Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 21: Hoa đào




Diệp Hi cười, nắm lấy tay Lãnh Hàn Thiên, nhướng người hôn lên môi anh, Lãnh Hàn Thiên đang lo lắng, thấy cô hôn anh, từ lo sợ biến thành hoảng hốt rồi lại ngạc nhiên cuối cùng là đáp trả.

Buông nhau ra, Diệp Hi ôm anh:“ Hàn Thiên, em nghĩ mình nên thay đổi, anh theo em.” Nói xong kéo tay anh chạy ra xe : “ Đi cùng em, em sẽ cho anh thấy em thay đổi...” Đúng lúc đó lão tam trở lại, mấy ngày qua trở về ở cùng bame, anh cảm thấy ngột ngạt, hôm nay, nhân lúc họ vừa lên máy bay, anh liền phóng tới đây, thấy lão đại cùng lão nhị đang lên xe, anh gọi:“ Lão đại, hai người đi đâu vậy, mấy ngày qua bị phụ mẫu tra tấn, tôi sắp nổ tung rồi...” Diệp Hi nhìn lão tam : “ Atam, đi shopping đi cùng đi.” Lão tam ngơ ngác cái gì? Anh không nghe lầm chứ? Lão đại nói đi shopping?” Lão đại nói là thật sao? Tôi không nhe lầm chứ?”Lãnh Hàn Thiên thấy lão tam phản ứng như vậy đấm vào ngực lão tam : “ Cậu phản ứng vậy là sao? tiểu Du nói thật, cậu đi cùng đi..” Lão tam nghe vậy, lấy điện thoại ra gọi gì đó sau đó lên xe... Lão đại đi shopping mười năm một lần, gọi anh theo chắc chắn để cầm đò, đã vậy anh đành bán rẻ anh em, gọi theo họ để họ cầm phụ.

Trung tâm thương mại KI trung tâm lớn nhất thành phố A. Lãnh Hàn Thiên chạy xe vào gara. Gởi xe xong, bốn chàng trai kia cũng tới. Đi dọc khu trung tâm, Diệp Hi nhìn mọi thứ, cô điểm dừng đầu tiên của đoàn người là tiệm đá quý, Lãnh Hàn Thiên vẫn duy trì vẻ mặt : “ Không quen biết chớ gần.” Chỉ ôm eo Diệp Hi, nhìn mọi vật. Bốn chàng còn đi theo lại vui vẻ đứng phía sau làm vệ sĩ. Lão đại đi shopping chuyện lớn, cần bảo vệ nghiêm ngặt.

Sau một hồi ngắm nghía, Diệp Hi cũng chọn cho mình vài bộ trang sức, mỗi bộ đều là hàng hiếm giá trên trời. Diệp Hi không ngại ngùng đều lấy hết, Lãnh Hàn Thiên chỉ cười, tiểu Du anh muốn anh đều cho. Bốn chàng vệ sĩ cũng chỉ lắc đầu, ai dà không trông coi gì vào lão đại, đừng chờ mong lão đại lựa chọn, tất cả muốn là lấy, xưa giờ cô vẫn vậy. Mọi người ở đây đều há hốc, gì chứ, tất cả đều mua, toàn hàng hiệu tất cả gần cả năm ngàn dola.

Diệp Hi, sau khi càng quét lại tiếp tục đi, lần này là cửa hàng thời trang. Đây là cửa hàng thời trang lớn nhất cả nước, nơi đây quy tụ những mẩu hàng đẹp độc mới lạ. Lần này bốn chàng vệ sĩ há hốc, cả người như hóa đá, lão đại vào của hàng thời trang nữ, là cửa hàng thời trang nữ chứ không phải của hàng tomboy.

Diệp Hi đứng trước cửa hàng, cô kiếp trước là khách hàng thân thiết của cửa hàng này, kiếp này chưa một lần đặt chân đến. Bước vào cửa hàng, nhân viên phục vụ niềm nở : “ tiểu thư, thiếu gia, cửa hàng chúng tôi là cửa hàng tốt nhất cả nước không biết mọi người cần gì. Diệp Hi nhìn một vòng, toàn những bộ váy mới lạ, cô chưa từng mặc. Diệp Hi tươi cười: “Quản lí, chị có thể tìm giúp tôi chọn vài bộ y phục phù hợp không?” Nhân viên nhìn Diệp Hi,phong cách ngổn ngáo, có lẽ chưa từng mặc y phục nữ Y nên mới lạ : “ Tiểu thư, rất hân hạnh được giúp cô, mời cô theo chúng tôi” Diệp Hi đi theo nhân viên, năm chàng trai ngồi ở sopha thưởng thức trà, năm người ngồi đó, những tiểu thư ra vào cửa hàng càng nhiều, ai bảo vẻ đẹp của họ thu hút như vậy?

“Lão nhị, hình như chúng ta đang giúp của hàng kinh doanh tốt hơn” Lão lục nhìn người ra vào ngao ngán, toàn lũ hám trai. Lãnh Hàn Thiên vẫn lạnh lùng không để ý, lão tứ chen vào : “ nhờ vẻ đẹp hút hồn của chúng mà cửa hàng làm ăn được, có hay không cửa hàng này nên chia hoa hồng cho chúng ta?” Lão tam đập đầu lão tứ : “ Lão tứ, hoa hồng của cửa hàng này đủ cậu đi bar một giờ sao? Người ta làm ăn chia hoa hồng cho cậu ta có khác gì bán cửa hàng đâu.

Lúc mọi người đang tranh luận, một cô gái trẻ đẹp mặc một bộ đầm bó sát, thân hình quyến rũ lại gần họ tươi cười. Nhìn Lãnh Hàn Thiên vị công tử này, không biết tôi có thể mời ang ăn tối không. Lãnh Hàn Thiên đang đọc tạp chí không ngửa mặt lên: “ Cút” Cô gái đó không ngại ngùng, tiến lại gần. Bốn chàng còn lại khoanh tay xem cuộc vui. Lúc ở nước ngoài cũng thường xuyên như vậy, các anh tuẹ tin về vẻ đẹp của mình nhưng khi đứng cùng lão nhị chỉ là bình hoa làm nền cho hoa thôi.Lúc nhỏ không phải những người tới gần anh đều bị lão đại cùng bọn họ hù dọa bỏ chạy thì lúc trước người tỏ tình với anh chắc cũng lên con số hàng trăm.

Cô gái đó tiến gần đến Lãnh Hàn Thiên đang định ngồi cạnh anh thì anh đứng lên, đến vị trí đối diện ngồi. Cô gái không từ bỏ tiếp tục đứng lên : “ Vị thiếu gia này, tôi là Kim Hồng, đây là số điện thoại của tôi, tôi nghĩ anh sẽ cần. Tôi chờ điện thoại anh.” Kim Hồng, con gái Kim gia tiểu thư tập đoàn thời trang Iralen lớn nhất nhì thế giới, với vẻ đẹp sự quyến rũ và gia đình cô, cô tin không chàng trai nào có thể cưỡng lại cô.

Đúng lúc này, một cô gái mặc bộ váy đỏ như lửa, khuông mặc hoa ghen liễu hờn bước đến: “ Kim tiểu thư, tôi nghĩ anh ấy sẽ không cần liên lạc với tiểu thư đâu, vì vậy cô nên cất lại tấm danh thiếp của mình đi.” Lời nói phát ra, mọi người đồng loạt quay lại nhìn cô gái kia. Ánh mắt say mê.