Đàn Ông Đích Thực Không Giả Gay

Chương 39




Auston nghe không hiểu Lộc Minh Trạch nói gì, chỉ để lộ một đôi mắt tràn ngập nghi hoặc: "Rớt ngựa? Nghĩa là sao?"

Lộc Minh Trạch không vội nói chuyện, tìm một tảng đá ngồi xuống, hắn quyết định trước tiên nghĩ sẵn trong đầu. Auston cũng không thúc, đưa cho hắn một chai dịch dinh dưỡng: "Uống đi."

Lộc Minh Trạch bỗng nhiên bừng tỉnh, hắn cảm thấy bản thân như đang nằm mơ, người lãnh đạo quốc gia! Đưa đồ uống cho mình!

Tuy rằng không hiểu cái chính phủ liên bang bọn họ gọi tương đương với quốc gia nào, nhưng tóm lại vẫn là người lãnh đạo quốc gia! Lộc Minh Trạch cả đời làm thị dân nhỏ bé, đời thứ hai trực tiếp biến thành bần dân hạ đẳng nhất, xưa nay không nghĩ tới có gì phải gặp người lãnh đạo quốc gia nào đó.

Hắn yên lặng tiếp nhận dịch dinh dưỡng, vặn nắp chai ra uống một hơi cạn sạch. Mùi vị dịch dinh dưỡng cũng không tốt, cũng không như Lộc Minh Trạch tưởng tượng, một bình uống vào lập tức cả người tràn đầy sức mạnh, có vị hoa quả nhàn nhạt, nhưng cũng có chút buồn nôn.

Auston thấy Lộc Minh Trạch uống xong xuôi, mới hỏi một lần nữa: "Rớt ngựa rốt cuộc là ý gì?"

Lộc Minh Trạch cảm thấy hơi đói bụng, liền lấy miếng bánh mì ra nhét vào miệng, hắn cúi đầu mơ hồ nói: "Nghĩa là thân phận thực sự bị phơi bày rồi."

Nhắc tới cũng kỳ quái, rõ ràng là thân phận Auston bị lộ, chính hắn đi theo không có ý tứ khỉ gì hết.

Lộc Minh Trạch nghĩ ngợi một chút, dùng sức ngẩng đầu lên nhìn về phía Auston, thấy đôi mắt người kia dịu dàng nhìn hắn, liền nói: "Tôi hôm nay, ra ngoài thấy được tin tức do chính phủ liên bang phát. Vừa rồi anh không nghe sao, bên ngoài có tiếng hoan hô."

Auston lắc đầu một cái: "Nơi này cách quá xa, tôi chẳng nghe thấy gì cả. Nội dung tin tức là gì?"

Hai mắt Lộc Minh Trạch nhìn y, nói: "Nói về tin tức của cục điều tra tinh tế gì đó... Tối hôm qua tìm được con trai của công tước Nicolas."

Hắn nói đến đây ngẩng đầu nhìn về phía Auston, người kia vẫn mỉm cười nhìn hắn, độ cong cra khóe mắt cũng không đổi, Lộc Minh Trạch liền rất có thâm ý hỏi: "Anh nói xem, con trai của công tước Nicolas, là ai nhỉ?"

"Ha ha."

Tiếng cười của Auston có chút khiếp người: "Bọn họ giới thiệu tôi như vậy à? Vốn không phải "hầu tước Nicolas" hay "hầu tước Auston" sao? Đây là nhà truyền thông nào thế."

Lộc Minh Trạch bị bánh mì làm sặc, hắn nhanh chóng mở một chai dịch dinh dưỡng, rót vào nước khoáng. Người này sao có thể nói với cái giọng điệu này chứ, cũng quá kiêu ngạo đi.

Hay người có tiền có quyền như bọn họ đều có giọng điệu này?

Auston thấy Lộc Minh Trạch không nói không rằng, liền đi tới ngồi cạnh hắn, hỏi: "Bọn họ còn nói gì nữa?"

Lộc Minh Trạch vô thức dịch sang bên cạnh một tí: "Nói cuộc tổng tuyển cử tổng thống sắp đến rồi, sau đó nói, người con trai kia sẽ ảnh hưởng đến kết quả tổng tuyển cử người kế nhiệm, còn...còn khen người đó vài câu."

Auston buồn cười hỏi: "Khen tôi cái gì?"

Lộc Minh Trạch ngẩn người hỏi: "... Anh cứ như vậy thừa nhận á?"

"Tôi trước gìơ chưa từng muốn phủ nhận."

Lộc Minh Trạch trong lòng khẽ rục rịch, hắn nhớ tới giọng điệu khoa trương mà giả tạo của nữ chủ trì kia, không nhịn được liếc một cái: "Nói anh vượt qua cha mình, là chính trị gia và chiến lược gia có quyền uy nhất. Cái khác tôi không nhớ rõ, sau đó toàn bộ quảng trường liền chấn động, rít gào nam thần ới ời các kiểu rồi ngất đi mấy xe, tôi ngại lộn xộn liền về tới trước."

Auston không để ý lời chế giễu của Lộc Minh Trạch, khẽ rũ mắt xuống trầm ngâm nói: "Tổng tuyển cử tổng thống xác thực sắp bắt đầu, nhưng bọn họ hẳn không có tin tức về tôi mới đúng, đặc biệt là qua miệng của cục điều tra tinh tế... Ngược lại giống như che dấu tai mắt kẻ khác. Ừm, tôi có thể hiểu được."

Lộc Minh Trạch không ngờ Auston sẽ thẳng thắn thừa nhận thân phận của mình như vậy, có chút mệt tâm, hắn xịu mặt mở một chai dịch dinh dưỡng, lần này cắm cái ống hút vào như đồ giải khát. Ai biết Auston liếc hắn một cái, rút mất cái ống hút: "Một ngày uống hai chai là đủ rồi, uống nhiều lãng phí."

Lộc Minh Trạch ngoan ngoãn buông tay ra: "Nhưng chuyện liên quan đến thân phận của anh, không phải nói chưa phải lúc để tôi biết sao?"

"Ở trên thuyền không phải lúc, nhưng bây giờ cậu tự mình biết rồi, đó chính là nước chảy thành sông."

Auston tiện tay vặn nắp chai lại: "Huống chi đến chủ tinh, cậu không muốn biết thân phận của tôi cũng khó, đây chỉ là chuyện sớm hay muộn."

"Công nhận... Với độ nổi danh của anh..."

Lộc Minh Trạch nhếch khóe miệng: "Nói xem anh mới vừa nói đã hiểu, là hiểu được điều gì?"

"Hả? Ừm... Quá nửa là đại vương tử lại làm chuyện ngu xuẩn."

Lộc Minh Trạch nghiêng đầu vẻ mặt khó hiểu: "Hả?"

Auston muốn vò đầu hắn, phát hiện tóc của Lộc Minh Trạch bị vén hết trong mũ, liền gỡ xuống cho hắn, sau đó xoa xoa đầu hắn: "Đại vương tử đang tranh đoạt vị trí người thừa kế với nhị vương tử, tạm thời rơi xuống thế hạ phong, hắn đang cứu vãn dư luận."

"Cứu vãn dư luận? Là sao?"

Auston thở dài: "Để thắng được dân tâm, phải sớm tuyên bố với bên ngoài đã tìm được tôi, có lẽ muốn cứu vãn chút hình tượng."

Nghe đến đó Lộc Minh Trạch càng giật mình hơn: "Tại sao? Tìm tới anh là có thể cứu vãn hình tượng? Anh rất lợi hại phải không? Nói đi, anh đến cùng thuộc tổ chức nào, địa vị tại sao lại..." cao đến thế?

Auston không lên tiếng, lại liếc nhìn đằng sau Lộc Minh Trạch, người kia cũng cảnh giác xoay người, phát hiện Gabriel cử động dưới lớp áo bông rách, sau đó mê man mà ngẩng đầu lên, mở mắt ra. Auston cười cười: "Cậu sẽ sớm biết thôi."

Sau khi Gabriel triệt để tỉnh lại, mơ mơ màng màng hỏi: "Tôi nghe thấy các người đang bàn luận về hầu tước Nicolas? Ngài ấy làm sao vậy?"

Lộc Minh Trạch có chút giật mình, thật không nghĩ tới uy tín của Auston lại cao đến vậy, Gabriel trước mắt đang trong tình trạng bị bắt cóc, vừa tỉnh lại lại hỏi tình huống của Auston trước tiên, điều này đã vượt qua cả hiệu ứng thần tượng rồi, ngược lại giống tín ngưỡng hơn.

Lộc Minh Trạch nhận được ánh mắt ra hiệu của Auston, liền thuật lại nội dung tin tức được phát cho Gabriel nghe, ai biết cậu ta sau khi nghe xong lại lập tức nghiêm trang đứng lên, hai tay giữ trước ngực: "Đây có phải là sự thật không?! Hầu tước Nicolas đã trở về?!"

Lộc Minh Trạch mặt mỉm cười lẳng lặng liếc Auston một cái: "Nghe nói vậy... Trên ti vi đều nói như vậy mà, sau đó người trên quảng trường đều kích động. Nhưng mà, lúc đó anh ta làm thế nào mà mất tích?"

Gabriel áu một tiếng nhảy lên thật cao: "Vạn tuế!"

"..." Thằng nhóc này bị ngốc à.

Lộc Minh Trạch dùng sức ho vài tiếng: "Cậu trước tiên đừng kích động, rốt cuộc, anh ta lúc đó mất tích như thế nào?"

Gabriel như nghe được điều gì đó rất đáng ghét: "Hừ, thông báo chính thức là hầu tước trong quá trình đối chiến với hải tặc vũ trụ không may bị thương mất tích, nhưng tôi sẽ không tin những lời này, hầu tước Nicolas rất có kinh nghiệm trong phương diện đối địch, lại am hiểu tác chiến cơ giáp, sẽ không bị hải tặc vũ trụ đánh bại. Hơn nữa trước lúc này, đã từng có người mượn danh nghĩa cựu tổng thống ban bố một thông cáo kỳ quái, muốn thêm một tội danh vào pháp luật... Nhưng sau chuyện này sống chết mặc bay."

Tội phản xã hội?

Lộc Minh Trạch không tự chủ nhìn Auston, trong đôi mắt đối phương mang theo ý cười, vẫn cười như y của thường ngày, căn bản không nhìn ra y cười thật hay cười giả. Nhưng nếu y thật sự đã từng khiến pháp luật quốc gia chỉ vì mỗi y thêm một tội danh mới, Auston...đáng lẽ không cười nổi mới đúng.

Mặc dù, việc này ở một trình độ nào đó cũng coi như một loại trâu bò.

Lộc Minh Trạch đột nhiên nhớ tới quãng thời gian trước, nhóm tuần cảnh lùng sục khắp nơi để truy bắt hải tặc vũ trụ, chắc hẳn cũng là mệnh lệnh được ban bố từ phía trên, còn bọn họ rốt cuộc là đạo đức giả, hay muốn thừa cơ tìm ra hành tung ẩn nấp của Auston, thì không biết được.

Lộc Minh Trạch thấy Gabriel kích động đến mặt đỏ bừng, không khỏi hỏi cậu: "Cậu rất sùng bái Aus...hầu tước sao? Anh ta là thần tượng của cậu à?"

Gabriel liền kích động: "Đâu chỉ là thần tượng của tôi! Hầu tước Nicolas là thần tượng của toàn bộ đế quốc! Ngài anh minh thần võ bác học hiểu biết, đặc biệt am hiểu binh pháp, trong rất nhiều trận chiến đều dựa vào quyết sách của mình ngăn cơn sóng dữ cứu vớt toàn bộ quân đội trước nguy nan! Trên mặt quân sự trong màn trướng ngoài ngàn dặm*, xử sự ôn nhã dễ gần, văn học rèn luyện ngày ngày đã từng chiếm được nhiều lời tán thưởng từ các giáo sư nổi danh, có thể nói văn võ toàn tài điển hình đó! Chân dung của ngài đến nay vẫn còn được treo ở đại sảnh học viện quân sự đế quốc, ngay chính giữa là công tước Nicolas, vị trí thứ hai chính là ngài! A a a a a a a a a a a a a! Hầu tước Nicolas! Tôi - Gabriel nguyện một đời theo chân ngài! Tôi không thèm nghe anh nói nữa, tôi muốn ra đường xem tin tức!"

(*)Màn trướng ngàn dặm - 帷幄千里: Có lẽ được trích từ câu 运筹于帷幄之中, 决胜于千里之外 (trù tính nơi màn trướng, quyết thắng ngàn dặm xa)

...Mẹ nó cậu ta đang nói về Auston đó hả? Có lẽ Auston mà bọn họ biết không phải là một, chỉ là trùng tên mà thôi! Trong mắt Lộc Minh Trạch, tên kia rõ ràng là tính cách ác liệt tâm địa gian giảo, ngoại trừ mặt mũi và vóc người thì không còn gì khác kẻ mưu mô.

Auston dựa vào tường cười ngả nghiêng, trán Lộc Minh Trạch nảy gân xanh, một phát bắt được Gabriel: "Này học sinh, cậu có tự giác của một người đang bị bắt cóc hay không vậy, đây là chỗ cậu muốn đến thì đến muốn đi thì đi hả?"

Gabriel bị Lộc Minh Trạch ngáng đường rất không vui, nhưng cậu biết mình không phải đối thủ của Lộc Minh Trạch, không muốn chọc giận hắn, vì vậy bỉu môi bất đắc dĩ ngồi trở lại trên tảng đá: "Tôi muốn đi hỏi thăm một chút tin tức về hầu tước Nicolas mà thôi, chỉ liếc chút là được rồi, anh nuốt một đống tiền trợ cấp của tôi như vậy tôi cũng không so đo với anh, bọn cướp các người tốt xấu cũng có chút nhân tính đi chứ, cho tôi đi ngắm thần tượng của mình một cái đi!"

"Tôi không phải đã nói, đây chỉ là thông báo tạm thời có tin tức, người ta có lẽ còn chưa trở lại đây đâu, cậu đi cũng vô dụng..."

Lộc Minh Trạch trước đây cũng đã gặp qua mấy em gái theo đuổi idol, có lẽ họ truy đuổi đến điên rồi, nếu có người dám nói xấu idol nhà mấy cô ấy, thì khỏi cần nhiều lời, phải xé xác ngay tại chỗ. Lộc Minh Trạch nghĩ, Gabriel hiện tại, có lẽ cũng đang trong trạng thái như vậy.

Ôi, thật lúng túng, rõ ràng chính chủ đang đứng trước mặt, hắn còn phải làm bộ không biết, cùng một fanboy mất lý trí tôi một câu anh một câu mà nâng Auston lên tận trời cao, tên Alpha mặt dày này, không thấy xấu hổ à.

Hình như không thấy, lại còn rất hưởng thụ.

Lộc Minh Trạch lườm Auston một cái, thấy bộ dạng bình tĩnh thản nhiên của đối phương liền giận không chỗ phát tiết. Hắn đã hoàn toàn thoát khỏi nỗi khiếp sợ ban đầu khi biết được thân phận thực sự của Auston, hắn nghĩ thông suốt rồi, quả nhiên tên Alpha không biết xấu hổ, dối trá, tâm địa gian giảo, bụng dạ ác độc mình từng tiếp xúc mới thật sự là Auston, hóa ra y nói cái gì mà bản thân giả bộ thành dáng vẻ người khác yêu thích đều là thật, cũng không phải khoa trương, đều là ăn ngay nói thật!

Nhưng có vài lời chính bởi vì là lời nói thật mới khiến người ta cảm thấy đáng sợ...

"Không được, tôi muốn đi xem!"

Gabriel nói xong muốn xông ra ngoài, lúc này Auston đột nhiên lên tiếng: "Binh sĩ, lòng trung thành của cậu hẳn phải cống hiến cho đế quốc mới đúng."

Gabriel ngẩn người, sau đó hai chân như bị đóng đinh, cậu máy móc xoay người, nhìn về phía Auston, người kia nhẹ nhàng tháo mũ bảo hiểm xuống, trên mặt y vẫn mang theo nụ cười hoàn mỹ tuyệt đối, lúc này y đang dùng nụ cười ấy với fanboy của mình trước mặt.

Gabriel chậm rãi trợn to mắt, hít sâu một hơi, đồng thời, lỗ mũi của cậu cũng vì kích động mà phập phồng: "Ngài, ngài... Ngài..."

Auston đặt một ngón tay lên môi: "Suỵt."

Gabriel lập tức dùng sức che miệng lại, sau đó mạnh mẽ cắn lên đầu ngón tay của mình, cậu reo hò trong câm lặng.

Lộc Minh Trạch gần như cùng lúc há miệng với Gabriel, cắn lên bánh mì, sau đó hung hăng xé ra một miếng —— Thật! Xấu hổ! Mà! Người đứng xem là hắn phải thay Gabriel cảm thấy xấu hổ đó! Vừa nãy đứng trước mặt thần tượng của mình biểu hiện sôi trào mãnh liệt như vậy! Nếu là mình, vậy thì thật lúng túng không nói nên lời!

Lộc Minh Trạch cảm thấy mình sắp chết rồi, hắn có thể lựa chọn biến mất không? Thật là muốn đâm chết mình cho rồi!

Auston lại đội mũ bảo hiểm lên đẩy kính che, Gabriel cuối cùng cũng coi như có thể khôi phục dáng vẻ một người bình thường, nhưng cậu như mệt lả mà tựa người vào tường, có vẻ đã quên mất ở trường quân đội được dạy: nhìn thấy trưởng quan phải đứng nghiêm chào.

"Không ngờ ta rời trường quân đội lâu như vậy, còn có người nhớ tới ta, cảm thấy vinh hạnh sâu sắc."

Auston tuy rằng danh tiếng rất vang dội, nhưng y rất ít khi lộ diện trước mặt công chúng, chỉ có ở trường quân đội mới có thể từ hậu trường đi lên trước sân khấu, cho nên loại người sớm rời khỏi trường quân đội rồi trằn trọc với danh lợi như Heber tất nhiên không nhớ được mặt của Auston. Có thể nói cái tên "Auston Nicolas" này, trong lòng đa số người chỉ là một biểu tượng mà thôi, nó thậm chí không cần hình tượng đẹp trai ôn nhu để chống đỡ cho cái biểu tưởng này, cái tên này và thế lực đại biểu sau lưng nó, tất cả thành tựu của nó, đã đủ để trở thành tín ngưỡng của mọi người.

Về phần những người lan truyền, đôi câu vài lời liên quan đến dung mạo của Auston, cũng đủ để vẽ ra cái túi da hoàn hảo.

Auston không phải nhân vật công chúng, y căn bản không cần dựa vào giá trị nhan sắc.

Lộc Minh Trạch không hiểu nổi loại sùng bái này chút nào, hắn ở một bên trượn mắt khinh thường nhìn trời, dư quang từ khóe mắt vẫn nhìn thấy má Gabriel đỏ hây. Hắn no nê đánh ợ một cái, lại lấy thêm một miếng bánh mì, chỉ có bánh mì mới có thể chữa trị vết thương tâm hồn của hắn.

"Hầu tước Nicolas! Trời ạ hầu tước Nicolas?!"

Gabriel hạ thấp giọng rít gào, cậu đập đầu mình lên tường phải mấy lần.

Sau khi tỉrnh táo lại, Gabriel lắp bắp nói: "Tôi... Tôi vĩnh viễn ghi nhớ lời dạy của hầu tước! Tuy rằng tôi không được ngài tự mình dạy bảo, nhưng lời của ngài vẫn luôn chỉ dẫn phương hướng để tôi nỗ lực! Vẫn luôn chỉ dẫn phương hướng cho tất cả học sinh học viện quân sự đế quốc!"

Lộc Minh Trạch nghĩ thầm, thằng nhỏ này triệt để quên mất cậu ta từng bị ai bắt cóc đến chủ tinh rồi, chờ sự kích động của cậu ta đi qua rồi nhớ lại, liệu có loại cảm giác vỡ mộng với thần tượng tiêu không ta? Nhưng mà, sao nghe lời nói của cậu, cứ như Auston vẫn ở lại trường quân vậy?

Hắn liếc Auston một cái, người kia chỉ đảo mắt qua, còn nói: "Cậu có thể nghĩ như vậy rất tốt, nhưng ta hi vọng cậu luôn nhớ kỹ, lòng trung thành của cậu phải hiến dâng cho đế quốc, chứ không phải cá nhân ta."

Gabriel kích động đến nỗi mắt đỏ ngầu, cậu đáp lại vang dội: "Rõ! Trưởng quan!"

Lộc Minh Trạch ăn no rồi, nhưng hắn lần thứ hai vẫn lấy tiếp một miếng bánh mì.

Chờ hai người bọn họ léo nha léo nhéo một trận cái gì lòng trung thành rồi sự hi sinh rồi máu lửa nhiệt tình xong, Gabriel rốt cục khôi phục nửa phần thần trí, cậu hỏi: "Hầu tước Nicolas, tại sao ngài lại ở nơi như thế này, còn trang phục như vậy?"

Auston rũ mắt xuống, như đang cân nhắc rốt cuộc có nên kể chuyện cho Gabriel hay không, y suy tư chỉ chốc lát sau, rốt cục từ từ mở miệng: "Tình cảnh của ta bây giờ vô cùng nguy hiểm, có ít chuyện, không thể báo cho dân chúng biết, cho nên tôi hi vọng cậu có thể vì chuyện tôi xuất hiện hôm nay mà bảo mật."

Gabriel gật đầu không ngừng, sau đó tận lực hạ thấp giọng hỏi: "Đương nhiên, hầu tước, tôi bảo đảm sẽ không hở ra một câu nào."

Auston thở dài, Gabriel lập tức vô cùng nghiêm túc hỏi: "Ngài còn có chuyện gì khó xử sao? Nếu tôi có thể giúp đỡ, mời ngài cứ việc phân phó."

Auston lắc đầu, trên mặt mang theo do dự: "Không, ta nghĩ ta có thể tự mình giải quyết, ta không thể làm phiền dân chúng lo lắng vì chuyện của ta được."

Gabriel vội vàng nói: "Xin ngài ngàn vạn đừng nói như vậy, chuyện của ngài mới là chuyện quan trọng nhất! Ngài... Ngài không tin tín dụng của tôi sao? Tôi có thể thề! Tuyệt đối không để lộ bất cứ chuyện gì của ngài ra ngoài!"

Auston nhíu mày lại, Gabriel không dám tùy tiện nói tiếp, ở yên một chỗ chờ đợi, đợi đến khi tâm cậu sắp chết, Auston mới mang theo vẻ khó xử mà nói: "Ta hiện tại không thể liên hệ với bất cứ người nào, toàn bộ khoản tiền tiết kiệm và thẻ pha lê trong ngân hàng tinh tế và ngân hàng đế quốc đều bị đóng băng, cho nên, cậu thể thấy, ở bên ta hiện cũng chỉ có một mình hắn."

Auston đúng lúc kéo Lộc Minh Trạch đến bên người, người kia hoàn toàn đang trong trạng thái ngồi xem kịch, bị tóm lấy hơi lảo đảo, sau đó lên tinh thần lúng túng phất tay với Gabriel một cái: "Vừa rồi đã đắc tội nhiều hoàn toàn là bởi vì Au..."

Auston nhẹ nhàng liếc hắn một cái, Lộc Minh Trạch lập tức đổi giọng: "Đường đi gập ghềnh, chúng tôi cần một cái thẻ quân đội, làm việc, cho nên mới đưa ra hạ sách này."

Bọn họ hiện tại nhất định phải dựa vào uy tín của Auston để tiếp tục lừa bịp, nếu như để lộ nội tình của Auston, chính hắn khẳng định hold không được, vì vậy Lộc Minh Trạch quyết đoán mà lựa chọn hi sinh hình tượng cá nhân thành toàn đại cục.

Cũng may Gabriel lần đầu gặp gỡ thần tượng bị kinh hỉ làm choáng váng đầu óc rơi mất chỉ số IQ, cậu ta hiện tại chính là một fanboy đơn phương trong tình yêu cuồng nhiệt ngốc bạch ngọt, Lộc Minh Trạch cảm thấy giờ Auston có nói con người có hai mươi cây ngón tay có khi cậu ta cũng có thể đần độn mà tán thành.

Ôi mê tín, bất kể là với một người, hay với thứ mơ hồ, đều sẽ hại chết người.

"Không sao, ngài muốn làm đại sự mà, cứ việc lấy dùng! Còn cần gì cứ nói với tôi, tôi sẽ cố hết sức hiệp trợ ngài."

Auston mỉm cười nhìn Gabriel: "Ta đang bị người khác theo dõi, hành động bất tiện, hơn nữa bây giờ có thể dùng chỉ có một mình hắn, rất thiếu nhân lực."

Y thành khẩn nhìn Gabriel: "Đáng tiếc cậu còn phải đến chỗ Hibbeler phục mệnh, không thì..."

Auston lời còn chưa dứt, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, đây chính là ý nói, y tung cành ô-liu, mặc dù ở tình huống như vậy, cành ô-liu này hiển nhiên đã hư thối, lại vẫn có người nguyện ý đi cướp.

Gabriel do dự một lúc, sau đó nói: "Tôi chỉ là một phi công thực tập mà thôi, ở chỗ chỉ huy Hibbeler có rất nhiều phi công ưu tú, lại càng không thiếu người như tôi, nếu như hầu tước nói cần tôi, tôi nguyện ý vì ngài ra sức."

Lời cuối cùng trong giọng nói mang theo sự run rẩy kích động.

"Sẽ không làm lỡ tiến trình của cậu chứ?"

Gabriel gần như muốn nhảy dựng lên hét hầu tước ngài mới có tiền đồ được không: "Đương nhiên sẽ không!"

Auston mỉm cười gật gật đầu: "Nếu là như thế, vậy thật sự...quá tốt rồi."

Cuộc đối thoại của bọn họ chấm dứt ở đây, Lộc Minh Trạch cũng rốt cục ăn hết bánh mì, xen mồm hỏi: "Trời sắp tối rồi, chúng ta đi đâu bây giờ?"

"Trước tiên tìm một nơi trọ đi."

Gabriel trang trọng nghiêm túc mà đứng nghiêm chào: "Rõ! Trưởng quan!"

Lộc Minh Trạch đột nhiên nhận ra, trước đây mình cảm thấy Auston theo thói quen nói dối, gạt người chết không đền mạng vẫn là quá đánh giá thấp y. Người này lừa người, căn bản không cần nói dối, nói thật giấu một nửa, lộ một chút, liền có người trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên fanboy mê muội vì y vượt mọi chông gai lát thành tiền đồ tươi sáng...

Tác giả có lời muốn nói:

Aus không chỉ có thói quen lừa một người, còn có thói quen một gạt một đám.