Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Chương 88




Edit: DL – Beta: Chi

*****

Tuy Tần Dĩ Hằng và Sở Nghĩa không quá coi trọng việc xem ngày cử hành hôn lễ nhưng phụ huynh hai nhà vẫn cảm thấy nhất định phải chọn ngày lành tháng tốt cho dịp trọng đại này.

Vì thế, sau khi bố mẹ hai bên cùng thầy tướng số và cặp đôi sắp cưới bàn bạc xong, hôn lễ được quyết định sẽ diễn ra vào ngày 15 tháng 4.

Đó là một ngày rất đẹp, tốt cho việc cưới xin.

“Không chỉ cưới xin đâu, đây còn là ngày đẹp để làm nhiều chuyện khác nữa.” Mẹ Sở Nghĩa giải thích với cậu qua điện thoại: “Lát nữa mẹ sẽ bảo mẹ Tiểu Tần gửi cho các con xem, xem xong con sẽ tin thôi.”

Sở Nghĩa quay đầu nhìn Tần Dĩ Hằng, trả lời: “Dạ dạ, con sẽ xem sẽ tin mà mẹ.”

Lúc này, Tần Dĩ Hằng và Sở Nghĩa đang ở nước ngoài chuẩn bị vest và nhẫn phục vụ cho hôn lễ. Họ hẹn riêng với bên tổ chức sự kiện để bàn bạc những việc cần thiết.

Cả hai chia nhau mỗi người một bên tai nghe, vừa nghe mẹ Sở hào hứng kể lại chuyện xảy ra trong ngày, vừa thử nhẫn.

Tần Dĩ Hằng đặc biệt nhờ người thiết kế cặp nhẫn này, thấy Sở Nghĩa đang bận nghe điện thoại, anh cầm tay cậu lên, đeo nhẫn vào.

Sở Nghĩa cũng phối hợp vô cùng ăn ý, sau khi đeo nhẫn vào, cậu liền giơ tay lên, lật lên úp xuống rồi gật đầu với Tần Dĩ Hằng.

Sở Nghĩa nói nhỏ: “Đẹp lắm anh.”

“Các con đang làm gì đấy?” Phía bên kia điện thoại đổi thành giọng mẹ Tần.

Sở Nghĩa trả lời: “Bọn con đang xem nhẫn ạ.”

“Đang xem nhẫn à?” Mẹ Sở cảm thấy hứng thú: “Con mở video lên cho mẹ và mẹ Tiểu Tần cùng xem với nào.”

Sở Nghĩa nhướng mày với Tần Dĩ Hằng, anh liền lấy điện thoại trong túi áo ra, gọi video.

Vì các mẹ muốn xem nên hai người vẫn để nguyên nhẫn trên tay Sở Nghĩa.

Tiện tay, cậu cũng đeo nhẫn cho Tần Dĩ Hằng, hai người cùng giơ tay lên trước camera.

“Tiểu Tần cũng đang ở đó à?” Mẹ Sở nói: “Mẹ không nghe thấy giọng thằng bé, còn tưởng nó không ở đó chứ.”

Sở Nghĩa nở nụ cười, nhìn Tần Dĩ Hằng: “Anh ấy xấu hổ đấy ạ, khi có người ngoài anh ấy không chịu nói chuyện, chỉ nói lúc có mình con thôi.”

Tần Dĩ Hằng nghe vậy liền nở nụ cười, cốc đầu cậu bằng tay đang đeo nhẫn: “Em lại nói gì đấy?”

Không đợi cậu giải thích thêm, mẹ Tần đã lên tiếng: “Thằng bé này là vậy đấy, chỉ lúc cần lắm nó mới nói chuyện thôi.”

Mẹ Sở bật cười: “Thôi được rồi, hai con cứ chơi vui vẻ đi, mẹ không làm phiền nữa. Sắp tới hôn lễ rồi, mẹ và bà thông gia còn phải chuẩn bị nhiều thứ lắm.”

Sở Nghĩa trả lời: “Hai mẹ vất vả rồi ạ.”

Mẹ Sở: “Có gì đâu mà vất vả.”

“Không vất vả không vất vả đâu, mẹ cúp máy trước nhé, sắp phải ra ngoài rồi.” Mẹ Tần cũng nói theo.

Sở Nghĩa: “Vâng ạ, con chào hai mẹ.”

Tần Dĩ Hằng: “Con chào hai mẹ.”

Sau khi thử nhẫn xong, hai người tiếp tục sang thử đồ Âu.

Đi ra khỏi phòng thử đồ, Sở Nghĩa tự động bước tới, lấy cà vạt trong tay nhân viên đứng bên cạnh, thắt cho Tần Dĩ Hằng: “Của anh là cà vạt, của em là nơ.”

Tần Dĩ Hằng hỏi lại: “Sao vậy?”

“Nếu em đeo cà vạt còn anh thắt nơ thì sao nhỉ?”

“Anh không đeo nơ đâu.” Anh trả lời

Sở Nghĩa đáp: “Thôi được rồi.”

Tần Dĩ Hằng cúi đầu nhìn cậu: “Nếu em không thích nơ thì cả hai cùng đeo cà vạt vậy.”

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không sao đâu ạ, không cần phải thế, cứ để em đeo nơ đi.”

Nói rồi, cậu đột nhiên cúi đầu mỉm cười.

Tần Dĩ Hằng hỏi: “Em còn chuyện gì nữa không?”

Cậu lắc đầu, vỗ chiếc cà vạt đã thắt xong, nói: “Em đang tưởng tượng ra cảnh anh đeo nơ, đúng là không ổn chút nào.”

Tần Dĩ Hằng cầm nơ nhân viên đưa, loay hoay một hồi rồi tự đeo lên.

Sở Nghĩa vốn không cười, thấy anh đùa như thế lại bật cười thành tiếng, vô cùng vui vẻ.

“Ha ha ha.” Cậu đè tay anh, lấy lại chiếc nơ, trêu: “Em nghĩ anh hợp với mọi thứ, hóa ra cũng không phải.”

Tần Dĩ Hằng kéo cậu lại: “Em thích là được.”

Tần Dĩ Hằng nhìn cậu, ngửa đầu ra hiệu. Sở Nghĩa hiểu ý anh, ngửa đầu lên.

“Ừ.” Sau khi thắt cà vạt xong, Tần Dĩ Hằng cảm thấy rất hài lòng, không rõ là anh đang nói với Sở Nghĩa hay đang tự nhủ: “Cậu Sở mặc gì cũng đẹp.”

Bởi vì trước đó đã chuẩn bị cẩn thận nên việc thử nhẫn và trang phục không mất quá nhiều thời gian.

Buổi chiều, hai người gặp đội tổ chức sự kiện, sau đó đi ăn một bữa cơm kiểu Trung Quốc nhung nhớ đã lâu, sang ngày hôm sau thì về nước.

Thật ra không ai biết Sở Nghĩa đang hồi hộp.

Mỗi ngày trôi qua, ngày tiến hành hôn lễ càng lúc càng gần, thần kinh của Sở Nghĩa căng như một sợi dây đàn, siết lấy cậu.

Không siết chặt, nhưng lại khiến cậu hoảng loạn.

Ban đầu, Sở Nghĩa cho rằng vì sắp diễn ra một sự kiện trọng đại trong đời nên cậu mới căng thẳng. Chuyện này rất bình thường, đợi đến khi quen với cảm giác đó rồi, cậu sẽ không còn hoảng loạn như vậy nữa.

Nhưng càng về sau, mọi chuyện càng tệ hơn, cậu cảm thấy sắp không chịu nổi nữa.

Trước ngày cưới một tuần, cậu tâm sự chuyện này với Tần Dĩ Hằng.

“Sao vậy? Sao em lại căng thẳng?” Đó là phản ứng đầu tiên của Tần Dĩ Hằng.

Sở Nghĩa lắc đầu, đi theo anh lên lầu: “Em cũng không biết nữa, em đã tự trấn an với bản thân nhiều lần nhưng vẫn không có tác dụng.”

Tần Dĩ Hằng bật cười, đợi nửa giây để cậu bước lên cùng bậc thang với anh rồi mới hỏi: “Vậy em tự trấn an bản thân như thế nào?”

Sở Nghĩa ngẫm nghĩ: “Em nói là đừng có căng thẳng, không việc gì phải lo cả, một ngày là xong, chỉ là lễ cưới thôi, không sao hết, có anh ở đây, những lời kiểu thế đó.”

Sở Nghĩa không biết Tần Dĩ Hằng đang cười gì, chỉ thấy khi nghe xong, anh liền trở nên vui vẻ hơn hẳn.

“Anh sao vậy?” Cậu không nhịn được, cũng cười theo anh: “Em nói ra đâu phải để anh cười em đâu.”

Tần Dĩ Hằng xoa đầu Sở Nghĩa: “Em tự nói hết những lời anh định an ủi em rồi, vậy anh biết nói gì bây giờ?”

Sở Nghĩa hỏi: “Vậy em nên làm gì đây?”

Anh hỏi lại: “Nghiêm trọng lắm sao?”

Cậu ngẫm nghĩ: “Cũng không hẳn là nghiêm trọng, khi bận em sẽ không nghĩ tới, nhưng khi rảnh rỗi sẽ không ngăn được suy nghĩ.” Sở Nghĩa đột nhiên giơ tay lên, làm động tác bùng nổ: “Bỗng nhiên cảm thấy thật hoảng hốt.”

Tần Dĩ Hằng hỏi tiếp: “Hiện giờ thì sao?”

Cậu lắc đầu: “Hiện giờ em không thấy gì, nhưng vào những lúc hoàn toàn rảnh rỗi sẽ có cảm giác như vậy.”

“Đây là sự căng thẳng bình thường thôi.” Tần Dĩ Hằng sờ cằm Sở Nghĩa: “Nếu tự khuyên nhủ cũng không có tác dụng, sau này nếu thấy căng thẳng, em cứ gọi điện cho anh, nếu anh bận thì nhắn tin.”

Sở Nghĩa hỏi: “Nhắn tin gì cơ ạ?”

Anh dừng bước: “Không có gì để nói với anh à?”

Sở Nghĩa nở nụ cười.

Cậu vốn biết tính Tần Dĩ Hằng có hơi kỳ lạ.

Một khi Sở Nghĩa thể hiện anh không quan trọng, có cũng được không có cũng chẳng sao với cuộc sống của cậu, Tần Dĩ Hằng sẽ cảm thấy không vui.

Rõ ràng anh biết cậu không có ý đó.

Cậu đã nâng niu cục cưng to bự này bằng cả hai tay rồi, thế mà Tần Dĩ Hằng vẫn còn so đo tính toán.

“Có chuyện để nói mà, có chuyện để nói mà.” Sở Nghĩa nhanh chóng trả lời.

Tần Dĩ Hằng không gây khó dễ cho cậu nữa: “Nói bừa chuyện gì cũng được, em nhìn thấy gì, nghe thấy gì thì kể với anh.”

Sở Nghĩa: “Vâng ạ.”

Trò chuyện xong, hai người đã lên tới phòng ngủ.

Theo lịch trình từ lúc về nhà đến khi đi ngủ, trước tiên Sở Nghĩa sẽ đi tắm, sau đó đến Tần Dĩ Hằng. Nếu thời gian và sức lực còn đủ, cả hai sẽ thực hiện chút vận động đặc biệt.

Nhưng hôm nay, Sở Nghĩa vừa vào phòng tắm, cửa phòng tắm lại đột nhiên bị mở ra.

Cậu còn chưa kịp cởi quần áo, Tần Dĩ Hằng đã đi đến.

Sở Nghĩa bối rối nhìn anh: “Sao vậy ạ?”

Tần Dĩ Hằng hỏi: “Lúc tắm em có cảm thấy hồi hộp không?”

Cậu lắc đầu: “Khi tắm thì không ạ.”

Tần Dĩ Hằng cũng lắc đầu, nở nụ cười, đưa tay đóng cửa lại: “Không, em sẽ.”