Công Chúa Cuối Cùng Cũng Nói Yêu Ta

Công Chúa Cuối Cùng Cũng Nói Yêu Ta - Chương 31: Bị bắt





" Tiểu An, ngươi có muốn đến kinh thành Bạch Quốc cùng ta không?" Huấn Sinh đại phu vừa dọn mấy đồ vừa nói.

"Đi đi đi" Triệu Phương An nhanh nhảu trả lời.

Vậy là hai người chuẩn bị hành lý để xuống núi, không cần nói cũng biết Triệu Phương An cô hào hứng bao nhiêu, đã một tuần rồi cô chỉ đợi để được đến nơi của Bạch Diệp Nhan. ' Diệp Nhan đợi tôi' Triệu Phương An thầm nghĩ.

" Tiểu An, ngươi quên không quấn khăn kìa" Huấn Sinh nhìn thấy băng trán của Triệu Phương An biến mất thì vội nói.

Nghe xong, Triệu Phương An cũng vội vàng rút chiếc khăn trong đai lưng của mình ra quấn lên trán.

" Việc này là cần thiết sao?"

" Đúng vậy. Tuyệt đối đừng để ai biết được phong ấn này" Huấn Sinh đại phu nhắc nhở.

-----------------------------------

Tại kinh thành Bạch Quốc.

Một lão nhân cùng một nam nhân tuấn tú đi qua những con đường nhộn nhịp, những khu buôn bán đông người qua lại, Triệu Phương An thu hút bao nhiêu ánh nhìn về phía mình, các cô gái trẻ nhìn Triệu Phương An mà cười e thẹn.

Cảnh tượng này, thật là giống trong mấy phim cổ trang trên tivi, trang phục, nhà ở, con người... đều thực sự giống. Triệu Phương An trố mắt nhìn, cô giống như một đứa trẻ, cái gì cũng mới chỉ thấy một lần, bây giờ cảm thấy mình thật giống Bạch Diệp Nhan khi xuyên đến thời hiện đại.



Nhìn thấy một thanh niên trên tay đang vác một cây gậy, ở trên đầu cây gậy đó là mấy xiên quả tròn tròn, thứ mà bất cứ ai xem phim cổ trang đều muốn nếm thử, không nghĩ nó lại xuất hiện ở đây thật, làm Triệu Phương An thích thú.

" Huấn Sinh! Huấn Sinh! Mua cho ta, mua cho ta với " Triệu Phương An kéo tay áo của Huấn Sinh như một đứa trẻ đòi ông mình mua kẹo cho.

Lắc đầu thở dài, Huấn Sinh cười nhẹ rồi ra trả tiền cho người bán xiên quả đó. Cầm một cây xiên đưa cho Triệu Phương An, nhận lấy cây xiên quả, Triệu Phương An cười tít mắt, hí hửng như đứa trẻ được quà, cảm ơn Huấn Sinh ríu rít.

Liếm thử một miếng, vị của nó cũng không tệ, nhưng khi cắn thử thì thật là ngọt, Triệu Phương An thất vọng tràn trề. Cô liền đưa lại cho Huấn Sinh rồi lắc đầu, Huấn Sinh lắc đầu ngao ngán, ông ấy bắt cô phải ăn hết khiến Triệu Phương An bĩu môi.

Cầm cây xiên quả ngọt, Triệu Phương An nhìn thấy một bé gái đang nhìn chằm chằm vào thứ trên tay cô, thuận tay đưa xiên quả kia cho bé gái đó khiến cô bé kia cười híp mắt, cảm ơn cô rồi chạy đi tìm bố mẹ. Triệu Phương An vui vẻ đi đến những nhà khác cùng Huấn Sinh đại phu.

Những gian bán hàng, bán thịt, bán vòng và trâm cài tóc bằng ngọc và gỗ cho mấy cô gái, Triệu Phương An lướt qua nhìn mấy thứ đó thật đẹp, còn có bán mặt nạ và mấy con diều. Ở đây có nhiều thứ như vậy sao, Triệu Phương An vẫn chưa hết bất ngờ, cái gì cũng nhìn thật lâu rồi nghĩ ngợi linh tinh.

Sau khi giao đủ thuốc cho mấy người mà Huấn Sinh quen, cả hai cùng nhau rẽ vào một quán ăn, giống trong phim thật, quán ăn này khá lớn, có đủ loại người vào đây, có cả mấy người nông dân bình thường và những tên nhà giàu, y phục lộng lẫy hơn. Quán ăn này có hai tầng, tầng dưới thì phục vụ mấy người nông dân, với những món đơn giản, còn tầng hai chủ yếu là mấy tên nhà giàu lên trên đó. Triệu Phương An ngồi đợi đồ ăn với Huấn Sinh thấy được mấy người phục vụ bưng lên trên tầng hai toàn là món nhìn thật lạ mắt và có vẻ đắt tiền hơn nhiều.

Đồ ăn mà Huấn Sinh gọi cuối cùng cũng được bưng lên, hai người chỉ gọi mấy món đơn giản như mấy người nông dân khác, vừa ăn Triệu Phương An vừa để ý xung quanh. Có vẻ như quán ăn này khá đắt khách, nhìn mấy người phục vụ chạy tới chạy lui thật mệt thay.

" Quán ăn này phân chia ra hai tầng lớp sao?" Triệu Phương An hỏi.

" Ở đây đồ ăn rất ngon, nếu gọi những món bình thường thì cũng vừa túi tiền dân chúng"


Triệu Phương An ăn thật nhanh rồi thúc giục Huấn Sinh đại phu đi một vòng quanh kinh thành nữa.

Vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, Triệu Phương An không may va phải người đứng trước mặt, rồi nghe thấy tiếng thứ gì đó rơi vỡ.

Hốt hoảng nhìn xuống, một cây trâm ngọc cài tóc hoa văn thật đẹp bị vỡ đôi, Triệu Phương An lo lắng, vội vàng xin lỗi cô nương trước mặt, cô gái kia quay mặt lại, khuôn mặt thực xinh đẹp, nhìn thật giống ai đó mà cô quen. Triệu Phương An đang mải nghĩ xem cô gái kia giống ai thì liền thấy có ai đó ấn vai cô xuống, bắt quỳ xuống đất.

" Tên to gan này, ngươi biết ngươi vừa làm gì không?" một người đàn ông cao to đằng sau quát lớn.

Triệu Phương An đang lúng túng không biết nói gì, khuôn mặt ngay thơ vô tội nhìn cô gái kia. Cô đành thuận theo giống trong phim, dập đầu xin lỗi, như này có được tha thứ không vậy?.

" Tôi sẽ đền... Tôi sẽ đền tiền, bao nhiêu cũng sẽ đền" Triệu Phương An gấp gáp nói.

" Thứ đó, bán mạng nhà ngươi đi cũng không đền nổi, ngươi nghĩ ngươi đền được sao?" Cô nương kia, khẩu khí lạnh lùng cúi xuống nâng cằm Triệu Phương An nên ngắm nghía khuôn mặt cô nói.

Nghe thấy giọng nói của người kia, Triệu Phương An bất giác có cảm giác toát mồ hôi, không nhầm thì ở cổ đại thích là giết người thôi, nhỡ cô ta là con nhà giàu, nói một câu sẽ đem mình đi chém đầu thì sao? Triệu Phương An lo sợ.

" Vậy...ta phải làm sao?" Triệu Phương An giọng run run nói.

Cô nương kia nở một nụ cười toát ra một sự lạnh lẽo, đứng dậy quay lưng về phía Triệu Phương An đưa tay phất phất vài cái, có mấy tên đằng sau liền lao tới giữ lấy hai tay của Triệu Phương An mà kéo đi.


" Mấy người làm gì vậy? Thả ta ra, ta là cảnh sát, ta có súng đấy" Triệu Phương An la hét ầm ĩ, cố gắng vùng vẫy ra khỏi hai tên cao lớn kia.

Mọi người xung quanh nhìn chằm chằm cô, không ai dám làm gì cả, chỉ đứng trơ mắt nhìn. Ngay cả Huấn Sinh đại phu cũng đứng im, ông ta không định cứu Triệu Phương An sao?.

"Huấn Sinh ông làm gì đi, bảo bọn chúng thả ta ra. Tại sao lại đứng im như vậy?" Triệu Phương An nhìn Huấn Sinh tức giận nói lớn.

Sau khi bị kéo lên một chiếc xe ngựa kéo, đằng sau là một cái kiệu giống như trong phim vậy, bọn chúng nhốt cô vào đó, vừa định thò đầu qua thì một lưỡi kiếm sắc lẻm kề vào cổ của Triệu Phương An. Cô sợ hãi đưa hai tay lên đầu hàng, mồ hôi trên trán từng giọt chảy xuống.

Thôi đành yên phận ngồi im trong cái kiệu đó, ngoài việc nghe thấy mấy tiếng thúc ngựa của mấy tên vừa nãy ra thì không nghe thấy tiếng bên ngoài nữa, dường như đã đi ra khỏi kinh thành.

Đúng là xe ngựa ngày trước, đi xóc lộn cả ruột gan, chẳng giống như ô tô ở sở cảnh sát gì cả. Triệu Phương An bĩu môi, chán nản ngồi đợi xem chiếc xe này sẽ đưa mình đi tới đâu, làm mọi cách phải gặp được Bạch Diệp Nhan trước khi chết ở thế giới này.

Cuối cùng xe ngựa cũng dừng, Triệu Phương An bị một tên bên ngoài quát ra ngoài, vừa bước xuống cô đã há hốc miệng bất ngờ.