Bất Lộ Thanh Sắc

Chương 22




Đến đón phu nhân tan học

*

Ngày hôm sau, dì Trần vẫn giao bữa sáng đến như Khương Chiếu Tuyết dự đoán. Không biết có phải được sự đồng ý của Sầm Lộ Bạch hay không, nhưng bà ấy đã đáp lại 'OK' trên yêu cầu không cần làm đồ ăn nữa của Khương Chiếu Tuyết. Khương Chiếu Tuyết thở phào nhẹ nhõm.

Trực giác cho thấy, có lẽ lần này Sầm Lộ Bạch đã thực sự đồng ý. Nhưng Khương Chiếu Tuyết vẫn lo lắng. Lúc ra ngoài, nàng vẫn còn để tâm, bèn đặt một tờ giấy bạc mỏng vào khe hở dưới đáy cửa ra vào, chỉ chừa lại một góc nhọn. Hầu hết mọi người sẽ không nhận ra điều này.

Chạng vạng, sau khi dùng bữa xong, nàng trở lại Quân Đình. Chiếc sừng nhỏ nhọn hoắt được đặt phía dưới cửa ra vào vẫn nằm ở vị trí giống như lúc nàng ra ngoài. Sóng mắt Khương Chiếu Tuyết thoáng gợi lên ý cười.

Vì sự hiểu biết của bản thân về Sầm Lộ Bạch, và cũng vì việc Sầm Lộ Bạch không ép buộc mình.

Nàng rất thưởng thức ý thức cân đối và sự cẩn trọng của Sầm Lộ Bạch.

Nàng mở cửa, cất tờ giấy bạc đi và thầm mắng mình là người đa nghi, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử Sầm Lộ Bạch. Nàng đóng cửa lại, vào phòng làm việc để đọc tư liệu lịch sử như mọi khi. Sau đó, cơn buồn ngủ lại ập đến, nàng bước vào phòng để tắm rửa cho tỉnh táo.

Trong lúc khỏa thân để thoa kem dưỡng da, Sầm Lộ Bạch đã gọi đến.

Điện thoại rung lên trên bồn rửa mặt, tên của Sầm Lộ Bạch nhấp nháy trên màn hình. Dường như tim Khương Chiếu Tuyết cũng rung lên theo từng nhịp rung ấy.

Nàng có thể chọn gác máy trước và gọi lại sau, nhưng nàng đã vươn tay ra, bắt máy.

"Là tôi." Giọng của Sầm Lộ Bạch có vẻ nhẹ hơn hôm qua, lời mở đầu cũng ngắn hơn ngày hôm qua ba chữ.

Đây là lần thứ hai cùng nhau nói chuyện như thế này, dường như cả hai đã quen thuộc hơn một chút.

"Vâng." Khương Chiếu Tuyết không kiềm được độ cong nơi khóe môi.

Sầm Lộ Bạch hỏi: "Hôm nay em thế nào?"

Độ cong nơi khóe môi Khương Chiếu Tuyết bất giác sâu hơn:" Khỏe hơn nhiều rồi, chỉ còn hơi đau họng, hai ngày nữa sẽ hết thôi."

Âm mũi trong giọng nói của nàng thực sự đã nhẹ hơn rất nhiều so với hôm qua.

Sầm Lộ Bạch cười nhẹ:" Vậy là tốt rồi." Ngừng một chút, cô chủ động hỏi han: " Hôm nay dì Trần không giao cơm đến. Đồ ăn trong căn tin ngon miệng chứ?"

Khương Chiếu Tuyết bật cười: "Rất ổn." Đồ ăn của dì Trần đương nhiên ngon miệng hơn, nhưng nàng cũng không đáng giá đến như thế, không thể để bà tốn công như vậy được:" Dì chủ quán thấy hôm qua em không đến ăn, nên đã hỏi em trốn đi ăn ở chỗ ngon nào rồi. Em bảo hôm qua em bị cảm, nằm ì ở nhà không ăn gì cả. Không biết dì ấy có nghĩ em đáng thương hay không, nhưng hôm nay, lúc múc đồ ăn, món nào dì ấy cũng múc nhiều hơn cho em nửa muỗng đấy."

Có vẻ Sầm Lộ Bạch đã bị nàng chọc cười. Tiếng cười đầy nhẹ nhàng, mang đầy hơi thở, dè dặt nhưng động lòng người.

Khương Chiếu Tuyết nghe đến ngứa ran cả tai.

Nàng cong mắt, đổi tư thế nghe điện thoại. Lúc vô tình ngẩng đầu lên, nàng bỗng thấy đôi mắt cười đầy mê man của mình trong làn gương mờ ảo.

Ẩm ướt và lấp lánh. Không biết có phải do nhiệt độ nóng bức trong phòng tắm hay là do những cảm xúc ướt át trong lòng mình.

Khương Chiếu Tuyết bị sốc, ngay lập tức cảnh giác.

Linh tính không đúng khiến nàng bối rối. Nàng không muốn tiếp tục nói đùa nữa. Đáng lẽ phải có kẻ đến ngời đi, nàng cũng nên chủ động hỏi Sầm Lộ Bạch về cuộc sống ở nơi đó, nhưng nàng đã dừng lại.

Nhiệt độ phòng tắm giảm dần theo tâm trạng.

Sầm Lộ Bạch tiếp lời nàng thêm vài câu, cơ hồ muốn nói thêm gì nữa, nhưng Khương Chiếu Tuyết lại ho khan hai tiếng và nhắc nhở:" Em hơi lạnh, vừa mới tắm xong, còn chưa sấy tóc nữa."

Sầm Lộ Bạch biết tiến biết lùi, lập tức nói:" Vậy em sấy tóc trước đi, đừng để ướt nữa."

"Vâng." Khương Chiếu Tuyết bước xuống bậc thang:" Em đi trước nhé."

"Ừm."

Cắt đứt liên lạc như mong muốn, nhưng tâm trạng của nàng lại không được cải thiện như nàng những tưởng.

Ngược lại còn trở nên tồi tệ hơn.

Khương Chiếu Tuyết mặc quần áo vào, lơ đễnh sấy tóc. Trong khoảnh khắc nào đó, nàng cảm thấy sự ưu ái của bản thân dành cho Sầm Lộ Bạch đã vượt quá tiêu chuẩn, nhưng sau một chốc một lát lại cảm thấy vẫn nằm trong phạm vị hợp lý. Lúc Sầm Lộ Bạch không tìm nàng, nàng cũng không nghĩ đến việc tìm Sầm Lộ Bạch, và cũng không bao giờ vô duyên vô cớ nghĩ về Sầm Lộ Bạch. Lúc nhận được cuộc gọi từ Sầm Lộ Bạch, nàng thực sự rất vui. Nhưng, nếu xét theo lẽ thường tình, những người bình thường cũng sẽ vui khi nhận được cuộc gọi hỏi han từ những người bạn tốt của mình.

Suy cho cùng, có lẽ là do nàng chuyện bé xé ra to, tự mình dọa mình mà thôi.

Khương Chiếu Tuyết lại cảm thấy tội lỗi vì cảm thấy mình quá thờ ơ với Sầm Lộ Bạch.

Cô có ý tốt quan tâm đến nàng, nhưng nàng lại không muốn nói quá nhiều với cô. Nàng không biết Sầm Lộ Bạch có để ý việc này không.

Miên man suy nghĩ đến lúc hong khô tóc. Sau đó, nàng bước ra khỏi phòng tắm, trở lại phòng làm việc để tiếp tục nỗ lực vắt kiệt các tư liệu lịch sử.

Hiệu suất thấp hơn nhiều so với bình thường.

Nàng muốn lập tức nhắn WeChat để hỏi Sầm Lộ Bạch về thời tiết nơi đó và bảo cô nhớ chú ý đến sức khỏe của mình. Nhưng nàng cảm thấy như vậy thực sự rất có ý gì đó và cảm thấy ngại ngùng.

Nàng do dự. Ngắt điện thoại cũng đã lâu, nên không thích hợp để nhắn 'em sấy tóc xong rồi' đến. Khương Chiếu Tuyết từ bỏ, quyết định để chuyện này ngủ yên.

Kết quả là ngày hôm sau, Sầm Lộ Bạch cũng không gọi điện đến.

"Liên Hân nói ngày mai nhiệt độ ở Bắc Thành sẽ hạ xuống:" Cô chỉ thờ ơ nhắc nhở trên WeChat.

Khương Chiếu Tuyết trả lời: "Vâng, em sẽ chú ý, chị cũng vậy nhé."

Sầm Lộ Bạch không trả lời nàng.

Khương Chiếu Tuyết cau mày, không thể nắm bắt được cảm xúc thực của Sầm Lộ Bạch qua những câu từ phập phồng này.

Nàng khóa điện thoại, đặt sang một bên, sau đó thất thần trong vài giây rồi tự trấn an mình rằng việc này không phải là vấn đề gì lớn. Có lẽ Sầm Lộ Bạch cũng không bận tâm, vốn dĩ lý do hôm nay cô không gọi đến là vì không quen với việc liên hệ mỗi ngày mà thôi.

Nhưng trong tiềm thức, nàng vẫn luôn bận tâm đến chuyện này.

Vào ngày thứ tư trong chuyến công tác của Sầm Lộ Bạch. Đúng như những gì Sầm Lộ Bạch nói, thời tiết giảm xuống và có một chút tuyết.

Lúc Khương Chiếu Tuyết lên xe chú Trịnh để đến trường, tuyết vẫn còn đang rơi. Toàn bộ Bắc Thành chìm trong mảng trắng trang trọng và sạch sẽ, như thể sự hối hả đã trôi về nơi xa xăm, và nét cổ kính tích tụ hàng nghìn năm đang đến gần, nương theo những bông tuyết đang rơi và chảy vào, tạo thành nơi thị thành đẹp đẽ, đầy trang nghiêm.

Khương Chiếu Tuyết cầm lòng chẳng đặng, hạ cửa kính xe xuống, chụp một bức ảnh trên cầu vượt rồi chia sẻ lên moments.

Lúc lướt qua giao diện tin nhắn, nàng nhìn thấy ảnh đại diện của Sầm Lộ Bạch.

Lịch sử trò chuyện của nàng và Sầm Lộ Bạch vẫn còn đứng yên tại tin nhắn 'em sẽ chú ý, chị cũng vậy nhé' vào ngày hôm qua. Khương Chiếu Tuyết dừng lại trước động tác【khám phá】.

Nàng do dự, rồi cũng chia sẻ bức ảnh cùng Sầm Lộ Bạch.

"Tiết trời thực sự xuống thấp rồi, tuyết đang rơi này."

Đây có thể được xem như lời hồi đáp cho câu từ quan tâm của Sầm Lộ Bạch vào đêm qua. Trông có vẻ chân thành và nhiệt tình hơn.

Dòng chữ 'đang nhập văn bản' của Sầm Lộ Bạch nhanh chóng xuất hiện. Cô trả lời:" Hải Thành cũng hạ nhiệt, trời đang mưa."

Cô cũng gửi đến cho nàng một bức ảnh. Là toàn cảnh đường phố Hải Thành được chụp từ tòa nhà cao tầng.

Trong ảnh, trời đang đổ mưa to, cả thành phố đều phủ một màu xám xịt, không nhìn thấy chút ánh sáng mặt trời. Nhưng những đám mây đen bao phủ cõi lòng Khương Chiếu Tuyết suốt hai ngày nay đã tan biến cùng với sự xuất hiện của bức ảnh này.

Nàng thả lỏng, cong môi và quan tâm đến Sầm Lộ Bạch:" Chị mang đủ quần áo không?"

Sầm Lộ Bạch trả lời:" Liên Hân đã mua rồi."

Sau vài giây, cô lại gửi bức ảnh khác đến, có lẽ vừa được chụp—— Ánh sáng và bóng tối mờ ảo, một đống túi hàng in logo của nhiều nhãn hiệu nổi tiếng khác nhau được xếp ngẫu nhiên trên ghế sô pha của khách sạn.

Khương Chiếu Tuyết bật cười. À, là do nàng thiếu hiểu biết, lo lắng thừa.

Nàng đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc 'like'.

Sầm Lộ Bạch cũng trả lời nàng bằng biểu tượng mặt cười.

Như thể ngầm khẳng định lại sự trì trệ ngắn ngủi mà cả hai đã có đêm qua đã được gỡ bỏ một cách đầy khéo léo.

*

Bẵng đi một dạo, Sầm Lộ Bạch đã công tác được một tuần. Cả hai trở thành những người bạn bình thường, thỉnh thoảng chuyện trò vài câu trên WeChat và chia sẻ cuộc sống hàng ngày của mình đầy tự nhiên.

Thỉnh thoảng, trong lúc Khương Chiếu Tuyết đọc sách trong phòng làm việc, nàng sẽ liếc mắt nhìn về lịch sách đặt nơi góc bàn, tự nhủ rằng nếu cô không trở về, thực sự sẽ bỏ lỡ bộ phim kia.

Nhưng Sầm Lộ Bạch không đề cập đến, nàng cũng không hỏi gì thêm. Nàng không muốn để Sầm Lộ Bạch ảo tưởng rằng mình cũng đang mong đợi điều này và cũng không muốn tạo áp lực cho Sầm Lộ Bạch.

Cuối cùng, vào đêm trước vở kịch, Sầm Lộ Bạch nói:" Ngày mai tôi sẽ quay về Bắc Thành."

Hai mắt Khương Chiếu Tuyết sáng lên.

Nàng trả lời: " Vâng."

Sầm Lộ Bạch nói: "Có lẽ sẽ muộn hơn một chút. Tôi sẽ bảo chú Trịnh trực tiếp đưa em đến nhà hàng gần rạp hát. Tôi đến đó đợi em nhé?"

Cô gửi định vị đến.

Khương Chiếu Tuyết không có ý kiến:" Vâng."

Nàng thoát ra khỏi cửa sổ trò chuyện, muốn nghiên cứu dự báo thời tiết theo bản năng, kiểm tra xem ngày mai có thích hợp để mặc chiếc váy ngắn mới của mình không. Vào lúc ngón tay sắp chạm vào giao diện, nàng bỗng tỉnh táo lại rồi chợt cảm thấy buồn cười.

Chỉ là thế thân cho Sầm Dao đến xem một bộ phim truyền hình bình thường cùng Sầm Lộ Bạch mà thôi, tại sao nàng phải suy nghĩ đến việc nên mặc loại quần áo gì và trang điểm như thế nào?

Nàng giải tỏa tâm trí, tìm về nhịp đập bình thường rồi tĩnh tâm đọc sách.

Ngày hôm sau, thời tiết có vẻ ấm hơn một chút, nhưng trời vẫn có nhiều mây, không thấy ánh dương.

Đàn em liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, duyệt bài tập mà sinh viên khóa dưới giao cho rồi dự đoán:" Mưa đầu mùa năm nay sắp đến rồi."

Khương Chiếu Tuyết cũng cảm thấy thế.

Nàng dừng động tác gõ phím lại, gửi tin nhắn cho chú Trịnh:" Chú Trịnh, cháu không mang ô theo. Nếu trời đổ mưa sau 5 giờ, chú có thể mang ô đến và đón cháu trước cổng thư viện được không ạ?"

Chú Trịnh trả lời rất nhanh:" Vâng, thưa phu nhân."

Đến 16:30, sắc trời u ám, gió lớn gào thét. Trời bắt đầu đổ mưa, kèm theo tuyết rơi nhẹ, rồi trở nên ẩm ướt, lành lạnh, dày đặc, mãi cho đến tận 5 giờ vẫn chưa tạnh.

Khương Chiếu Tuyết và đàn em cùng nhau xuống lầu. Lúc chuẩn bị ra khỏi thư viện và đến cổng quẹt thẻ, họ nhìn thấy có rất nhiều người đang đứng tại cửa, dường như vẫn đang mắc kẹt bởi trận mưa tuyết bất ngờ này.

Nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng ai đó đang nói:" Có phải chiếc xe đối diện là Maybach không?"

Maybach? Sầm Lộ Bạch sao?

Không đời nào. Cô đã nói sẽ rất trễ.

Nàng nghi ngờ thần kinh của bản thân quá nhạy cảm.

Nàng bước ra khỏi cửa thư viện trong sự chờ mong mà thậm chí bản thân mình còn không nhận thức được.

Dưới bậc thềm cao, cách phía đối diện không xa. Trên con đường nhựa ngập nước, có một người phụ nữ vừa bước xuống chiếc Maybach. Người phụ nữ ấy có đôi chân dài và vòng eo thon thả, làn da trắng như sứ và mái tóc đen tựa thác nước. Cô mặc một chiếc váy mềm mại, dài đến mắt cá chân, khoác chiếc áo khoác dạ thanh lịch, ngắn hơn một chút. Cô giương ô, nhìn họ qua màn mưa nghiêng mình trong gió.

Dường như đã nhìn thấy Khương Chiếu Tuyết. Cô khẽ mỉm cười, chậm rãi bước về phía họ.

Từng bước chân, từng khung hình đều như được đặc tả cận cảnh dưới ống kính của người đạo diễn xuất sắc nhất.

Váy dài lay động, đám người xôn xao. Dường như tim Khương Chiếu Tuyết cũng dao động theo.

Rõ ràng chỉ không gặp nhau mấy ngày, nhưng không biết vì sao nàng lại cảm thấy Sầm Lộ Bạch vừa quen thuộc, lại rất đỗi xa lạ. Nàng cảm thấy hồi hộp và lo lắng.

"Đàn chị, chị không đi sao?" Đàn em thắc mắc.

Đôi mi Khương Chiếu Tuyết khẽ run, gật đầu:" Chị có thể đi nhờ ô của em đến dưới bậc thang được không?"

Đàn em hào sảng:" Đương nhiên là được rồi."

Họ bước xuống, Sầm Lộ Bạch cũng bước lên cầu thang. Cả ba gặp nhau tại bục giữa thang.

Đàn em quay đầu lại, muốn nhiều chuyện cùng Khương Chiếu Tuyết về việc người phụ nữ vừa đi qua rất có khí chất của minh tinh. Nhưng giây tiếp theo, cô ấy bỗng nhận ra Sầm Lộ Bạch vẫn chưa bước qua.

Cô đứng ở trước mặt họ, nhìn Khương Chiếu Tuyết, sóng mắt khẽ lay động.

"Cảm ơn em." Cô khẽ dời mắt và gật đầu với đàn em của Khương Chiếu Tuyết.

Đàn em của Khương Chiếu Tuyết:"?" Cô ấy còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe thấy tiếng đàn chị bên cạnh nói: "Sao chị lại đến đây?"

Giọng nói e thẹn, ngại ngùng mà cô ấy chưa nghe thấy bao giờ.

Sầm Lộ Bạch nhếch đôi môi đỏ mọng của mình lên, vươn tay gạt đi những hạt mưa lấm tấm trên vai Khương Chiếu Tuyết, ánh mắt sâu thăm thẳm, mỉm cười đáp lại:" Trời mưa rồi, đến đón phu nhân tan học."

Phảng phất như thể đây là một điều rất đương nhiên.