Bạch Liên Hoa Hoành Hành Mạt Thế

Chương 5: Thân phận




“Cái này bán thế nào?”

“Hai đồng một cái, mua thử đi cô bé. Chắc chắn cháu sẽ thích, nhà báclàm món này hoàn toàn thủ công, đảm bảo không ngọt như mấy loại đườnghoá học trong siêu thị.”

“Vậy lấy cháu hai cái đi.”

“Đây, tất cả bốn đồng. Cháu là người từ đâu tới, nhìn cháu xinh đẹp như vậy chắc là con lai phải không?”

“À, vâng.” Cầm lấy tiền thừa từ tay bà chủ, Phỉ Nhược hàm hồ trả lời,cô thật sự không quen tiếp xúc với những người chất phác, niềm nở nhưvậy. Sinh hoạt tại Yêu giới chỉ có lừa lọc cùng tranh đoạt, những lầnhiếm hoi cô trốn xuống Nhân giới cũng không tốt đẹp là bao.

Không bị tiên nhân đuổi giết thì cũng bị người đời xua đuổi, thật ra con người chỉ là sợ kẻ mạnh, sợ hãi những thứ không thể nắm trong tay.

Nhìn cảnh tượng phồn hoa trước mắt, Phỉ Nhược bỗng thấy trống trảitrong lòng, cô cũng từng muốn sống một cuộc sống bình thản, ấm áp đếnhết đời. Thành phố này sau khi trải qua lễ rửa tội, không biết sẽ cònlại bao nhiêu người tốt có thể sống sót, kết cục của sự lương thiện chỉcó chết sớm hơn mà thôi. Cô đã có một kiếp để rút ra bài học, không hiểu nổi sao cứ phải sầu não về nhân sinh, thật sự điên rồi!

Nhìnhai cái kén sâu nhỏ trong tay, Phỉ Nhược phấn chấn trở lại, cắn một cáinhấm nháp. Hừm, mùi vị rất hợp khẩu vị của cô, bên trong vừng hoà vớiđậu thật thơm, béo béo, thoảng qua một chút hương dừa. Đường mạch nhađược kéo thành những sợi tơ bao bọc bên ngoài tạo ra lớp vỏ mỏng ngọtngào nhìn từ xa giống như một cái kén tằm, Phỉ Nhược chốc lát đã giảiquyết sạch sẽ chỗ kẹo râu rồng. Tâm trạng thật tốt, đã gần bốn giờ chiều nên trở về nhà nấu cơm.

Sau sự kiện tại phòng ăn kia Phỉ Nhượckhông bước chân đến đó lần nào nữa. Phát hiện sau khi ăn thân thể cóđiểm tốt hơn, cô bắt đầu quá trình hoà mình vào cuộc sống của một nhânloại, từ việc học tập tất cả những việc cơ bản nhất, dần dần cũng làmquen được với thân thể.

Tuy mạt thế tình trạng cơ sở vật chấtbị phá huỷ, mạng lưới điện cùng giao thông trì trệ, hư hỏng nhưng khôngcó nghĩa cô sẽ bỏ qua việc tìm hiểu chúng. Điều đầu tiên cô làm khi từphòng ăn trở về, là trả phòng khách sạn, chuyển sang thuê một căn hộcách xa nơi đó. Sẽ có một ít chuyện phiền toái phải giải quyết nếu ởlại, chuyển đi là tiện nhất.

Cô mua một chiếc ô tô phổ thôngcho việc di chuyển, học sử dụng các thiết bị điện tử, lên mạng theo dõitất cả thông tin đại chúng, chỉ vẻn vẹn một tuần cô đã hoàn toàn tiếpthu hết tri thức cần thiết. Bây giờ thả cô ở bất cứ chỗ nào, cô cũng cóthể tự mình xoay xở được. Thân phận hiện tại của Phỉ Nhược là một cô gái vừa từ nước ngoài du học trở về, chưa có công ăn việc làm. Năm nay côđã hai mươi hai, mọi người đều bị vẻ ngoài nữ sinh của Phỉ Nhược lừa gạt triệt để.

Cô chậm rãi xách thức ăn cất vào cốp xe, trở về tiểukhu. So với món bít tết lần trước Phỉ Nhược thấy tự thân vận động tốthơn nhiều, cảm giác nếm thử những hương vị mà bản thân chưa từng biếtđến, nhất là các món ngọt, cứ như vừa mở ra một lục địa mới vậy.

Tay nghề nấu ăn đều từ sách vở mà ra, để đảm bảo khẩu vị của bản thân không khác người, mỗi khi làm được một món mới Phỉ Nhược đều mang đi mời hàng xóm, thật may mắn là không ai ghét bỏ, từ đó trong tiểu khu đều chorằng Phỉ Nhược là một thục nữ hiền lành chính hiệu, cô lại không hề haybiết.

Khi chưa lấy lại được pháp quyết để tu luyện, cô vẫn phảisinh hoạt như một nhân loại bình thường, đi đứng ăn mặc đều cần chuẩnbị, dù có chút phiền toái nhưng cũng rất thú vị, tiêu chí hưởng thụ cuộc sống được đặt lên hành đầu.

Tiểu khu Đông Dương là một tiểu khu cao cấp, cách trung tâm thành phố 20 phút đi xe nhưng bù lại được xâytại trung tâm của các khu thương mại, cùng các dịch vụ giải trí, gần đócó hai trường đại học loại tốt và các tòa biệt thự lớn nhỏ. An ninh luôn được đảm bảo, vậy mà hiện giờ ngay trước cửa chính có vài xe cảnh sát,người dân tụ tập bít mất lối vào.

Phỉ Nhược phát giác xung quanh có thêm vài người bận vest đen, tất cả đều là tinh anh, thân thủ khíchất đều sắc bén, bọn họ có vẻ sốt ruột giống đang tìm kiếm thứ gì đó.Cô chậm rãi đi tới lập tức bắt gặp dì Mai ở căn hộ dưới lầu chạy tới,thần sắc nhẹ nhõm nắm lấy tay cô:“Tiểu Nhược! Cháu đã đi đâu? Không thấy cháu làm dì sợ hết hồn.”

“Cháu đi mua đồ ăn mà! Dì làm sao phảihoảng hốt như vậy, dì đây là sợ cháu bị người ta bắt cóc đem bán hả?”Phỉ Nhược biểu tình kì quái hỏi, cô ra ngoài một chút thì có sao.

“Bắt cóc là còn đỡ! Vừa có người báo cảnh sát, phát hiện có người mang theosúng bên trong chung cư. Còn có người nghe thấy tiếng ồn lạ, ngay tạilầu của cháu đấy, dì cứ sợ cháu gặp chuyện gì rồi.” Dì Mai vừa vỗ ngựcthở ra, vừa tạ ơn trời đất phù hộ.

Súng? Thứ này cô rất có hứngthú, Phỉ Nhược từ khi thấy trên mạng về các loại vũ khí nóng, cô đã phấn khởi muốn mua thử, lại bi ai phát hiện mấy đồ chơi này rất khó đến taymột công dân như cô. Hiện tại lại có người cầm nó đi dạo xung quanh, cảbọn cảnh sát cũng treo một khẩu trên người, cô nhìn đến ngứa tay.

Bảo vệ chung cư nói chuyện cùng cảnh sát đôi câu, thông báo cho mọi ngườilà đã kiểm tra xong, hiện tại bọn họ có thể trở vào. Kẻ tình nghi đã bịbắt, chỉ là một tên trộm từng có tiền án, hiện đang trong cơn nghiện,lực lượng cảnh sát đã tìm thấy hắn ở khu phía Tây.

Mọi người đều thở dài nhẹ nhỏm, một số người dự định chuyển chỗ ở, bọn họ bắt đầunghi ngờ an ninh ở đây không đảm bảo, ai biết được có ngày đi trên hànhlang bị một phát súng cướp mạng. Người dân đôi co cùng quản lí và bảovệ, cảnh sát cũng bị kéo vào chỉ trích thiếu trách nhiệm, hiện trườngcòn ầm ĩ hơn khi nãy.

Không ai chú ý đến những người vest đenlặng im di chuyển từ cửa sau chung cư, bọn họ khiêng theo một bọc đen to bằng người quăng vô chiếc xe đậu sẵn ở đó. Phỉ Nhược không dấu vết dichuyển tầm mắt, đến khi chiếc xe đó đi xa thì cô mới nâng mắt nhìn xungquanh.

Ban đầu cô nghi ngờ kẻ tình nghi kia tìm đến cô, nhưngxem ra mớ phiền toái này là do người khác kéo đến, cô chỉ là người quađường thôi. Cảnh sát có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo vệ mạng sống, antoàn của người dân? Hừm, cô lại thấy bọn họ hỗ trợ huỷ thi diệt tích,cái bọc to kia huyết khi vây quanh một tầng, là xác người không sai. Một khi có người chết thì phải phong tỏa khu này lại mới đúng, bọn họ lạiém nhẹm đi, cô còn phát hiện xung quanh ẩn nấp không ít kẻ theo dõi, xem ra phiền toái còn chưa chấm dứt, miễn nó không dây lên người cô là được rồi.

Không tham gia vào cuộc xung đột giành quyền lợi của người dân, Phỉ Nhược thong thả trở về căn hộ ở lầu ba của mình, như mọi ngàynấu cơm, xem truyền hình, không hề để tâm đến người đã chết kia. Cóngười nếu thấy chuyện như vậy sẽ làm ầm ĩ lên hoặc thông báo cho ngườikhác, họ sẽ làm một việc gì đó để tìm hiểu, Phỉ Nhược là ngoại lệ.

Cô có thể mỉm cười thân thiện với mọi người, kiên nhẫn nói chuyện cùnghàng xóm, cư xử như một cô gái nhỏ đáng mến. Đó chỉ là một vỏ bọc hoànhảo để Phỉ Nhược hưởng thụ cuộc sống, chỉ cần không ai chọc đến cô,không có thứ gì khiêu chiến giới hạn của cô thì cô vẫn mãi đáng mến nhưvậy. Nếu có người hấp hối nằm trước mắt, vung tay một cái là có thể cứu, Phỉ Nhược nhất định sẽ cười ngại ngùng nói rằng cô không rảnh! Đối vớicô bây giờ đeo theo một cái mặt nạ hoà lẫn với con người như một tròchơi vậy, còn chơi thật vui vẻ.

Sau khi lăn lộn trong bếp hoànthành bữa tối với gà sốt hạnh nhân, chả tôm hấp bông cải, cùng món mớinhất cô vừa học canh đậu sườn non, Phỉ Nhược quyết định tắm rửa một chút trước khi ăn, mùi dầu mỡ ám khắp người thật khó chịu. Nằm trong bồntắm, tay vân vê quyển nhật kí nhỏ, Phỉ Nhược suy nghĩ sâu xa.

Quyển sổ này chính là di vật của cha mẹ ‘Phỉ Nhược’ để lại, trước giờ cô luôn không hiểu tại sao thời điểm thức tỉnh lại ở khách sạn một mình, trướcđó ‘Phỉ Nhược’ đã ở đâu, làm gì? Nhất là hoàn cảnh nào lại nuôi dưỡng ra một đứa nhỏ ngây thơ, tin người như vậy, nếu như dùng từ ngữ dân mạngthường nói chính là thể loại thánh mẫu bạch liên hoa, khi nhìn thấy cụmtừ đầy mỉa mai này Phỉ Nhược tràn đầy hắc tuyến. Cô chính là một bônghoa sen đấy, Tử Tuyết Liên đạo hạnh đều vượt trên chúng yêu vạn năm đểthành hình, có chỗ nào yếu đuối, nhu nhược. Có thì do bề ngoài tương đối mềm mại thôi mà, ừ thì tương đối nhỏ nhắn, túm lại không giống nha đầu‘Phỉ Nhược’, con bé đó là trắng từ trong ra ngoài, tâm tính không khácgì trẻ lên ba, thánh mẫu đến ngu ngốc.

Quyển sổ trong tay đã giải đáp thắc mắc trong lòng Phỉ Nhược, thì ra ba mẹ cô là bị ám sát màchết, ông ngoại đã tìm thấy cô còn trong tả lót được mẹ giấu tại nhàkho, lúc đó Phỉ Nhược còn chưa đầy hai tháng tuổi. Cô mang nửa dòng máu Ý từ mẹ – tiểu thư Maline Ronver. Một gia tộc Mafia có tiếng tăm khôngnhỏ, ba cô vì năng lực sát phạt, khát máu đã được bồi dưỡng làm tay phải của Fenido Ronver- chủ gia tộc, cũng là ông ngoại của Phỉ Nhược. Lúcbiến cố xảy ra ngài Fenido đã một đường truy sát, nhấn chìm kẻ thù trong biển máu, sự kiện oanh động bởi một gia tộc bị diệt chỉ trong một đêm.‘Phỉ Nhược’ dưới sự che chắn cùng bảo hộ quá mức từ ông ngoại lớn lên,từ đó sinh ra một bông sen trắng không thể trắng hơn được nữa, nếu thờithế không thay đổi có thể con nhóc sẽ được hạnh phúc đến hết đời, vậnmệnh khó lường không thể đoán trước.

‘Phỉ Nhược’ sống 22 nămtrong lồng kính, đến khi Fenido nằm xuống, nội đảng tranh đấu, cô bé còn ai để có thể dựa vào, một thân một mình cầm lấy di vật cùng đồ mà ôngngoại giao trốn về B quốc. Trong nước có người có thể che chở cô, PhỉNhược nghĩ đến chìa khóa phòng 301 nằm trong tay mà ảo não, cái phòng đó ai ngờ lại là một trong mười phòng VIP kim cương của Hoa Diêu chứ.Người bạn già ông ngoại viết trong này đích thị là Cẩn lão gia, đồngnghĩa với một cái phiền phức cực kì lớn đó.

Phỉ Nhược chỉ lấythân xác chứ không muốn nhận thân thích, càng không cần giúp đỡ, ngặtnỗi muốn vào buổi đấu giá phải có thiếp mời, thứ đó cô không có. Chỉ cócách dùng cái thẻ mà người người đỏ mắt kia để vào thôi, như vậy sẽ thuhút sự chú ý từ Cẩn gia, cô ghét rắc rối nhưng Tử Liên giới chỉ nằm ở đó thì dù biển lửa cũng phải liều.

Tiền trong ngân hàng Thụy Sĩtoàn bộ đã chuyển về trong nước, cô vung tiền không cần kiêng dè, dù gìsố tài sản khổng lồ này mạt thế đến chỉ là giấy vụn. Lần này Phỉ Nhượcđã quyết tranh đồ về bằng mọi giá, ai cản cô nhất định kết cục chỉ cóchết.