[Đam Mỹ] Che Dấu

[Đam Mỹ] Che Dấu - Chương 10





Tạ Lệ ngủ một giấc tỉnh lại mới phát hiện bên má mình bị sưng, Thường Tiểu Gia ra tay thực sự không nhẹ.


Trạng thái của Thường Tiểu Gia càng bết bát hơn. Tạ Lệ hoài nghi cả đêm cậu không ngủ, cả người thoạt nhìn ảm đạm, thần thái hoảng hốt.


Từ sáng sớm rời giường, Thường Tiểu Gia không nói một câu với Tạ Lệ, coi như Tạ Lệ không tồn tại. Lúc này bọn người Cao Viễn vẫn còn bị cấm túc, Thường Tiểu Gia đột nhiên trở thành một thân một mình.


Tạ Lệ nghĩ thầm, cũng may nhóm người Đại Hào cũng bị cấm túc, những người còn lại trong khu giam giữ này cũng không ai tự dưng đi trêu chọc Thường Tiểu Gia.


Sáng sớm ở nhà ăn xếp hàng nhận cơm sáng, Tạ Lệ đứng ở phía sau Thường Tiểu Gia. Thường Tiểu Gia loạng choà loạng choạng cầm bát cháo đặt vào mâm thức ăn, xoay người lại đụng phải Tạ Lệ. Mâm thức ăn trong tay nghiên qua, bát cháo và dưa muối đổ hết lên trên người cậu.


Mâm thức ăn kim loại và bát rơi xuống đất phát ra tiếng vang, cảnh sát trại giam hò hét chạy đến, yêu cầu Thường Tiểu Gia lập tức dọn dẹp sạch sẽ những thứ vung vãi trên đất.


Thường Tiểu Gia bị giội một thân, cháo trên áo tù không ngừng chảy xuống, cậu lạnh lùng liếc nhìn Tạ Lệ, ngồi chồm hỗm xuống nhặt mâm thức ăn.


Tạ Lệ muốn ngồi xuống giúp cậu, lại nghe cảnh sát trại giam gọi người phía sau nhanh đi lấy cơm không muốn làm lỡ, vì vậy chỉ có thể đi qua Thường Tiểu Gia đến cửa sổ lấy cơm.


Ăn xong điểm tâm thì đến giờ lao động tập thể. Thường Tiểu Gia không có thời gian trở về thay quần áo, chỉ có thể dùng khăn giấy đơn giản lau chùi, áo tù để lại vết dơ khá lớn.


Lúc đến nhà xưởng lao động, Thường Tiểu Gia vẫn nghe mùi dưa muối trên áo mình hòa lẫn mùi mồ hôi của cả bọn đàn ông trong nhà xưởng, làm cho cậu muốn buồn nôn, thêm vào thiếu ngủ, cả người luôn hoa mắt chóng mặt.


Đã vậy khi cậu làm việc chậm lại, cảnh sát trại giam lại đi tới bên cạnh cậu đưa ra cảnh cáo.


Tạ Lệ phát hiện ngày hôm nay cảnh sát trại giam đối với Thường Tiểu Gia đặc biệt nghiêm ngặt, chắc là trừng phạt chuyện cậu ẩu đả với Đại Hào.


Đến buổi trưa lúc ăn cơm, Thường Tiểu Gia bưng mâm thức ăn để trên bàn ăn rồi ngồi xuống, đũa không cầm mà đem mâm thức ăn đẩy qua một bên, nằm nhoài trên bàn ăn.


Tạ Lệ cầm mâm thức ăn, nhìn cậu, vẫn đi tới ngồi đối diện cậu.


Thường Tiểu Gia không nhúc nhích.


Tạ Lệ hỏi: “Không thoải mái?”


Thường Tiểu Gia không để ý đến anh.


Tạ Lệ nói: “Tôi giúp cậu gọi cảnh sát trại giam, đưa cậu đi bệnh viện xem bệnh.”


Lúc này Thường Tiểu Gia mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Tạ Lệ, kéo mâm thức ăn đến trước mặt, cúi đầu bắt đầu ăn cơm.



Đột nhiên Tạ Lệ hối hận tối hôm qua tức giận tranh chấp với Thường Tiểu Gia. Anh không phải đau lòng Thường Tiểu Gia, mà anh phải tiếp tục nhiệm vụ, không thể không dỗ dành Thường Tiểu Gia.


Ăn cơm trưa xong, Thường Tiểu Gia trở về phòng thay đổi một bộ quần áo, thoạt nhìn trạng thái tinh thần khá hơn một chút.


Bởi vì khu giam giữ phát sinh một trận ẩu đả lớn, nên buổi chiều thông khí tạm thời bị hủy bỏ, đổi thành tất cả đi nghe giáo dục pháp chế. Địa điểm là một phòng hội nghị nhỏ ở tầng trệt, xem video chiếu lên màn hình lớn.


Thường Tiểu Gia ngồi ở vị trí mỗi đêm cậu thường ngồi xem tin cuối ngày. Tạ Lệ đi tới bên cạnh cậu, mới định ngồi xuống, Thường Tiểu Gia liền lạnh lùng nói một câu: “Cút ngay!”


Tạ Lệ yên lặng, ở trong lòng tự nói với mình: Không quản Thường Tiểu Gia làm sao nổi nóng, nói chuyện có bao nhiêu khó nghe, lần này anh phải nhịn. Vì vậy trầm mặc ngồi, ngẩng đầu nhìn về phía máy truyền hình.


Cửa có cảnh sát trại giam trông coi.


Thường Tiểu Gia thấy Tạ Lệ không chịu đi, nhích mông qua bên cạnh một chút, không muốn tiếp xúc thân thể với anh.


Trong nháy mắt, đột nhiên Tạ Lệ cảm thấy Thường Tiểu Gia ấu trĩ đến rất thú vị, vì vậy anh di chuyển đến gần Thường Tiểu Gia, thân thể dán vào.


Sau đó nhìn thấy Thường Tiểu Gia tiếp tục dịch qua bên cạnh, một cánh tay đã kề sát vách tường.


Tạ Lệ lại dùng lực chen gần cậu.


Thường Tiểu Gia đột nhiên giơ tay lên, hữu khí vô lực hô: “Báo cáo!”


Cảnh sát trại giam ở cửa không nhúc nhích, nhìn Thường Tiểu Gia giương hàm dưới, ra hiệu cậu nói chuyện.


Thường Tiểu Gia chỉ Tạ Lệ nói: “Anh ta luôn chen lấn tôi, đẩy tôi đến sát tường.”


Tạ Lệ mặt không đổi sắc, mắt nhìn phía trước.


Cảnh sát trại giam thần sắc bất biến, lạnh nhìn Thường Tiểu Gia nói: “3312 có phải cậu coi nơi này là vườn trẻ?”


Trong phòng họp truyền đến tiếng cười bị đè nén.


Thường Tiểu Gia mím chặt đôi môi không huyết sắc, phụng phịu phùng hai má.


Ngày hôm nay toàn bộ cảnh sát trại giam đều muốn làm khó dễ Thường Tiểu Gia, ngay cả cảnh sát giữ cửa trại giam cũng dùng dùi cui chỉ Thường Tiểu Gia: “Ngồi không được thì đứng xem.”


Thường Tiểu Gia không nhúc nhích.


Cảnh sát trại giam lên giọng: “3312!”


Thường Tiểu Gia đáp: “Nghe.”


Cảnh sát trại giam cao giọng quát lên: “Đứng lên!”


Thường Tiểu Gia chậm rãi đứng lên.


Cảnh sát trại giam liền chỉ vào bên tường: “Đứng dựa vào tường đi!”


Thường Tiểu Gia rời chỗ ngồi, ánh mắt hung ác liếc nhìn Tạ Lệ, sau đó đi tới đứng dựa vào tường, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm máy truyền hình.


Tới đêm xem xong tin tức, hai phạm nhân cùng phòng đều đi nhà tắm, Tạ Lệ mới có cơ hội nói chuyện riêng với Thường Tiểu Gia.


Thường Tiểu Gia leo xuống giường, chuẩn bị thu dọn đồ đạc đi tắm, leo được một nửa, Tạ Lệ duỗi tay nắm lấy chân của cậu.


“Buông tay!” Thường Tiểu Gia nhấc chân muốn đá anh.


Tạ Lệ cầm lấy chân của cậu, ngón tay vừa vặn cào vào lòng bàn chân. Thường Tiểu Gia lắc lư, tay không tóm chặt cái thang ngã ra sau, Tạ Lệ liền giang tay ôm lấy cậu, để cậu ngồi xuống giường mình.


Thường Tiểu Gia giơ chân lên muốn đá Tạ Lệ.


Lúc này Tạ Lệ bắt được hai chân cậu, mở chân qua hai bên. Thường Tiểu Gia không khống chế được thân thể ngửa ra sau, vội dùng tay chống đỡ, bày ra tư thế cực kỳ ám muội.


Thường Tiểu Gia không đá được Tạ Lệ, liền xoay người cầm gối ném vào mặt Tạ Lệ, trọng tâm lệch đi cậu ngã xuống giường.


Tạ Lệ đứng giữa hai chân Thường Tiểu Gia, cúi người xuống, hai tay vòng qua nách Thường Tiểu Gia bế cậu lên, xoay chuyển hướng ngồi lên giường, để Thường Tiểu Gia khóa ngồi ở trên người mình, để sát vào tai cậu an ủi: “Được rồi, xin lỗi.”


Thường Tiểu Gia dùng sức giãy dụa, cái mông làm phiền đến bộ vị của Tạ Lệ, giãy giụa một phút chốc phát hiện giãy không ra, giơ tay muốn cho Tạ Lệ một bạt tai.


Lúc này Tạ Lệ bắt được tay cậu, lập tức giọng nói không còn tình cảm: “Đánh một lần nữa thử xem?”


Thường Tiểu Gia âm ngoan nhìn anh.


Tạ Lệ hít sâu một hơi, bình phục tâm tình của mình, kéo tay Thường Tiểu Gia đưa tới bên môi hôn một cái, rồi ôm cậu thật chặt, một tay giữ sau cổ, đôi môi kề sát bên tai cậu, nói: “Xin lỗi.”


Lúc Thường Tiểu Gia nói chuyện, tiếng nói đã khàn khàn: “Tôi nói, anh không giết chết tôi, nhất định tôi sẽ không bỏ qua anh.”


Tạ Lệ trầm mặc một lúc, nói: “Vậy cậu giết tôi đi.” Nói xong, anh ngẩng đầu lên, nắm lấy tay Thường Tiểu Gia kề sát trên cổ mình: “Nơi này không có dao, cậu có thể bóp chết tôi, hoặc là dùng đồ vật ghìm chết tôi.”


Thần sắc Thường Tiểu Gia hoảng hốt.


Tạ Lệ không có chút tình cảm, nói: “Tốt nhất không nên treo cổ tôi, nếu không buổi tối tôi sẽ treo lủng lẳng ở bên giường nhìn cậu.”


Đột nhiên Thường Tiểu Gia rút tay về.


Tạ Lệ cố chấp lần thứ hai nắm tay cậu kề sát ở trên cổ mình: “Cậu muốn bóp thì nên bóp lâu một chút, cậu cảm giác nơi này không có đập thì mới buông tay.”


Thường Tiểu Gia dùng sức rút tay của mình về.


Tạ Lệ không kiên trì nữa, anh nói với Thường Tiểu Gia: “Tiểu Gia, đừng giận nữa, tôi muốn đối tốt với cậu.”


Sắc mặt Thường Tiểu Gia trắng bệch, cậu ngơ ngác nhìn mặt Tạ Lệ, giống như không hiểu gì cả.


Tạ Lệ dùng ngón tay giữa và ngón tay trỏ kẹp lỗ tai Thường Tiểu Gia khẽ xoa, ngón tay cái xoa xoa hai má cậu, nói: “Tối hôm qua mất ngủ phải không?”


Thường Tiểu Gia đột nhiên run rẩy, cậu cúi đầu nhỏ giọng nói cái gì đó.


Bởi vì nói quá nhỏ, Tạ Lệ cũng không nghe rõ, anh nhẹ nhàng “Hả?” Một tiếng.


Thường Tiểu Gia lập lại một lần: “Quá tối, tôi không dám nhắm mắt.” Thanh âm cậu mềm nhẹ, ngữ khí lộ ra kinh hoảng không biết làm sao.


Tạ Lệ ngẩn người, trong lòng xông tới cảm giác khó có thể hình dung, chính anh cũng không biết đây là cảm giác gì, chỉ khom người ngửa đầu nhìn mặt Thường Tiểu Gia, nói: “Đêm nay Lệ ca ôm em ngủ, có được hay không?”


Thường Tiểu Gia không có nhìn anh, gật gật đầu.


Tạ Lệ lấy ngón tay nắm hàm dưới Thường Tiểu Gia, ép cậu đối diện với mình, nói: “Trả lời, có muốn Lệ ca ôm em ngủ hay không?”


Thường Tiểu Gia nhìn anh một lúc, nói: “Muốn.”


Tạ Lệ ôm chặt cậu, nói: “Được.”


(Do tình cảm của công và thụ liên tục xoay chuyển nên cách xưng hô giữa hai người cũng sẽ liên tục thay đổi, vì vậy đừng thắc mắc tại sao editor lúc này lúc khác.)