn không phun miếng thịt ra, nứt hậu môn so với chết đói đỡ hơn.

Nguyên Chiến lại xé một miếng thịt đút cho hắn: “Để chung với mấy thứ thu hoạch khác, bọn tao còn hái một ít trái cây về, ngày mai chờ tư tế kiểm tra xong nếu cảm thấy vô dụng thì tao cầm về cho.”

“…Anh thật sự không hiếu kỳ lai lịch tôi sao?” Nghiêm Mặc nhịn không được hỏi.

“Mày sẽ nói tao nghe hả?” Nguyên Chiến nhíu mày, vươn tay ra sức xoa bóp đùi trái của mình: “Tao không có hứng thú nghe mày nói dóc.”

Anh thật đúng là hiểu tôi.

“Chân anh làm sao vậy?” Trong lòng Nghiêm Mặc thật ra không muốn hỏi đâu, nhưng hắn thấy rõ, vậy thì sách hướng dẫn cũng thấy rõ, nếu hắn không hỏi một tiếng, nói không chừng hắn liền gánh cái trừng phạt chịu nỗi đau xương cốt gì gì đó.

Nguyên Chiến đang định giải thích thì đột nhiên ngậm miệng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài lều.

“Đại Chiến! Tù trưởng và tư tế đại nhân kêu mày qua kìa.” Tên chiến sĩ trẻ tuổi lúc nãy bảo dùng hai mươi trái táo đổi một lần làm Nghiêm Mặc xuất hiện ở cửa lều, cậu ta nhìn lướt qua Nghiêm Mặc đang nằm nhoài trên giường, lại bỏ thêm một câu: “Bọn họ bảo mày mang nô lệ của mình qua luôn.”