Đại Thiếu Gia Nhà Họ Cam Rất Khó Trị

Đại Thiếu Gia Nhà Họ Cam Rất Khó Trị - Chương 10-2





Đúng, cô vi phạm hợp đồng, bởi vì cô thật sự quá yêu đứa bé này. Vì vậy thật xin lỗi, Cam Nhi Thuỵ, cô không thể thực hiện cam kết ban đầu, sau khi sinh con giao cho anh được.


"Chúng ta mới xa nhau nữa tháng, em dám nói đùa giữa chúng ta là chuyện đã qua?! Chu Chiếu Hi, có phải em rất muốn chọc giận anh phải không?" Giọng của Cam Nhi Thuỵ thật kinh sợ trừng mắt nhìn cô. "Chuyện này anh cũng là người bị hại, đã giải thích rõ rồi, em cong muốn như thế nào? Muốn anh nói xin lỗi với em sao?"


"Không phải." Thấy anh hạ mí mắt xuống, giọng giận dữ trừng mắt nhìn chằm chằm, cô khiếp sợ lui về phía sau một bước, "Em khôgn trách anh, chỉ là em cảm thấy giữa chúng ta khôgn thể nào có tương lai, cho nên, bây giờ vẫn nên chia tay thôi."


Chia tay? Thậm chí ngay cả lời như thế cô cũng nói hết ra, Cam Nhi Thuỵ thật sự bùng nổ!


Một bên Cam Nhĩ Khiêm phát hiện anh trai tức giận, vội vàng đỡ Chu Ngọc Trân đi lánh nạn. "Bác gái, bác mệt không, cháu đỡ bác đi vào nhà nghỉ ngơi trước."


"Nhưng hai đứa nó..."


"Không sao, bọn họ có một chút hiểu lầm chưa nói rõ ràng, sợ rằng còn phải nói một lát nữa, chúng ta đi vào trước đi!" nói đùa à, tiếp tục ở lại hiện trường, khó bảo toàn lửa đạn sẽ không lan đến gần anh bên này, anh thặt sự khôgn muốn lại bị anh trai K một trận.


Hai người lẵng lẽ vào phòng, bỏ lại một mình CHu CHiếu HI đối mặt với Cam Nhi Thuỵ đang tức giận.


"Em nói rõ ràng cho anh rõ tại sao giữa hai chúng ta lại khôgn có tương lai hả?" Là gì mắt mình nhìn thấy ssao.


Cô bị tròng mắt đen đầy lửa giận kia trừng đầy sợ hãi, nói cà lăm: "Anh là đại thiếu gia nhà họ Cm, em chỉ là một người con gái bình thường, người nhà của anh sẽ không chấp nhận một người có xuất thên như em. Lại nói, anh muốn em phải trở về với anh làm gì? Làm tình nhân của anh sao? Rất xin lỗi, em không có hứng thú này, em không có cách nào chia sẻ một người đàn ông với người khác."


Cô lại dám cho rằng anh muốn cô làm tình nhân của anh! Tức chết anh mà, "Dựa vào em, hoàn toàn không có tư cách làm tình nhân!" Rầm, anh giận đến mức vung một quyền vào trên ghế ngồi chiếc xe màu trắng, mui xe lập tức bị lõm xuống một lỗ.


Chu Chiếu Hi càng hoảng sợ hơn, cô chưa từng thấy vẻ mặt anh giận tím mặt như vậy, cá tính của anh mặc dù bắt bẻ, nhưng là tính tình cũng không tệ, rất ít khi buột miệng mắng chửi người.


Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bộ dạng nổi giân của anh, khôgn ngờ đáng sợ như vậy! Cứ đánh tiếp theo anh khôgn định sẽ đánh trên ngừoi của cô chứ? Không được khôgn được, cô có thai, cũng khôgn thể chịu nổi kích động của anh, vẫn là suy nghĩ cách nhanh trốn đi!


Nghĩ như vậy, cô lui từng bước một về phía sau, giữ vững cự ly với anh, ngoài miệng trả lời.


"Đúng, đúng, em khôgn có tư cách làm người tình, cho nên anh đi tìm người khác đi."


"Chu Chiếu Hi, em thật sự muốn tức chết anh sao?" Cam Nhi Thuỵ tức giận hơn nữa giơ tay lên, đầu xe lại lõm xuống - một lỗ.


A, không phải anh có khuynh hướng bạo lực chứ? Nguy hiểm, nguye hiểm, đàn ông sử dụng bạo lực đánh phụ nữ, cô khôgn thể nào chịu được, nhưng may mắn thay bây giờ phát hiện, ngộ nhỡ nếu là thật sau này trở về với anhm nói không chừng một ngày nào đó cô sẽ bị anh đánh cho sưng mặt sưng mũi.


Vỗ ngực một cái, Chu Chiếu Hi cảm thấy may mắn, thử dịu dàng khuyên: "Cái đó, em khôgn nghĩ như vậy, thật mà, em chỉ là cảm thấy chúng ta khôgn thích hợp, lấy điều kiện của anh muốn tìm như em sinh con, muốn bao nhiêu ngừoi đều khôgn có vấn đề, cần gì phải là em đây? Em lại khôgn dịu dàng, cũng không thích làm chuyện nàh, ưu điểm thật sự thật là ít ỏi, khuyết điểm một đống lớn, có lẽ bây giờ anh có chút yêu em, nhưng lâu dài, em bảo đảm nhất định sẽ càng nhìn em càng ghét...A, là không quan trọng, coi như là anh đá em,như vậy được rồi chứ?"


"Chu CHiếu Hi, anh chừng từng muốn đánh người phụ nữ nào hơn em! Quả thật em có rất nhiều khuyết điểm, lại khôgn dịu dàng, nhưng mà anh lại cứ chỉ cần mình em, hơn nữa không phải do em đánh giá! Cái miệng đáng giận kia còn dám nói ra lời khiến cho anh tức giận, anh bảo đảm, nhất định khiến cho em khôgn có cách nào mở miệng nữa."


"Anh...anh muốn làm gì?" Giọng lạnh lùng của anh làm cho cô lạnh cả sống lưng da đầu cả ngừoi tê dại, nắm quả đấm lên, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể đối phó nếu anh đột nhiên tập kích tới.


"Nghĩ...Như vậy!" Anh mạnh mẽ phát động công kích, đánh về phía cô.


"A!" Cô giật mình, miệng bị bịt lại, hoàn toàn khôgn có cách nào nói thêm một chữ.


Cam Nhi Thuỵ hung hăng hôn cô, cuồng liệt trừng phạt cái miệng nhỏ nhắn của cô.




"Ưm ưm ưm...." Chu Chiếu Hi giùng giằng. Cô sắp hít thở khôgn thông, anh khôgn định dùng cách này mưu sát cô chứ?


Anh buông cô ra, để cho cô bổ sung dưỡng khí. "Vừa rồi em nói nhiều như vậy, làm muốn anh cưới em phải không?" Mắt đen xẹt qua một tia sáng kỳ dị.


"A, không, em không có nghĩ như vậy..."


Anh khôgn khách khí cắt đứt lời cô cãi lại. "Em khôgn cần phải giả bộ nữa, khôgn thành vấn đề, anh thành toàn cho em." Anh thuận tay hái một nhánh cỏ dại bên cạnh, anh vòng đi vòng lại thành cái vòng đeo ở ngón giữa, "Cái vòng này tạm thời xem như nhẫn cầu hôn đi, sau khi trở về chúng ta liều kết hôn."


Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm cái vòng cỏ dại màu xanh lá quấn quanh trên ngón tay, "Không phải như vậy, anh bị hồ đồ hả? Chúng ta làm sao có thể kết hôn, người nàh anh sẽ khôgn đồng ý."


"Ai nói? Mẹ anh rất vui mừng muốn anh dẫn em trở về cho bà thấy!"


"Làm sao có thể?"


"Em khôgn tin?"


Cô mãng liệt lắc đầu.


"Vậy chúng ta lập tức trở về, anh chứng mình cho em thấy."


Cô không chịu đi với anh, "Em khôgn muốn."


"Em không thể khôgn theo anh trở về."


"A, anh ...anh muốn làm gì a?" Cô bị anh thô lỗ khiêng đi, bụng bị áp bức, khổ sở muốn nhanh ói ra. " Cam Nhi Thuỵ, anh mau thả em xuống!"


"Lên xe rồi nói." Nhét cô ngồi vào trong xe, anh lập tức cho xe ô tô chạy trên đường.


" Cam Nhi Thuỵ, rốt cuộc anh muốn thế nào đây?" Cô tức giận thở phì phì trừng mắt nhìn anh.


"Dẫn em về gặp mẹ anh, rồi em sẽ biêt mọi băn khuăn của em đều là dư thừa, nhà anh sẽ khôgn ai phản đối chúng ta, nhất là mẹ anh, bà ấy nhất định sẽ cười toe toét mất."


"Có thật không?"


Anh tự tay xoa mái tóc hơi xoăn của cô, "Đương nhiên là thật. Em cái cô gái ngốc này, em cho rằng anh sẽ cho người khác định đoạt hôn nhân của mình sao? Dù là cha mẹ của anh cũng khôgn thể. Không phải là người mà anh muốn kết hôn, anh tuyệt đối sẽ khôgn kết hôn với người đó."


"Anh thật sự muốn kết hôn với em?" Cô vẫn còn khôgn dám tin hỏi.


"Em đối với sức hấp dẫn của mình không có lòng tin như vậy sao?"


"Em..." Đợi chút, tại sao đột nhiên có cảm giác bị người tà tính kế chứ?


"Chuyện lần trước em nói, anh đã tìm được cách giải quyết rồi."


"Chuyện gì?" Cô sững sờ hỏi.


"Chuyện em nói tính cách và thói quen sinh hoạt của chúng ta khôgn giống nhau. Mỗi người là cá thể đặc biệt, không ai có người có thói quen và cá tính hoàn toàn tương tự, giống như em và mẹ em tính tình và thói quen nhất định cũng khác nhau chứ? nhưng tại sao em có khả năng sống với bác ấy lâu như vậy?"


"Đó là bởi vì....bà ấy là mẹ em, từ nhỏ em đã lớn lên cùng bà."


"Không phải vậy, đó là bởi vì em hiểu rõ tập tính của nhau, cho nên mới có thể bao dung cho đối phương khác mình ở chung một chỗ. Có lẽ hiên tại chúng ta còn khôgn phải rõ lẫn nhau như thế, nhưng anh tin tưởng vào trí thông minh của chúng ta, chuyện này sẽ tuyệt đối sẽ không làm khó chúng ta." Cầm tay của cô, Cam Nhi Thuỵ dịu dàng nói tiếp: "Cho nên không cần lo lắng nữa em không phải thực hiện bước này,muốn cuộc sống sau này sẽ là như thế nào thì sẽ như thế đó?"


Lời của anh làm cô cảm động, Chu CHiếu Hi lộ vẻ xúc động nhìn chằm chằm vào anh, trong mắt anh ánh mắt dịu dàng hoà tan lòng của cô. Thật có thể không? Cô có thể sống chung với anh nắm tay nhau đi về tương lại không?


"Tin tưởng anh, cũng tin tưởng chính em, chỉ cần là chúng ta hy vọng, nhất định khôgn có bất kỳ chuyện trở ngại được chúng ta."


vẻ mặt anh tràn đầy lòng tin tuongwr cho cô thêm sức mạnh, cô gật đầu, nhướng mày cười, trong nháy mắt tràn đầy tự tin, "Không sai, không có ai có quyền ngăn cản quyền lợi theo đuổi hạnh phúc cua chúng ta, chúng ta liền kết hôn đi!"


"Đúng, đây mới là Chu Chiếu Hi mà anh biết"


Bên trong xe tràn đầy tiếng cười sáng lạn.


Bên trong căn phòng nhỏ thật lâu Cam Nhĩ Khiêm khôgn nghe được động tĩnh gì bên ngoài, ra ngoài xem xét, lúc này mới phát hiện xe đã bị anh trai lái đi rồi.


Anh cực kỳ tức giận rống lên, "Anh lại dám ném em một mình ở nơi quỷ quái chim khôgn đẻ trứng này hả, một mình chạy trước!"


"Cam tiên sinh, chim ở nơi này của chúng tôi đều đẻ trứng nha." Chu Ngọc trân nói


"A, bác gái, ý cảu con là anh trai lái xe đi, con pahir trở về thế nào, chỗ này khôgn có taxi, có thể phiền bác gọi giúp con một chiếc xe được không ạ?" Bữa sáng chưa kịp ăn đã bị anh trai bắt đi, giờ phút này bụng của anh đang phát ra âm thanh kháng nghị, ùng ục ùng ục ùng ục.... Cam Nhĩ Khiêm lúng túng sờ mũi một cái, nhìn bà.


Chu Ngọc Trân cười khẽ, "Cam tiên sinh, đã trưa rồi, tốt hơn hết nên ở lại dùng bữa cơm trưa thôi."


"Chuyện này...có được khôgn ạ?"


"Chỉ là ở vùng nông thôn này, khôgn có đồ ăn, chỉ sợ cậu ghét bỏ."


"Sẽ khôgn ạ, bác gái đừng nói như vậy." Anh đói bụng lắm rồi, chỉ cần có thể có thể có đồ ăn lắp đầy bụng là tốt rồi.


Hồi cuối.


"Này, cầm đi." Đi vào phòng của cô dây mới, Cam phu nhân vui vẻ đưa cho con trai một tờ giấy nhỏ.


Cam Nhi Thuỵ nhận lấy "Đây là cái gì ạ?"


"tên của Bảo Bảom đây chính là tâm huyết mẹ bỏ ra khôgn ít nha vừa nghĩ ra một cái tên tuyệt vời nha, hộ khẩu mẹ cũng cầm đi khai giúp các con rồi." Bà thật sự là một bà nội tốt mà.


Mở tờ giấy kia ra, đột nhiên Cam Nhi Thuỵ trừng mắt thật lớn.



"Mẹ, mẹ lấy tên này là tên gì vậy?" Lại có thể gọi là 'Cam Nhất Bôi'? (Nghĩa là một ly, một chén) Có nhầm hay không vậy, tại ssao có thể gọi tên một đứa trẻ thành như vậy chứ? Sẽ bị người khác cười nhạo mất?


"Không tệ chứ, cai tên này chính là tên mà mẹ thấy cực kỳ hài lòng." Đi tới bên gường, ôm lấy bảo bảo từ trong ngực con dâu, Cam phu nhân cười tùm tỉm trêu chọc cô cháu gái nhỏ, "Bảo bối à, tên của cháu là bà nội đặt cho con đó nha, gọi là Nhất Bôi! A, nhìn cháu cười vui vẻ như vậy, nhất định rất thích các tên này, có đúng không? bà nội nghĩ, sau này cháu có em thì gọi là Nhị Bôi, Tam Bôi, rất dễ nhớ có phải không nè?


"Mẹ, mẹ thật sự muốn bảo bảo gọi bằng tên này ạ? Chu Chiếu Hi ở một bên nghe được ngạc nhiên.


"Đương nhiên là thật. Thành thật mà nói nha, cái tên này ngay từ lúc ba mươi một năm trước mẹ đã nghĩ được, vốn là dùng cho Nhĩ Thuỵ, nhưng ba nó có chết cũng khôgn chịu, còn len lén gạt mẹ, dùng tên Nhĩ Thuỵ đi làm khai sanh, khiến cho mẹ rất tiếc nha, cho tới hôm nay rốt cuộc có thể như ý nguyện đặt tên này cho cháu gái yêu mếm của ta, ha ha ha."


Cam Nhĩ Thuỵ thật sự khôgn biết nên cảm thấy chính mình may mắn gặp vận may, hay là nên đồng tình cho sự bất bình của con gái. Anh bất tài trong việc mẹ già đặt tên cho con gái, tương lai con gái hiểu chuyện, không biết có oán trách người cha này không?


"Chiếu Hi, vất vả cho con rồi, sinh cho mẹ cháu gái khơẻ mạnh xinh đẹp, hừm, thất là càng nhìn càng làm cho người khác yêu thích, trước hết để mẹ mang Nhất Bôi về chăm sóc giúp con hai tháng, con ở cữ cho tốt, bồi duõng thân thể cho tốt."


"Mẹ, con ...." Cô mới vừa mở miệng, trong miệng liền bị nhét vào miếng thịt gà.


"Con sinh con vất vẻ, phải ăn nhiều đồ bổ một chút, trong tháng khôgn làm cho tốt, sau này rất dễ sinh bệnh. Nhĩ Thuỵ, chăm sóc thật tốt, Chiếu Hi nha." Dặn dò xong, Cam phu nhân cười toe toét ôm đứa nhỏ đi ra ngoài.


Nuốt vào miếng thịt gà kia, Chu Chiếu Hi trừng mắt nhìn về phía chồng "Anh cứ để cho mẹ đặt tên bảo bảo là Nhất Bôi như vậy sao?" Trời ạ, chờ bảo bảo hiểu chuyện, nhất định hận chết bọn họ.


"Hết cách rồi, anh ký thảo thuận với mẹ rồi, sau này con của anh sinh ra, đều do mẹ đặt tên."


Cô khôgn hiểu hỏi: "tại sao anh phải ký thoả thuận này với mẹ chứ?"


"Còn không phải là vì muốn tìm em sao, anh mới bịbwcs đến nỗi bán quyền đặt tên con mình. Lúc trức nếu như em khôgn rời xa anh, cũng se không xảy ra chuyện như vậy!" Anh cũng là hoàn toàn bất đắc dĩ, nhưng ai nào biết mẹ thê nhưng lại đặt tên thành ra như vậy!


Chu Chiếu Hi than thở. Không ngờ lúc đó vừa đi lại sẽ có hậu quả như thế


Cam Nhĩ Thuỵ ngồi ở bên giường, nhẹ nắm tay của cô an ủi. "Không sao anh nghĩ, chờ con hiểu chuyện, nếu như không thích cái tên này, chúng ta lại đổi tên khác giúp con bé là được rồi, dù sao một người có cơ hội đổi tên hai lần mà."


"Mẹ sẽ chịu không?"


"Chúng ta len lén đi đổi là được." bò lên giường, anh ôm cô vào trong ngực, "Mệt không? Em ngủ trước đi."


"Mẹ là người rất thú vị." Cô cười khẽ. Ở chung mấy tháng, cô phát hiện bà rất hiền lành, nhưng lạu có bộ dạng như một đứa trẻ, hay làm ra một vài chuyện có chút kỳ lạ.


"Ừ, mẹ là một người có tính trẻ con rất nặng, làm việc luôn luôn hành động tuỳ ý, chì là bà sẽ khôgn làm tổn thương tới ai." Cam Nhĩ Thuỵ nhẹ nahngf ngâm nga ca khúc chúc ngủ ngon. "Ngủ đi, vợ yêu."


Chu CHiếu Hi dịu dàng cười khép mắt, cảm giác bị ánh mặt trời ấm áp bao quanh. Cô vốn cho là rời xa anh, cũng sẽ không mới có hợp lại, nhưng sự thật chứng minh, cho dù cô thật sự rời đi, cũng sẽ bị anh tìm bắt trở về. Tình yêu kỳ diệu như vậy, khiến hai người khôgn xuất hiện cùng lúc, tính cách đối phương khác nhau, lại trở thành vợ chồng ngọt ngào.


Cô còn có rất nhiều lời suy nghĩ muốn nói cho anh biết, nhưng bây giờ khôgn vội, bọn họ còn có năm tháng cả đời rất dài để tâm sự với nhau, đời này, cũng sẽ không cảm thấy cô đơn nữa, buồn bã, bởi vì --- có người trogn lòng làm bạn, tình yêu trọn vẹn rồi.


Hết trọn bộ.