Boss Xuyên Thành Tiểu Khả Ái

Chương 2




"Hình như có thanh âm của thứ gì đó vỡ?"

"Có thể là tình hình chiến đấu quá kịch liệt." Lâm Vũ Hào giống thật mà giả cười, duỗi tay gõ cửa phòng nghỉ.

"Anh Nhiếp, anh ở bên trong sao?"

"Ân." Nhiếp Thần Uyên chậm rãi cúi người xuống, để sát vào khuôn mặt non nớt của Khanh Vân.

Khanh Vân sắc mặt bất biến, như cũ bình tĩnh cực hạn. Thấy thế, Nhiếp Thần Uyên không khỏi thầm than một tiếng, đối với thiếu niên dưới thân tràn ra một chút tán thưởng.

"Anh Nhiếp?"

Ngoài cửa tiếng hô như cũ, ẩn ẩn vang lên tiếng mở cửa, Nhiếp Thần Uyên hơi đứng dậy, thanh âm khàn khàn hướng ngoài cửa nói: "Vũ Hào, em lúc này tiến vào chính là phá hỏng chuyện tốt của tôi đó."

Lâm Vũ Hào xuyên thấu qua khe hở nhìn thân ảnh hai người giao điệp trên sô pha, không khỏi lộ ra mỉm cười mang theo khinh thường. Dễ như vậy đã bị sắc đẹp mê hoặc, Nhiếp gia giao vào trong tay Nhiếp Thần Uyên phỏng chừng cũng không có kết cục tốt, không bằng vì gã phục vụ.

Gã đóng cửa ôm lấy bạn gái bên người, xoay người rời đi: "Anh Nhiếp lúc này chỉ sợ đang vội, chờ lát nữa lại cùng anh ấy chào hỏi."

Hơi thở Thiên Đạo chậm rãi rời xa, cho đến khi tiêu tán.

Khanh Vân không dám thả lỏng, như cũ ngưng thần dò ra một tia thần thức chú ý hướng đi của Lâm Vũ Hào.

"Còn chưa sờ đủ?"

Nhiếp Thần Uyên tiến đến bên tai Khanh Vân hừ nhẹ một tiếng.

Khanh Vân nháy mắt phục hồi tinh thần, nhấc chân đem Nhiếp Thần Uyên đá xuống sô pha, đứng dậy đi vào toilet.

Nhiếp Thần Uyên ngồi ở trên sàn nhà quả thực không biết nên khóc hay cười: "Nhóc đây là dùng xong liền ném, qua cầu rút ván?"

Hơi thở Thiên Đạo từ thế giới này đã hoàn toàn rút lui.

Khanh Vân nhẹ nhàng thở ra, ở dưới dòng nước tích tắc đơn giản rửa sạch vết máu trên người, cùng chỗ Nhiếp Thần Uyên vừa mới đụng chạm.

Y trời sinh cẩn thận, lúc này tuy rằng thoạt nhìn thả lỏng không ít, lại ngầm dùng thần thức cẩn thận xem xét nam nhân trên sô pha bên ngoài.

"Anh là...... Nhiếp Thần Uyên?"

Khanh Vân thử thăm dò hỏi, môi răng đem ba chữ "Nhiếp Thần Uyên", cắn đến cực kỳ rõ ràng.

Nhiếp Thần Uyên nhướng mày kinh ngạc liếc y một cái, hắn đỡ trán khẽ cười một tiếng: "Nhận thức tôi?"

Quả nhiên.

Trước khi Thiên Đạo tru sát y, Khanh Vân vì giả chết, bắt buộc mình phải cắn nuốt một chút năng lượng của Thiên Đạo. Rốt cuộc Thiên Đạo đánh bị thương y khác giết chết y chiếm dụng năng lượng, chính năng lượng này cơ hồ làm Khanh Vân thân vẫn.

Nhưng trong linh hồn Khanh Vân còn có một cổ năng lượng, là lúc trước Thiên Đạo vì khống chế y đi luân hồi mà gieo.

Hai loại năng lượng này ở thời khắc mấu chốt thế nhưng dung hợp, cuối cùng trùng tố với linh hồn Khanh Vân, khiến cho linh hồn y mang lên một ít năng lực kỳ quái.

Vì như vậy y mới có thể không bị ngăn trở trốn vào tiểu thế giới này. Không chỉ có như thế, linh hồn Khanh Vân thế nhưng có thể xâm nhập quy tắc Thiên Đạo bày ra, phản hồi cho y hướng đi thế giới cùng một ít thông tin nhân vật.

Bởi vì Nhiếp Thần Uyên là đại trợ lực cùng cơ hội tăng tu vi của nhân vật chính, Khanh Vân mới biết thân phận của hắn.

Đây quả thực như phủ thêm ngụy trang cho quy tắc.

Nhưng mà, y còn có thể rời đi sao?

Vốc một phen nước lạnh đến thấu xương lên mặt, Khanh Vân nhìn chăm chú mình trong gương. Có thể rời đi, nhưng yêu cầu một ít đồ vật. Y có loại dự cảm mãnh liệt, mấy thứ này có quan hệ với nhân vật chính.

Nhiếp Thần Uyên tựa hồ đối Khanh Vân cảm thấy rất hứng thú, tuy rằng Khanh Vân không phản ứng hắn, nhưng hắn cũng lo suy đoán thân phận của Khanh Vân.

"Nhóc nhận thức tôi, vậy nhất định là người giới cổ võ. Thượng cao trung, còn sợ Lâm Vũ Hào."

Nghe vậy Khanh Vân nhíu mày ném rớt giọt nước trên tay, nhân vật chính? Trước nay y chưa từng sợ.

"Nhóc là người Khanh gia." Nhiếp Thần Uyên xác định thân phận Khanh Vân, nhưng đồng thời lại có chút kỳ quái, "Khanh gia một mạch đơn truyền, Khanh Hạo Lâm đã chết, chỉ để lại một đứa con trai không nên thân. Nhìn tu vi mà nói, Khanh gia làm gì có người như nhóc."

Khanh Vân hừ cười một tiếng: "Thật ngại quá, tôi chính là đứa con trai không nên thân kia của Khanh Hạo Lâm."

Nhiếp Thần Uyên mở to hai mắt, hắn thật sự có chút kinh ngạc.

Hắn cùng Lâm Vũ Hào có chút giao tình, tự nhiên biết chuyện của Khanh Vân. Bởi vì xuất từ một mẹ, hai người tránh không được bị đem ra so sánh.

Lâm Vũ Hào thiên tư tung hoành, đa mưu túc trí, hơn nữa làm người rộng lượng, tính cách cứng cỏi, ở giới cổ võ là thiên chi kiêu tử được chờ mong. Mà Khanh Vân đem ra so sánh rất giống một cừu con vô hại lại yếu đuối, không có bất luận phương diện xuất sắc nào.

Ở góc độ của Nhiếp Thần Uyên, Lâm Vũ Hào khiến người coi trọng là cường giả tiền đồ vô lượng, mà Khanh Vân được thế gia che chở mà sống, xa sự bảo hộ của Khanh Hạo Lâm, y cái gì cũng không phải.

Lần này Khanh Vân sở dĩ bị mọi người chú ý, là vì Lâm Vũ Hào thuộc Khanh gia.

Nhiếp Thần Uyên tầm mắt dính trên thân ảnh đơn bạc của Khanh Vân, chậm rãi tự châm cho mình điếu thuốc. Hắn xưa nay chỉ hứng thú với những thứ cường đại, không nghĩ tới hắn còn có lúc nhìn lầm người.

"Răng rắc"

Ngọn lửa nhảy lên, mùi vị nhàn nhạt tràn ngập trong không khí, Khanh Vân theo bản năng nhíu mày.

Nhiếp Thần Uyên nhìn vết thương trên người Khanh Vân, nhắc nhở nói: "Nhóc không nên né tránh Vũ Hào, nói như thế nào nó cũng là anh trai nhóc, đi theo nó so với chính nhóc không có lý tưởng sẽ tốt hơn một chút. Huống hồ mẹ nhóc cũng ở chỗ nó."

Hắn nói lời này, rõ ràng cho rằng vết thương trên người Khanh Vân là bị đánh. Hắc quyền mưu sinh mang đến.

Khanh Vân cười nhạo một tiếng, ánh mắt không tốt: "Như thế nào? Muốn tôi cùng kẻ thù giết cha hài hòa ở chung? Nga, đi theo nó, sợ là tôi cũng không sống được bao lâu."

Y cúi đầu nhìn miệng vết thương thật nhỏ trên lòng bàn tay từ từ khép lại. Linh hồn Khanh Vân quá mức cường đại, tuy nói hiện tại bị hao tổn hơn phân nửa, nhưng đủ để cải tạo khối thân thể này, vết thương này cũng không tính là gì.

- ----

"Sẽ không có chuyện ngoài ý muốn." Lâm Vũ Hào đối với điện thoại khẽ cười một tiếng, toát ra chút ác ý, "Bị trọng thương, đan điền bị hủy, còn rớt xuống núi, sao có thể còn sống."

"Tâm pháp?"

Nghe được truy hỏi ở đầu bên kia điện thoại, Lâm Vũ Hào nhíu mày. Gã sau khi đánh bại Khanh Hạo Lâm, liền đem mẹ mình đi. Mẹ gã mang theo võ kỹ cùng tài sản Khanh gia, còn nguyên bộ tâm pháp lại chỉ có Khanh Hạo Lâm cùng Khanh Vân biết, bây giờ hai người đều đã chết tự nhiên tìm không thấy.

"Một cái nhị lưu thế gia mà thôi, có thể có tâm pháp gì tốt chứ?" Gã cười nhạo một tiếng.

"Mẹ cậu nếu đã biết Khanh Vân chết là do cậu......"

"Sẽ không." Lâm Vũ Hào trên mặt tươi cười bất biến, ánh mắt lại chậm rãi biến lạnh, người đàn bà kia, chỉ sợ đã biết. Nhưng có sao đâu? Sống chết của Khanh Vân trừ bỏ người cha đã chết kia của y còn có ai để ý?

Lâm Vũ Hào nhìn biệt thự bên ngoài rừng cây hoang vắng nhàn nhạt cười, sợ là thi cốt cũng không còn. Gã cắt đứt điện thoại, xoay người vào đại sảnh.

Trong đại sảnh tiếng người ồn ào, nhân sĩ có danh vọng trong giới cổ võ đều đang cuồng hoan, vì thiên tài trong giới cổ võ là gã.

- ----

Nhiếp Thần Uyên nhìn Khanh Vân cười bất đắc dĩ: "Tôi biết nhóc không tiếp thu được biến cố của gia đình. Nhưng năm đó quả thật do Khanh Hạo Lâm không đúng, hơn nữa cái chết của ông ta không liên quan tới Vũ Hào, chuyện trên lôi đài cũng là vô tình thôi."

"Hơn nữa Vũ Hào sẽ không làm khó người em trai là nhóc......"

"Phanh!"

Khanh Vân một chân đá bàn trà trước người Nhiếp Thần Uyên. Bể tan giống bình nước hoa trên mặt đất, vì tính chất gỗ nên phát ra thanh âm "Kẽo kẹt".

"Anh không nghe hiểu tiếng người hả?"

Đôi mắt Khanh Vân đỏ lên, y cúi đầu tới gần Nhiếp Thần Uyên, tiếng thở dốc bởi vì tức giận mà tăng thêm: "Gã nói ba tôi làm sai thì ba tôi sai? Mẹ tôi là bị cưỡng bách, tôi đứa con này sống 18 năm còn không biết, đám người ngoài các người lại thấy được rõ ràng? Ba tôi tỷ thí cùng nó xong không đến một tuần liền chết ở bệnh viện, dám nói không liên quan với nó? Nó làm người rộng lượng sẽ không làm khó tôi, chẳng lẽ vết thương trên người do tôi tự mình làm ra?"

Dựa vào cái gì nhân vật chính làm gì nói gì đều đúng, mà vạn năm nhân vật phản diện y chỉ bế quan tu luyện cũng bị chụp cái mũ thương thiên hại lý lên đầu?

Khanh Vân trên không thẹn với trời, dưới không hại người, chưa bao giờ làm chuyện thương thiên hại lí, dựa vào gì lại bị nhân vật chính một lần lại một lần công phạt?

Nhóm nhân vật chính đó một lần hô hào liền được đông đảo người ủng hộ, mà Khanh Vân y đau khổ tu luyện, lại vẫn triền miên trên giường bệnh như người sắp chết, như chuột chạy qua đường người người kêu đánh, thậm chí một thân tu vi còn phải tặng cho người khác?

Bởi vì Thiên Đạo đem y thành nhân vật phản đến, nên y phải chịu đựng?

Trong mắt Khanh Vân hiện lên một tia tàn nhẫn, đáng tiếc, cho dù là nhân vật chính Thiên Đạo nhận định, y cần giết cũng giết, ngược lại thân thể này cũng chưa bị Thiên Đạo định thành nhân vật phản diện, cho dù toàn bộ thế giới chịu nguyền rủa cũng sống vạn năm!

Y tuyệt đối sẽ không dừng bước ở thế giới này, mặc kệ yêu cầu rời đi là gì. Bây giờ không phải của nhân vật chính, về sau cũng không phải, bây giờ của nhân vật chính, vậy y đi cướp về.

Khanh Vân ngồi dậy, ngón tay buông cổ áo Nhiếp Thần Uyên ra, cầm lấy khăn giấy trên bàn lau sạch ngón tay.

Y cười khẽ thanh âm khinh mạn, tựa hồ tất cả bi phẫn vừa bùng nổ chỉ là ảo giác.

"Nhiếp Thần Uyên, kinh mạch anh tắc, sống không quá 5 năm."

"Nhưng tôi có thể trị, xem như báo đáp, anh muốn không?" Y ngước mắt, nhìn thật sâu vào trong mắt Nhiếp Thần Uyên.

Nhiếp Thần Uyên lúc trước còn nhân lúc Khanh Vân bùng nổ, trong lòng nảy lên một chút khác thường, nhưng lúc này nghe Khanh Vân nói, sắc mặt lại chậm rãi lạnh xuống.

Kinh mạch hắn tắc không phải bí mật, những năm gần đây người lấy cớ này mưu đồ gây rối Nhiếp gia có rất nhiều. Không nghĩ tới người làm hắn cảm thấy hứng thú Khanh Vân, cũng đánh chủ ý lên chuyện này.

Nhiếp Thần Uyên nhẹ thở một ngụm sương khói, che lại trong mắt ẩn ẩn thất vọng. Hắn vốn tưởng rằng, tiểu hài tử sẽ có lý do càng thú vị tới tiếp cận hắn.

"Ai phái nhóc tới."

Thanh âm hắn có chút không vui, rũ mắt nhìn thuốc lá châm trong tay.

"Chỉ là thù lao mà thôi, tôi không thích thiếu người ta. Nhưng mà, muốn hay không tùy anh."

Khanh Vân nhìn như không chút để ý, kỳ thật đã quyết tâm.

Y còn chưa rõ lắm rốt cuộc phải có được thứ gì mới có thể rời đi, nhưng không sai biệt lắm là đối nghịch với nhân vật chính.

Đoạt thứ gì? Trước bắt đầu đoạt tiểu đệ đi.

Sau này Nhiếp gia sẽ là trợ lực lớn nhất của Lâm Vũ Hào, tuy rằng Nhiếp Thần Uyên ở võ học là một phế nhân, nhưng Nhiếp gia nắm giữ toàn bộ mạch máu kinh tế giới cổ võ. Nói cách khác, nếu không có Nhiếp gia, một đám thế gia giới cổ võ chỉ có thể ôm bí tịch võ công nhà mình chạy theo chiều gió Tây Bắc, cho nên Lâm Vũ Hào là gì cũng phải đến thu phục Nhiếp gia.

Trừ lần đó ra, càng quan trọng là trong kinh mạch Nhiếp Thần Uyên ứ tồn tiên thiên chi khí. Lâm Vũ Hào chính là khi giúp Nhiếp Thần Uyên khơi thông kinh mạch mà hấp thu tiên thiên chi khí này, từ đó đạt tới cảnh giới cao nhất thế giới này -- bẩm sinh.

Nếu không có Nhiếp gia, Khanh Vân rất tò mò, con đường của Lâm Vũ Hào sẽ đi như thế nào?

"Nhóc đi đi." Thanh âm Nhiếp Thần Uyên phát trầm, duỗi tay bóp tắt thuốc lá, "Hôm nay tâm tình tôi tốt, sẽ không tìm nhóc phiền toái."

Đôi mắt Khanh Vân nhíu lại.

"Khoan đã!" Một thanh âm già nua ngoài cửa phòng nghỉ vang lên.