Cưới Trước Yêu Sau

Chương 246




CHƯƠNG 246: NHẪN
Trịnh Thiên Ngọc đi đến bên cạnh Trịnh Thiên Hi, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô ta: “Thiên Hi, dù em có phải là con gái của nhà họ Trịnh hay không, em đều là em gái của anh. Điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”
Trịnh Thiên Ngọc sẽ không bao giờ quên, cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Hi.
Dảng vẻ nhỏ nhắn nằm trong chiếc tã màu hồng, khuôn mặt phúng phính, đôi mắt to, đen láy, trong veo, vừa nhìn thấy anh, liền cong đôi mắt, mỉm cười, hai lúm đồng tiền sâu ở khóe miệng, vô cùng đáng yêu, khiến anh không thể rời mắt.
Lúc đó, mẹ vẫn còn trẻ, bà ôm Trịnh Thiên Hi, mỉm cười nói: “Thiên Ngọc, con có thích em gái không?”
“Thích.”
“Thiên Ngọc thật ngoan, con thích em gái thì mẹ yên tâm rồi!”
Trịnh Thiên Ngọc biết, anh thích em gái mẹ sẽ rất yên tâm. Vì vậy, anh càng yêu thương cô em gái đáng yêu này.
Sau này, ba rời đi, mẹ bị điên, ông nội đưa hai anh em họ đến một biệt thự mới.
Ngôi nhà không có ba mẹ, luôn luôn vắng vẻ, lạnh lẽo. Anh và Thiên Hi vẫn nương tựa vào nhau để sống. Thiên Hi rất dính anh, con bọ rùa nhặt được trên đường, vẫn cầm trong tay, đứng trước cửa đợi anh đi học về, muốn cho anh xem.
Đứng đợi cả buổi chiều.
Anh không thể quên được, cũng không bao giờ quên.
Giọng nói của Trịnh Thiên Ngọc bình tĩnh và nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên định. Lớp vỏ bọc cứng rắn bên ngoài của Trịnh Thiên Hi cuối cùng cũng sụp đổ, cô ta dựa vào vai Trịnh Thiên Ngọc khóc như một đứa trẻ: “Anh, em sai rồi! Xin lỗi, chỉ là em quá sợ hãi!”
Cảm xúc của Trịnh Thiên Hi cuối cùng cũng bình tĩnh lại, lúc này Trịnh Thiên Ngọc mới khẽ nói: “Thiên Hi, lên tầng thăm mẹ đi! Bác sĩ nói, thời gian của mẹ không còn nhiều nữa!”
Trịnh Thiên Ngọc dẫn theo vệ sĩ cùng với Trịnh Thiên Hi đi lên tầng, Mai Thùy Hân và Ông cụ Trịnh không nói với nhau câu nào, im lặng ngồi trên sofa đợi bọn họ.
Ông cụ Trịnh ấn chuông ở bên cạnh bàn, nói với chiếc micro nhỏ bên cạnh: “Kêu thím Triệu đưa cậu chủ nhỏ vào đây.”
“Mẹ, ông cụ!” Tư Hàn nắm tay thím Triệu đi vào, ngọt ngào chào Mai Thùy Hân và ông cụ Trịnh.
Ông cụ Trịnh ôm Tư Hàn ngồi lên đầu gối của mình, đưa tay vào túi áo, lấy ra một hộp nhung màu đen và đưa nó cho Mai Thùy Hân: “Tiểu Hân, cháu cầm lấy đi.”
Mai Thùy Hân mở ra xem, là một chiếc nhẫn ngọc màu đen rất đơn giản. Trên bề mặt chiếc nhẫn màu đen, dùng những viên pha lê màu trắng khảm thành một bông hoa cúc vô cùng tinh tế.
Trong lòng Mai Thùy Hân rất xúc động, trên cửa lớn nhà họ Trịnh cũng có một bông hoa cúc như vậy. Lẽ nào….
Nhìn ra sự nghi ngờ của Mai Thùy Hân, Ông cụ Trịnh khẽ nói: “Tiểu Hân, đây là chiếc nhẫn gia truyền của nhà họ Trịnh. Bây giờ truyền lại cho con. Con thay Thiên Ngọc và Tư Hàn, giữ gìn nó thật tốt.”
Mai Thùy Hân khẽ gật đầu, trong lòng có rất nhiều cảm xúc đan xen vào với nhau.
Chiếc nhẫn gia truyền này, chính là giấy thông hành mà nhà họ Trịnh cho cô. Từ bây giờ, cô chính là cháu dâu đường đường chính chính của Trịnh thị, cái danh tình nhân gắn trên người cô từ năm năm trước, cuối cùng cũng đã được gỡ bỏ!