Bảo Bối

Chương 7




Người vừa vào một tay bưng một cái mộc dũng bẩn hề hề, một tay lấy một cái bát gỗ cũng bẩn hề hề, vừa thấy gã Tiểu Bảo ở trong lòng “A” kinh hô một tiếng, càng nhanh che miệng mình. Người nọ lưng còng, da vàng xanh còn đầy vết chai, trên mặt không có biểu tình gì. Gã cúi thấp đầu đi đến trước mặt Nhiếp Chính, đem mộc dũng cùng bát gỗ buông xuống, mộc dũng cũng không sâu bởi vì động tác của gã mà bắn tung tóe ra nước canh niêm trù (đặc dính). Tránh ở mật đạo, Tiểu Bảo nhìn thứ trong mộc dũng, lệ mờ hai mắt.

Tên lưng còng một lần cũng không có nhìn Nhiếp Chính, gã đầu tiên là đến bên trái tháo xuống thiết liên trên người Nhiếp Chính, Nhiếp Chính bởi vì hai chân đứng ở trên bàn chông nên thân thể mất đi cân bằng đổ về phía trước, nghiêng người khẽ động một thiết liên khác trên thân thể, đau đớn hừ một tiếng. Nước mắt Tiểu Bảo từng giọt từng giọt rơi trên bùn đất. Tên lưng còng căn bản không để ý tới bàn chông dưới chân Nhiếp Chính, không nhanh không chậm đi đến bên phải, lại hạ xuống một thiết liên khác bên sườn Nhiếp Chính. Làm xong tất thảy, gã đi đến trước người Nhiếp Chính, một phen xốc cánh tay của hắn, thực không lưu tình đem hắn từ trên bàn chông xả xuống dưới, đặt ở bên mộc dũng.

“Rầm rầm…” Đi theo thân thể nặng nề mà té ngã trên đất của Nhiếp Chính, thiết liên trên người hắn cũng phát ra thanh âm chói tai. Tên lưng còng mặc kệ hắn, từ góc tường lấy qua cái chổi, lại cầm lấy cái bát gỗ đến thủy câu lấy chút nước đổ lên trên mặt đất, bắt đầu dọn dẹp. Đem huyết thủy Nhiếp Chính lưu trên mặt đất một ngày trước cùng với ô vật toàn bộ đẩy vào thủy câu, tên lưng còng lại từ thủy câu múc một chén nước đặt ở trước mặt Nhiếp Chính, bài khai cái miệng của hắn uy hắn ăn một viên dược, lại ép hắn uống một ngụm nước bẩn, xác định Nhiếp Chính đã ăn dược liền rời đi hình phòng, cửa sắt một lần nữa bị khóa chặt, tiếng bước chân dần dần đi xa.

Vì phòng ngừa Nhiếp Chính chịu không nổi tra tấn mà chết, Lâm Thịnh Chi sẽ cho hắn ăn dược, làm cho thân thể bị thương nặng của hắn có thể rất nhanh giảm bớt, để thừa nhận tra tấn không phải cho người ở lần tiếp theo. Dược kia khi nhập hầu liền hòa tan, hỏi không ra điều mình muốn có được , Lâm Thịnh Chi căn bản sẽ không làm cho Nhiếp Chính dễ dàng chết đi. Dược kia không chỉ làm Nhiếp Chính thừa nhận thống khổ mỗi một lần tra tấn, cũng làm cho Nhiếp Chính không có khí lực cắn lưỡi tự sát. Lâm Thịnh Chi mỗi một bước đều chuẩn bị rất chu toàn, duy nhất tính sai chính là Nhiếp Chính sẽ chịu được năm năm, mặc kệ hắn có tra tấn Nhiếp Chính thế nào, Nhiếp Chính cũng không nói ra nơi cất giấu Nhiếp gia đao.

Lâm Thịnh Chi cũng không phải không nghĩ qua dùng thủ đoạn càng thêm tàn nhẫn tra tấn Nhiếp Chính, chính là dược kia không phải thần đan, vì phòng ngừa hắn dùng hình quá nặng giết chết Nhiếp Chính, hắn không thể không thủ hạ lưu tình. Trước khi chưa có được Nhiếp gia đao, Nhiếp Chính tuyệt đối không thể chết được, điều hắn muốn chính là Nhiếp Chính sống không bằng chết.

Nhiếp Chính vươn tay phải kéo theo thiết liên gian nan sờ soạng trên mặt đất, ý đồ đụng đến mộc dũng kia, bên trong là thức ăn nửa tháng này của hắn. Trong hình phòng truyền đến tiếng khóc, Nhiếp Chính ngừng động tác. Cùng với tiếng khóc mà đến là tiếng bước chân bên nhẹ bên nặng, đầu ngón tay Nhiếp Chính khẽ giật giật, tiếp theo một đôi tay nhỏ bé ấm áp mềm mại cầm lấy tay hắn.

“Quỷ, ca ca…” Nước mắt rơi từng giọt ở trên tay Nhiếp Chính, yết hầu của hắn phát ra thanh âm tê tê.

Không dám khóc quá lớn tiếng, sợ dẫn tới tên lưng còng, Tiểu Bảo một bên lưu nước mắt một bên nhỏ giọng hỏi: “Quỷ ca ca, người kia, lúc nào, trở về?”

Nhiếp Chính tựa hồ không có nghe thấy, chỉ tê tê thở dốc. Tiểu Bảo một tay cầm chặt bàn tay tràn đầy huyết ô của Quỷ ca ca, một tay càng không ngừng lau khóe mắt, ngay khi cậu chuẩn bị hỏi lại một lần nữa, Quỷ ca ca mở miệng : “Thực, lâu…”

Tiểu Bảo vừa khóc vừa nở nụ cười, tiếp theo cậu lại khóc lớn tiếng hơn, khóc vì Quỷ ca ca chịu tra tấn.

Buông tay Quỷ ca ca, Tiểu Bảo đứng lên, đem bát nước hỗn độn kia đổ vào trong mộc dũng, nhấc lên mộc dũng cam thủy (nước vo gạo) chỉ có thể uy trư kia, cậu khập khiễng đi đến bên thủy câu, “Hoa” một tiếng, Tiểu Bảo đem cam thủy toàn bộ ngã vào thủy câu. Cậu nhận ra tên lưng còng kia, người nọ là ” Ách Ba Đà “(thằng gù câm điếc) phụ trách dưỡng trư trong nhà ── các thúc thúc thẩm thẩm bá bá ở trù phòng đều gọi gã như thế. Tiểu Bảo rất sợ Ách Ba Đà, mỗi lần gã đến trù phòng lấy cam thủy, Tiểu Bảo liền tránh ở một bên không dám phát ra tiếng.

Ách Ba Đà cũng không quan tâm bất luận kẻ nào, chỉ có lúc lấy cam thủy mới xuất hiện, bình thường liền cùng trư ở một chỗ, cũng không lộ diện. Hiện tại Tiểu Bảo biết Ách Ba Đà này vì sao cũng không để ý đến người, vì sao phải cùng trư ở một chỗ. Bởi vì nơi dưỡng trư cách sân cậu trụ cũng không xa, bởi vì nơi đó thực xấu, cho nên bình thường đều không có người đi vào trong đó. Quỷ ca ca bị nhốt ở phía dưới phòng mình trụ, vậy cách nơi dưỡng trư cũng sẽ không quá xa. Ách Ba Đà không phải dưỡng trư, mà là mượn danh dưỡng trư đến tra tấn Quỷ ca ca. Thức ăn thừa cam thủy này là để uy trư! Sao có thể cho Quỷ ca ca ăn!

Đem mộc dũng cùng bát gỗ ném đến một bên xa xa, Tiểu Bảo từ mật đạo xuất ra sàng đan phô ở góc tường, nơi đó khô ráo hơn một chút. Thiết liên trên người Quỷ ca ca rất dài, Tiểu Bảo đem Quỷ ca ca cẩn thận nâng lên, rồi mới dùng hai tay xuyên qua cánh tay hắn, chậm rãi đem Quỷ ca ca kéo dài tới trên sàng đan đặt xuống. Chân Tiểu Bảo đi không tiện, dù cậu đã thật cẩn thận nhưng vốn là khập khiễng, hơn nữa trên tay không có khí lực nên vẫn là có mấy lần làm đau Quỷ ca ca, Tiểu Bảo rơi nước mắt dẫn theo áy náy.

Cố không quan tâm thân thể đã mỏi mệt không chịu nổi cùng hai mắt thũng thành một cái động, Tiểu Bảo lấy đến ống trúc cùng thực lam. Cho tiểu Bối cầm một cái bánh bao thịt rồi mới dựa vào tường mà ngồi, làm cho Quỷ ca ca gối lên chân mình, cậu mở ra ống trúc uy Quỷ ca ca uống nước, uy xong, cậu nức nở nói: “Ca ca, ngươi, chờ ta, ta nhất định, đem ca ca, cứu ra. Ca ca, chờ ta.”

Hầu kết Nhiếp Chính cực nhanh di động lên xuống, hé miệng, thật lâu phun ra hai chữ mơ hồ: “Tạ, tạ.”

Nước mắt rơi từng giọt ở trên mặt Nhiếp Chính, hắn đã phân không rõ thời gian cũng phân không rõ ngày đêm. Hắn chỉ nhớ rõ tựa hồ không phải là quá lâu trước kia, vẫn có giọt nước mặn chát như vậy rơi ở trên mặt của hắn, chảy vào khóe miệng của hắn. Thức ăn phiêu mùi thịt uy đến bên miệng, hắn hé miệng, hàm bánh bao, thật lâu sau mới nhấm nuốt lên, lại chậm rãi nuốt xuống.

“Ta mỗi ngày, đều sẽ, đến. Ca ca, phải, chờ ta.”

Nhi âm mềm mại thấu nồng đậm thương tâm, Nhiếp Chính không có đáp lại, chỉ là từng ngụm từng ngụm chậm rãi ăn bánh bao, ăn thêm quả táo đã sớm quên hương vị, ăn thịt bò tựa hồ là mấy trăm năm trước mới ăn qua.

Nhớ rõ điều trên thư viết, Tiểu Bảo không có uy Quỷ ca ca ăn quá nhiều. Nhìn xích khóa trên tay chân Quỷ ca ca, nhìn Quỷ ca ca đầy người vết thương, cậu lại một lần lau đi ánh mắt. Nhất định, nhất định phải cứu ra Quỷ ca ca, nhất định! Dựa vào tường, cả đầu đều nghĩ như thế nào cứu Quỷ ca ca, Tiểu Bảo mệt muốn chết dần dần nhắm hai mắt lại, cùng Quỷ ca ca trầm ngủ .

Quả nhiên theo như lời Nhiếp Chính, khi Tiểu Bảo tỉnh lại cậu vẫn là bảo trì tư thế ngồi, đùi phải bị Quỷ ca ca gối lên sớm đã tê rần, nhưng nhìn thụy nhan (vẻ mặt khi ngủ) của Quỷ ca ca, cậu lại nở nụ cười. Tâm vẫn là từng trận đau đớn, Tiểu Bảo nhẹ nhàng nâng lên đầu Quỷ ca ca, lại chuyển ra đùi phải. Lúc cậu làm động tác, cậu biết Quỷ ca ca tỉnh, bởi vì ngón tay Quỷ ca ca đang động . Đây là chuyện tốt, này thuyết minh tay của Quỷ ca ca không có gãy, còn có thể trị!

Đợi sau khi tê dại ở chân đi qua, Tiểu Bảo từ trong thực lam xuất ra một cái bánh bao lạnh ngắt cắn xuống. Bụng đã sớm phát ra thanh âm đói khát, nhưng nghĩ đến Quỷ ca ca, Tiểu Bảo chỉ ôm bụng, chưa ăn được hai cái đã no. Thực lam còn một thủy quả, thịt bò, bánh bột ngô còn có bánh bao đều phải lưu cho Quỷ ca ca. Tiểu Bối chép miệng ở bên thực lam đảo quanh, Tiểu Bảo sờ sờ nó, cho nó ăn một khối thịt bò nhỏ rồi mới đem thực lam đậy kín.

“Tiểu Bối.” Đem thủy dũng đưa cho tiểu Bối, Tiểu Bảo lại sờ sờ nó, tiểu Bối ôm thủy dũng chui vào mật đạo. Tiểu Bảo không dám tùy tiện động vết thương trên người Quỷ ca ca, Quỷ ca ca đã nhắc nhở qua với cậu. Vạn nhất Diêm La vương phát hiện có người vì Quỷ ca ca trị thương, vậy Quỷ ca ca sẽ bị tra tấn lớn hơn nữa, nhưng chẳng lẽ cậu chỉ có thể cho Quỷ ca ca uy chút nước cùng thức ăn sao?

Tiểu Bảo từ trên xuống dưới đánh giá Quỷ ca ca, mãi cho đến khi tiểu Bối đến đây cậu đều không có phát hiện.

“Chi chi chi”, tiểu Bối ôm thủy dũng nhảy nhảy ở trước mặt Tiểu Bảo. Tiểu Bảo phục hồi tinh thần lại hướng tiểu Bối áy náy cười cười, rồi mới lấy qua ống trúc. Thấm ướt khăn tay, Tiểu Bảo nhẹ nhàng di chuyển Quỷ ca ca, làm cho hắn nằm nghiêng, tiếp đó xốc lên bố quần sớm đã rách nát dưới thân Quỷ ca ca. Quanh năm suốt tháng xuất ra ô vật nhất thời tản mát ra một cỗ tanh tưởi, tiểu Bối ô cái mũi. Tiểu Bảo không ngại thối, chỉ là đôi mắt càng đỏ.

Chỗ này Diêm La vương nhất định sẽ không phát hiện, Tiểu Bảo sờ sờ thân thể nháy mắt căng thẳng của Quỷ ca ca, bắt đầu chậm rãi chà lau rửa sạch. Trong hình phòng, trừ bỏ tiếng nước cùng thanh âm thiết liên chớp lên rất nhỏ ra, chỉ còn lại tiếng nức nở khẽ khàng. Tiểu Bảo căn bản quản không được nước mắt của mình, mỗi một chỗ trên người Quỷ ca ca đều làm cho cậu nhịn không được muốn khóc.

Không biết đổ ra bao nhiêu nước trong ống trúc, không biết từ thủy câu đến bên người Quỷ ca ca chạy đổ bao nhiêu lượt, đến khi đùi phải đã hoàn toàn mất đi tri giác, Tiểu Bảo mới suyễn khí thật sâu hô hấp, bên miệng hiện ra lúm đồng tiền, làm sạch sẽ rồi!

Lại thật cẩn thận đem Quỷ ca ca dời qua, Tiểu Bảo nhìn nhìn cửa thông gió, không có ánh sáng. Nghĩ đến các thúc thúc bá bá thẩm thẩm, Tiểu Bảo bất an nhỏ giọng hỏi: “Quỷ ca ca, sẽ không, có người, đến?”

Nhiếp Chính nhẹ nhàng gật gật đầu.

Tiểu Bảo yên tâm, lại uy Quỷ ca ca uống thêm chút nước, nói: “Ta trở về, chốc lát, sẽ đến.”

Nhiếp Chính vẫn là nhẹ nhàng gật gật đầu. Quỷ ca ca đáp lại mình, Tiểu Bảo cao hứng cực kỳ. Đem thực lam cùng mấy thứ toàn bộ chuyển vào mật đạo, Tiểu Bảo đóng lại tấm ván gỗ, lại nhìn Quỷ ca ca trong chốc lát, lúc này mới mang tiểu Bối theo mật đạo quay về phòng.

Lúc đi ra ngoài, phòng trong là một mảnh tối đen. Tiểu Bảo chui ra gầm giường, nhất thời cũng mệt đi không nổi. Nghỉ ngơi hơn nửa ngày mới dịu bớt lại, Tiểu Bảo chống đỡ giường đứng lên, lê đùi phải đã bủn rủn vô lực đi vào mở cửa. Trong viện im ắng , Tiểu Bảo nhẹ nhàng thở ra, xem ra thúc thúc bá bá thẩm thẩm không ai tìm đến cậu.

Nhất thời phán đoán không ra đang là canh giờ nào, Tiểu Bảo lê đến bên cạnh giếng múc một dũng thủy, rửa tay lẫn mặt, lại đem bùn đất trên người gột xuống, tiếp đó mang tiểu Bối đi trù phòng.

Vừa tiến vào sân trù phòng, một vị đại thẩm đang bận việc thấy được Tiểu Bảo, lập tức tiếp đón nói: “Tiểu Bảo, tỉnh ngủ rồi? Mau tới ăn cơm chiều, ngươi dậy thật là đúng lúc.”

“Cám ơn, thẩm.” Tiểu Bảo lê đến vị trí của mình ngồi yên, đại thẩm lập tức mang sang một chén mì đưa cho Tiểu Bảo. Mì thơm ngào ngạt, Tiểu Bảo rất đói bụng nhưng lại không muốn ăn.

Đại thẩm lại xuất ra hai cái bánh bao thịt đưa cho tiểu Bối, sau đó đi đưa cơm cho lão gia và các phu nhân.

Tại trù phòng mọi người bề bộn nhiều việc, ai cũng không chú ý thần sắc Tiểu Bảo khác thường, chỉ nghĩ cậu là bởi vì chuyện tối hôm qua mơ thấy nương mà thương tâm. Từng ngụm từng ngụm ăn mì, mũi Tiểu Bảo ê ẩm chua xót. Ca ca thật lâu thật lâu không có ăn qua mì đi, nhất định là vậy.

Ca ca, Tiểu Bảo thế nào mới có thể cứu ra ngươi a? Ca ca, ngươi nhất định phải tiếp tục chống đỡ, Tiểu Bảo, Tiểu Bảo nhất định sẽ cứu ra ca ca, nhất định!

Ăn mì, rửa sạch bát, Tiểu Bảo đầy cõi lòng tâm sự cáo biệt các thúc thúc thẩm thẩm bá bá mang tiểu Bối trở về ốc. Khóa trái cửa phòng, Tiểu Bảo đem thư từ dược quán mang về bỏ vào trong một cái bố bao, rồi mới tha bố bao lại chui vào gầm giường. Lúc trở về thẩm thẩm cho cậu một quả táo, thật sự là quá tốt!

Hai tiếng rầu rĩ truyền đến, Nhiếp Chính mí mắt run rẩy nằm trên mặt đất chưa hề di chuyển, tiếp theo là thanh âm một người nhẹ nhàng gọi: “Ca ca?”

Ngón tay trái Nhiếp Chính khẽ giật giật, tiếp đó hắn nghe được thanh âm vui sướng của đối phương: “Ca ca, ta về, đây.” hương vị sạch sẽ vốn có trên người hài tử đập vào mặt mà đến, có người nâng hắn dậy, đầu của hắn gối lên trên đùi mềm nhuyễn của một người.

“Ca ca, quả táo.” Giống như vừa rồi, Tiểu Bảo cắn khối tiếp theo rồi mới cầm lấy uy đến bên miệng Quỷ ca ca. Sau khi Quỷ ca ca ăn xong, cậu lại cắn khối tiếp theo, tay tiếp tục uy đến. Luyến tiếc ăn quả táo khó có thể ăn đến được, Tiểu Bảo liếm liếm giọt nước táo lưu lại ở giữa răng nanh khi cắn, hai mắt sưng đỏ thỏa mãn biến thành loan nguyệt (trăng khuyết).

“Chi chi chi…” Tiểu Bối cũng muốn ăn táo. Tiểu Bảo cắn khối tiếp theo đưa cho nó, rồi mới chuyên tâm uy Quỷ ca ca ăn táo. Thẳng đến khi táo đã không có nơi nào có thể cắn, Tiểu Bảo đem hột cắn lên, đem những thứ có thể ăn nuốt xuống, không có thể ăn thì ném vào thực lam, lúc trở về phải mang toàn bộ ra ngoài ni, bằng không sẽ bị Diêm La vương phát hiện.

Trong không khí tràn ngập một cỗ vị tao (khai) của nước tiểu, Tiểu Bảo nhìn chỗ bắp đùi ca ca chậm rãi trào ra một bãi nước màu vàng, cậu đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó ảo não nhíu mặt, cậu quên mình đã uy ca ca uống rất nhiều nước. Sờ sờ Quỷ ca ca bởi vì muốn nhịn xuống mà buộc chặt thân thể, Tiểu Bảo không biết nên nói gì trấn an Quỷ ca ca, cậu một chút cũng đều không để ý!

Kìm lòng không đậu , giống như nương từng thường làm với mình, ở trên mặt Quỷ ca ca tràn đầy huyết ô nhẹ nhàng hôn một cái, cúi đầu nói: “Không cần, nhẫn .” Tiểu Bảo quỳ xuống lau sàn, lại lau sạch cho Quỷ ca ca, rồi lại nói lần nữa: “Không, cần, nhẫn.”

Đầu ngón tay Nhiếp Chính giật giật, mí mắt giật giật, cũng mân nhanh miệng.

Tiểu Bảo đem mái tóc cơ hồ đã trắng một nửa của Quỷ ca ca đẩy ra, nhuyễn nhuyễn, hoan hỉ hô lên: “Quỷ ca ca… Ca ca…”

Hầu kết Nhiếp Chính di động vài cái, chung quy vẫn là không nói cái gì.

Tiểu Bảo không cần, chỉ cần Quỷ ca ca còn sống, cái khác cậu đều không cần. Lại làm cho Quỷ ca ca gối lên trên đùi mình nghỉ ngơi, Tiểu Bảo lấy thư mà mình mang đến ra. Từ giờ trở đi, cậu muốn đọc sách nhiều hơn, học bản sự nhiều hơn, như vậy mới có thể mau chóng cứu ra Quỷ ca ca. Ân! Hàng đầu là chế định ra một cái kế hoạch trước, rồi mới đi từng bước một dựa theo kế hoạch mà tiến hành. Tiểu Bảo âm thầm nắm chặt quyền, không thể chờ đến hai năm kia nữa, cậu muốn dẫn Quỷ ca ca rời xa nơi này, rời xa Diêm La vương.

>>Hết