Đàn Ông Đích Thực Không Giả Gay

Chương 28




Sự gặp gỡ giữa Eric và Lộc Minh Trạch hoàn toàn là trùng hợp, nếu như Lộc Minh Trạch ngày đó không đột nhiên đi qua giao giới khu, sẽ không gặp phải Eric bị Manggis chặn ở trong góc tường bắt nạt, hắn cũng sẽ không nhất thời ngứa tay không nhịn được, cho Manggis ăn hành một trận, từ đấy vướng vào hai người kia.

Một là nghiệt duyên, một là kết thù, đều không phải duyên phận tốt lành gì.

Mỗi khi nghĩ tới sự kiện đó, Lộc Minh Trạch cực kì hối hận, tại sao mình lại tiện tay như vậy...

Eric có lẽ bị bắt nạt trong một thời gian dài, nên bề ngoài cậu thoạt nhìn rất rụt rè, điều mà Lộc Minh Trạch ấn tượng sâu nhất với cậu chính là lúc cậu nấp trong cái áo khoác rộng lớn cùng chiếc mĩ to, dùng đôi mắt tràn ngập u buồn nhìn hắn, hoặc là nói nhìn tất cả mọi thứ thế giới bên ngoài.

Lộc Minh Trạch cảm thấy, cậu luôn chờ đợi được giải cứu.

Khi Lộc Minh Trạch chuẩn bị rời đi, Eric níu hắn lại, cầu xin hắn dẫn cậu đi, khi đó cậu có lẽ đã lấy hết dũng khí để làm chuyện này.

Mẹ nó.

Quan hệ giữa hai người họ, nếu nói là tình nhân, chẳng bằng nói là phụ thuộc thì hợp hơn. Này tại Nam thành không có gì đáng ngạc nhiên, không phải ai cũng giống Lộc Minh Trạch, được ăn sung mặc sướng ở Nam thành, kẻ sống nhờ ăn xin và ăn cắp không phải số ít.

Thế nhưng mặt mũi Eric cũng không dễ nhìn mấy, tướng mạo cậu ta thường thường, không sánh được với mỹ mạo của omega, Lộc Minh Trạch bị ấn tượng sâu nhất vẫn là cặp mắt kia của gã, khiến người ta vừa liếc mắt nhìn liền sinh ra cảm xúc không đành lòng. Lộc Minh Trạch lúc đó cảm thấy không quan trọng, cũng sợ bản thân một khi rời đi, cậu liền bị Manggis ra tay càng ác hơn, liền dẫn cậu đi, nói chung nuôi thêm một người với Lộc Minh Trạch mà nói cũng không phải việc khó.

Eric quá bị động, ngay cả quan hệ giữa bọn họ cũng là Lộc Minh Trạch nói ra trước, một ngày nọ lúc hắn đi làm, nghe được vài lời bàn tán sau lưng, mới kinh ngạc phát hiện chuyện bản thân mang một tiểu beta về nhà ở cùng rất không hay, mặc dù là beta, nhưng gã con mẹ nó quá giống omega, cùng sống chung dưới mái nhà lâu như vậy, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào.

Lộc Minh Trạch liền hỏi Eric, định làm như thế nào.

Eric rất kinh hoảng: "Lộc... Anh muốn đuổi em đi sao?"

Lộc Minh Trạch thấy buồn cười: "Dĩ nhiên không phải, không giải thích người ta sẽ bắt nạt cậu, tôi lại không thể kè kè bên cạnh mãi được."

Phương thức bắt nạt không chỉ một loại, nói xấu nhau cũng khiến người ta khó mà chịu nổi.

"Vậy... Vậy anh quyết định đi..."

Lộc Minh Trạch gãi đầu một cái, hít sâu một hơi: "Được thôi, vậy thì nói với người ngoài cậu là đối tượng của tôi nhé."

...Nói chung đối tượng của hắn cứ đổi tới đổi lui, đến một người chạy một người, chạy một người lại đổi một người, đây là số mệnh đã định đó!

Auston đột nhiên mở miệng đánh gãy hồi ức của Lộc Minh Trạch: "Vậy hai người ngủ với nhau chưa?"

"Khụ!"

Lộc Minh Trạch bị sặc rượu một cái: "Tôi không biết."

Auston trầm ngâm: "Có ngủ hay không mà cậu không biết?"

Lộc Minh Trạch lòng nói người này trông rất chính phái, mẹ nó hóa ra lắm chuyện đến thế.

"Nếu như hai người chỉ đơn giản trần truồng mà nằm cùng nhau, hoặc là chỉ cậu ta trần truồng mà được tôi ôm...thì từng có."

Auston đối với Lộc Minh Trạch cứ mơ mơ hồ hồ, có thể kiên trì sống đến bây giờ, rất chi là kinh ngạc.

Lộc Minh Trạch nhận ra y khinh bỉ, tức giận nói: "Tôi có uống một chút! Ngủ một giấc tỉnh dậy cái gì cũng không nhớ rõ, ông đây cũng không phải người ở dưới, căn bản không cảm giác có được không! Cũng không thể đuổi theo hỏi người ta "Hai đứa mình có ngủ với nhau chưa dợ"... Bị khờ à?"

"Ồ? Tửu hậu loạn tính."

"Này..."

Auston rót cho hắn một chén rượu: "Nhưng tại sao cậu cũng không biết nguyên nhân chia tay?"

Lộc Minh Trạch làm dáng vẻ đang hồi ức: "Ngẫm lại, thời gian có hơi lâu, tôi cứ như bị mất trí nhớ vậy."

"..."

"A đúng rồi, chúng tôi ban đầu là bởi vì Manggis xuất hiện mâu thuẫn."

Lộc Minh Trạch nói tới đây thì dừng lại, ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, hắn đã có chút say, Auston tỉnh bơ rót thêm cho hắn một chén: "Đừng uống nữa, cậu say rồi."

"Không sao, chừng này có là bao, tôi còn uống được!"

Lộc Minh Trạch cau mày nói: "Trước có nói, giữa tôi và Manggis có chút mâu thuẫn, bất kể là tôi đánh hắn một trận, hay cùng nhau bàn luận, tóm lại bọn tôi không hợp nhau lắm, hắn thường xuyên kiếm cớ chặn đường tôi, nhưng tôi vẫn luôn thể hiện thái độ lảng tránh với hắn, hắn có vẻ rất bất mãn. Eric bị Manggis bức ép phản bội tôi một lần, cậu ta dẫn tôi đến nơi ở của Manggis, sau đó tôi cùng Manggis đánh một trận."

Auston hỏi tiếp: "Rồi cậu liền chia tay với Eric?"

Lộc Minh Trạch xạm mặt lại: "Làm gì có, sau đó không biết chuyện gì xảy ra, cậu ta ngủ với một omega khác, sau đó đá tôi."

"..."

Lộc Minh Trạch vỗ bàn: "Có phải là im hơi lặng tiếng quá không! Anh nói xem, bị bán đứng là tôi mới đúng, bán đứng tôi là cậu ta mói đúng, tại sao cuối cùng lại là cậu ta vứt bỏ tôi! Tôi không phục lắm, liền tìm cậu ta hỏi nguyên nhân, cậu ta vừa thấy tôi liền tránh né, có một lần ta cưỡng ép ngăn lại, mẹ nó, cậu ta không nói lời nào chỉ biết khóc! Một thằng đàn ông...mà khóc đến chua cả răng."

Lộc Minh Trạch dùng hai cái tay chống mặt, cúi đầu nói lầm bầm: "Không hiểu nổi, đến bây giờ nhớ tới việc này vẫn thấy tức."

"...Vậy cậu còn đối xử với cậu ta tốt như vậy, thiện lương hơi quá rồi."

Lộc Minh Trạch mặt gục xuống trầm mặc nửa ngày, Auston cho là hắn say rượu trực tiếp ngủ luôn rồi, mới nghe Lộc Minh Trạch ồm ồm nói: "Nhu nhược không phải tội."

Auston nghe vậy, con mắt xám hơi buông xuống, dán lên cái đầu tóc quăn bông xù mềm mại kia của Lộc Minh Trạch, nghe hắn nói tiếp: "Là người phải sợ, có người sợ chuột, có người sợ rắn, đây đều là điều cả đời không thể sửa được, vậy có thể làm sao bây giờ... Eric ấy, từ nhỏ bị Manggis bắt nạt, có lẽ đã trở thành bóng ma trong mình rồi, cậu ta không vượt qua nó được. Còn Manggis kia... Chậc, lòng dạ độc ác, nếu như cậu ta không gọi tôi đi, chẳng phải liền bị Manggis đánh chết tươi sao? Cho nên chuyện này tôi không trách cậu ta, nếu như cậu ta thật sự gọi tôi đi, tôi ngược lại sẽ cảm thấy khổ sở."

Huống chi Manggis cũng đánh không lại hắn.

Lộc Minh Trạch nói xong, hơi ngưỡng mặt lên, đôi mắt chôn dưới tóc mái, Auston liền đưa tay hất tóc mái hắn ra, bắt gặp ánh mắt trong trẻo, không hề giống bộ dạng uống say.

Lộc Minh Trạch nhíu nhíu mày, vuốt tay Auston: "Anh làm gì vậy, có nghe hay không."

Auston cười một cái nói: "Ừm, cậu cứ tiếp tục."

"Sau khi phát sinh sự kiện kia, tôi trái lại không sao, Eric lại tự cảm thấy rất hổ thẹn... Sau đó, cậu ta đá tôi."

Chuyện này khiến Lộc Minh Trạch bực mình, nhưng hắn có tức mấy cũng chỉ muốn cho Thượng Tá hù dọa Eric một chút mà thôi.

Auston trầm ngâm chốc lát, lại đột nhiên thay đổi đề tài: "Giống đực tính cách nhu nhược như thế, với omega cũng hiếm thấy, trách không được Thượng Tá thích bắt nạt cậu ta."

Lộc Minh Trạch ngẩn người: "Có ý gì?"

Auston cười: "Tôi không phải đã nói, Thượng Tá là một con chó rất thông minh sao, nó có thể nhạy bén nhận biết pheromone mạnh yếu, mạnh được yếu thua, là quy tắc của giới sinh vật, Thượng Tá bắt nạt sinh vật yếu hơn nó là rất bình thường."

"..."

Lộc Minh Trạch trong lòng tự nhủ tôi vẫn cảm thấy Thượng Tá nhà tôi rất nhân tính đấy.

Auston rất có thâm ý mà nhìn Lộc Minh Trạch: "Người cũng thế."

Mặt Lộc Minh Trạch không hề cảm xúc, cả người tỏa ra một loại khí chất ngu xuẩn "anh rốt cuộc muốn nói cái gì", hiển nhiên đã uống nhiều rồi, Auston ngoại trừ đưa hắn ly rượu chứa đầy trước mặt, gì cũng không làm được.

"Vậy sau đó cậu liền không qua lại với cậu ta nữa?"

"Cậu ta cũng đã kết hôn sinh..."

Lộc Minh Trạch theo bản năng nói phân nửa, đột nhiên cảm thấy không đúng: "Ai, cái tên này, mắc gì đi nghe tình sử nhà người ta, không nói!"

...Rõ ràng đã nói hết rồi.

Auston nhẹ rũ mắt xuống, tầm mắt của y lại vừa vặn rơi lên mặt Lộc Minh Trạch: "Bởi vì, tôi muốn hiểu rõ cậu hơn một chút, không thể sao?"

Lộc Minh Trạch cảm thấy vầng sáng trước mắt mơ hồ, chất rượu tê dại gần hết thần kinh hắn, năng lực suy nghĩ của hắn bị mất một phần, chỉ còn dư lại bản năng: "Vậy sao anh không cho tôi biết rõ về anh, anh cũng chưa từng nói về chuyện của mình... Vẫn là nói, trên người anh có cái bí mật lớn động trời gì hả?"

Auston hơi sững sờ, y không nghĩ tới Lộc Minh Trạch sẽ hỏi trực tiếp như vậy, dường như rất lâu rồi không có người nói chuyện cùng y với mục tiêu rõ ràng như thế. Lẽ nào cái này gọi là rượu vào lời ra, đàn ông khi say đều thẳng thắn như vậy?

Lộc Minh Trạch không quan tâm y, còn bĩu môi thầm thì oán giận: "Tôi vẫn luôn cảm thấy cái tên nhà anh rất không chân chính, mặc kệ che che giấu giấu cái gì, tôi cảm thấy anh ở lại đây khẳng định có mục đích gì đó không thể cho ai biết, anh xem cái mặt của anh này, chính là người làm đại sự... Nhưng gia trước tiên..."

Hắn nói đến một nửa lại lại đột nhiên không nói, buồn bực cầm chén rượu lên ngửa đầu một cái, như đem chút lời còn lại lẫn với rượu há miệng nuốt xuống.

Auston như có điều suy nghĩ nhìn hắn, sau đó nói: "Tôi không có tình sử gì để nói."

Lộc Minh Trạch khó chịu mà nheo mắt lại nhìn chằm chằm y, một lát sau, đột nhiên đoạt lấy bình rượu đặt gần Auston, tự mình rót rượu vào ly: "Đừng nói thế."

Auston suy nghĩ một chút: "Nhưng tôi có thể kể cho cậu nghe một câu chuyện."

"Không nghe."

Auston tự nói một mình: "Trước đây, có một đứa trẻ, sinh trong một gia đình có chút đặc thù. Theo quãng thời gian nó dần dần lớn lên, mưa dầm thấm đất, nó trở nên giống những người chung quanh, thích dùng âm mưu thủ đoạn với người khác. Đứa trẻ nọ sau khi lớn lên, thuận lợi mà thăng lên cấp cao, sau đó trong quá trình ở chung với người ta, không ngừng thực hành, tác phong làm việc càng thêm..."

"Bang bang bang!"

Lộc Minh Trạch đột nhiên mạnh mẽ gõ mấy lần lên bàn, không nhịn được cau mày đánh gãy lời Auston: "Câu chuyện này của anh không xuôi tai!"

Auston lấy lại tinh thần, mỉm cười hỏi: "Sao không xuôi tai?"

"Khuôn mẫu hoàn toàn không đúng, anh nói một đứa bé, nó từ nhỏ đã rất lợi hại, sau đó lớn lên vẫn rất lợi hại, vào nơi làm việc cũng rất lợi hại như trước... Đây là câu chuyện quái gì vậy, anh định vẽ ra một nhân vật chính hoàn mỹ như vậy đến sỉ nhục một tên điểu ti* như tôi hả? Không có cảm giác nhập tâm gì hết! Huống chi, vừa bắt đầu liền nói thuận buồm xuôi gió, căn bản không có chỗ để tăng tiến, người nghe chuyện sẽ hoàn toàn cảm thấy không thoải mái, không có chi tiết hấp dẫn người khác, nghe không vô."

(*)Điểu ti: là tiếng lóng, chỉ những người thua kém mọi mặt: không tiền, không chỗ dựa, sự nghiệp nhợt nhạt, yêu đương thất bại.

"... Hoàn mỹ?"

Lộc Minh Trạch nói xong liền phê bình: "Hơn nữa anh hoàn toàn không có trau chuốt, phần mấu chốt không nói rõ, cái gì "cấp cao" chứ, "một gia đình"... Khiến người nghe không thể chạm tới cảm xúc được. Không trau chuốt cũng không tân trang nội dung vở kịch giống như một cây gậy khô cằn đã chết vậy, người bình thường ai lại nguyện ý nghe loại chuyện này."

Auston bị một trận phê bình không phản ứng gì, chỉ là trầm ngâm nói: "Cậu nói đúng, tôi không giỏi kể chuyện xưa."

Ngưòi nói lời ấy lại cực kì không có trách nhiệm, nói xong nằm nhoài trên bàn, cũng không phản ứng gì nữa. Auston đối diện nhìn hắn hồi lâu, thấy Lộc Minh Trạch vẫn không nhúc nhích nằm đó, liền hỏi: "A Trạch? Cậu đang ngủ sao? Có muốn lên giường nghỉ ngơi không?"

Lộc Minh Trạch không hề phản ứng.

Tửu lượng của Lộc Minh Trạch kỳ thực cũng không tốt, phẩm rượu càng kém, một khi uống nhiều rồi, sẽ đánh mất lý trí, từ tương đối bạo lực biến thành rất bạo lực. Hắn nằm trên bàn ăn, chậm rãi mơ màng, đột nhiên liền cảm thấy được trống trống, hé mắt ra, nhìn thấy một bóng người trước mặt lay động, theo phản xạ liền tung nấm đấm.

Auston hai tay ôm Lộc Minh Trạch, y tuy rằng cảm giác nắm đấm của Lộc Minh Trạch mang theo gió, mà ôm như thế này khiến khoảng cách giữa hai người bọn họ quá gần, mặc dù y đúng lúc ngửa ra sau đầu tránh công kích, vẫn bị nắm đấm Lộc Minh Trạch sát cằm đánh tới.

Trên cằm truyền đến cảm giác hơi đau, Auston nhất thời sửng sốt, người gây họa lại cổ hơi ngửa rồi nghiêng đầu một cái, dựa vào trên bả vai y mà ngủ. Auston sững sờ trong nháy mắt, sau đó bất đắc dĩ thở dài, y đưa Lộc Minh Trạch lên giường, thuận thế ngồi xuống bên giường.

Sau khoảng thời gian rất lâu, Auston đều chỉ ngồi ở bên giường không nhúc nhích, nhìn bóng lưng sẽ cảm thấy y đang nhìn chằm chằm mặt Lộc Minh Trạch mà ngẩn người, nhưng tầm mắt của y kỳ thực chẳng hề đặt trên người Lộc Minh Trạch, mà là lướt qua hắn rơi ở một điểm nhất định nào đó nơi xa.

Trên mặt Auston không biểu tình, khóe môi luôn hướng lên, như đang ngẫm nghĩ, hoặc là nói, y luôn luôn suy nghĩ.

Không biết trôi qua bao lâu, Auston thở ra một hơi thật dài, sau đó kéo chăn đắp cho Lộc Minh Trạch.

Auston đứng dậy muốn đi, chợt dừng lại bên giường Lộc Minh Trạch, như nhất thời nghĩ ra, y hơi cúi người xuống, dường như muốn nhìn mặt của đối phương một chút, hay tùy ý liếc mắt một cái.

Dáng vẻ lúc ngủ của Lộc Minh Trạch không giống hắn lúc thường, sườn mặt góc cạnh rõ ràng dường như vì ngủ say mà mất đi một chút ác liệt, trở nên nhu hòa, đôi mắt che bằng hàng lông mi tinh tế mềm mại, có thể là do ánh sáng, lông mi hắn mang chút màu vàng, lộ ra làn da trắng bóc, cùng tóc mái cong xoắn mềm mại cùng tôn nhau lên, vậy mà hiện ra mấy phần thanh tú.

Auston lại đợi thêm một hồi.

Lộc Minh Trạch lần này thật sự ngủ rất ngon, chất rượu cùng giấc ngủ sâu làm hắn không hề phòng bị, bị Auston nhìn chăm chú từ khoảng cách gần như vậy mà nửa ngày một chút phản ứng cũng không có.

Auston cuối cùng lắc đầu bất đắc dĩ cười cười, thấp giọng nói: "Ngủ ngon."