Bản Ghi Chép Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh

Chương 39: Sét đánh




Đã mấy ngày trôi qua,Điềm Nhi càng ngày càng phát hiện Dận Chân như có tâm sự khó nói, lầnđầu tiên nàng nhìn thấy hắn có bộ dạng nan giải này.

Một ngày nọ, hai vợ chồng đang ăn sáng, Dận Chân buông đũa bạc xuống, trầm giọngnói: “Ngày mai sẽ bắt đầu săn bắn, một lát nàng sửa sang một chút, cùngta đi đến bãi săn Mộc Lan, ừm, nơi đó ít nhất cũng có mấy vạn người, ởđó nàng an phận ở trong lều cho gia. Còn nữa, lần này cũng không cầnmang Tám Cân theo, để thằng bé ở lại hành cung.”

Điềm Nhi sửng sốt, trên mặt lộ vẻ do dự.

Dận Chân lại hiếm khi cứng rắn nói: “Yên tâm, gia để lại một đội thị vệ ởđây, Tám Cân sẽ không xảy ra chuyện gì.” Cách thuyết phục của trượng phu chẳng những không khiến Điềm Nhi yên tâm, ngược lại càng thêm bất anhơn, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, thậm chí ngay cả thị vệ cũng phải ra mặt? Như vậy chẳng phải là đang nói, có khả năng nguy hiểm đang đếngần bọn họ sao.

Điềm Nhi nhìn Dận Chân thật sâu, sau một lúc lâulại cười nói: “Tiểu tử kia nhất định sẽ rất thất vọng cho mà xem, thằngbé đã kêu gào đòi đi cưỡi ngựa mấy ngày nay rồi.”

Dận Chân nghe xong, khóe miệng hơi lộ ra độ cong nhu hòa, khẽ thở dài: “Sau này, gia sẽ bồi thường cho thằng bé.”

Một lúc lâu sau, Điềm Nhi để lại Phỉ Thúy và Tiền ma ma chăm nom Tám Cân,chỉ dẫn theo Truy Nguyệt và một cung nữ khác tên là Thu Lăng, cùng lênngựa đến bãi săn Mộc Lan.

Đến giờ ngọ, đoàn xe trùng trùng điệpđiệp mới đến được chỗ hạ trại, Điềm Nhi không vội bước xuống, chỉ ngồichờ trên xe, quả nhiên, một khắc sau, liền thấy Tô Bồi Thịnh chạy tới, ý cười đầy mặt khom người nói: “Bẩm phúc tấn, lều trại đều đã bố tríxong, thỉnh phúc tấn di giá ạ.”

Điềm Nhi nghe vậy, lúc này mớisửa sang dáng vẻ rồi xuống xe, một tiểu thái giám đã sớm đặt một bục gỗdưới gầm xe, sau khi Điềm Nhi chạm chân xuống đất. Thoáng quan sát mộtvòng, lọt vào tầm mắt nàng là từng ngọn lều trại màu trắng tròn, len lỏi ở giữa là dòng người không ngừng qua lại như con thoi, thật là một cảnh tượng vô cùng nhộn nhịp đầy sức sống.

“Thỉnh an Ung thân vương phúc tấn.” Trước cửa lều trắng đứng bốn thị vệ, cùng khuỵu một chân sau quỳ xuống đất hành lễ.

Điềm Nhi gật đầu, cười nói: “Chư vị thỉnh miễn lễ.”

Lúc này, Tô Bồi Thịnh đã vén màn lều lên, Điềm Nhi liền dẫn đầu hai thị nữ đi vào.

“Phúc tấn, ngài nghỉ ngơi trước một chút, cơm trưa lập tức sẽ có người đưatới. Chỗ bên gia còn đang chờ nô tài qua phục mệnh, vậy xin cáo luitrước.”

Điềm Nhi nghe vậy liền cười nói: “Mau đi đi.”

Saukhi Tô Bồi Thịnh rời đi, Điềm Nhi phóng mắt nhìn quanh lều, chỉ thấy cảlều ước chừng khoảng hai mươi mét vuông, trên mặt đất rải thảm lông màusắc diễm lệ, bên trong cùng kê một cái giường gỗ nhỏ, trên giường rảimột bộ da hổ trắng muốt, Điềm Nhi cởi giày, đi thẳng tới, nghiêng ngườimột cái liền nằm rạp xuống.

Tối hôm qua, vì dỗ tiểu tử thúi TámCân kia, nàng gần như thức trắng một đêm. Nghĩ tới vẻ mặt con trai béosáng sớm tỉnh lại, phát hiện không thấy cha mẹ đâu, Điềm Nhi liền đaulòng.

Buổi chiều, Điềm Nhi dùng xong cơm tối, liền đi ngủ sớm, mãi đến canh ba Dận Chân mới trở về, trông hắn vô cùng mệt mỏi.

“Đánh thức nàng sao?” giọng hắn có hơi khàn khàn.

Điềm Nhi lắc đầu, ngồi dậy: “Gia đã ăn tối chưa? Trên bếp còn hâm ít cháo Bích ngạnh, muốn dùng một chút không.”

“Không cần, gia ăn rồi.”

Dận Chân tự rửa mặt liền nằm xuống, Điềm Nhi tự động rúc vào trong ngựchắn, khẽ ngáp một cái, nhắm hai mắt lại, một đêm ngủ ngon.

GiờThìn ngày hôm sau, tiễn Dận Chân đi rồi, Điềm Nhi cũng ăn mặc thỏa đáng, ăn sáng xong liền nổi tâm tư muốn ra ngoài đi dạo một vòng. Nghĩ làlàm, nàng lập tức dẫn Truy Nguyệt Thu Lăng ra ngoài, nàng cũng không dám đi xa, chỉ loanh quanh gần lều mình. Kiễng chân trông về phương xa,thấy vòm trời mênh mông vạn dặm, thảo nguyên rộng lớn bao la, một loạicảm giác vô biên vô tận rung động xông vào mặt.

Đứng tại nơi này, ngươi sẽ cảm giác được bản thân nhỏ bé biết dường nào, mà sức mạnh củađất trời lại to lớn không thể lay động ra sao.

“Thật là đẹp!” Hít một hơi thật sâu, một cảm giác hào hùng lan toản toàn thân, Điềm Nhilại nghĩ tới tinh thần sa sút dạo này của mình, càng cảm thấy không quan trọng nữa, bất kể Dận Chân làm gì, hoặc muốn làm gì, thân là thê tử,nàng phải xả thân ủng hộ đến cùng mới đúng, lại có gì mà phải bất an losợ chứ.

Thả lỏng tâm tư, Điềm Nhi liền hoàn toàn xem đợt săn bắn mùa thu lần này thành một dịp du lịch hiếm có.

Chính là Dận Chân dặn nàng ngoan ngoãn ở trong lều, không được đi loạn. Làmmột nàng dâu nghe lời, Điềm Nhi tất nhiên là phải tuân mệnh. Cho nên,những ngày tiếp theo, Điềm Nhi liền xem một dặm quanh lều mình là sânchơi, mỗi sáng sớm đều đến đó hít thở không khí trong lành một chút, còn Dận Chân lại hoàn toàn bận bù đầu, trừ mỗi buổi tối về lều ngủ ra, thời gian còn lại căn bản không sờ được tới cái bóng của hắn.

Mộtngày nọ, Điềm Nhi vừa mới thức dậy không lâu, bên ngoài lều liền có mộtlão thái giám lạ mặt đến, Khang Hy truyền chỉ hôm nay tổ chức yến tiệcthiết đãi vương công Mông Cổ, nàng thân là Ung thân vương phúc tấn, nhất định phải tham dự.

Tham gia tiệc chính, tất nhiên là phải ăn mặc cẩn thận, may mắn vì để phòng ngừa vạn nhất, chuyến đi này Điềm Nhi cómang theo lễ phục Phúc tấn Thân vương.

Như thế, thời gian thoáng một cái đã qua, chẳng mấy chốc đã tới giờ khai tiệc.

Lần này thiết yến lộ thiên, vô số cây đuốc được thắp lên làm thành một hình tròn lớn, rọi lên gương mặt của mấy trăm quý nhân bên trong, tất cả đều sáng rõ.

Điềm Nhi ngồi ở vị trí của mình, tùy ý cầm một miếngbánh bơ sữa trước mặt lên bỏ vào miệng nhai răng rắc. Ngồi cạnh nàng làThái tử trắc phúc tấn Lý Giai thị, còn lại là nhóm vương phi Mông Cổ tên thì siêu dài siêu khó đọc nên nàng quên mất rồi. Về phần Bát phúc tấnQuách Lạc La thị, sớm đã bị Lương phi gọi đến bên người, hai người thỉnh thoảng thì thầm, cách thật xa cũng có thể nhìn thấy hình ảnh mẹ chồngnàng dâu người ta hòa thuận cỡ nào.

Người Mông – Mãn trời sanhtính tình hung hãn, trong xương cốt còn mang khí khái anh dũng không sợtrời không sợ đất. Cho nên luận võ, dĩ nhiên là một màn không thể thiếutrong yến hội. Nhưng điều khiến người không ngờ tới là, lần này lên sânkhông phải tráng sĩ Mông - Mãn, mà là hai vị hoàng tử a ca thân phận tôn quý: Thái tử và Trực Quận vương.

Điềm Nhi ngồi cách quá xa, cũng không biết bên kia xảy ra chuyện gì, chỉ thấy hai người đều đi ra giữasân, không khỏi khẽ nuốt nước miếng. Đây là muốn làm cái quái gì a!!!

Không chỉ mỗi nàng, toàn bộ người trong bữa tiệc đều không hẹn mà cùng ngưngtiếng cười nói, ánh mắt đều chú mục về hai người họ.

Trực Quậnvương Dận Thì là con trai lớn nhất còn sống của Khang Hy, tuổi cũng đãsớm bước vào trung niên, nhưng ở phương diện cưỡi ngựa bắn cung hắn thếmà cũng là một tay lão luyện, thời trẻ đã từng có kinh nghiệm trong quân doanh, luận về võ công, trong tất cả đám đệ tử quý tộc của Bát Kỳ*,cũng đứng số một số hai. Nhưng Thái tử Dận Nhưng thì bất đồng, Điềm Nhilén lút quan sát vị vua kế vị trong tương lai này.

* Bát Kỳ: mộttổ chức quân sự đặc biệt của triều đại Thanh, Bát Kỳ ban đầu là danhxưng dùng để chỉ về Bát Kỳ Mãn Châu hay Mãn Kỳ sau đó được phát triểnthêm Mông Cổ Bát Kỳ và Hán Tộc Bát Kỳ vì vậy gọi chung là Bát Kỳ (khôngphân biệt).

Thái tử trông hơi béo, mặt mũi trắng nõn, ngũ quancũng không có gì xuất chúng, nhưng khí phái toát ra toàn thân cũng hơnhẳn bất kỳ ai, rất có vài phần bóng dáng của Khang Hy.

Trông hai huynh đệ lại rất ung dung thoải mái, sau một tiếng chiêng, đột nhiên quấn lấy nhau.

Mắt thấy đã bắt đầu “đấu võ”, tất cả mọi người có chút kích động, những aca vương gia của tôn thất, thiếu gia đại thần đi theo đến, và cả rấtnhiều binh sĩ Bát Kỳ, một đám cứ như đánh máu gà, lớn tiếng cổ vũ trợuy, người thì gọi Trực Quận vương, người thì reo hò Thái tử gia. Khôngkhí lập tức liền trở nên sôi động nảy lửa.

Chắc bởi được màn cổvũ này ảnh hưởng, hai người trong vòng đấu chớp mắt liền vật nhau cuộnthành một đoàn. Hai người vai đẩy vai, công phu dưới chân cũng không ainhường ai, ngươi tới ta đi, đánh rất kịch liệt. Điềm Nhi có chút kinhngạc nhíu mày, Thái tử nhìn qua không lớn, không ngờ võ công cũng rấtkhá, rất có loại như thâm tàng bất lộ.

Đang xem hăng hái, độtnhiên trên cánh tay truyền đến một cơn đau nhói. Liền thấy chẳng biếtlúc nào Lý Giai thị bên cạnh đã bắt lấy, bấu vào cánh tay trái của nàng, cả thân người nghiêng ra trước, duỗi cổ thật dài, bộ dạng kích độngkhông thôi. Đáng thương cho cánh tay nhỏ của Điềm Nhi, bị bộ giáp tay mạ vàng sắc nhọn của nàng ta móc đau nhói, cũng không còn lòng dạ xem đấutiếp, vội vàng muốn gỡ cánh tay ra, ai ngờ, Lý Giai thị kia quyết tâmphải “ngược đãi” được nàng mới thôi, vô luận nàng có gọi ra sao, cũngnhất quyết không buông tay, Điềm Nhi đau muốn chảy nước mắt.

Đương lúc tức giận định bụng cắn nàng ta một cái, Lý Giai thị lại đột nhiênthả lỏng ra, đồng thời vội nâng tay bụm miệng, hai mắt đẫm lệ mông lung.

Điềm Nhi liền dời tầm mắt về trận đấu, chẳng biết lúc nào, hai huynh đệ họ đã phân thắng bại.

Thái tử nửa ngồi dưới đất, thở hồng hộc, mặt đen thui. Mà Trực Quận vươngthì đứng ở đó, mặt mày phấn khởi. Nom bộ dáng như vậy, liền sáng tỏ aithắng ai thua rồi.

Trong lúc nhất thời, cục diện có chút ngưngtrệ. Trực Quận vương liền cười ha ha một tiếng, vươn tay kéo Thái tửlên. Khác với tưởng tượng sẽ thẹn quá hóa giận, Thái tử vậy mà nhìn nhưkhông hề cảm thấy mất mặt khi bị đánh bại, hai huynh đệ đứng đó khôngbiết nói gì đó, cuối cùng đều nở nụ cười. Theo nụ cười này, không khílại lần nữa sôi động phấn khích hẳn lên, ngay cả Khang Hy ngự trên thậtcao cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười, cuối cùng còn lần lượt ban thưởngcho hai nhi tử.

Kế tiếp lại có vài đệ tử Bát Kỳ đi lên tỷ thí,đối chiến cùng họ đều là tráng sĩ Mông Cổ, thắng tất nhiên là reo hòhoan hô không ngừng, thua thì tự nhủ do tài nghệ không bằng người màthôi, vả lại có thể lộ diện trước mặt bệ hạ, cũng coi như đáng giá.

Lúc hô bằng gọi hữu, ăn uống linh đình, sắc trời càng tối dần. Cả một mànyến hội ước chừng kéo dài đến nửa đêm, mới xem như là kết thúc.

Điềm Nhi đã sớm buồn ngủ không chịu nổi, nhác thấy có người đứng dậy rời đi, bèn cũng vội vàng đứng lên, Dận Chân đã sớm sai Tô Bồi Thịnh đến đâytruyền lời, bảo nàng tự về một mình. Nên Điềm Nhi cũng không đợi hắn,chỉ một mình leo lên xe ngựa trở về.

Đã nửa tháng trôi qua từbuổi dạ yến, Điềm Nhi tính toán thời gian, thầm nghĩ: Cũng đến lúc nênquay về hành cung rồi. Trong lòng nàng rất nhớ Tám Cân, thật hận khôngthể sớm chấm dứt mùa săn bắn này.

Hơn nữa từ sau khi đến bãi sănnày, Dận Chân thường xuyên đi theo Khang Hy đến nơi khác hạ trại đi săn, lúc nào cũng không thấy bóng dáng, Điềm Nhi một thân một mình càng cảmthấy cô độc.

Nhưng đương lúc nàng tâm tâm niệm niệm đếm ngón tay, tính còn bao nhiêu ngày nữa, thì ngoài lều bỗng nhiên truyền đến tiếngồn ào xôn xao.

Truy Nguyệt vén màn cửa muốn ra xem sao, lại bị Tô Bồi Thịnh đột nhiên xông vào đụng té ngã.

“Phúc tấn, phúc tấn...” Hắn không ngừng kêu khóc nói: “Xảy ra việc lớn rồi, gia nhà chúng ta... bị nhiễm bệnh dịch rồi...”

Như tiếng sét kinh thiên, Điềm Nhi đứng bật dậy, nghiêm mặt quát: “Ngươi nói cái gì!”