Bảo Hộ Em Suốt Đời

Chương 36




Sát Thiên Mạch thu hồi ma khí trên người, dễ dàng xâm nhập Trường Lưu, hắn nhìn theo hướng Tuyệt Tình điện, cười một tiếng rõ tà mị. Thiều Nguyệt đang ngồi tĩnh tọa tu luyện dưới tàng cây hoa đào trước cửa phòng mình, bấy giờ Tử Trúc đi tới, thấy Thiều Nguyệt bận thì ngồi vào bàn đá trong sân, nhấc bình trà rót ra hai chén xong bưng một chén ngửi một hơi, tỉ mỉ thưởng thức.

Thiều Nguyệt mở mắt đã thấy Tử Trúc ngồi đằng kia thưởng trà, cô bước đến, "Tử Trúc, sao cô lại tới đây? Hơn nữa...." Thiều Nguyệt có chút thắc mắc khi nhìn Tử Trúc, cô cảm giác nàng ta có cái gì đó khang khác thường ngày, trước kia Tử Trúc sẽ luôn chuẩn bị trà xong chờ cô, cô phải uống trước một ngụm thì nàng mới nhấc chén, thế mà bây giờ Tử Trúc lại chẳng thèm chờ cô nói gì đã tự mình ngồi thưởng trà.

Tử Trúc vẫn cứ thưởng trà, không nói gì, Thiều Nguyệt cũng ngồi xuống, nhấc chén trà lên thử một hớp, kỳ quái, "Tử Trúc, sao cô lại không đáp ta? Với cả... bình thường cũng không thấy cô tự giác như thế, chẳng cần ta đề nghị đã tự đi pha trà?"

Thiều Nguyệt thấy Tử Trúc vẫn thờ ơ, cô từ từ đặt ly trà xuống, ánh mắt khẽ lạnh, dùng pháp lực đẩy chén trà qua. Tử Trúc phản ứng cực lẹ, nàng đưa tay nhận lấy chén trà, nhìn Thiều Nguyệt, cười bảo, "Lâu không gặp, sao ngươi lại đối xử vậy với ta nhỉ?" Vừa dứt lời, thanh âm kia rõ ràng là của một nam nhân.

"Sát Thiên Mạch?" Thiều Nguyệt nghe ra giọng Sát Thiên Mạch, cẩn thận quan sát Tử Trúc một chút, "Sao ngươi lại giả dạng thành Tử Trúc thế?"

"A a," Sát Thiên Mạch che miệng, cười đáp, "Sao thế? Ta cải trang có giống hay không?"

Thiều Nguyệt bật cười, "Có, có giống, ta cũng suýt bị lừa mà."

Sát Thiên Mạch hài lòng đổi lại dáng vẻ cũ, Thiều Nguyệt thở phào. "Cuối cùng cũng đổi lại, nhìn mặt Tử Trúc mà lại nghe giọng Sát Thiên Mạch, thật sự thì ta không cảm thấy tự nhiên." Thiều Nguyệt rót trà cho mình và Sát Thiên Mạch, "Ngươi nghĩ sao lại ghé qua thăm ta thế này?"

"Hừ! Ngươi còn nói được, nếu không phải bé con kể cho ta biết ngươi đã qua về Trường Lưu thì ta còn tưởng ngươi vẫn đang lịch luyện kia." Sát Thiên Mạch bất mãn.

"Ha ha, ta thấy người cả ngày lẫn đêm đều ru rú trong Thất Sát điện để cố gắng khiến bản thân ngày càng đẹp hơn, đẹp hơn cả đẹp, căn bản đâu có bao giờ để ý đến tình hình bên ngoài đâu chứ?"

Sát Thiên Mạch vuốt ve mái tóc mình, vô cùng chấp thuận, "Ấy là điều đương nhiên, còn thứ gì có thể quan trọng hơn so với dung mạo của ta?" Nói xong còn lấy ra một cái gương nho nhỏ từ trong lồng ngực, ngắm nghía khuôn mặt của mình.

Thiều Nguyệt cạn lời, cô là con gái mà cũng không có thích đẹp như anh ta, "Vậy ngươi còn than phiền cái nỗi gì?"

"Được lắm, dù sao ta cũng đã tới đây, ngươi theo ta đi!" Sát Thiên Mạch buông gương xuống, nhìn Thiều Nguyệt.

"Lưu Quang cầm hiện đang ở trong tay sư huynh, ngươi muốn trộm cũng đâu dễ như thế."

"Ai bảo ta muốn trộm Lưu Quang cầm, ta muốn ta với ngươi cùng nhau hạ sơn."

"Hạ sơn? Nhưng mà ta vẫn đang bế quan." Thiều Nguyệt hơi do dự.

"Hừ! Nhất định lại là do đám sư huynh kia ép ngươi." Sát Thiên Mạch khinh thường nói, "Muốn phát triển thực lực của Trường Lưu thì sao tự bản thân bọn họ không cố gắng tu luyện đi, cứ gửi gắm hết hy vọng của mình lên người ngươi!"

"Sát Thiên Mạch, ngươi nói mà không biết xấu hổ." Thiều Nguyệt thật sự có chút bất đắc dĩ, "Còn không phải là vì phái Thất Sát bọn ngươi sao."

Sát Thiên Mạch im re, Thiều Nguyệt nói tiếp, "Gần đây Thất Sát nhất mực mở rộng địa bàn, thậm chí còn đánh động vào Thập Phương Thần Khí, đám sư huynh bọn họ không khẩn trương mới là lạ."

"Ngươi cũng biết mà, ta không quản chuyện trong điện, toàn bộ đều giao cho Thiện Xuân Thu xử lý."

"Ngươi bỏ bê chức vụ cũng quá lâu rồi, cũng phải về quản lí cho tốt đám thuộc hạ của ngươi đi chứ."

"Vậy quá phiền toái, chút thời gian kia thay vì lãng phí thì chẳng thà chăm sóc cho diện mạo của mình còn hơn." Sát Thiên Mạch lại cầm gương lên soi."

"Haizzz, ta thấy ngươi thực chẳng hợp để làm Thánh Quân Thất Sát chút nào."

Sát Thiên Mạch buông gương xuống, "Ngươi cũng không thích hợp làm Thượng tiên Trường Lưu," Hắn rướn người lên, nhìn Thiều Nguyệt. "Bỏ Trường Lưu, tới Thất Sát của ta đi!"

Thiều Nguyệt nhìn Sát Thiên Mạch, không nói lời nào, Sát Thiên Mạch ngồi thẳng người, biết Thiều Nguyệt đang từ chối, "Được lắm, ta hiểu rồi, ngươi cũng đâu cần nhìn ta như vậy."

Thiều Nguyệt thở dài, nhìn về phía phương trời xa xăm, "Giả như có một ngày, ta thật sự rời khỏi Trường Lưu, ta cũng sẽ không tới Thất Sát."

"Ồ?" Sát Thiên Mạch hiếu kỳ, "Vậy người sẽ đi đâu?"

Thiều Nguyệt nhìn hắn, cười một tiếng, "Vì sao nhất định lại cứ phải đến đó? Dù cho có là tiên phái, hay là ma phái, ta cũng sẽ chẳng đi đâu hết, ta sẽ chỉ làm bản thân ta, ngao du khắp chân trời góc biển này." Thiều Nguyệt đứng dậy, hít một hơi thực sâu, "Trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá nhảy."

"Được!" Sát Thiên Mạch cũng đứng lên, vỗ tay tán thưởng, "Hay lắm, "trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá nhảy", Thiều Nguyệt quả nhiên vô cùng phi phàm."

Thiều Nguyệt xoay người, "Sát Thiên Mạch, thật ra trong lòng ngươi cũng luôn khát vọng một cuộc sống như vậy mà, tại sao lại cứ phải trói buộc bản thân mình ở Thất Sát điện?"

"Thiều Nguyệt, không phải ngươi cũng như vậy ư?" Sát Thiên Mạch bước đến, đứng cạnh Thiều Nguyệt.

"Ha ha," Thiều Nguyệt lại tới bên bàn đá, cầm lên hai chén trà, đưa một chén cho Sát Thiên Mạch, "Người hiểu ta chỉ có mình Sát Thiên Mạch." 3

Sát Thiên Mạch nhận lấy chén trà, cụng chén với Thiều Nguyệt. "Người hiểu ta cũng chỉ có mình Thiều Nguyệt!" Sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn chén, Thiều Nguyệt thấy Sát Thiên Mạch sảng khoái như vậy cũng một hơi cạn sạch.

Uống xong, Sát Thiên Mạch cầm chén trà thở dài, "Đáng tiếc đây không phải rượu."

"Ngươi cũng biết ta không uống rượu mà." Thiều Nguyệt đặt chén trà lên trên bàn đá.

"Hương rượu thơm đậm đà mê người như vậy, cũng chỉ mình Thiều Nguyệt nhà ngươi không biết thưởng thức mỹ vị." Sát Thiên Mạch lắc đầu.

"Xem ra chỉ có duy nhất điểm này là chúng ta không có chung ý nghĩ." Thiều Nguyệt chỉ không thích mùi rượu mà thôi, nếu người ta mời thật tình thì nàng còn miễn cưỡng uống chút, còn không thì hương vị kia thật sự khiến nàng không thể chịu nổi.

"Được lắm, chúng ta đi tìm bé con đi." Sát Thiên Mạch kéo Thiều Nguyệt đi.

"Bé con?" Thiều Nguyệt thắc mắc, mới ban nãy Sát Thiên Mạch cũng bảo bé con nào đó kể với hắn chuyện cô về Trường Lưu, thế bé con kia là ai?

"Bé con ấy, vị Chưởng môn Thục Sơn, à, nàng cũng là đệ tử của Trường Lưu các ngươi."

"Hóa ra là Tiểu Cốt, ngươi đã gặp nàng rồi à?" Thiều Nguyệt nhận ra Sát Thiên Mạch đối với Hoa Thiên Cốt không hề bình thường.

"Ừ, ngươi đoán xem lúc bé con mới thấy ta, nàng gọi ta là gì?" Sát Thiên Mạch khoe.

"Hả? Có thể gọi ngươi là gì?" Thiều Nguyệt không đoán được.

"Nàng gọi ta là tỷ tỷ, ngươi không biết đâu, ngoại trừ Lưu Hạ ra, chưa từng có bất kì ai gọi ta như vậy." Nhắc tới Lưu Hạ, Sát Thiên Mạch lại có chút buồn rầu.

Thì ra là như vậy, Tiểu Cốt đã gặp gỡ Sát Thiên Mạch như thế, "Cho nên, ngươi coi Tiểu Cốt như muội muội sao?"

Sát Thiên Mạch gật đầu một cái, "Cơ mà, nàng bảo ta là ngươi xinh đẹp đứng thứ hai mà nàng từng ặp, thật sự chọc tức ta mà."

Thiều Nguyệt bật cười, thầm nhủ, Tiểu Cốt à, cũng chỉ có mình em mới dám nói như vậy thôi, cô cố nhịn cười, hỏi, "Ồ? Thế ai là người đẹp nhất thế? Ta thực hiếu kỳ, ai lại có thể đẹp hơn ngươi nhỉ?"

Sát Thiên Mạch nghiêng đầu nhìn Thiều Nguyệt, chẳng nói chẳng rằng, Thiều Nguyệt bị nhìn thì có chút mờ mịt, "Ngươi nhìn ta làm gì, ta cũng đâu có phải..." Đột nhiên Thiều Nguyệt im bặt, khó tin nhìn hắn.

Sát Thiên Mạch không được tự nhiên quay ngoắt đầu đi, "Hừ! Trừ ngươi ra thì có thể là ai."

"Hả?" Thiều Nguyệt thật sự không ngờ bản thân trong lòng Tiểu Cốt lại như thế, cô còn chưa kịp hưởng thụ cảm giác vui sướng nhàn nhạt trong lòng kia thì thanh âm Sát Thiên Mạch lại vang lên.

"Thiều Nguyệt, giữa ta với ngươi không có so đo, ta sẽ không để ý, nhưng nếu là kẻ khác, ta nhất định sẽ khiến cho mặt hắn nở hoa, hừ!"

"Hơ hơ?" Chẳng hiểu sao tự dưng Thiều Nguyệt nghĩ tới công chúa Bạch Tuyết, biểu hiện mới vừa rồi của Sát Thiên Mạch chẳng khác nào ả hoàng hậu, suy nghĩ ấy làm cô bật cười.

"Ngươi cười cái gì?" Sát Thiên Mạch bỏ qua, "Được rồi, giờ chúng ta đi tìm bé con đi." Nói xong cũng kéo Thiều Nguyệt đi.

Thiều Nguyệt dừng lại, nhấn mạnh thêm một lần nữa. "Hiện tại ta đang bế quan."

Sát Thiên Mạch quay đầu nhìn cô, Thiều Nguyệt cho rằng Sát Thiên Mạch không bắt ép nữa, song ai ngờ Sát Thiên Mạch lại cười một tiếng đầy tà mị. "Liên quan gì đến ta!" Trực tiếp kéo Thiều Nguyệt lên Phượng hoàng lửa, cưỡi gió bay đi.

Trên Phượng hoàng lửa, Thiều Nguyệt hô, "Này, Sát Thiên Mạch, tự ta cũng có thể ngự kiếm phi hành mà."

"Ha ha, có thể cưỡi lên Phượng hoàng lửa của Sát Thiên Mạch ra cũng chỉ có mình ngươi thôi." Sát Thiên Mạch ngạo mạn.

Thiều Nguyệt bó tay, lắc đầu một cái, "Dù sao cũng phải báo với sư huynh một tiếng chứ."

"Bạch Tử Họa à? Hừ!" Đột nhiên mắt Sát Thiên Mạch lóe sáng, hắn quay đầu cười bảo, "Ừ, được, vậy chúng ta xoay lại báo Bạch Tử Họa một tiếng."

Thiều Nguyệt còn đang thấy quái lạ thì Sát Thiên Mạch đã đổi phương hướng, thẳng tiến tới đại điện Trường Lưu, Thiều Nguyệt thầm nhủ, cái gì thế này? Đây không phải là muốn cứng đối cứng ư?

Trong đại điện, Bạch Tử Họa cùng Ma Nghiêm, Sênh Tiêu Mặc thương nghị chuyện quan trọng, chợt bên ngoài truyền tới tiếng phượng hoàng, Bạch Tử Họa đứng dậy, một cái bóng trắng vụt qua, hắn xuất hiện ở ngay bên ngoài điện, ngẩng đầu lên nói, "Sát Thiên Mạch, ngươi lại dám đến Trường Lưu." Ma Nghiêm và Sênh Tiêu Mạch cũng theo ra, ngửa cổ nhìn lên không trung, Sát Thiên Mạch lại có thể dễ dàng xuất nhập Trường Lưu mà không bị bọn họ phát hiện, thực sự thì công lực của hắn sâu như thế nào chứ.

"Bạch Tử Họa!" Sát Thiên Mạch từ trên cao nhìn xuống, "Thiều Nguyệt, ta mang nàng đi trước!"

"Cái gì?" Ma Nghiêm cùng Sênh Tiêu Mạch đồng thời cả kinh hô, cũng thấy luôn Thiều Nguyệt đang ở bên trên Phượng hoàng lửa.

Bạch Tử Họa nhíu mày, "Tiểu Nguyệt!"

Thiều Nguyệt biết các sư huynh sẽ lo lắng, cô chuẩn bị mở miệng thì ai ngờ Sát Thiên Mạch lập tức đưa cô rời khỏi nơi này, Thiều Nguyệt vội vàng nói, "Sát Thiên Mạch, ta phải giải thích với sư huynh một chút, nếu không bọn họ sẽ hiểu nhầm ngươi mất."

"Ha ha, cũng chỉ có mình Thiều Nguyệt là suy nghĩ cho ta, nhưng mà ta đoán, dù cho ngươi có giải thích thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng sẽ không nghe, một mực cho rằng ta đã bắt cóc ngươi đi." Sát Thiên Mạch đáp.

"Vậy mà ngươi còn chẳng chịu kiêng kị chút nào." Thiều Nguyệt không hiểu hành động lỗ mãng của hắn.

"Ha ha, Sát Thiên Mạch ta thích gì thì làm, còn ai có thể ngăn cản nổi?" Sát Thiên Mạch kiêu căng trả lời.

Trong một cái chớp mắt khi Sát Thiên Mạch đưa Thiều Nguyệt rời đi, Bạch Tử Họa lập tức ngự kiếm phi hành đuổi theo, đuổi được một đoạn thời gian, Sát Thiên Mạch vẫn thấy Bạch Tử Họa còn ở phía sau bèn xoay đầu nói, "Bạch Tử Họa, Phượng hoàng lửa của ta một ngày đi ngàn dặm, ngươi đuổi không kịp đâu."

Quả nhiên khoảng cách giữa Bạch Tử Họa và Sát Thiên Mạch ngày càng xa hơn, Bạch Tử Họa thấy không thể đuổi kịp thì dừng lại, nhìn theo hướng bay của Sát Thiên Mạch, nghi ngờ, "Thục Sơn?"

Bạch Tử Họa trở về Trường Lưu, Sênh Tiêu Mặc vội vàng tiến tới, "Sư huynh, tiểu sư muội đâu?" Hắn nhìn về phía đằng sau Bạch Tử Họa, không thấy bóng dáng Thiều Nguyệt, Ma Nghiêm cũng khẩn trương đợi Bạch Tử Họa.

Bạch Tử Họa bước vào đại điện, "Phượng hoàng lửa của Sát Thiên Mạch ngày bay ngàn dặm, ta... không đuổi kịp."

"Cái gì? Liệu tiểu sư muội có gặp nguy hiểm hay không?" Sênh Tiêu Mặc bất an.

"Nhất định Sát Thiên Mạch biết chúng ta định để cho Thiều Nguyệt đột phá Cửu Trọng Thiên để đối kháng Thất Sát nên mới đến đây bắt sư muội đi." Ma Nghiêm nghiêm túc nói.

"Sư huynh, tuy Sát Thiên Mạch là Thánh Quân Thất Sát, nhưng hắn làm người cũng coi như là kẻ quan minh lỗi lạc, không phải dạng không từ bất kì thủ đoạn nào đâu, ta nghĩ hắn chỉ muốn tỉ thí cùng Tiểu Nguyệt một trận mà thôi." Bạch Tử Họa cũng lo cho Thiều Nguyệt, mà hắn cũng tạm hiểu được tính cách của Sát Thien Mạch.

"Tử Họa, Sát Thiên Mạch là Ma Quân, hắn làm sao có thể hành xử quang minh chứ, dù cho hắn không hại sư muội, vậy thì những thủ hạ kia của hắn cũng không hại sư muội sao?" Ma Nghiêm lo lắng.

Bạch Tử Họa nhất thời không thể phản kháng, trong lòng cũng bộc phát bất an, đại điện lập tức rơi vào khoảng không tĩnh lặng, đúng lúc Sênh Tiêu Mặc muốn phá vỡ bầu không khí thì Lạc Thập Nhất xông vào, "Khởi bẩm Tôn Thượng, hộ pháp Thiện Xuân Thu của phái Thất Sát đang hợp quân chuẩn bị công phá Thục Sơn."

"Xảy ra lúc nào?" Ma Nghiêm mải mốt quay đầu.

"Tin tức truyền đến vào giờ Thìn, hiện tại e rằng bọn họ đã tới Thục Sơn rồi." Lạc Thập Nhất đáp.

"Không biết nha đầu Hoa Thiên Cốt kia có thể xử lý được hay không, nếu như Thục Sơn chưa thiết lập kết giới, chúng ta hẳn vẫn có thể quan sát tình hình qua Thủy Kính." Mặc dù Sênh Tiêu Mặc lo cho Thiều Nguyệt, song Thục Sơn cũng đang xảy ra biến lớn.

"Tử Họa?" Ma Nghiêm thấy Bạch Tử Họa đứng dậy, khó hiểu.

Bạch Tử Họa đi tới cửa, không ngoảnh mặt lại, "Phương hướng Sát Thiên Mạch đi dẫn đến Thục Sơn." Dứt lời bèn hóa thành một tia sáng trắng biến mất.

Ma Nghiêm và Sênh Tiêu Mặc nhìn nhau một cái, vội vàng đến bên Thủy Kính để xem xét tình huống hiện tại ở Thục Sơn.