Ban Mã Tuyến

Chương 7




Trong phòng tắm, Cận Hoan Nhan ôm cánh tay, cau mày nhìn chính mình trong gương. 

Một khi đã ra ngoài, người bên ngoài nhất định sẽ yêu cầu mình thực hiện thỏa thuận. 

Đúng vậy, đây là thỏa thuận, làm người phải giữ chữ tín. 

Hơn nữa, cô ấy nhìn ôn hòa mà tao nhã, lại là đồng tính, hôn môi cũng không hẳn là chuyện thiệt thòi gì. 

Mà hiện tại mình là con tin, kẻ bắt cóc giúp con tin đưa thư bình an về nhà đã là chuyện không thể, đương nhiên phải là tri ân báo đáp. 

Cố gắng nghĩ ra rất nhiều lí do để thuyết phục chính mình, nhưng mà tại sao vẫn cảm thấy khẩn trương? 

"Cốc cốc cốc!" 

Tiếng gõ cửa bất ngờ dọa Cận Hoan Nhan nhảy dựng. Âu Dương Thông giọng nói nhẹ nhàng truyền vào 

"Hắc ~ không mau ra ăn đi, sữa đậu nành nguội giờ." 

"Ách...... Ừ, lập tức ra!" 

Cận Hoan Nhan cuống quít trả lời, đưa tay mở vòi nước, tiếng nước chảy ào ào. 

Khi thấy tiếng động ngoài cửa không còn, Hoan Nhan mới nhẹ nhàng thở ra, đưa tay hất nước lên mặt.

Lúc cô bất an mở cửa ra, Âu Dương Thông đã dọn bữa sáng trên bàn, gác chân dài trên sofa xem báo. 

Thấy cô đi ra, Âu Dương Thông đặt báo sang ở một bên. Lấy ly sữa đậu nành đặt ở trên bàn cạnh sofa, rất vui vẻ tiếp đón: 

"Mau tới ăn a, cái này lạnh sẽ không ngon. Tôi mua ở một cửa hàng rất nổi tiếng ở gần đây đó." 

Cận Hoan Nhan còn đang rối rắm cái vấn đề kia, Nhưng mà đối phương hình như không có cùng suy nghĩ, cũng bước lại đấy, gạt gạt tóc ướt dính trên mặt, ngồi xuống chuẩn bị ăn sáng. 

Hai ngày liên tục ăn bánh quy, giờ được ăn thức ăn bình thường, Cân Hoan Nhan ăn cũng nhiều hơn, bất tri bất giác đã hết một cái bánh cuốn nướng, hai cái bánh quẩy. 

Âu Dương Thông lấy chiếc đũa gắp nửa thanh bánh quẩy, cẩn thận nhìn Cận Hoan Nhan. Nhìn thấy cô ba Cận thị mạnh mẽ, hào sảng cắn nuốt, không khỏi liên tưởng nếu người này cắn chính mình không hiểu có cảm thụ gì, hơi mất tự nhiên bỏ chân xuống, di chuyển mông về phía hướng ngược lại. 

"Reng reng......" 

Tiếng chuông điện thoại ngắt mạch suy nghĩ của Âu Dương Thông. Cô buông đũa bắt lấy điện thoại nghe. 

"Alô?" 

Trong di động truyền ra tiếng động ồn ào, vẻ mặt Âu Dương Thông nhanh chóng trở nên tối tăm. Cận Hoan Nhan chầm chậm thưởng thức, tuy rằng cô không nghe rõ bên trong đang nói cái gì, nhưng dường như có liên quan đến cô. 

Lúc này, Âu Dương Thông đột nhiên giương mắt nhìn cô, ánh mắt vừa chạm vào nhau, Cận Hoan Nhan trong lòng không khỏi run lên. Không biết rốt cuộc nghĩ cái gì, Âu Dương Thông tắt điện thoại, ghé người sát vào cô, từ từ nghiêng đầu, nói từng chữ một: 

"Cô -- không – phải -- là -- Cận -- Ngữ -- Ca?" 

Hoan Nhan dừng động tác, nghĩ nghĩ: 

"Tôi đâu có nói tôi phải." 

Âu Dương Thông không thèm để ý tới cô, cầm điều khiển từ xa mở TV xem bản tin hôm nay, tổng giám đốc Cận thị Cận Ngữ Ca đang ở trước mặt truyền thông chậm rãi phát biểu. 

Âu Dương Thông nhìn TV một lúc, quay đầu lại nhìn Cận Hoan Nhan, kêu rên một tiếng, tay phải ôm trán ngã xuống sofa. 

"Xong rồi xong rồi tôi muốn chết, tự nhiên bắt cóc nhầm người! Điêu Khắc Thương sẽ không tha cho tôi, vậy phải làm sao bây giờ?" 

Tay trái vẫn còn đấm vào lưng ghế sofa. 

Cận Hoan Nhan không biết nói gì, cầm ly sữa đậu nành của mình lên, sau đó yên lặng nhìn cô. 

"Cuối cùng cô là ai a?" Âu Dương Thông lại ngồi xuống, cười đau khổ nhìn cô hỏi. 

"Cận Hoan Nhan." 

"Cận Hoan Nhan là ai?" 

"Cận Ngữ Ca là chị của tôi." 

"Cô là em gái cô ấy?" 

Cận Hoan Nhan gật đầu. Tuy rằng tùy tiện bịa cái thân phận tựa hồ an toàn hơn một chút, Nhưng mà cũng rất tự nhiên nói tên mình. Giáo viên của cô từng nói: "Con người luôn tự nguyện dùng thân phận thật của mình cùng người mình thích ở cùng một chỗ." 

Bởi vì Âu Dương Thông là người mình thích ------ách ------cái gì cái gì? Nghĩ đi đâu vậy. Cân Hoan Nhan âm thầm xem thường chính mình, điều chỉnh suy nghĩ, tiếp tục cùng Âu Dương Thông đối thoại. 

"Hai người là sinh đôi?" 

"Không phải." Nói xong lại chỉ TV: "Rất rõ ràng, không giống nhau." 

"Vậy tại sao cô ngồi xe cô ấy?" 

"Hôm đó tôi vừa về nước, chị tôi phái xe đến đón tôi." 

"Công ty mấy người lớn như vậy chẳng lẽ chỉ có một chiếc xe a?" 

"Thời gian gấp, chiếc xe đó chạy nhanh nhất." 

Âu Dương Thông hiển nhiên là đang tìm lấy cớ cho sai lầm của mình.Cận Hoan Nhan nhún vai: 

"Cô cũng không có hỏi tôi là ai." 

Âu Dương Thông không hề hỏi, mặt nhăn mày nhó dùng hai tay chống đỡ cằm, muốn tìm lý do giải vây cho chính sai lầm của mình. 

Cận Hoan Nhan nhìn cô, thật cẩn thận hỏi: 

"Cô – tại sao lại muốn bắt cóc chị của tôi a?" 

" không biết nói sao! Điêu Khắc Thương phái tôi bắt cóc ai tôi liền bắt cóc người đấy, tôi là lính lác nào có tư cách hỏi đến nguyên nhân a?" 

Thật là xã hội đen lính lác a? Thì ra không phải là gạt người. 

"Vậy trước lúc bắt cóc, cô cũng không biết hình dạng chị tôi như thế nào?" 

"Con Cua nói, tổng giám đốc Cận thị chỉ dùng duy nhất một chiếc Rolls-Royce, chỉ cần đi theo chiếc xe kia, sẽ không xảy ra sai lầm!" 

Âu Dương Thông giọng nói ồm ồm, "Kết quả quả nhiên sai lầm rồi." 

Lần này Cận Hoan Nhan không cần phải âm thầm cười châm biếm, quang minh chính đại xem thường Âu Dương Thông, còn bĩu môi để tăng sự khinh bỉ. Trên thế giới lại có bọn bắt cóc làm việc lười như vậy. 

Phòng tư liệu cục công an, Kiều Hiểu Kiều hai tay chống cạnh bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Trên màn hình là đoạn ghi hình ở sân bay ghi lại cảnh Cận Hoan Nhan bị bắt cóc ở đại sảnh. 

Nữ cảnh phụ trách tư liệu Phạm Điềm Điềm một mặt theo làm theo lệnh Kiều Hiểu Kiều không ngừng phóng to hoặc thu nhỏ lại khuôn mặt trên đoạn băng, một mặt lại rất hăng hái cùng cô nói chuyện. 

Mà nội dung chuyện phiếm, nói tới nói lui - cũng không thoát khỏi chủ đề 4 nhân viên trong tổ trọng án được mệnh danh là F4, họ phần lớn là nữ cảnh và là một bộ phận rất được lãnh đạo hoan nghênh. Đương nhiên, lãnh đạo thích bọn họ cơ bản vì trong nhà vẫn còn có người chưa kết hôn. 

Kiều Hiểu Kiều chuyên tâm tìm hiểu hình ảnh, không tập trung nghe người bên cạnh: 

"Um, Điêm Điềm mảnh mai a, nữ cảnh của chúng ta là dạng người hiền lành, người cũng như tên." 

"Ai nha đáng ghét!" 

Phạm Điềm Điềm che miệng cười rộ lên, đánh vào tay Kiều Hiểu Kiều một chút: "Sau đó, tôi muốn mời hắn đi ăn để cám ơn hắn, cô nói đúng không?" 

"Ừ đúng. Lần này mời ăn cơm, lần sau còn bắt đi làm trâu làm ngựa." 

"Kết quả a, cô đoán ra không? Hoắc Bân hắn dám cả gan mời ăn mì lúa mạch! Ôi tôi vốn muốn mời hắn đi nhà hàng Pháp ăn bò bít - tết...... " 

"Tiền lương Hoắc Bân đều bỏ vào cửa hàng xe mô hình, có thể ăn mì lúa mạch đã là không tồi rồi, lần trước hắn còn mời tôi ăn mì ăn liền." 

"Là ai mời ai! Hả? Hắn mời cô ăn cơm ư?" 

"sao nào, ăn mì ăn liền! Lần trước chúng tôi đi điều tra, trở về căn tin đóng cửa, hắn đi mua mì ăn liền thuận tiện lôi kéo bọn tôi đi theo." 

"À." 

Phạm Điềm Điềm lúc này mới không tình nguyện lắm thôi không truy vấn nữa, thuận tiện chỉnh lại cổ áo đồng phục. 

"Tôi đã thấy hình ảnh." 

Kiều Hiểu Kiều quay đầu, giả vờ vô tội nhìn Điềm Điềm, khiến cô tức giận không nói gì. 

Đang nói, điện thoại di động của Kiều Hiểu Kiều vang lên, một giọng thấp hét thật lớn nghe đinh tai nhức óc, Phạm Điềm Điềm hoảng sợ, nhếch miệng, giật mình nhìn cô. 

"Alo?...... Thật không? Tôi lập tức đến!" 

Nói xong, cũng không thèm để ý đến hình ảnh trong băng ghi hình, nhanh chóng bỏ lại máy tính chạy ra ngoài. 

"Ai -- ai?" 

Phạm Điềm Điềm đuổi theo kêu hai tiếng, không có trả lời, tức giận dậm chân, xoay người bước trở vào văn phòng. 

Cùng một lúc, xe Kiều Hiểu Kiều và Cận Ngữ Ca dừng trước hoa viên Cận gia, hai người cùng mở cửa, chỉ kịp liếc nhìn nhau rồi ngay lập tức chạy vào trong nhà, một trước một sau bước vào phòng khách. 

"Có tin của Hoan Nhan?" 

Cận Ngữ Ca thở hổn hển đặt câu hỏi, Kiều Hiểu Kiều đứng ở sau cô, nhìn người phụ trách Ngụy Kiến Đông không hẹn mà hỏi cùng một vấn đề. 

Trên bàn là một phong bì của công ty chuyển phát nhanh, ở trên đó đặt một tờ giấy, Cận Ngữ Ca định đưa tay lấy thì bị Kiều Hiểu Kiều ngăn cản. 

Cận Ngữ Ca tức giận nhìn cô, ánh mắt thù hằn, khác hẳn người dưới thân Kiều Hiểu Kiều đêm qua. Kiều Hiểu Kiều bởi vì ánh mắt này do dự một chút, lại rất nhanh phục hồi tinh thần. Vẫn như trước ngăn tay Cận Ngữ Ca, tiếp nhận cái kẹp Kiến Đông đưa qua, kẹp tờ giấy kia đưa đến trước mặt Cận Ngữ Ca. 

Trên giấy chỉ có vài nét chữ: 

Hiện tại con an toàn, đừng lo lắng. 

Phía dưới là hình vẽ khuôn mặt tươi cười, hình vẽ đặc thù do ba Cận Trung đặc biệt dạy cô vẽ, nên chỉ có người nhà mới biết được bút tích này. Không chút nghi ngờ, mảnh giấy này là do Cận Hoan Nhan viết. 

Cận Ngữ Ca thở dài nhẹ nhõm, vẻ mặt bớt căng thẳng một chút. Nhìn đến mẹ Lộ Vi ở một bên đôi mắt sưng đỏ đang lau lệ, cô nhanh chóng đi qua nắm tay, an ủi mẹ. 

Kiều Hiểu Kiều đem thư cất vào một cái túi plastic trong suốt, sau đó đưa đến trước mặt nghiên cứu. 

"Thư này đã có ai cầm qua?" 

"Lúc dì Chu cầm vào, thư đã mở, những người còn lại lúc cầm xem tôi vẫn dùng nhíp kẹp, cho nên thư này chỉ có vân tay của Chu Di." 

"Được, đem đi kiểm tra dấu vân tay, xem ngoài vân tay của dì Chu và Cận Hoan Nhan còn có vân tay của ai nữa không."

_________________