Chim Hoàng Yến Bị Quản Hư

Chương 7




Sầm Duật có đồng hồ sinh học, sáng sớm đã tỉnh giấc. Mọi khi Tưởng Ngự Hành phải dậy sớm đến công ty, Sầm Duật dậy còn sớm hơn, trước tiên chạy bộ trong sân một lát, lúc về Tưởng Ngự Hành vừa rửa mặt xong, hắn nhào vô hôn hít, trét một thân mồ hôi lên người đối phương. Tưởng Ngự Hành làm bộ ghét bỏ, ôm eo hắn cười mắng: “Mồ hôi thúi.” Hắn vùi đầu vào cổ Tưởng Ngự Hành dụi dụi, ngụy biện: “Rõ ràng là mùi thơm cơ thể của bạn trai.”

Nhưng hôm nay Tưởng Ngự Hành nghỉ phép, kiểm tra sức khoẻ hẹn 11 giờ trưa nay, Sầm Duật bèn nướng trên giường không chịu dậy, chân gác lên bụng Tưởng Ngự Hành, nghịch ngợm nhích tới nhích lui. Tưởng Ngự Hành mặc cho Sầm Duật giỡn nhây, hơn 9 giờ mới rời giường, trước khi ra cửa còn quấn cho hắn hai chiếc khăn quàng cổ. Sầm Duật không muốn đến bệnh viện, cũng không muốn ngồi ghế phó lái, muốn lái siêu xe của mình, thế là cứ uốn tới ẹo lui như mắc chứng rối loạn tăng động, u uất thở than suốt một đường.

*Rối loạn tăng động giảm chú ý (tiếng Anh: Attention-deficit hyperactivity disorder-ADHD) là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng chú ý.

Nói trở lại, trước khi mở nhà sách Sơn Kim, lần nào Sầm Duật đến bệnh viện cũng như con nít mừng Tết, phạm nhân được thả ra hóng gió.

Dạo đó Tưởng Ngự Hành biến thái hết cỡ, “giam” hắn ở nhà, cho người theo dõi suốt 24 tiếng, đừng nói ra ngoài, ra sân nhà mình lượn một vòng cũng có quản gia hoặc phụ huynh hai nhà tháp tùng. Sầm Duật bay nhảy đã quen, bèn năn nỉ Tưởng Ngự Hành cho mình ra ngoài, nào khóc nào quấy nào làm ầm ĩ, quỳ trên giường ôm eo ôm đùi cũng làm tuốt luốt, Tưởng Ngự Hành vẫn nhất quyết không cho.

Nơi duy nhất được đi là bệnh viện, mà phải do Tưởng Ngự Hành đích thân dẫn đi.

Chắc hẳn không có bệnh nhân nào trước khi đến bệnh viện sẽ dậy thật là sớm, mất hai tiếng đồng hồ chọn quần áo và làm tóc. Sầm Duật chọn tới chọn lui trong phòng chứa đồ, mỗi lần thay bộ nào cũng xoay người hỏi Tưởng Ngự Hành mình có bảnh trai không. Tưởng Ngự Hành cũng không giục mà kiên nhẫn đợi chờ, đến tận khi Sầm Duật chọn vừa ý mới thôi.

Bác sĩ và y tá quen mặt thường nói đùa với Sầm Duật, nói hắn là người đại diện của bệnh viện.

Được khen bảnh trai, kết quả kiểm tra cũng tốt theo từng lần, dĩ nhiên tâm trạng của Sầm Duật cũng phơi phới, thỉnh thoảng còn bày tư thế minh tinh, hỏi có cần người đại diện ký tên không.

Có vài y tá mới đến mỗi lần thấy Sầm Duật lại đỏ mặt, còn y tá nhìn hắn dần dần khỏe lại nhắc đến hắn chỉ có đau lòng và bội phục.

Trước đây mỗi khi rời bệnh viện, chỉ cần khí trời không quá lạnh hoặc quá nóng, Tưởng Ngự Hành sẽ dẫn Sầm Duật đi dạo một lát.

Hồi học cấp ba, Sầm Duật chơi trội dữ dội, tiểu thiếu gia ấy mà, quần áo giày dép mỗi ngày đổi một bộ, bảnh chọe hết chỗ chê. Sau khi nhập ngũ cũng tém lại bớt, nhưng bệnh tự kỷ vẫn không sửa được. Tưởng Ngự Hành theo Sầm Duật dạo phố mua quần áo, Sầm Duật thích gì là mua hết.

Năm năm qua Tưởng Ngự Hành kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn uống và phạm vi hoạt động của hắn, nhưng ăn mặc chưng diện luôn chiều theo ý hắn.

Lần gần nhất đến bệnh viện là hơn nửa năm trước.

Đỗ xe xong, Tưởng Ngự Hành dắt Sầm Duật đi vào lầu khám bệnh. Bệnh viện bao giờ cũng đông người kín chỗ, Tưởng Ngự Hành che chở Sầm Duật suốt một đường, không cho người khác chen đẩy. Tướng tá lẫn khí chất của hai người đều xuất chúng, dáng vẻ lại thân mật như thế, khó tránh khiến người ngoài chú ý, thậm chí có người còn chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tán rôm rả. Nhưng mãi đến khi đẩy cửa văn phòng của bác sĩ chính, Tưởng Ngự Hành vẫn không buông tay Sầm Duật ra.

Bác sĩ sắp xếp cho Sầm Duật kiểm tra sức khoẻ toàn diện, chờ xong cả quy trình đã quá giờ cơm. Sầm Duật đói bụng, bác sĩ cười nói: “Hồi phục rất tốt, không còn vấn đề gì nữa.”

Sầm Duật vội hỏi: “Ăn thịt cá được chưa? Ăn đồ chua cay dầu mỡ được chưa?”

Bác sĩ hơi sửng sốt, nhìn Tưởng Ngự Hành rồi hỏi: “Vẫn còn bị quản hả?”

“Dạ phải ạ.” Sầm Duật mắng vốn: “Lúc trước bác bảo anh ấy chú ý thời gian làm việc nghỉ ngơi và chế độ ăn uống của cháu, anh ấy cứ quản cháu mãi, cháu thích ăn gì cũng cấm tiệt.”

Tưởng Ngự Hành chỉ cười chứ không nói.

Bác sĩ cảm khái gật gù: “Tưởng tiên sinh cũng vì muốn tốt cho cháu thôi.”

Sầm Duật cau mày: “Ý bác là thời gian tới cháu vẫn chỉ được húp canh suông nước lạt?”

“Anh cho em húp canh suông nước lạt hồi nào?” Tưởng Ngự Hành đứng sau ghế của Sầm Duật, thả tay nhéo gáy hắn.

“Đống thực đơn dưỡng sinh của anh khác gì canh suông nước lạt chứ? Không dầu không vị, em ăn muốn ói luôn.”

Bác sĩ cười thở dài: “Nhờ có Tưởng tiên sinh quản cháu, cháu mới có thể hồi phục nhanh và tốt thế đấy. Có điều…” Nói đoạn, bác sĩ quay sang Tưởng Ngự Hành: “Có điều hiện giờ Sầm Duật rất khỏe mạnh, các chỉ số cơ thể cũng không tệ. Thói quen làm việc nghỉ ngơi và ăn uống lành mạnh đã rèn giũa phải tiếp tục duy trì, nhưng thỉnh thoảng ăn một bữa ‘ngon’ cũng không sao.”

Sầm Duật vội nghiêng người qua, huých cùi chỏ vào hông Tưởng Ngự Hành, đắc ý nói: “Nghe rõ chưa nghe rõ chưa! Phải tuân thủ đúng lời bác sĩ dặn biết chưa!”

Tưởng Ngự Hành cười hết sức dịu dàng, rất nể mặt hắn: “Được, nghe em hết.”

Sau khi rời khỏi trung tâm kiểm tra sức khoẻ, Sầm Duật kéo cổ tay Tưởng Ngự Hành: “Em muốn ăn lẩu cay, còn muốn ăn…”

Tưởng Ngự Hành trở tay nắm ngược lại, kéo Sầm Duật đến trước mặt mình, chọt chọt huyệt thái dương của hắn: “Dùng chỗ này của em nghĩ thử xem, có khả năng không?”

“Hồi nãy anh còn nói nghe em mà!”

“Vậy phải xem em nói gì mới được.”

Sầm Duật mặc kệ: “Bác sĩ nói thỉnh thoảng ăn một bữa ‘ngon’ cũng không sao!”

“Thế lẩu cay ngon à?”

“Sao lại không!”

“Quá bẩn.”

“Ăn bẩn sống lâu, hồi xưa chính anh nói chứ ai!” Sầm Duật nóng nảy, hai chữ “lẩu cay” còn chưa nói xong, nước miếng đã ứa đầy hàm, suýt nữa tràn khỏi khóe miệng: “Bộ anh chưa ăn sao? Hồi trung học anh ăn còn nhiều hơn em nữa!”

“Hồi xưa là hồi xưa, bây giờ là bây giờ.” Tưởng Ngự Hành dùng ngón cái lau khóe miệng của hắn, cười nói: “Coi em kìa, nước miếng chảy lênh láng rồi.”

Sầm Duật giật mình, chụp tay Tưởng Ngự Hành xem thử mới biết mình bị gạt, thế là không nghĩ ngợi gì cúi đầu cắn cái phập.

Tưởng Ngự Hành nhướn mày, kề tai hắn nói: “Đang ở nơi đông người, muốn liếm muốn cắn, chúng ta về nhà thương lượng đã.”

Sầm Duật lập tức hất ra: “Ai thèm liếm thèm cắn anh!”

Tưởng Ngự Hành dắt tay Sầm Duật đi đến bãi đỗ xe: “Là anh thèm liếm thèm cắn em được chưa?”

Thời gian còn sớm, không vội về nhà. Hai năm nay Sầm Duật không còn bị nhốt ở nhà như trước nữa, vì vậy cũng chẳng hào hứng với dạo phố như xưa. Tưởng Ngự Hành hỏi hắn muốn đi đâu dạo, còn không về nhà ba mẹ ăn bữa cơm trước. Sầm Duật từ chối ngay tắp lự: “Mẹ em mẹ anh thêm anh nữa được xưng là ‘ba bà mẹ’, cơm nước thanh đạm thấy mợ luôn, không hiểu các mẹ ăn mấy thứ đó có gì vui nữa.”

Tưởng Ngự Hành hỏi: “Vậy đi đâu ăn đây? Không phải em nói đói bụng sao?”

Sầm Duật ngẫm nghĩ: “Chúng ta đến trường chuyên trung học đi.”

“Sao đây, còn nhớ nhung lẩu cay à?”

“Ngoài trường chuyên trung học đâu phải chỉ có lẩu cay!”

Tưởng Ngự Hành vốn định nói phố ẩm thực cạnh trường chuyên trung học cũng không sạch sẽ mấy, nhưng nhìn vẻ mặt chờ mong của Sầm Duật, nhất thời thấy không đành lòng, do dự một hồi, cuối cùng cũng thỏa hiệp.

Trường chuyên trung học nằm ở phía Bắc, là trường trung học tốt nhất thành phố, Tưởng Ngự Hành và Sầm Duật học phổ thông ở đó sáu năm, từ anh em chung tay đánh lộn đến người yêu lăn giường vô tội vạ, rất nhiều ngóc ngách trong sân trường đều chứa đầy ký ức của bọn họ.

Sầm Duật vốn định vào xem, nhưng dạo này trường chuyên trung học quản lý nghiêm ngặt, các đồng chí xã hội không được vào. Sầm Duật đứng trước cổng chốc lát rồi xoay người nói: “Bỏ đi, chúng ta đến phố ẩm thực vậy.”

Tiệm lẩu cay hơn chục năm về trước vẫn còn mở, ông chủ vẫn là ông chủ năm nào, chẳng qua mặt tiền cửa tiệm đã tân trang lại, món ăn nhiều gấp đôi, giá cả cũng tăng theo. Sầm Duật ngửi thấy mùi lẩu là đi không đặng, chân như bị đóng đinh tại chỗ.

Tưởng Ngự Hành ghẹo: “Không ăn lẩu cay, đổi tiệm khác khẩu vị nhẹ hơn.”

Sầm Duật bám víu lên người Tưởng Ngự Hành, hai tay níu áo quanh hông đối phương, trước tiên nuốt nước miếng, sau đó liếm liếm môi, vừa thèm thuồng vừa đáng thương: “Năn nỉ anh đó!”

Tưởng Ngự Hành đã sớm mềm lòng, nhưng vẫn muốn chọc hắn: “Không được.”

“Năn nỉ anh đó anh Hành. Anh chiều em một lần đi.” Sầm Duật cố ý nhấn mạnh chữ “chiều”: “Lát về em liếm em cắn cho anh, anh bảo em làm gì em cũng chịu!”

*Cắn ở đây có nghĩa là ‘thổi kèn’ đó chứ không phải cắn nha.

Tưởng Ngự Hành búng trán hắn một cái: “Vì một nồi lẩu cay mà vứt cả lòng tự trọng à?”

Lúc này đã qua giờ nghỉ trưa, trên phố ẩm thực không có học sinh nào, Sầm Duật mặt dày hết chỗ chê: “Bị anh chịch mất sạch rồi. Năn nỉ anh đó, cho em ăn một lần đi.”

Lúc Tưởng Ngự Hành gật đầu, Sầm Duật lập tức đổi thái độ, nịnh nọt biến xoạch thành đắc ý, chạy ào vào tiệm la lớn: “Ông chủ, lẩu cay!”

Tưởng Ngự Hành theo Sầm Duật vào trong, lúc ngồi xuống chợt có cảm giác thời gian chảy ngược, tựa như về lại tuổi đời lần đầu tiên dẫn Sầm tiểu thiếu gia đến đây ăn xiên lẩu.