Chiến Thần Bất Bại

Chương 5182




Chương 5182

Ý nghĩa trong lời nói của Đông Hoàng Thái Nhất không thể rõ ràng hơn, so với mấy người Kiếm Ma, thực lực của mấy người Tiêu Chính Văn quá yếu đến mức căn bản không cần nhắc đến, họ cũng không xứng đáng có được nhiều bảo vật như vậy.

Hắn vừa nói ra những lời này, thiếu cung chủ giận tái mặt.

Bọn họ đã nói rõ ràng như vậy, nhưng Đông Hoàng Thái Nhất này lại giống như một kẻ ngốc, hắn căn bản không hiểu hàm ý trong lời nói của bọn họ!

Càng tệ hơn là ý của Tiêu Chính Văn cũng là muốn che giấu Đông Hoàng Thái Nhất, vì vậy trong lòng họ có lo lắng đến đâu cũng không dám nói ra!

Thậm chí bọn họ có được ba loại tinh hoa, bản thân cũng không dám tùy tiện sử dụng chúng, chỉ có thể ngoan ngoãn giao cho Tiêu Chính Văn.

“Tôi nghĩ các vị đều là người thông minh, đặc biệt là Võ thế tử, anh thậm chí còn xuất thân từ hoàng tộc, cho dù tôi không nói những lời dư thừa thì anh cũng có thể hiểu được ý của tôi!”, Đông Hoàng Thái Nhất vừa nói, vừa quay đầu nhìn về phía Võ Anh Hào.

“Đó là đương nhiên, đương nhiên là tôi hiểu, Đông Hoàng xuất phát từ ý tốt!” Võ Anh Hào khẽ cười nói.

Ngay cả Võ Anh Hào cũng đã nói như vậy, mấy người Kiếm Ma có thể nói gì được nữa, họ chỉ có thể nhẫn nhục chịu khó mà thôi.

“Các vị không cần cảm ơn tôi, đều coi như là quà gặp mặt tôi tặng các vị vậy!” Đông Hoàng Thái Nhất nâng ly rượu, nói với mấy người Kiếm Ma.

Mấy người Hoa Phi Thiên ủ rủ, nâng ly rượu lên, trong lòng chỉ muốn xé nát Đông Hoàng Thái Nhất thành tám mảnh!

“Đông Hoàng, kỳ thật tôi còn tưởng rằng, tinh hoa trời đất này…”

Hoa Phi Thiên còn chưa nói xong, Tiêu Chính Văn ở bên cạnh đã cắt ngang: “Nếu các vị không lấy những bảo vật này, chẳng phải là lãng phí sao?”

Chỉ một câu nói đã khiến Hoa Phi Thiên nuốt nước bọt, nửa chữ cũng không thốt ra được nữa.

Ý của Tiêu Chính Văn không thể rõ ràng hơn, dù các người muốn hay không thì cũng phải làm!

“Nói không sai, tinh hoa trời đất, tinh hoa linh hồn, tinh hoa sinh mệnh đều là bảo vật quý giá nhất. Như Đông Hoàng đã nói, người có năng lực mới có thể làm được, đừng từ chối nữa”, Võ Anh Hào nở nụ cười nói.

Nghe vậy, Đông Hoàng Thái Nhất hài lòng nhìn Tiêu Chính Văn và Võ Anh Hào, có vẻ như hai người họ khá thức thời.

“Không biết đây có phải là Tiêu Chính Văn trong lời đồn hay không?” Đông Hoàng Thái Nhất chỉ vào Tiêu Chính Văn nói.

“Chính xác!” Võ Anh Hào khẽ gật đầu và nói.

“Xem ra anh Tiêu cũng là hào kiệt thức thời! Các vị cứ yên tâm, không chỉ có Huyết Cốc, trong động Vạn Thi còn có…”

“Đông Hoàng, thật ra, động Vạn Thi…”

Hoa Phi Thiên còn chưa nói xong, lại bị Đông Hoàng Thái Nhất cắt ngang: “Mọi người, thật ra không chỉ Huyết Cốc, động Vạn Thi và vùng đất chết thôi đâu, sau khi lấy được ba loại tinh hoa, tôi có thể đưa các vị đến Ma Vương Cốc!”

Ma Vương Cốc?

Tiêu Chính Văn khẽ cau mày nói: “Xin hỏi trong Ma Vương Cốc có bảo vật gì không?”